Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Kê Tinh – Hậu Liêu Trai

08/03/2007

Thẩm Du người Lâm gia thôn, ngoại thành Hà nội. Du hồi nhỏ tính tình nhút nhát, ngại giao tiếp, sống nội tâm, ỏn ẻn như con gái được cái thông minh hiếu học. Năm 18 thi đỗ vào trường kiến trúc rồi trọ học tại thôn đoài, làng tám phía nam Hà thành.

Năm 23, Du tốt nghiệp ra trường loại ưu, nổi tiếng nhờ tài thiết kế nội thất, nhà ở, villa biệt thự. Các bản vẽ do Du thiết kế sau khi qua công đoạn xử lý render bằng 3D Max trông đẹp như tranh, bố cục hài hoà, cực kỳ sống động, già trẻ đều tấm tắc khen đúng là những tác phẩm để đời, cổ kim hiếm thấy. Gặp lúc được thời các đại gia chính khách thừa tiền lắm đô-la là chủ tịch, phó chủ tịch các tập đoàn - công ty đa quốc gia, đa thành phần hoặc các vị công chức công tác tại Bê Em U18 , U19, U20 v.v. xếp hàng dài cả km trước nhà trọ Du ở để mong đuợc Du thiết kế cho họ một tư dinh hay 1 toà phủ - biệt viện thêm phần nguy nga tráng lệ, trên đời mấy ai bì kịp.

Như trên đã nói, Du ngại giao tiếp, không buồn chuyện thế thái nhân tình lại e phiền lụy dính vòng lao lý từ mấy vị Bê Em U. Nên Du tìm cớ thoái thác dần, sau đó xin vào làm công ăn lương cho 1 công ty Xây dựng có tiếng nhất nhì của Nhật bản rồi dời cư xuống Thôn Do nha , Trấn Quán toan gần khu công nghiệp Nhô-mu-ra Hải phòng. Hằng ngày, sáng đến công trường tập thể dục tay chô tay chi, hít thở linh khí của trời đất sau đấy chàng ngồi vào máy tính và miệt mài vẽ vời cho đến tận chiều tối mới trở về quán trọ ngả lưng. Không buồn đến công danh lợi lộc, mặc cho dòng đời như nước chảy mây trôi.

Thi thoảng, Du đứng dựa lan can ngắm nhìn trăng lên rồi ê a hát vài ba câu nhạc Hoa lời Việt đại loại kiểu:

“Thời gian vẫn cứ trôi âm thầm
Như dòng sông nước trôi xa dần
Sao nỗi đau trong lòng ta vẫn đây…..”

Hoặc lúc buồn buồn lại ngồi tựa mái hiên nhâm nhi vài chén Vodka Hà nội rồi ngâm mấy vần thơ con cóc kiểu như “hỡi thế gian tình là gì”…..làm thú tiêu khiển.

Có người cũng tên Du họ Đại là anh con ông Bác họ xa với chị dâu bên chồng của thằng Bạn hồi còn học tại trường Kiến trúc. Nghĩ tình thằng em đồng tên dị tuổi và cám cảnh Du một thân một mình nơi đất khách quê người, sợ chàng buồn phiền dễ phát sinh xì-trét nên có nhã ý mời Du một ngày nào đó quá bộ về nghỉ cuối tuần tại nhà nghỉ của mình tại khu 2 , Trấn Đồ sơn cho khuây khoả tinh thần. Chàng nghe xong chỉ mỉm cười bẽn lẽn và hẹn ngày tái kiến.

Một hôm vào lúc hoàng hôn cuối tuần, nhớ lời mời của ông anh đồng tên dị tuổi, lại nhân lúc rảnh rỗi việc cơ quan nên chàng lên ngựa thẳng hướng đồ sơn trực chỉ. Đến nơi thì vầng kim ô đã tắt lịm tựa bao giờ, mảnh trăng non đầu tháng khi tỏ khi mờ xuyên qua hàng liễu rũ trồng hai bên vệ đường càng tăng thêm vẻ đẹp của Đồ sơn trấn.

Nhà nghỉ của lão Đại Du nằm gần khu an dưỡng của Bộ Xây dựng , dải đất nhô ra phía đại dương cho nên phía trước mặt hay phía dãy công trình phụ phía sau cả thẩy đều nghe thấy tiếng sóng biển vỗ rì rào, bốn mùa mát mẻ, thật khiến lòng người ta phơi phới chẳng khác gì chốn bồng lại tiên cảnh.

Tối ấy, tình cờ xuống bếp tính đi ngoài, Du nghe lỏm thấy 2 vợ chồng lão Đại bàn nhau giết gà làm tiệc đãi khách. Liếc sang chuồng gà đặt gần đấy chàng thấy trong chuồng đang nhốt một con gà mái tơ ức nở, móng đỏ, chân dài, phao câu chổng ngược lên trời. Ả gà ngước ánh mắt nhìn chàng như van lơn với đôi mắt rưng rưng ngấn lệ. Động lòng trắc ẩn, chàng len lén khẽ khàng ra mở chốt cửa chuồng rồi rón rén về phòng vờ ngủ, làm như không có việc gì xẩy ra. Chưa đến một tuần trà, chàng nghe thấy tiếng quàng quặc ngoài sân và tiếng vỗ cánh phành phạch của loài gia cầm bay đi……


******

Nửa năm sau, gần ngày tết nguyên tiêu, chàng vừa sút-đao máy tính chuẩn bị về quán trọ bỗng đâu có một cơn gió lớn nổi dậy, làm cát bay đá chạy trời đất tối sầm, sấm chớp đùng đùng như long trời lở đất, một lúc thì trời quang mây tạnh nhưng vẫn còn mưa lất phất. Chàng chuẩn bị lên ngựa thì nghe thấy trong đám vạt cỏ cao quá đầu người của khu công nghiệp có tiếng người con gái thút thít khóc. Du giật mình vạch cỏ tiến vào thì bắt gặp một người con gái vào khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mắt trong răng trắng, môi trầm, tóc vàng chấm vai, chân dài cả mét , tư dung diễm tuyệt, đẹp chẳng thua kém gì tiên nữ.

- Nàng là ai, tại sao lại ngồi khóc giữa đồng không mông quạnh thế này. Du lên tiếng hỏi người con gái
- Tiện thiếp là Kim Min Thu ngươi thôn đông đất Thuỷ nguyên, hồi nhỏ làm ruộng được hợp tã xã phân công chuyên đi gánh đạm, kali nên mọi nguời vẫn quen thường gọi là Thu đạm, gia cảnh nghèo khó. Năm ngoái nhờ cậy người quen, bán đi 2 xào ruộng lấy tiền chạy chọt xin làm công nhân may cho một nhà máy đặt trong khu công nghiệp. Nửa năm trước, mẹ thiếp ngã bệnh nhà cửa khánh kiệt, của nải trong nhà thay nhau ra đi, thiếp liều mình bán thân vào Trinh Tùng hắc điếm ngay trước cổng khu công nghiệp làm kỹ nữ hòng lấy tiền chạy chữa thuốc men cho mẹ già. Hôm nay, thừa lừa lúc chủ sơ ý, thiếp trốn ra ngoài tính về thăm mẹ nhưng trời đất nổi cơn sóng gió làm thiếp tối tăm mặt mũi, thay vì chạy thẳng ra quan lộ thì thiếp lại lạc bước vào đây. Thiếp sợ chủ bắt được sẽ bị nhục hình nên chỉ biết ngồi khóc than cho thân phận.
- Thôi được, nàng hãy lên ngựa cùng ta, sẵn áo mưa cánh dơi ta sẽ phủ kín cả hai, sẽ không có tên cường hào ác bá nào có thể tìm ra được nàng. Ta tình nguyện đưa nàng ra tận đường cái quan sau đấy nàng hãy tự tìm đường về quê.

Du để ý thấy nàng có vẻ nguôi nguôi 10 phần sợ sệt nay chỉ còn 1, 2 nên vừa lững thững ra đường cái quan vừa lựa lời ôn tồn an ủi nàng. Đến đầu quan lộ số 5 Du liền giục nàng xuống ngựa , ngoảnh đầu ngoái lại thì người con gái đã biến mất từ lúc nào, chàng nửa phần cho là quái sự nửa phần nghĩ rằng nguời con gái đã xuống ngựa mà mình không hay không biết.

Về đến quán trọ, bước chân vào phòng, Du đã thấy người con gái từ trong phòng tắm bước ra, mùi nước hoa channel xực nức. Người con gái vội chạy đến nắm tay Du và nói:
- Mẹ thiếp vừa nhắn tin cho thiếp là bệnh tình đã thuyên giảm, thiếp không phải về quê nữa, nên xin được ở đây hầu hạ chàng . Xin chàng đừng coi thiếp là hạng rau sâu ngoài chợ mà khinh rẻ thiếp nhé.

Du nghe xong mừng cuống cuồng, vội vàng thổi tắt đèn lửa dìu nàng buớc vào cuộc mây mưa vần vũ không biết trời trăng mây đất là gì nữa. Từ đấy ngày ngày chàng đến công trường làm việc mà tâm hồn thì bay bổng mãi tận đâu đâu. Chỉ mong trời tối nhanh để về bày cuộc truy hoan cùng nàng kỹ nữ tên Thu. Có điều lạ là mỗi lần giao hoan Du lại nghe thấy nàng thở khò khè trong cuống họng, móng tay nhọn hoắc đỏ chót cứ bấu vào lưng chàng đến rướm máu và sau khi hành sự nàng lăn ra ngủ trong tư thế nằm xấp co chân co tay lại như thai nhi trong bụng mẹ. Mặt khác thân thể của nàng lúc nào cũng hâm hấp như nguời lên cơn sốt, rồi cứ đến độ canh ba gà gáy đầu thôn là nàng vội vàng lồm cồm ngồi dậy thu vén xiêm y rồi bước ra khỏi phòng đi mất, Du giữ mấy cũng không ở lại.

Thấm thoát đã qua 3 tuần trăng , đêm ấy sau khi ái ân xong, Du vẫn không thấy nàng lăn ra ngủ như mọi khi, nửa như có tâm sự gì muốn nói, nửa ngập ngừng rồi lại thôi. Du gặng hỏi mãi mới thấy nàng trả lời:
- Chàng ơi, phần số của thiếp với chàng đến đây đã hết, từ đêm mai thiếp không thể đến hầu hạ chàng được nữa, thiếp có viên ngọc quí gia bảo hằng ngày vẫn luôn cất giữ bên mình, nay xin kính tặng chàng làm kỷ niệm và đền ơn đáp nghĩa chàng đã cứu thiếp thoát chết năm xưa. Chàng hãy nhớ kỹ những lời thiếp nói: - Những gì chàng cho là rác rưởi, bỏ đi thì lại đem lại hạnh phúc cho chàng.

Nói xong, người con gái liền khóc nức nở, vội kéo đầu vít cổ Du xuống và ôm hôn thắm thiết , trong cơn mê man Du cảm thấy nàng dùng lưỡi nhọn như lưỡi rắn, cố lùa một một vật thể gì đó vừa tròn tròn lại vừa mát lạnh như kẹo cao su cool-air rồi bịt mũi bóp mồm bắt chàng nuốt vào.

Bỗng đâu gà gáy canh ba người con gái thay vội xiêm y gạt nước mắt bước ra cửa. Du nhất quyết không cho nàng rời bước nên cứ nắm chặt lấy giải yếm đào hiệu Victoria secret, bỗng nghe đánh phựt một tiếng, Du giật mình thức giấc mới biết là mình đang nằm mộng, nhìn xuống dưới thấy quần ướt sũng còn trên tay vẫn còn nắm chặt mấy sợi lông đuôi gà màu đỏ sậm, chẳng biết thực hư thế nào.

Đêm sau rồi đêm sau nữa Du đợi mãi cũng không thấy người con gái xuất hiện nên tinh thần chấn động, khóc lóc thảm thiết, cứ tưởng nhớ mỹ nhân mà đêm không ăn ngày không ngủ , mắt mũi cay xè như vừa mới thưởng thức món gỏi tôm sống chấm wasabi . Nên đành cáo bệnh xin phép công ty cho nghỉ việc rồi trở về Lâm gia thôn mở trang trai trại nuôi gà lấy tên là kim kê , vui thú điền viên.

“Hỡi ơi tình yêu như bướm hoa
Như cánh mây trôi bềnh bồng
Tình yêu ơi ta có mấy ai
qua mà không một lần khổ đau ?
Trần gian đắm chìm, lợi danh chói lòa
Thôi đừng mơ mộng trời mây
Thôi đừng xa rời người ơi,
Hãy đưa nhau tới mộng bình yên!”

******

Đầu đông năm ấy, khi đám điểu di trú từ phương bắc theo gió đông bay về nam tránh rét, vô tình mang đại dịch cúm gia cầm H5N1 làm thiên hạ điêu đứng. Bá tánh không ai dám ăn thịt gà, giá thịt gia cầm chỉ còn 5 quan 10 con. Nếu tình hình nạn dịch kéo dài thì tết nguyên đán năm ấy trên mâm cỗ cúng tổ tiên của các nhà chắc sẽ thiếu đi nhiều món.

Trang trại Kim kê của nhà Du cũng không nằm ngoài lệ, Chàng ngán ngẩm cho thế thái nhân tình nên ra đứng trước dãy chuồng gà, lòng buồn rời rợi. Nhìn đám gà hôm trước còn khoẻ mạnh dũng khí hiên ngang mà hôm nay đã co ro, ỉu xìu, xơ xác. Quẫn chí, chàng bực mình vén quần tiểu tiện vào máng gà quyết định giải nghệ , trở về con đường thiết kế nội thất, vi-la, biệt viện cho các vị Bê Em U hòng độ nhật qua ngày. Ngờ đâu, đám gà sau khi mổ vài hạt cám có trộn lẫn nước giải của chàng thì vụt đứng lên khoẻ mạnh như không có việc gì xảy ra……


Tin tức gà “sạch” Kim kê miễn nhiễm với H5N1 , lập tức được các phương tiện thông tin đại chúng thi nhau thêu dệt. Hộp thư thamdu@kimke.com của chàng luôn luôn trong tình trạng quá tải do nhận quá nhiều email từ các tổ chức y tế thế giới, các tổ chức canh nông quốc tế, canh nông địa phương, các hiệp hội nông dân từ thành phố đến thôn xã - làng bản, các forum liên quan đến cúm gia cầm. Đâu đâu tựu chung cũng cùng mục đích là muốn biết làm thế nào mà chàng có thể ngăn chặn được virus cúm gà. Chàng chỉ mỉm cười bí hiểm rồi reply lại cho tất cả mọi người đường link đến trang web của viện Pasteur Hà thành: - nơi lưu dữ kết quả mẫu nước tiểu của chàng (nghe đâu sau khi phân tích cho thấy 95% là hỗn hợp nước và a-mô-ni-ắc, 4.999% là các tạp chất khác còn lại 0.001% là chất gì đó không nằm trong bảng các nguyên tố tuần hoàn hiện hữu. Cho đến nay viện Pasteur Hà thành vẫn đang tiếp tục phân tích, cơ bản cho thấy chất này có gốc hoá học tựa như chất menthol để làm kẹo cao su ...cool-air)


Từ đấy, giá gà giống nhà chàng bán ra thị trường đắt như tôm tươi. Du lại có học thức, nhanh nhậy nắm bắt thời cuộc nên tiến hành cổ phần hoá trang trại, phát hành cổ phiếu trên thị trường chứng khoán OTC, khiến thiên hạ đua nhau lùng sục cổ phiếu Kim kê để đầu cơ, nâng giá, trục lợi. Có những thời điểm tạo nên cơn sốt cổ phiếu Kim kê sánh ngang với top 5 các cổ phiếu ngân hàng thời nay. Chàng liền quyết định bán hết tất cả các cổ phiếu do mình nắm giữ rồi trở về thôn Do nha, Trấn quán toan cưới một cô vợ đẹp mắt trong răng trắng, môi trầm, tóc vàng chấm vai, chân dài cả mét, suốt ngày quanh quẩn trong nhà. Đúng là khí độ một bậc đại ẩn sĩ thời nay vậy.

- Hết-

Dat_Vuong
Hà thành, Mùa thu- Năm khuyển

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569