Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Phải lấy người như anh - phần 1

12/10/2006




Sau khi đăng tải truyện "Xin lỗi, em chỉ là một con đĩ... " thấy mọi người nhắc đến truyện này nên mình cũng tìm đọc và đăng ở đây để mọi người cùng tham khảo.



Trái tim em có ước mơ.

Em vẫn nghĩ rằng lấy chồng phải lấy người như anh.

Đêm đêm ngước nhìn trăng, mơ có anh bên cạnh

Hoa trên mặt đất nở vì ai, uyên ương dưới nước thành đôi vì ai.

Thả chiếc khăn tay theo gió bay đến bên anh.”

(Lời bạn tôi hát khi say)
 

Tắc đường. Dòng xe dồn thành một búi ở nút giao thông, nhích từng mươi phân một. Ngày nghỉ nên vẻ mặt của những nạn nhân cũng đỡ cau có hơn một chút. Vân lần tay vào túi quần jeans kéo chiếc điện thoại ra. Chưa kịp mở khoá bàn phím, nàng đã bị những người phía sau giục giã. “Đi đi chứ!” “Nhanh nhanh lên tí nào!” Hàng loạt giọng nói ẩn chứa sự sốt ruột. Tặc lưỡi, nhét điện thoại trở lại túi quần, nàng nhích lên một chút cho vừa lòng đám đông. Thôi thì kệ con bạn nàng chờ vêu mặt ngoài đường vậy.

Mười phút sau, nhờ sự tích cực của mấy ông cảnh sát giao thông với đám thanh niên xung kích, đám kẹt xe đã biến mất. Nút giao thông thoáng đãng, cứ y như chưa từng biết tới ùn tắc bao giờ. Vân tăng ga phóng thẳng trên con đường ven công viên, gió mát lạnh đem hơi thu ùa vào mặt. Dù hôm nay trời rất đẹp, nàng cũng không dám đem “tình yêu mini mới cưới” ra bát phố mà quyết định cưỡi chiếc 82 cũ. Quả nhiên nàng quyết không lầm. Nếu để “tình yêu mini” đang trong kỳ trăng mật của nàng mắc trong đám tắc đường, không khéo nàng đã khóc ròng vì xót xa với những vệt xước sơn rồi. Mà có khi nàng lại góp phần gây ra ách tắc vì “tình yêu” nghẹn ngào đứng khựng giữa đường cũng nên.

Quán café vỉa hè yêu quý của nàng đây rồi. Vẫn gốc cây bàng với cái bệ xi măng ố vàng vết đáy cốc, vẫn đám khách lố nhố ngồi đọc báo trên những chiếc ghế nhựa xanh đỏ và những đốm nắng rung rinh trên mái hiên nhà cổ. Con bé đang ngồi bó gối nhìn ngơ ngáo kia rồi, chắc là nó bực nàng lắm, vì xưa nay nó rất đúng giờ mà. Nàng dựng xe, không thèm khoá cổ, chạy ào về phía bạn:

- Chủ nhật mà vẫn tắc đường. Đến là bực! Xin lỗi mày.

- Không sao. Tao không bận gì, ngồi đây ngắm đường phố cũng vui.

Con bé mỉm cười nhẹ nhàng, nàng thích cái kiểu nói từ tốn và điệu bộ thanh nhã của nó. Nó tên là Hoài Đan, con gái Hà Nội chính cống chứ không phải Hà Nội nhảy dù như nàng. Nó kém nàng hai tuổi nhưng nàng lại cùng khoá với nó ở trường đại học, do nàng đã vào chậm một năm vì thi trượt, lại bị ngừng thêm một năm vì mấy việc lộn xộn học phí. Nó học giỏi hơn nàng nhiều lắm, và cũng ngoan ngoãn hơn nhiều. Mãi đến khi sắp ra trường mới có mối tình đầu nhưng thật không may là lại yêu nhầm người…

Hôm nay, Đan mặc một chiếc áo nỉ có mũ và mang giày vải, bộ dạng của nó chẳng khác thời bọn nàng còn hay rủ rê nhau đi xem nhạc Rock là bao. Nàng đón chiếc ghế từ tay bạn, không ngồi ngay, ngó nghiêng vào phía trong nơi mấy cô bé phục vụ đang hối hả pha pha chế chế rồi hỏi:

- Mày uống gì chưa?

Con bé không nói, chỉ vào tách cà phê mới vơi chút ít trên bệ xi măng của cây bàng. Sáng chủ nhật, quán café đông khủng khiếp, đến phải gào lên để gọi đồ uống mất! Nàng đứng hẳn lên để vẫy cô nhóc phục vụ quen mặt, thấy có tín hiệu “đã nhận” rồi mới yên tâm hạ tay phủi ghế ngồi. Một chiếc lá bàng rơi ngay xuống trước mặt nàng để lại một lỗ hổng trên tàng cây. Ánh nắng rọi xuống ấm áp, mùa thu sao mà dễ chịu.

Đan hất hàm sang bên cạnh hấp háy mắt ra hiệu gì đó. Vân tò mò nhìn theo hướng mắt nó và suýt nữa thì buột miệng chửi tục. Khỉ thật, oan gia ngõ hẹp rồi đây! Hà Nội quả là nhỏ bé. Quanh đi quẩn lại rồi thể nào cũng có ngày đụng mặt người quen ở mấy quán café vỉa hè như thế này. Người quen ở đây là Vinh, gã bạn trai cũ của Đan. Nàng chưa bao giờ khoái tên tóc dài ấy, kể cả khi ban nhạc của hắn làm mưa làm gió trong hội diễn văn nghệ trường nàng. Bây giờ hắn đang ngồi lù lù ngay bên cạnh con bé cứ như thể chưa từng có chuyện gì giữa hai đứa. Nhìn gã trai “người quen” và gã đầu đinh đi cùng đang bàn luận say sưa về bóng đá thêm một giây, nàng nhăn mặt, ngoắc tay:

- Đi quán khác, mày!

- Sao lại phải đi? Tao coi hắn như bức vách thôi mà.

“Giọng nó mới bình thản ghê chứ!” Vân nghĩ thầm, quay lại nhìn gương mặt xinh xắn dịu hiền của bạn, hỏi nhỏ:

- Thật không?

- Thật! - Đan gật đầu mỉm cười - Hẹn mày để đưa thiếp cưới đây.

- Cưới á?

Suýt nữa thì Vân ngã ngửa ra sau, nàng bật lên một tiếng kêu thất thanh làm những người xung quanh, kể cả Vinh và gã đầu đinh, phải quay nhìn. Đón cuốn album và chăm chú vào những tấm ảnh rạng rỡ của Đan với chồng sắp cưới, nàng vẫn khó có thể tin ngay được. Con bé với cái thằng đểu giả kia mới chia tay nhau hồi đầu năm thôi mà. Vân đem thắc mắc ấy ra hỏi, và Đan bình thản trả lời. Nó kể cho nàng nghe về anh chàng chú rể tương lai mặt mũi ngầu xị của nó. Anh chàng hơn bạn nàng tới 10 tuổi, hầu như chẳng có điểm gì chung ngoài một hai sở thích lặt vặt, ấy thế nhưng lại đem đến cho nó một tình cảm say đắm và lãng mạn không ngờ. Cứ như có mối hẹn ước từ kiếp xa xưa nào vậy.

Nghe lời kể và nhìn ánh mắt dịu dàng cùng nụ cười mơ màng của Đan, bất giác Vân nhớ đến cuộc tình hiện tại của mình. Người đàn ông tạm gọi là của nàng cũng hơn nàng nhiều tuổi, thậm chí hơi quá nhiều đối với một quan hệ tình cảm bình thường, cũng là người làm kinh doanh và cũng khá khó tính. Nhưng không giống Đan, nàng không cảm thấy mình được yêu, không cảm thấy nỗi nhớ khi xa cách và cũng chẳng có cảm giác bình yên khi ở gần. Thậm chí nàng cũng chẳng buồn ghen tuông dù…

Vừa mới nghĩ đến đó thì chiếc điện thoại trong tay nàng rung lên. Trên màn hình hiện ra số của người nàng đang nghĩ đến. “Ờ, cũng có chút thần giao cách cảm với nhau đấy chứ!” - nàng đứng dậy đi sang vỉa hè trống bên đường rồi mới bấm máy nghe.

- Đi Chí Linh không?

- Không, cô bạn em hẹn café, mới...

Như đã biết đủ thông tin, không để cho nàng nói hết, đầu dây bên kia phát ra tín hiệu ngắt cuộc gọi. Vân chưng hửng một tích tắc rồi nhún vai, trở sang vỉa hè của quán café. Vinh đang cười nói gì đó với Đan. Mặt con bé rành rành một nỗi chán ghét. Nàng cũng ghét cung cách trơ tráo của tên tóc dài này, phải cho hắn một câu thật bõ mới được!

- Anh vẫn còn mặt mũi để nói chuyện với nó sao? - Nàng cao giọng - Tôi tưởng anh phải biết xấu hổ chứ nhỉ?

Đôi môi chẻ đàng điếm kia còn chưa kịp phát ra lời nào, nàng đã phẩy tay:

- Đan, mình đi chỗ khác, ở đây có mùi chuột chết kinh quá!

Có hai tiếng cười cùng lúc vang lên, một từ phía Đan và một, khẽ hơn, từ phía gã đầu đinh mặc quần túi hộp đi cùng với Vinh. Nàng liếc sang phía gã một cái sắc lẻm và nhận thấy đôi mắt nâu đang nhìn trả nàng bình thản.

* * *

Sau bữa trưa với con bạn tốt số sắp lấy chồng giàu, Vân uể oải gửi xe rồi đi bộ dọc khu phố bán sách hạ giá. Nhà ở tận ngoại ô mà nàng thì chưa hề muốn về rúc mình trong cái hộp đơn điệu ấy làm gì, nhất là lúc tâm trạng đang xao xác như thế này. Phải nói là nàng đang cảm thấy ghen tị với Đan quá thể. Con bé quả là có quý nhân phù trợ. Tuy có chút bất hạnh vì mẹ mất sớm nhưng nó được bù đắp lại không biết bao nhiêu mà kể. Nào sắc đẹp, tài năng, tính cách, công việc… rồi bây giờ là chồng và tài sản nữa. Vân thở dài, nàng cảm thấy mình thua kém bạn bè nhiều quá. Ngay cả thứ dễ dàng và… nhạt nhẽo nhất là một tấm chồng với một đứa con nàng cũng không có.

Đã 26 tuổi, bảy tám năm trời sống ở nơi thành thị bon chen, tất cả những gì nàng có đều phù phiếm trôi nổi y như cuộc đời nàng. Một công việc mà tiền kiếm được phụ thuộc vào thời vụ và tâm trạng của nhiều người, một địa chỉ không biết một vài tháng sau có còn là của mình hay không, một đống quần áo cùng đồ đạc lặt vặt đẹp đẽ nhưng vô dụng, hai chiếc xe máy, chiếc sành điệu thì quá đỏng đảnh, chiếc không đỏng đảnh thì quá cà tàng trong mắt tất cả mọi người. À, cả một người đàn ông nữa chứ nhỉ, một người cũng giống những người trước đó, lớn tuổi, đã hoặc đang có vợ, nhiều tiền và nhiều mối bận tâm, chẳng thiếu mỡ bụng vì những trận ăn nhậu ê hề và cũng thừa thấp thỏm vì mối quan hệ không chính đáng!

Vân rẽ từ phố ngách nhỏ bán sách ra con phố lớn. Nàng chợt nhớ ra là mình có gửi ảnh ở một photo gallery ở đây, đã vài tuần trôi qua, có lẽ mấy bức nàng chụp hồi mùa hè trong chuyến đi Phù Lãng đã được ai đó mang đi với cái giá tàm tạm đủ để nàng đổ xăng cho “tình yêu” mấy bữa. Gallery chỉ bán ảnh, những bức ảnh chụp cuộc sống phong cảnh Việt Nam đẹp và có hồn. Vì thế mà cái cửa hiệu nhỏ xíu chẳng trang trí nội thất sang trọng lại khá nổi bật giữa đám gallery hào nhoáng, đầy những bức tranh khổ lớn vẽ mái ngói lô xô nhái phong cách Bùi Xuân Phái hoặc vẽ người đội nón ngoẹo mặt theo kiểu Thành Chương, trên cùng dãy phố.

Chỉ có một người khách du lịch mặc quần cộc đeo ba lô cao nghệu đang ngơ ngáo ngắm nghía. Những tấm ảnh lớn đóng khung bày kín ba mặt tường còn trên kệ là hàng xấp ảnh nhỏ kiểu bưu thiếp. Vân liếc qua như để tìm xem ảnh của mình ở đâu rồi ngó qua bức bình phong nhìn vào gian trong. Ông chủ đi vắng, chỉ có cô nhân viên mặt mũi nhẹ nhõm đi ra tiếp nàng. Nói chuyện với cô thì cũng dễ chịu đấy, nhưng nàng thích tiền hơn. Hỏi han thêm vài câu xã giao nữa, nàng bước ra vỉa hè.

Nắng trải trên những viên gạch đỏ kẻ chéo khấp khểnh. Sao một đường phố trung tâm lại có thể lưu giữ những tàn dư của một thời Hà Nội buồn tẻ như những viên gạch này nhỉ? Vân còn đang oẳn tù tì lựa chọn giữa hai hiệu kem nổi tiếng chỉ cách nhau vài số nhà thì điện thoại của nàng rung lên. Một số lạ nhưng đẹp, dãy số tượng trưng cho hành động “san bằng tất cả”!

- A lô, Thái Vân nghe.

- Bắt quả tang đi shopping một mình mà không gọi em nhé!

- À, Phương hả? - Vân dáo dác nhìn ngang dọc, cô gái đang gọi cho nàng chắc phải ở đâu đó quanh đây. Chắc cô ta lại đi với một vệ tinh nào đấy và tiện tay dùng điện thoại của anh ta gọi trêu nàng.

- Hi hi, em ở hàng kính cơ mà!

Nàng quay lại nhìn vào cửa hàng kính thời trang và thấy ngay Hạnh Phương, cô con gái của bà chủ công ty nàng, đang đứng tươi cười trong bộ váy yếm bò nhí nhảnh. Thấy Vân đã nhìn ra mình, Phương duyên dáng gỡ cặp kính màu hồng đang thử ra khỏi mắt và kéo tay người đứng cạnh. Vân không có ý định bước vào cản trở việc cô chủ làm điệu với… vệ tinh nên chỉ giơ tay chào và tỏ ra hết sức thân thiện tươi tỉnh. Chợt nụ cười của nàng kém rạng rỡ đi một chút khi ánh mắt nàng lướt sang anh chàng tháp tùng Hạnh Phương. Anh chàng đầu đinh quần túi hộp lúc sáng cũng đang hết sức thân thiện và tươi tỉnh cười với nàng.

Chỉ vào đồng hồ ra hiệu như mình có hẹn, Vân giơ tay vẫy vẫy chào Phương và cất bước sang bên kia đường. Nàng lẩn vào đám người xếp hàng mua kem đông nghịt. Nàng đã thừa kinh nghiệm với cái trò làm bộ làm tịch gọi người quen khi đang đi với đàn ông rồi! Chắc chắn người quen ấy sẽ đóng vai một mảnh vải xanh nhợt nhạt làm phông nền, hoặc cái bậc vàng sang trọng để người gọi leo lên, tuỳ vào hoàn cảnh. Hoàn cảnh của nàng lúc này có lẽ là cái phông nhợt nhạt thôi. Lại còn cả cái gã vệ tinh của Phương nữa chứ. Vân chẳng thấy thú vị gì khi phải gặp lại kẻ ngồi cạnh “con chuột chết” cả buổi sáng ấy. Hẳn là cái gã non choẹt đó phải hãnh diện ghê gớm vì đã được người đẹp Hạnh Phương… hạnh tới.

Dẹp gã vệ tinh ra khỏi đầu, chống nạnh để ngăn đám người đang chen lấn lố nhố không ụp thẳng những túi giấy đựng kem lên người mình, Vân len vào trước quầy. Nàng dõng dạc nói với bà bán hàng mặc áo trắng vạt sau xẻ giữa theo đúng kiểu đồng phục của mậu dịch viên thời bao cấp:

- Cho cháu một đậu xanh một cốm!

Cầm hai que kem lách ra khỏi đám đông, nàng chậm rãi cắn lần lượt mỗi que một miếng, chẳng bận tâm đến chuyện tránh để kem rớt trên áo. Hôm nay nàng mặc quần jeans với áo sơmi carô cũ rộng thùng thình, đến cả đôi giày vải cũng bạc phếch, chẳng có gì phải nghĩ ngợi cả.

Thong thả đi một vòng con phố với những toà nhà bách hoá, cửa hiệu sách ngoại văn và gallery, cuối cùng thì Vân cũng thanh toán hết hai chiếc kem. Nàng dừng lại chờ đèn xanh cho người đi bộ để sang đường. Chưa đến 3 giờ chiều, ánh nắng tràn trên vỉa hè, dội lên đầu đám người dạo phố cuối tuần. Vài mươi phút đi bộ làm nàng cảm thấy khá nóng nực.

Vân còn đang phân vân xem có nên phanh cúc chiếc sơmi carô sờn tay ra không thì một đám con gái sành điệu lướt qua chỗ nàng đứng, mấy chiếc váy hai dây điệu đàng phô những cặp vai trắng nõn và những đôi dép cao gót làm phần hông sau của các cô nâng lên đầy khiêu khích. Một nỗi ghen tị trào lên khiến nàng bực bội. Cởi phăng chiếc áo carô buộc ngang người, mặc kệ ánh mắt của những người vừa dừng đèn đỏ đổ dồn về phía mình, nàng hất mặt đi sang đường trong một bộ dạng khác hẳn. Vòng hông chao đảo nhịp nhàng theo những bước dứt khoát của đôi chân dài. Chiếc áo hai dây màu vàng đất hợp với mái tóc ngắn tỉa loe xoe nhuộm nâu của nàng kinh khủng! Và chẳng cần đến đôi guốc gót nhọn dựng đứng như chiếc ghế đẩu kia, nàng vẫn cao ngang mấy cô ả đang vênh váo đi phía trước, cuộc đời đẹp thế đấy.



2 tin nhắn:

Mr. Big nói...

Tôi vô tình vào đây thấy mọi người quan tâm nên cũng "xía" vô chuyện người khác tẹo! he he...trong phần tái bản gần đây nhất, tôi có một bài bình ề cuốn này, in luôn trên đó đó! Ai muốn đọc vô đây nhé! Cái này cũng có luôn trên website của Trang đó!
http://blog.360.yahoo.com/blog-OjVMd2clcqPWWMTEvTE-?cq=1&p=1235
http://www.sachcuatrang.com/plnna-review5.html

08:28 28 tháng 2, 2008
woodworm_pine nói...

mình add nick bạn nhé.

14:51 2 tháng 12, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569