Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

9X đi bar

01/12/2006




Mới hơn 8 giờ tối, trước cửa bar T.P trên đường Trần Nhật Duật đã tấp nập những nhóm choai choai, cả nam lẫn nữ đứng túm năm tụm ba, cười nói huyên náo.


Khác với những đàn chị vào bar, những cô bé chỉ chừng 15-16 tuổi này không mặc những bộ quần áo đến nỗi quá hở hang, họ diện chủ yếu thời trang hiphop, nhưng cũng có vài cô ả mắc lên cổ chiếc yếm, cho dù mới chỉ “ngực cau nhu nhú” chưa ra dáng đàn bà.


Nhìn quanh nhìn quất, hoá ra nơi đây không dành cho tôi và anh bạn đi cùng (những người chưa già nhưng phải bớt đi chục tuổi mới gọi là trẻ). Sự “tự ti” ấy khiến chúng tôi đâm luống cuống...



Không giống với những bar dành cho người lớn thường mở cửa muộn, bar dành cho dân chơi 9X đón khách rất sớm. Đi sớm, về sớm. Vừa được chơi, vừa không bị cha mẹ la mắng, đó là tiêu chí của những cô bé, cậu bé mải chơi này.

Ồn ào như bất cứ nơi nào có sự góp mặt của những đứa trẻ, ấy là cảm nhận chung của chúng tôi khi bước chân vào đây. Âm nhạc, nếu so với các bar khác cũng vào loại “thường thường bậc trung”, nhưng cho dù có tệ hơn thế thì cũng chẳng hề gì, nó vẫn làm cho những cô cậu đang lọt thỏm trong những chiếc quần “ị đùn”, áo lụng thụng phát cuồng cả lên. Bằng chứng là họ hú hét, lắc lư và phải dùng từ rất chuẩn là gào thét theo những bài rap mà độ thô thiển về ngôn từ thì lúc nào cũng tiếm ngôi đầu bảng.


Một nhóm 9X ào vào, ngồi cạnh chúng tôi vì bar đã chật kín hết ghế với một phong cách “tự nhiên như... cô tiên”, và dường như họ coi chúng tôi không hề tồn tại trên cuộc đời này. Cậu bé có lẽ là nhỏ nhất trong nhóm, tóc tai được chải chuốt cẩn thận ghé vào tai cậu bạn ngồi cạnh, hét lên: “Mấy con hàng ở đây xinh vãi...”.


Sự tò mò của chúng tôi về “mấy con hàng” không phải chờ đợi lâu, một ả mặt non choẹt dù đã được trang kiểm kỹ càng, mặc váy ngắn, áo yếm, nhìn trước nhìn sau đều thấy... hở, tóc uốn lọn khá bắt mắt và bắt đầu những động tác uốn éo bên... bàn bi -a, đặc biệt hơn nữa là trong tiếng nhạc bài rock Việt gào thét do một nam ca sĩ đang thể hiện.


Nhìn cô nàng lắc hông, lắc ngực, không ai tin đó là một cô bé còn đang tuổi teen. Chúng tôi không biết cô bé nhưng đám choai ngoai ngồi cạnh chúng tôi thì ai cũng biết, tôi quay sang hỏi một cô nàng tóc cắt theo kiểu “bờm sư tử”, nhuộm mảng cầu kỳ 3 – 4 màu, 10 móng tay vẽ sơn đen nhánh, hoạ tiết là những đường vẽ sơn trắng rất cầu kỳ, trông khá giống nhân vật trong lễ hội Haloween: “Em biết cô bé này à?. “Ui giời! Con lày có lần bị bọn em dập cho hết tin-xờ-tướn”, rồi ả quay sang thằng bạn trai ngồi cạnh: “Nhảy thế mà khen đẹp, thường thôi...”, kèm theo một cái bĩu môi dài... hơn cây số.


Thế nhưng, mặc cô ả đang điên hết cả người vì thằng bạn không khen mình mà quay sang khen cô gái đang uốn éo bên bàn bi -a, “thằng nhóc” bạn cô vẫn tiếp tục lắc lư, miệng không ngớt: “Xinh vãi kạ..., đẹp vãi kạ...”. Tôi không hiểu những từ “lóng” của đám “trẻ con” này, nhưng hình như đó là “ngôn ngữ chat” thời gian gầy đây rất được phổ biến trong thế giới dân cư mạng, tất nhiên, đó là một từ tục tĩu, bậy bạ hết sức.


10 phút sau, dường như không thể chịu đựng được hơn nữa, cô nàng “tóc sư tử” đứng phắt dậy, xô ghế suýt đổ, chẳng nói chẳng rằng, cô ả phi ra chiếc bàn bi -a đứng sát cạnh con bé uốn éo ở đó, và làm những động tác uốn éo, khêu gợi, như không màng đến những ánh mắt con trai đang hăm hở trước những động tác khiêu khích của cô. Chỉ biết rằng, mỗi lần cô cúi thấp xuống rồi nhẹ nhàng bò trườn lên như rắn, đám choai choai nam lại hò hét đến vỡ cả lồng ngực.


Không có nhiều những anh Sercurrity như ở các sàn lớn, luôn nhìn khách với ánh mắt lạnh lùng, kiểm soát đến từng động tác và mời ra ngoài không thương tiếc với những kẻ định dùng máy ảnh, máy quay phim để ghi hình, ở đây, máy điện thoại di động đời mới tha hồ phát huy tác dụng, thậm chí có “chú choai” còn dí sát điện thoại vào các vùng nhạy cảm của cô gái để ghi lại “khoảnh khắc đáng nhớ”, trong khi cô nàng vẫn lạnh lùng lắc đầu, lắc tóc, mồ hôi toát ra, rũ rượi.


Đám “trẻ con” ngồi vòng ngoài càng lúc càng “lên cơn” với những động tác mỗi lúc một “nóng” hơn, họ đứng cả dậy, có những đôi mặt mũi non choẹt quấn lấy nhau, uốn éo như múa Ả rập. Khi độ “nóng” đã lên tới... đỉnh điểm, một cô ả nhảy phốc lên bàn bi -a, tốc áo lên cao gần tới... cổ, bọn trẻ bên dưới càng được dịp hò hét: “Máu lên, cởi đi, cởi đi...”. Hoá ra, cô ả đã say đến không còn biết gì nữa, cười ngây ngô như hoá dại.


Điện thoại di động thi nhau chớp tanh tách, cười nói, hú hét, văng tục chửi thề ầm ĩ. Chẳng biết một gã khách kiếm đâu ra cái máy ảnh to tổ bố nhằm vào sát cô ả “bắn” choanh choách, tức thì anh bạn trai đi cùng cô gái không hiểu từ đâu lao tới, dùng cả bàn tay hộ pháp bịt chặt lấy ống kính, ghé sát vào tai anh chàng phó nháy, “thì thầm”: “Khôn hồn thì biến”.


Không có những cảnh vác lên bàn cả chục chai Remy “show hàng”, nhưng chẳng cần rượu thì cũng “say cả chấy”, độ “nóng” ở đây đã khiến những người trẻ không dễ gì cưỡng lại được sự cám dỗ đến rồ dại. Tuy không có biểu hiện gì của thuốc lắc, nhưng theo kinh nghiệm “đi đêm” của chúng tôi thì không ít kẻ vào đây đã sử dụng rượu mạnh, tài mà, bởi cho dù giữa một đám đông nhốn nháo, thì mùi tài mà vẫn thơm nồng lỗ mũi, không dễ gì che giấu. Một vài cậu trai dáng công tử bột, cằm lún phún râu đang thi nhau nhả khói, mặt mũi ngô nghê đến tội.


Sau khi blog của Cường OZ (một nhân vật từng nổi đình đám với blog dân chơi Hà Thành) không hiểu vì lý do gì mà bỗng nhiên biến mất, nghe “giang hồ đồn thổi” hình như bị đánh sập, thì thời gian này lại rộ lên cơn sốt blog của một kẻ tự xưng danh trong “giang hồ” là Le..., với phần 1 đề cập đến dân chơi 9X, và bar T.P là địa chỉ đầu tiên được đề cập đến. Thậm chí, trong blog này còn có một đoạn “video clip” chưa đầy một phút miêu tả cảnh lắc của một cô gái trẻ măng với những động tác chuyên nghiệp không kém gì các gái nhảy ở những sàn lớn của Hà Nội.


Ở đây không có gái nhảy làm việc theo tháng, mà chủ yếu là dân chơi đến, thích thì nhảy, trong đó chiếm phần đông là một bộ phận dân teen, nhưng độ “lỳ” và già dặn cũng không kém một ly nào các đàn anh, đàn chị. Họ đang ra sức để khẳng định mình nhưng không nhận thức được việc thể hiện thế nào là đúng đắn, là được người khác tôn tọng.


Một chuyên gia tâm lý cho chúng tôi biết, đó là hội chứng thích làm nổi mình trong đám đông của một bộ phận giới trẻ hiện nay. Đó có thể là nói tục, gây gổ đánh nhau giữa đám đông, có thể là cách ăn mặc dị hợm, hoặc làm một hành động kỳ quặc khác người, với mục đích cuối cùng là để người khác chú ý. Thì ở đây, chúng tôi có cảm nhận, hầu hết những người vào bar này đều bị nhiễm hội chứng nói trên, đặc biệt là những cô bé mặt còn búng ra sữa, chỉ học lớp 10, lớp 11, nhưng đã gây chú ý bằng một kiểu tóc sư tử, những chiếc áo hở trước hở sau, hoặc những bộ trang phục hiphop.


Xe máy họ sử dụng cũng giống nhau, hội “bình dân” thì Wave đỏ, “Dream chiến”, “quý tộc” thì Spacy, Dylan, SH, còn thành phần “những đứa con đường phố”, trong đó chiếm không ít là những kẻ dạt nhà, lang thang từ các tỉnh ngoài đến Hà Nội, tụ tập theo nhóm thì taxi, thậm chí xe ôm. Đám này cũng thường “máu chiến” nhất hay còn gọi là nhóm “đầu trọc” vì “không có gì để mất”, vì thế các cậu ấm cô chiêu không dại gì dây vào những kẻ như thế này, động tí là xách hàng ra “khoe” ngay.


Nhưng có một điểm chung dễ nhận thấy nhất là ngôn từ của họ giống nhau đến kỳ lạ, con gái con trai đều nói bậy như nhau và sử dụng thành thạo tiếng “lóng”, điều đó càng khiến các cô gái trở nên cong cớn và lố lăng vô cùng.


Sự khẳng định “thương hiệu” của họ còn được thể hiện ở cách đi bar theo nhóm, ít nhất cũng từ 5-7 người, cùng một phong cách đầu tóc “ngũ sắc”, ăn mặc, và quen mặt đến nỗi chỉ cần nhìn thoáng qua là biết hội nào, đến từ đâu.


Đặc biệt, không giống như những người lớn lên sàn, ai biết phận người nấy và đều tôn trọng quan điểm “còi to cho vượt”, thì ở đây “con gà tức nhau tiếng gáy”, chỉ cần “một thằng” hoặc “một con” hội khác nhảy đẹp hơn, tức thì mắt lườm mồm nguýt, thậm chí “nhìn đểu” và có cơ hội là giẫm chân, kéo váy nhau ngay. Và không biết chừng, tí nữa ra ngoài, “nỗi hận ngàn thu” ấy sẽ được chuyển hoá thành một trận thư hùng bất phân thắng bại, cho dù nguyên nhân tưởng không còn gì đơn giản hơn, ví như “cái con váy bò tự nhiên lại cười đểu em”, “cái thằng mặt như chuột kẹp kia sao cứ nhìn bạn gái mình chằm chằm”...


Không hiểu sao, lâu nay, phong trào đi chơi xách theo “hàng” đã trở thành mốt, nhất là trong những chiếc xe có thùng rộng như Nouvo, SH, Dylan, đã là dân đi đêm chuyên nghiệp, hiếm có kẻ nào không đem theo đồ để khi cần là vác ra doạ nhau ngay.


Một thực tế còn đáng quan tâm hơn nữa, đó là rất nhiều cuộc tình được bắt đầu từ chốn này. Người ta gọi đó là những “tình yêu tàu nhanh, phanh gấp, chia tay đẹp”. Nhìn nhau thấy thích là “Ok”, chỉ cần 5 phút chạy xe qua cầu, là có một bãi đáp với hàng chục nhà nghỉ. Sáng mai lại “đường ai nấy té”...


8 giờ tối đi chơi, hơn 10 giờ đã có mặt ở nhà, xem ra một bộ phận giới trẻ thế hệ 9X này vẫn “hợp pháp hoá” được khoảng thời gian hai tiếng đồng hồ với cha mẹ chúng, mà các bậc phụ huynh đáng kính ấy vẫn cứ tưởng rằng, cậu ấm, cô chiêu nhà mình chỉ đi sinh nhật bạn bè hay buộc phải ra ngoài vì một lý do “dễ thương” nào đấy.


Không có giới hạn nào cho sự chơi bời, nói một cách khác, một đứa trẻ sớm nhiễm thói ăn chơi, đua đòi, cấp độ chỉ có tăng dần chứ không bao giờ theo quy luật ngược lại. Cha mẹ của một cô bé học lớp 10 một trường điểm của Hà Nội mới đây đã phải bỏ làm để đi “rình” con gái, khi đã bất lực, họ tìm đến tận trung tâm tư vấn học đường V để mong tìm được một biện pháp giáo dục phù hợp với cô con gái chưa đầy 16 tuổi, chỉ có một sở thích duy nhất là đi vũ trường.


Cô bé chưa biết đến tài mà, thuốc lắc, nhưng ở một môi trường phức tạp như thế, sự lo lắng của cha mẹ cô bé không phải là không có cơ sở. Tôi để ý những cô bé vào đây đều xinh, thậm chí rất xinh. Người con gái càng xinh đẹp lại càng cần thiết phải có trí tuệ, nếu không muốn nhan sắc của mình bị lợi dụng, nhưng dường như điều đó là vô nghĩa ở cái thế giới mà một bộ phận giới trẻ 9X đang muốn nổi loạn này.


Có nhiều lý do để vào bar: Buồn thì đi bar, vui tìm đến bar, bạn bè rủ cũng đi bar, giận bố mẹ cũng vào bar, giải toả stress cũng bar nốt. Giải thích thế nào về những thói đua đòi ăn chơi của chúng? Bắt đầu từ gia đình, nhà trường ư? Điều đó là cần thiết nhưng chưa đủ. Bởi rất nhiều em gái, em trai khi điện thoại đề nghị được tư vấn, đã cho các chuyên gia tâm lý biết, chính bố mẹ không hiểu được các em muốn gì, cần gì, có em cảm thấy cô đơn ngay bên cạnh những người thân của mình và điều đó khiến các em rơi vào trạng thái nổi loạn, phải làm một hành động gì đó để được chú ý hơn, và có lẽ đi bar là một cách để gây sự chú ý nhanh nhất.


(Theo An ninh Thế giới)

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569