Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Những bài chưa được học - nhật ký nẻo đường du học của lớp đàn anh - sưu tầm

11/10/2006

Mùa hè năm 92...



Số phận có khi được quyết định trong một tích tắc. Hôm ấy, vô tình Hưng đi qua ốp 3, nơi anh em trú ngụ. Cậu ta ngỡ ngàng vì cuộc sống vô cùng sôi động của đám cư dân bên này. Hưng học năm thứ 2, ở ốp 4, nơi ấy chỉ có cậu là người VN duy nhất.



Hưng gốc miền trung. Sinh ra trong một gia đình nhà giáo. Bố là Nguyễn Cảnh Hoè, người đã viết cuốn "400 bài toán Vật lý". Nếu ai ở thế hệ chúng ta thi khối A, hẳn không thể bỏ qua cuốn sách này.



Thấy cộng đồng ngưòi Việt bên này đông vui, cậu ta xin chuyển sang. Cách một cái sân, từ ốp 4 sang ốp 3, cuộc đời cậu sang một trang mới. Cậu không thể biết rằng, giông bão đang đợi.



Tớ nhìn thấy Hưng khi cậu ta dọn đồ đạc đến ở với Phước Nhị. Cậu ta gầy như tớ. Đôi mắt lồi ra sau cặp kính 3 diop. Khuôn mặt ngơ ngác, thánh thiện. Có điều không mỡ màng như ở tuổi đôi mươi, sần sùi với ti tỉ mụn trứng cá. Có lẽ đây là hậu quả của việc trai giới. Nuốt sự thèm khát giới tính vào trong, để rồi nó thổi bùng lên mặt .



Gặp nhau ngoài hành lang. Cậu đi nép vào một bên, mặt cúi gằm, tránh ánh mắt soi mói của tớ. Trông hệt như thỏ gặp sói trong phim Hãy đợi đấy. Không bỏ lỡ cơ hội. Tớ gọi:

_ Ê, thằng kia, đứng lại, mày ở đâu đến?

_ Em... em mới ở bên ốp 4 chuyển sang. Cậu ta lắp bắp, chân muốn khuỵu xuống trước cái nhìn nặng như đeo đá của tớ.

_ Học khoa nào? Tớ hất hàm hỏi

_ Dạ, khoa Kỹ thuật sư phạm.



Thú thật, lần đầu tiên tớ nghe có cái khoa như thế ở trong trường. Bán tín bán nghi, tớ hỏi lại:

_ Sinh viên hả? Có thật không? Mày đọc cho tao nghe đinh luật 3 Niu-ton

_ Bằng tiếng Nga hay tiếng Việt hả anh? Cậu ta khép nép trả lời.

_ Cả hai thứ tiếng. Tớ hùng hồn ra lệnh và lắng nghe như thầy giáo hỏi thi.



Sau buổi làm quen kinh dị đó, dường như quyền lực của tớ đã được khẳng với cậu ta. Cậu ta sợ tớ như cọp. Tớ bắt đầu lên chương trình đào tạo cho con người này. Cậu ta không hút thuốc, không uống rượu, chưa bao giờ cầm tay bạn gái. Nói đến chuyện... ấy là mặt đỏ như quả cà chua, mắt chớp chớp lảng đi chỗ khác. Từ bé đến giờ, cậu ta chỉ biết học. Cậu ta chưa hiểu rằng, cuộc đời còn nhiều thứ quyến rũ lắm. Tớ nhận nhiệm vụ thiêng liêng: ru Hưng vào đời. Nói đến đây, các ban đừng nghĩ "ru vào đời" tức là cho cậu ấy làm chuyện ...ấy nhé. Ru vào đời theo nghĩa rộng. Biến cậu ta thành một người đàn ông thực thụ: biết đánh nhau, biết hút sách, biết kiếm tiền, và biết làm cho phụ nữ không thất vọng. Riêng việc liên quan đến ái ân, Tuấn bẩn là thầy. Tớ không dám lấn sân.



Tớ bảo Hưng:

_ Tao với mày hoi quá. Từ hôm nay 5h chiều, tập thể thao.

_ Tập... tập gì hả anh? cậu ta ngơ ngác hỏi.

_ Chiều nay khắc biết, tập cho khoẻ, hiểu chưa?

Chiều hôm ấy, tớ mua về 2 đôi găng đấm bốc. Lồng vào tay Hưng một đôi, tớ một đôi. Từ bé đến giờ chưa bao giờ Hưng nhìn thấy cái gì khủng khiếp đến thế. Tay hắn cứ thõng xuống, không nhấc lên được. Cậu ta sợ đến mức độ không khóc nổi. Anh mắt đờ đẫn, ngây dại nhìn tớ cầu xin.

_ Em ...em có biết đấm đâu. Cậu ta hổn hển.

_ Cứ đấm rồi biết. Tớ nhắc lại lạnh lùng và nghiêm khắc.



Chiều nào cũng 30 phút chiến đấu. Chủ yếu là tớ đấm. Cũng dạy cho cậu ta vài quả đấm. Nhưng với sức vóc cậu ta như thế, tớ có ngửa mặt ra cũng chẳng hề hấn gì. Suốt cả thời gian giao đấu, cậu ta chỉ ôm đầu lúc lắc, nhẩy tưng tưng như bọ gậy mà không hề có phản ứng gì khác. Được dăm hôm, tớ cũng chán. Bỏ đấm bốc, tớ chuyển cậu ta sang tập tạ chỗ thầy Sơn Bách khoa. Vụ rèn bản lĩnh bản lĩnh đàn ông thế là thất bại. Tớ bắt đầu dạy hút sách.



Tớ bảo:

_ Này, thằng đàn ông phải biết hút thuốc uống rượu. Bắt đầu từ ngày hôm nay, mỗi ngày mày phải hút 3 điếu thuốc và uống 3 chén rượu.

_ Vâng. Cậu ta đáp đầy cam chịu.



Thuốc thì tớ hút. Nhưng rượu thì tớ cũng đếch biết uống, tớ gửi nó cho thầy Thanh cảo. Ngày ngày, vào buổi sáng, tớ phát cho 3 điếu thuốc. Bắt hút một điếu trước mặt. Còn 2 điếu cho để dành để hút trong ngày. Tối tối theo lịch, phải sang phòng thầy Thanh, xem các thầy đánh bài và hầu rượu.

Tốt thì lâu chứ hư thì nhanh lắm. Sau 1 tháng, Hưng đã bắt đầu uống được 1 côc 7 cốp. Trong một tiệc rượu nhà thầy Thanh, để chứng tỏ học trò tiến bộ, cậu ta tu một hơi hết nửa chai Vodka. Tất nhiên sau đó chẳng biết trời đất là gì. Báo hại thầy Thanh phải đi dọn bãi nước tiểu cho học trò. Thế mới biết thế nào là say vãi tiểu.



Sáng sáng, Hưng đứng đợi tớ ở hành lang. Không còn phải nài ép nữa. Cậu ta tự nguyện đứng đợi lấy khẩu phần thuốc. Có hôm xin thêm vài điếu cho buổi chiều đỡ vật.



Rượu đã uống được, thuốc vắt vẻo trên môi. Đầu tóc thì vẫn quê quá, bờm xờm, bết từng mảng, hôi hám. Quần áo vẫn dùng loại made in bà bô mang từ VN sang. Tớ quyết định tân trang cho cu câu. Tớ goi vào:

_ Mày để anh cắt tóc cho. Hiện nay, đang có mốt mới.

_ Em cần gì mốt, để thế này được rồi.

_ Không, kiểu mới tiết kiệm được nhiều thứ lắm: Thời gian và tiền bạc. Tớ giải thích thêm. Mày vừa không phải mất thời gian gội đầu, vừa không mất tiền mua dầu gội đầu. Hơn nữa, hôm qua tao đọc báo thấy hội đầu trọc được đi xe buýt miến phí.



Thấy nói đến tiết kiệm tiền, mắt cậu ta sáng lên hi vọng. Lưỡng lự một chút, cậu ta đồng ý. Không đợi đến cái tích tắc thứ 2, tớ đưa kéo xoẹt một miếng cho chắc ăn, sợ lại đổi ý. Năm phút sau, đầu Hưng như sọ dừa. Cậu ta hỏi:

_ Thế nhỡ người ta vẫn kiểm tra vé trên xe thì sao?

_ Thì mày bảo mày là thành viên của tổ chức phát xít mới. Chúng nó chả đái ngay ra quần ấy chứ. Tớ giải thích.



Chiều hôm ấy, Phương tượng trên Mát về thăm Vân tình. Đây cũng là một thằng cổ quái lắm chuyện. Vừa nhìn thấy cái đầu trọc của Hưng ngoài hành lang, nó hiểu ngay ra chuyện gì đã xảy ra. Cậu ta giả vờ như không nhìn thấy Hưng, nói to với tớ:

_ Này Vũ anh, thằng bạn tao vừa bị bắn què chân.

_ Sao mà bị bắn? Tớ biết ý hỏi khơi mào.

_ Thằng ấy có tội tình gì đâu. Chỉ vì cạo đầu trọc, vừa bước chân lên khỏi Metro, công an tưởng tù trốn trại rút súng bắn luôn. Hắn kể oang oang cốt để Hưng nghe thấy.



Tớ liếc sang, Hưng đang dựa lưng vào tường nghe chuyện, từ từ tượt theo bức tường, ngồi phệt xuống đất, mặt cắt không còn hột máu. Cậu ta thẳng thốt:

_ Thế này thì chết em rồi.

_ Sợ cái đ... gì. Cùng lắm là mày lấy cái mũ len mà đội vào. Tớ động viên tinh thần.



Từ hôm đó, dân tình rất ngạc nhiên thấy một thằng sinh viên châu Á, đội chiếc mũ lông đi ngoài đường nắng chang chang. Nó chỉ có cái mũ duy nhất để đội vào mùa đông, nay phải dùng nguỵ trang. Đề phòng cảnh sát hiểu lầm, bắn què chân thì khốn. Tớ có bộ com lê mới mua ở còm. Mặc hơi chật, tớ cho cậu ta. Cậu ta sung sướng lắm. Đi lại tung tăng.



Kỹ thuật chiến đấu trên giường đệm, thầy Tuấn không truyền tuyệt chiêu cho học trò. Thầy giữ miếng để dùng một mình. Một hôm thầy gọi Hưng đến. Thầy hỏi:

_ Bên ốp 4 mày ở có con nào máu không?

_ Có một con, máu lắm. Hưng hào hứng.

_ Xem thế nào môi giới cho anh em đi! Thầy nài nỉ



Hai thầy trò dắt díu nhau sang ốp bên tính chuyện hành lạc. Nghe đâu không thành công. Bị cái con" máu lắm" kia đuổi về, còn cho thêm mấy cái bạt tai làm hành trang.

_ Thế mà mày bảo nó máu? Thầy Tuấn tức tối căn vặn khi về đến ốp

_ Thì em hay nhìn thấy nó uống thuốc, chắc chắn là thuốc tránh thai, nên em nghĩ là nó máu. Hưng giải thích đầy tính logic.



Không được! Thế này không được. Anh em tính chuyện chuyển Hưng sang cho Thầy Phong kèm cặp. Năm đó, tài nghệ của thầy Phong chưa toả sáng như bây giờ. Nhưng dù sao, vẫn hơn anh em.

Thầy Phong thực tế hơn, dạy học trò từ bài đầu tiên. Thầy lấy một cái bao cao su ra, thầy hỏi:

_ Mày biết cái này dùng để làm gì không?

_ Cái này, hồi ở nhà, chúng em vẫn lấy để thổi bóng bay. Hưng trả lòi sau khi xem xét kỹ lưỡng.

_ Ngu quá. 20 tuổi đầu không bằng đứa trẻ lên 3. Cái này là cái tất cho "khui" đấy mày hiểu chưa? Thầy Phong bắt đầu cáu,

_ Lồng cái này vào thì đái thế nào được. Hưng lý sự.

_ Đái cái mả bố mày à. Thế mày đã bao giờ x....t.... chưa?

_ Có, thỉnh thoảng lúc ngủ mơ.

_ Đấy, đấy, đựng cái của nợ ấy đấy. Người đâu mà ngu thế. Thầy Phong đã hết kiên nhẫn giảng phần lý thuyết.



Tối hôm đó, thầy kiếm đâu một con bé trông nõn nường lắm. Sau khi no xôi chán chè, thầy gọi Hưng sang bắt thực hành. Thầy rỉ tai nói với con bé mấy câu rồi thầy đi ra ngoài. Không rõ bên trong cô giáo Thảo dậy dỗ thế nào, chỉ thấy tiếng chân đuổi nhau huỳnh huynh, một vài tiếng kêu thất thanh. Cánh cửa bật mở, Hưng ôm quần áo chạy ra ngoài chân vẫn chưa hết run. Thầy phong lắc đầu ngao ngán, đúng là hết thuốc chữa.



Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Hưng nhìn thấy vẻ đẹp của thần vệ nữ. Ít ra, có ngồi tán phét, cậu ta còn biết ba hoa ngực đàn bà nở hơn ngực đàn ông. Nếu không có buổi giáo dục giới tính của thầy Phong đêm đó, tớ khẳng định, nó vẫn nghĩ đàn bà cũng có c... như đàn ông.

Các ngón ăn chơi nếm đủ mùi. Tớ được giao kèm cặp cậu học trò kiếm tiền. Khó đây! Bản thân thầy còn đang rớt mùng tơi. Nghĩ mãi không ra. Một hôm, nghe anh em đồn đại có cao nhân Dũng tăm, buôn mấy cái máy bay, lãi cả triêụ đô. Tớ gọi Hưng sang.

_ Tao có đơn đặt hàng của Bộ quốc phòng. Họ muốn mua vũ khí. Không hiểu sao lại chỉ mua nòng xe tăng thôi. Mày có kiếm được không?

_ Mua cả cái xe, lấy mỗi cái nòng , phí quá anh ạ. Hưng làm bài tính nhẩm

_ Mua cái nòng thôi. Tớ giải thích. A này, hay mày cưa mẹ nó cái nòng xe tăng kia kìa. Tớ chỉ cho nó thấy cái xe tăng trên tượng đài trước cổng trường.

_ Được rồi, để em tính xem.



Từ hôm đó, đi đâu, Hưng gặp ai cũng hỏi xem có thằng Tây nào dám cưa cái nòng pháo xe tăng trên tượng đài không? Tớ lên Mát. Hưng vẫn lặn lội đi tìm kẻ có lá gan hùm.



Chuông điện thoai reo tiếng dài, chứng tỏ cuộc gọi đường dài. Tớ chưa kịp bốc máy, cậu bạn gần đó tiện tay nhấc ống nghe.

_ Em vừa kiếm được thằng Tây, nó chấp nhận cưa nòng pháo ấy rồi. Nó đòi 100 đô. Anh gửi về cho em. Hưng vội vã nói vì sợ tốn tiền điện thoại.

_ Mày chết, tao không phải là Vũ Anh, tao báo công an. Cậu bạn hiểu ngay ra vấn đề và lập tức buông lời doạ nat.

Đầu dây bên kia thảng thốt đặt vội điện thoại xuống. Thấy anh em kể lại, Hưng vừa đi vừa khóc từ bưu điện:" hu...hu, sao lại không hỏi có phải anh Vũ Anh rồi hẵng nói".



Tớ về Tu la, làm như mọi chuyện đã đổ bể vì sơ xuất của Hưng. Tớ bảo

_ Thôi, đấy là bài học đầu tiên về tính cẩn thận. Thua keo này ta bầy keo khác.

Tối hôm đó, mọi người họp lại, có vẻ quan trọng lắm. Hưng được mời sang dự. Thầy Phong phát biểu:

_ Bây giờ phải kiếm tiền. Đi chợ thì mệt, kiếm chẳng được bao nhiêu. Tôi có kế hoạch thế này, hay lắm.



Mọi người vỗ tay rào rào hưởng ứng. Thầy tiếp:

_ Ta thành lập một băng cướp. Hưng sẽ là trưởng nhóm. Tôi phụ trách hậu cần. Thầy Thanh cảo cố vấn quân sự, chuyên lo súng ống đạn dược. Thầy Anh điếm là trinh sát, mật thám, chỉ điểm. Chúng ta không làm vụ nhỏ. Đã làm, phải thật to để đổi đời.

_ Đúng rồi. Thịt ngay thằng Chí béo đi. Tớ có ngay đối tượng. Ngày ấy, soái Việt có mỗi Chí là tiếng tăm lừng lẫy. Tớ tiếp: Thằng này nhiều tiền. Ta đánh úp đoàn xe hàng của nó ở gần biên giới Ba lan. Đề phòng bị trả thù, tớ đề nghị, thịt luôn cả Chí béo.

_ Ta chia làm hai đội. Đội đánh xe hàng, tôi phụ trách. Đội thịt Chí béo, thầy Anh đảm đương. Thầy Thanh lo cho tôi một khẩu súng chống tăng và 3 khẩu AK. Thầy phong bổ xung.

_ Còn tớ, chỉ cần một quả lựu đạn mỏ vị. Tớ sẽ cài vào tualet nhà Chí béo. Bao giờ nó đi vệ sinh, giật nước là xong phim.



Mọi người bàn bạc sôi nổi, cân nhắc từng chi tiết. Sau khi đã có kế hoạch cụ thể, ai vào việc nấy, để thêm phần dũng cảm, thầy Phong tuyên bố:

_ Ta làm một cái quyết tâm thư, ai bị bắt không được khai ra anh em. Đề nghị trưởng nhóm kí vào đây.

Hưng cười ngỏn nghẻn tự hào. Cầm bút kí đến roẹt vào tờ giấy Phong đưa, còn không quên chua thêm một câu:" Phải giết thằng béo này"



Mười lăm ngày sau... Thanh cảo hớt hải thông báo với Hưng:

_ Vũ Anh bị bắt rồi, nó đóng giả thợ ống nước vào đặt mìn. Không ngờ chúng nó có máy dò mìn đặt trong nhà, thế là tiêu luôn.

_ Có khai gì không anh? Hưng sợ hãi hỏi.

_ Cần gì phải khai. Bọn nó tìm được tờ giấy có chữ kí của mày. Vẫn còn câu" Phải giết thằng béo" chưa ráo mực đấy. Thầy Thanh lạnh lùng thông báo.

_ Ôi giời ơi, từ bé đến giờ, đến con gà tôi còn không dám cắt tiết. Bây giờ lại dám giết người thế này. Các anh ơi, bố mẹ ơi cứu với. Hưng bật ngửa ra hành lang, khóc không thành tiếng.



Kể từ hôm đó, Hưng sống trong cơn hoảng loạn, lúc nào cũng nơm nớp lo tay chân của Chí béo tìm được mình. Vài ngày sau, tớ về ốp. Anh em bịa ra tình huống đã giải thoát cho tớ. Hưng gặp anh em, tha thiết đề nghị:

_ Các anh có cách nào đưa em ra khỏi nước Nga không. Cho em đi Đức đi! Về VN thì kiểu gì chúng cũng tìm ra, em sao sống được.

_ Đúng là sắp chết có khác, nói khôn thế! Thôi, mày cứ ở đây, mọi chuyện sẽ ổn thoả. Tớ an ủi.



Mọi người nhận thấy, trò đùa đã đi quá xa. Không ai muốn mình là người tiễn Hưng vào bệnh viện tâm thần.Tất cả thống nhất, không trêu Hưng nữa kẻo nó tầu hoả nhập ma. Thời gian làm cho Hưng quên dần cái chết đã từng lơ lửng trên đầu cậu. Cậu lại vui vẻ, hoạt bát như xưa. Gặp tớ ngoài hành lang, Hưng lại đứng nghiêm chào và đọc định luật 3 Niu tơn.



Một hôm tớ sực nhớ ra điều gì đó. Anh chị em ở đây, không đi học là chuyện thường ngày. Nhưng, hình như Hưng cũng không đi học thì phải. Tớ gọi Hưng sang.

_ Này, sao dạo này tao cứ thấy mày ở nhà suốt thế. Học hành thế nào rồi?

_ Em ... em không được thi vì không đủ giờ lên lớp. Hưng ngập ngừng kể. Mà này, cho em hỏi anh một câu.

_ Hỏi gì?

_ Em thấy các anh các chị ở đây, chả bao giờ đi học sao vẫn được thi. Mà ai đi thi cũng được 5. Em thấy lạ quá!

_ Vì bọn tao mang súng lục vào phòng thi nên giáo sợ, cho 5 hết. Tớ định bốc phét thêm một câu chuyện giật gân nữa. Thôi, tao nói đùa đấy. Bây giờ thế này, tao sẽ gặp Trưởng khoa, xin cho mày thi lại. Cố mà học nhé! Lòng trắc ẩn trong tớ bắt đầu trỗi dậy



Hưng đâu có hiểu, những vị giáo sư đáng kính trên giảng đường kia, đã từ rưng rưng nói rằng" Tao đã quên mất mùi vị thịt thế nào rồi. Hôm nay, đúng một tháng tao chưa được ăn thit". Với một con tính nhẩm của những kẻ ham chơi như anh em, một cân thịt đổi đuợc mấy điểm 5? Bài toán đơn giản quá!

Rút cục tớ cũng xin được cho Hưng thi lại. Công thức vẫn như cũ: mọi thứ đều qui ra thịt.



Bẵng đi môt thời gian, tớ vẫn thấy Hưng vật vờ với nụ cười nghô nghê đợi tớ ngoài hành lang xin thuốc. Tớ hỏi:

_ Mày thi được mấy môn rồi, kết quả thế nào?

_ Ổn anh ạ, còn vài môn nữa. Chắc tuần tới là xong. Hưng trả lời đầy tự tin.

Tớ thấy yên tâm. Thôi thì mình hay trêu ghẹo nó. Bây giờ cũng làm được việc có ích cho nó. Nó mà bị đuôỉ về nước thì biết làm gì đây? Tớ động viên nó:

_ Cố lên nhé. Bố mẹ mày ở nhà kỳ vọng vào mày lắm đấy.

_ Em biết chứ. Bố em bảo làm xong tiến sỹ rồi hãy về.

Nghỉ hè, mỗi người mỗi nơi. Tớ lang thang xuống tận Viễn đông kiếm ăn. Hưng cũng lặng lẽ rời khỏi ốp. Mọi người không ai để ý, cho rằng cậu ta lên Mat chơi với ông chú.



Vài tuần sau, anh em nhận được một bức thư gửi qua đường bưu điện của Hưng. Hưng viết:" Em rất cảm ơn các anh đã giúp đỡ em trong thời gian vừa rồi. Em xin lỗi các anh vì đã nói dối. Em đã không trả thi được môn nào, cho dù các anh đã tận tình giúp đỡ. Khi em viết những dòng này cho các anh, em đang ở sân bay. Chỉ còn 2 tiếng nữa là máy bay cất cánh. Em bị đuổi học!"

Mọi người lặng đi. Ai cũng thấy mình có lỗi quá. Thực sự lúc ấy tớ suýt bật khóc. Mình là thằng hay đầu têu ra các trò quái đản. Ân hận thì cũng đã muộn mất rồi.



Đúng mười năm kể từ khi Hưng về nước. Nhiều lần, tớ cứ nghĩ, một ngày nào đó bất chợt gặp Hưng ngoài đường. Bây giờ em là ai? Một nhà khoa học hay một thằng ăn mày đầu chợ? Ngày đấy, mọi người đều không ý thức được tác hại của trò đùa. Tất cả chúng mình đều ở tuổi đôi mươi. Trẻ quá, Hưng nhỉ!

Thực ra, Hưng đã học được đôi điều kinh nghiệm sống khi ở với các anh đấy. Em đã biết nói dối để khỏi phụ lòng các anh, khi biết chắc mười mươi bị đuổi về nước. Cú ngã năm ấy, chắc chắn là cú ngã đau. Nhưng biết đâu, sau cú ngã, Hưng đứng dậy, làm người được. Đôi lúc tớ lẩm cẩm nghĩ: " nếu Hưng không gặp bọn mình, cậu ta cứ ở bên ốp 4. Cậu ta sẽ tốt nghiệp đại học, sẽ làm tiếp phó tiến sỹ, rồi tiến sỹ. Khi ra trường, với mớ kiến thức sách vở ấy, với kinh nghiệm sống mong manh như thế. Và cuộc đời đầy bão táp như thế này. Cậu ta sẽ làm gì cho đời? Liệu lúc ấy, bị cuộc đời vật ngã, cậu ta có dậy nổi nữa không?"



Đây là câu chuyện có thật. Không thêm, có bớt. Tớ viết ra một phần vui, một phần ân hận, một phần suy ngẫm. Con cái chúng ta bắt đầu lớn. Chúng ta sẽ phải trang bị kiến thức để sau này chúng tự tin bước vào đời. Sách vở là một chuyện. Thực tế lại là chuyện khác. Bụt thì hiếm, phù thuỷ laị nhiều. Cuộc sống không rực rỡ như tưởng tượng. Có niềm vui, nỗi buồn, nụ cười và nước mắt. Hãy dạy cho chúng biết, con người không nhân từ như chúng nghĩ.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569