Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Lỡ tay chạm ngực con gái - 13

29/10/2006

Tất cả đã kết thúc rồi! Câu chuyện của tôi đã hết



Tôi vẫn cứ tự hỏi mình



Không phải là tôi rất yêu cô ấy ư? Vì sao chúng tôi trở nên như thế này?



Tôi không thể kết thúc như thế được



Tôi dừng xe máy lại, vội vã quay đầu xe về ga



Tôi không thể tìm thấy cô ấy trên sân ga… tôi vội vã đi mua một vé tiễn



Xông vào trong ga mắt nhớn nhác ngó khắp



Tôi thấy em ở phía sân chờ số 2



vội vã chạy xuống cầu thang, lao tới sân chờ số 2



cô ấy dường như không để ý thấy tôi…



tôi rụt rè chạm vào vai em



cô ấy quay lại, mắt đỏ hoe



“Em đừng khóc, anh rất thích những lúc em mỉm cười!” tôi dùng tay vuốt nhẹ lên những sợi tóc của cô



cô ấy cười nhìn tôi qua làn nước mắt



lúc đó, xe lửa đi vào ga



“em không muốn đi…” cô ấy kéo tay tôi lại



“anh sẽ lên Đài Bắc tìm em… ngoan nhé” Tôi đã hứa với em điều đó… mà tôi lại quên bẵng đi rằng, Đài Bắc còn có một người tên gọi David



cô ấy lên tàu… tôi rời ga…



tôi gửi xe ở bãi, đi mua 1 vé tàu hoả, tôi cũng phải về nhà tôi thôi…







Kỳ nghỉ đông năm ấy, tôi rất buồn bã…



Tôi không đi chơi với bạn bè lớp phổ thông



Năm mới mọi người sum vầy chơi đùa, đánh bài, tôi cũng chẳng tham gia



Tôi chỉ nhớ cô ấy… nhớ kinh khủng



Tôi nhớ tất cả những hồi ức đã có



từ chiếc áo bó màu be, từ lúc vô ý chạm phải ngực cô ấy



nhớ khi cùng sang đảo Kỳ Kim… nửa đêm đưa cô ấy về phòng ký túc



cùng nhau đi qua mùa Giáng Sinh…đón năm moíư



cùng tắm dưới vòi nước … khuôn mặt em luôn ở trong tâm trí tôi



Kỳ nghỉ đông đó, tôi không đủ dũng cảm lên Đài Bắc tìm cô ấy



vì tôi sợ khi đến, tôi sẽ phải đối diện với sự thật là cô ấy và David đang ở bên nhau..



tôi nói với cha mẹ rằng mình phải dọn ra ngoài ký túc, ở tiện hơn, còn đi làm thêm



tôi không muốn quay về căn phòng ký túc ấy nữa… tôi không thể quay về nơi tôi có đầy chặt nỗi nhớ…



và tôi nói, tôi sẽ vào thành phố Cao Hùng kiếm nhà, kiếm việc làm thêm



trong thời gian đi tìm nhà, tôi thường ở nhờ nhà bạn



tôi đã kể với nó câu chuyện về mối tình đầu của tôi với chị học khoá trên…



thằng kia mắng tôi: “Nếu mày cảm thấy chị ấy quay lại với thằng du học sinh ở Mỹ kia là hạnh phúc, thì thôi, cứ để chị ấy đi!



Mày đừng có ngồi đây ra vẻ đáng thương, ngồi kể lể với tao cũng chả có tác dụng gì, chị ấy sẽ chả bao giờ quay lại với mày. Còn muốn chị ấy quay lại thì mày phải đi mà chiếm lấy chỗ của mày đi chứ!



chả lẽ mày lại nghĩ rằng, nửa năm yêu nhau của mày lại phải thua một thằng ở Mỹ về mới chỉ gặp nhau hai lần thôi sao?”



Ngày hôm sau, tôi đáp chuyến xe lửa sớm nhất lên Đài Bắc! Xuất phát!!!



Trước lúc lên đường, tôi gửi một tin nhắn vào máy di động của cô ấy…







Buổi trưa, tôi đến ga Đài Bắc



Đây là lần đầu tiên trong đời tôi lên Đài Bắc= =



Suýt lạc đường, tìm không ra lối cửa chính của ga



Tôi hẹn cô ấy ở cửa số Ba phía Nam



Khi tôi mất rất lâu mới tìm ra cửa số Ba…



Tôi đã nhìn thấy cô ấy…



“Xin chào, lâu quá không gặp!” cô ấy nhìn tôi mỉm cười



“…Lâu không gặp…Em có nhớ anh không?” Tôi đáp



Đã lâu không gặp…Câu chào đó xa cách làm sao, tôi cố ý nói



“…Đói rồi à? Chúng ta đi ăn cơm thôi!” cô ấy tránh câu hỏi



và chúng tôi đến một tiệm Cà ri



trí nhớ của tôi rất mơ hồ



dường như là tiệm dưới cửa hàng đồ vi tính 3C ở dưới trung tâm mua sắm Mitsukoshi (Tân Quang Tam Việt)



đồ ăn rất ngon...@@



tôi ăn hết đĩa cơm Cà ri



“Anh chắc chưa no, ăn phần của em đi!” cô ấy đưa đĩa cơm cho tôi, với câu nói quen thuộc ngày xưa…



ăn xong, chúng tôi ngồi trò chuyện một lúc…



tôi hiểu ra, cô ấy luôn tránh nhắc tới những gì đã ở giữa hai chúng tôi



và tôi đã không nhắc nhiều



tôi không dám phá vỡ nốt sợi dây nối mong manh cuối cùng giữa tôi và cô ấy



tôi rất sợ chỉ mở lời … tôi sẽ rất khó quay về Cao Hùng



nên cứ trò chuyện, trò chuyện… chiều đã xuống



máy di động của cô ấy reo lên, tôi có một dự cảm buồn…



“A lô!David à?” cô ấy liếc nhìn sang tôi một cái, tiếp tục nhỏ giọng nói chuyện với cái máy di động



“Vâng ạ, em chờ anh ở cổng Tân Quang Tam Việt” cô ấy cất máy di động vào túi xách, cúi mặt



“ … Hai người đã… quay lại với nhau rồi sao?” Tôi rốt cuộc cũng thốt lên



cô ấy gật đầu



“… Thật sao? Thế thì… xin chúc mừng em… cuối cùng em cũng đã quay lại với anh ta” Tôi ép tôi nói câu đó



“… Anh nói thật không?...” cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi



“Tất nhiên, ngày xưa anh có lẽ đã an ủi được em tạm thời, nếu giờ người bạn trai danh chính ngôn thuận của em quay về rồi thì anh phải rút lui thôi”



tôi nói với nụ cười dịu dàng…. Trong lòng tôi thật đớn đau



“Anh ấy sắp đến đón em” cô ấy đứng dậy



Tôi và em cùng đi lên cửa Tân Quang Tam Việt, lần này, chúng tôi không còn nắm tay nhau nữa…



Tôi vốn định tạm biệt em, nhưng tôi lại muốn gặp cái người tên là David xem anh ta mặt mũi ra sao!



vì vậy tôi đứng chờ cùng cô ấy



rồi một chiếc Fiat màu trắng bạc lướt tới, quay cửa kính ô tô xuống



người con trai ngồi trong xe vẫy tay với chúng tôi



“Em phải đi đây…” cô ấy cúi đầu xuống lí nhí



tôi định đi tới gần xem rõ mặt David…



nhưng tôi lo, sẽ làm cô ấy khó xử



dù sao thì David không hề biết tôi là ai, càng không biết mối tình nửa năm qua giữa tôi và cô ấy…



vì thế tôi cứ đứng đó, nhìn chiếc xe rời đi xa…



cô ấy đã đi khỏi đời tôi như thế



tôi rất buồn rầu, đáp xe lửa quay về Cao Hùng…


0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569