Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Ma kiếp lụy tình

03/03/2007

MA ÐẢO TÌNH TRƯỜNG HẬN ÐẮNG CAY
THỦY HOẢ CHUNG THỜI DỮ TƯƠNG PHÙNG

Trong một chuyến đi quay phim quảng cáo , cã đoàn quyết định đi đến một hòn đảo nhỏ, vì họ muốn quay những cảnh đẹp hoang vu của tự nhiên . Trước mắt họ , hòn đảo từ từ hiện ra với vẻ đẹp vô cùng hoang sơ mà rất nên thơ . Nước biển trong vắt , đứng trên tàu nhìn xuống có thể thấy từng đàn cá bơi lội tung tăng . Tàu cập bến , thì trời đã xế chiều . Cả đoàn kéo nhau lên đảo và điều đầu tiên mà họ nhận thấy là nơi đây dân cư rất thưa thớt. Cả đoàn ghé vào một quán trọ duy nhất trên đảo .

Quán trọ rất đơn sơ nhưng cũng đủ chỗ cho tất cả mọi người . Bốn cô gái , Xuân Mai , Hạ Lan , Thu Cúc , Ðông Trúc, thì ở dãy phòng phía nam , gần núi . Còn bốn chàng trai Hùng , Phong , Long và Dũng thì ở dãy phòng khác cách đó không xa . Sau khi chia phòng xong thì cả bọn chia tay về phòng để cất đồ đạc .

Vừa bước chân vào phòng mình , bỗng Xuân Mai hét toáng lên và chạy ra ngoài . Ngay lập tức , cả bọn nhốn nháo hẳn lên , họ xúm lại vây quanh Xuân Mai và nhìn vào căn phòng với đôi mắt sợ hãi .

Xuân Mai vừa run vừa nói lắp bắp : Có ... có ... có chuột trong phòng của tao .
Mọi người cười ồ lên và thở phào nhẹ nhỏm . Hạ Lan bèn kêu Phong và Tùng vào từng phòng của bốn cô gái để đuổi hết mấy con chuột đi . Sau khi đã đuổi hết chuột trong các căn phòng ra thì mọi người đều trở về phòng mình.

Khi bước vào phòng , Xuân Mai vẫn cảm thấy không an tâm, một cảm giác sợ hãi bỗng hiện lên trong lòng . Cô cứ lấm lét nhìn xung quanh , cất vội đồ đạc rồi đi ra ngoài .

Một lúc sau , mọi người cũng lần lượt ra đến . Họ cùng nhau ăn tối và trò chuyện với nhau rất vui vẻ . Sau khi ăn tối thì ai về phòng người nấy . Xuân Mai vẫn chưa cảm thấy an tâm nên vừa vào phòng cô đã vội vã leo lên giường và kéo chăn trùm kín người lại . Nhưng Xuân Mai lại cố gắng nghe ngóng những tiếng động lạ xung quanh . Trời đã tối, chỉ còn nghe thấy tiếng gió thổi xào xạt qua các rặng cây hoà cùng tiếng sóng vỗ vào bờ, càng làm cho không khí thêm phần đáng sợ . Thời gian cứ chầm chậm trôi qua . Không biết đã bao lâu rồi mà Xuân Mai vẫn chưa ngủ được .

Bỗng Xuân Mai nghe có tiếng động khẽ vang lên như tiếng bước chân của ai đó đang đi phía bên ngoài . Cô giật bắn mình, lấy tay ghì chặt lấy chăn và trùm kín đầu . Cô nghe tiếng bước chân dường như đã dừng ngay trước phòng của cô . Rồi cô bỗng có cảm giác rờn rợn như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào cô . Cô sợ quá bèn trở người sang hướng khác nhưng cảm giác đó lại càng rõ rệt hơn . Sau cùng, thu hết can đảm, cô từ từ kéo chiếc chăn xuống, và khẽ đưa mắt nhìn qua khe vách ..... rồi cô thét lên , chạy nhanh ra khỏi phòng, và chui ngay vòng của Hạ Lan ở kế bên . Tiếng thét của cô đã đánh thức tất cả mọi người dậy . Cả bốn chàng trai đều mắt nhắm mắt mở chạy ngay lại phòng của Xuân Mai . Không thấy bóng Xuân Mai đâu , họ vô cùng hoảng hốt và lúng túng chưa biết nên làm gì . Ngay lúc đó tiếng Xuân Mai vang lên từ phòng của Hạ Lan làm họ phần nào yên tâm hơn .

Tất cả mọi người giờ đã tụ tập đầy đủ trong phòng Hạ Lan . Xuân Mai nét mặt trắng bệch , đôi mắt sợ hãi , kể lại mọi chuyện với nét mặt vô cùng lo âu : Em đang nằm ngủ thì có cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào em . Khi em nhìn qua khe vách thì thấy một đôi mắt đen nhánh đang nhìn em ........

Bốn chàng trai bèn chạy qua phòng của Xuân Mai và nhìn vào khe vách . Nhưng họ chỉ thấy vách núi và những rặng cây đang đung đưa trong gió lộng . Cả bọn bèn kéo nhau trở về phòng Hạ Lan và bảo là họ chẳng nhìn thấy gì cả . Nhưng thái độ của Xuân Mai cũng làm họ có phần nào lo lắng . Họ bèn chia nhau hai người ở một phòng cho đỡ sợ hơn .

Màn đêm đang từ từ được vén lên ..... và bình minh đã bắt đầu ló dạng .

Trời vừa sáng là cả bọn đã thức dậy . Tối qua chẳng ai trong bọn họ có một giấc ngủ ngon cả . Sau khi ăn sáng xong họ đem theo dụng cụ để quay phim rồi kéo nhau đi ra bờ biển . Họ đi mãi , đi mãi .....cuối cùng họ cũng tìm thấy một nơi có phong cảnh thật là tuyệt đẹp . Mọi người , ai cũng đang chuẩn bị mọi thứ để bắt đầu quay phim . Còn Long thì đang quan sát chung quanh . Bỗng Long nhìn thấy một khu đất bị lõm xuống tựa như một cái hồ. Long bèn bước đến nhìn kĩ , thì anh thấy đó là một hồ nước nằm kế bên một tảng đá rất lớn và bằng phẳng . Hồ này có lẽ bị bỏ hoang từ lâu nên xung quanh cỏ mọc dầy đặc , lan cả ra đến bờ hồ . Anh nhận thấy trên tảng đá có dấu vết nám đen vì bị lửa cháy xém, có lẽ trước đây có người đã đốt lửa trên đó . Nhìn kĩ hơn, Long bỗng phát hiện ra trên tảng đá đó còn có những lằn vẽ màu vàng nhạt , cực kì bí ẩn . Long bèn kêu các bạn lại và họ ra sức lau sạch những lằn vẽ bí ẩn màu vàng kia . Khi họ dọn dẹp đến những bụi cỏ sát bờ hồ thì họ nhận thấy trên bờ hồ cũng có những nét vàng nhạt giống như trên tảng đá . Họ chia nhau lau sạch tất cả . Sau khi đã dọn dẹp xong thì cảnh hồ càng thêm phần tuyệt đẹp . Họ đều có chung một ý nghĩ là không biết tại sao nơi đẹp thế này mà lại bị bỏ hoang từ lâu .Trời đã quá trưa , cả bọn cùng ngồi lại và Thu Cúc phân phát thức ăn cho mọi người . Sau khi ăn xong , họ bắt đầu công việc quay phim quảng cáo . Các cô gái đều đã thay đồ xong và bước xuống hồ . Họ sánh vai nhau , cười giỡn và đùa ngịch dưới hồ . Xuân Mai vừa bơi ra xa vừa quay người lại . Còn Hạ Lan thì nghiêng người qua và vuốt tóc . Thu Cúc và Ðông Trúc thì ôm nhau cười thật tươi ...... tất cả đều hướng về ống kính của Hùng .

Bỗng Hạ Lan cười ré lên làm Dũng tức giận la lên : -Hạ Lan, đang đóng quảng cáo mà, sao lại cười giỡn thế kia .

Hạ Lan bèn quay qua Xuân Mai và trách : -Xuân Mai , tại sao mày lại nắm chân tao .... nhột quá nè ....

Xuân Mai ở đằng xa ngạc nhiên lên tiếng : Tao ở tận đây, làm sao mà nắm chân mày được chứ.

Hạ Lan nhìn Xuân Mai với ánh mắt nghi ngờ xen lẫn kinh hoàng . Nhưng thấy vẽ mặt của Xuân Mai thì Hạ Lan tin là Xuân Mai đang nói thật . Hạ Lan hốt hoảng bơi vào bờ và leo lên . Lên đến bờ rồi mà nỗi sợ hãi trong lòng vẫn chưa giảm bớt chút nào cả .

Lúc này trời cũng đã xế chiều nên cả bọn bèn quyết định quay trở về quán trọ. Vì không muốn mấy cô bị cảm lạnh nên Hùng và Long thu dọn một ít đồ rồi cùng các cô về quán trọ trước . Còn Phong và Dũng thì ở lại dọn dẹp đồ rồi về sau . Sau khi dọn dẹp xong, Phong và Dũng đi về . Khi đi ngang qua một rừng cây , hai anh bỗng thấy có bóng người thấp thoáng sau những rặng cây nhưng khi họ để tâm nhìn kĩ lại thì bóng người kia lại biến mất . Không thấy gì khả nghi , họ bèn đi tiếp . Nhưng ngay lúc đó , bỗng có tiếng của chàng thanh niên trẻ hỏi họ với giọng đầy lo lắng và buồn buồn :

-Các anh có thấy vợ tôi không ?

Phong và Dũng giật mình quay lại và họ thấy một thanh niên với khuôn mặt xanh xao và đượm vẻ u buồn , dáng dấp như một thư sinh đang đứng phía sau họ . Phong và Dũng nhìn nhau và hỏi lại :

-Vợ anh là ai ?

-Vợ tôi tên là Thu Nguyệt, cô ấy có mái tóc rất dài và rất đẹp .

Phong và Dũng đồng thanh nói :

-Chúng tôi không thấy ai cả

Người thanh niên đó nghe xong, không nói gì cả, chỉ buồn rầu quay mình bỏ đi . Cả hai lấy làm lạ, nhưng rồi quay mình bước tiếp . Ði được vài bước, không hiểu sao họ cùng quay đầu nhìn lại nhưng không còn thấy bóng dáng người thanh niên kia đâu cả . Cả hai nhìn nhau với ánh mắt nghi ngại . Phong bèn lên tiếng :
-Sao người này đi lẹ quá .... mới đây mà đã đi đâu mất rồi .

Dũng trả lời :
-Hồi nãy tao cũng không nghe tiếng chân anh ta đi sau mình... không lẽ người này là ... ma ?

Phong cười xòa :
-Ma gì.. ma cỏ hả ?.. hahahạ.

Cả hai bèn phá lên cười rồi tiếp tục đi về nhà trọ

Sau bữa cơm tối , họ đều về phòng của mình. Các cô gái vẫn còn sơ , nên tối đó họ vẫn chia nhau hai người ngủ 1 phòng như đêm hôm trước.
Một đêm nữa đã tôi qua .... không có chuyện gì xảy ra hết.

Trời vừa sáng, Thu Cúc đã kéo Ðông Trúc ra ngoài chạy bộ .

Văng vẳng xa xa có tiếng gà gáy và tiếng người cười nói lao xao trong gió sớm . Thu Cúc và Ðông Trúc đang chạy ngang qua khu rừng . Bỗng họ thấy có một người thanh niên , với vẻ mặt xanh xao, đi tới trước mặt hai cô và hỏi :
-Hai cô có gặp vợ tôi không ? cô ta tên là Thu Nguyệt có mái tóc dài và rất đẹp .

Ðông Trúc trả lời chàng:
-Sáng giờ chúng em mới đến đây, không thấy cô gái như anh tả

Chàng thanh niên không nói gì , chỉ buồn rầu quay bước bỏ đi ...

Thu Cúc vừa quay lại định hỏi thêm nhưng không thấy bóng dáng chàng ta đâu cả . Cô bèn cất tiếng nói :
-Anh ta chạy đi kiếm vợ gì mà lẹ quá ...... mới đây đã chạy mất rồi .

Ðông Trúc nói :
-Nếu tao quen được người nào tốt với tao như vậy thì thật là tốt quá .
Rồi cả hai lại tiếp tục chạy, vừa chạy họ vừa nghĩ đến chàng thanh niên kì lạ kia .

Thấy cô đi tới, anh ta liền nói :
- Nơi này có người rừng, thường hay về làng ăn cắp đồ ăn. Các cô đi lại nơi này nên cẩn thận .

Câu chuyện người rừng , cô thường nghe mọi người kể Nhưng chưa bao giờ cô tận mắt thấỵ.. Nghe anh ta nói làm tim cô đánh thình thịch .

Vừa lúc đó thì cả bọn kéo ra . Họ ngồi vào bàn vừa ăn sáng vừa bàn tán về chuyện đóng phim quảng cáo rất sôi nổi làm Xuân Mai như quên mất câu chuyện đêm qua .

Sau khi ăn xong , họ chuẩn bị đồ và kéo nhau đi đóng phim như thường lệ Hôm nay , mọi người rất có hứng thú . Họ quay phim đến chập tối mới ra về . Nhưng vừa mới đi được một đoạn , Hùng bỗng chợt nhớ là anh đã bỏ quên kịch bản ở nơi quay phim . Anh bèn kêu mọi người đi về trước, còn anh thì quay lại chổ cũ . Từ xa xa , hồ nước đang dần hiện ra trước mắt Hùng , anh như thấy có ánh lữa lập lòe trên tảng đá và những ngọn sóng dâng cao . Và hình như ngọn lữa và ngọn sóng đang hòa quyện vào nhau ....
Nhưng khi Hùng đi đến gần thì anh không còn nhìn thấy gì cả . Hùng với tay lấy kịch bản rồi quay mình đi về quán trọ . Nhưng vừa mới đi được vài bước, Hùng nghe có tiếng người thanh niên vang lên :
- Thu Nguyệt .... em ở đâu ..... anh nhớ em lắm ...

Và có tiếng người con gái đáp lại :
-Anh Minh ... em ở đây ..... em cũng nhớ anh lắm ....

Tiếng người thanh niên tiếp tục vang lên giọng đầy vẻ mừng rỡ: -Anh ở đây ....trên hòn đá mình thường hò hẹn đây ...... em ở đâu ?

Rồi có tiếng người con gái vang lên với giọng nói đầy vẽ hốt hoãng:
-Em ở trong hồ nước kế hòn đá nè, sao em không thấy anh ?

Và tiếng người còn trai vang lên:
-Sao anh cũng không thấy em... Thu Nguyệt em ỡ đâu hãy trả lời anh đị.

Và tiếp theo đó là tiếng khóc nức nở cũa họ.

Hùng sau khi nghe câu đối thoại đó , anh ta sợ quá , cố nhắm mắt lại không dám nhìn về phía sau rồi chạy thật nhanh về quán trọ và kễ cho mọi người nghe .

Sau khi nghe Hùng kể Xong , Xuân Mai bỗng nhớ lại câu chuyện đêm qua . Cô run bắn cả người lên . Phong , Dũng , Thu Cúc , Ðông Trúc hoảng hốt kêu lên là đã gặp được chàng thanh niên đó.

Bỗng có bà lão ở kế bên quán tình cờ đi ngang qua , nghe được câu chuyện mà họ đang bàn tán . Bà ta liền nói :
-Thật là tội nghiệp cho cặp tình nhân nàỵ Kẽ chết vì lữa, người chết vì nước thì làm sao mà gặp nhau được.

Bà liền kể cho tất cả nghe một câu chuyện . Câu chuyện xảy ra cách đây 15 năm .....

Ngày đó , đảo này cũng là một khu khá phồn thịnh , dân cư đông đúc . Ðứng đầu là một vị chúa đảo rất giàu có nhưng cũng nổi tiếng là người độc ác . Ông ta có một cô con gái rất xinh đẹp tên là Thu Nguyệt . Thu Nguyệt đã gần đến tuổi cập kê mà vẫn chưa có ai lọt vào mắt xanh của nàng . Vào lúc đó , có một chàng thanh niên từ đất liền mới đặt chân lên đảo . Chàng ta đang theo học ngành hải dương học , và chàng ra đảo quan sát thực tập để làm luận án nghiên cứu về đại dương . Tình cờ họ gặp nhau trong một đêm trăng sáng bên bờ biển và tình yêu đã đến với họ ngay từ cái nhìn đầu tiên . Từ đó, họ thường hẹn hò gặp gỡ nhau trên hòn đá bên cạnh hồ nước . Lâu ngày lửa gần rơm , họ đã có quan hệ mật thiết với nhau và sau đó Thu Nguyệt đã có mang .

Chuyện gì đến rốt cuộc cũng đã đến , cuối cùng thì câu chuyện cũng đến tai cha nàng . Ông rất tức giận và đã nhiều lần tra hỏi nàng . Nhưng vốn biết được tính tình của cha nên nàng không dám cho cha nàng biết về chàng . Cha nàng liền nhốt nàng trong nhà , không cho đi ra ngoài .

Trong khi đó , Minh , tên của chàng trai nọ , vẫn mỗi ngày ra ngồi trên tảng đá để đợi nàng . Nhưng anh đợi mãi, đợi mãi vẫn chưa gặp được Thu Nguyệt .

Vài tuần sau , không thể đợi nữa , anh quyết định đi đến nhà Thu Nguyệt . Vì đã được Thu Nguyệt dặn trước nên anh ta không dám bước vào nhà, chỉ đứng bên ngoài trông vào thôi . Tình cờ bà vú của Thu Nguyệt đi chợ về, thấy anh Minh đứng thấp thoáng ở ngoài cửa , bà liền gạn hỏi . Anh Minh liền thú thật với bà ta và nhờ bà giúp đỡ . Trong nhà chỉ có bà vú là người đối xử tốt với Thu Nguyệt mà thôi . Bà luôn xem Thu Nguyệt như là con ruột của bà vì mẹ Thu Nguyệt mất sớm , một tay bà đã nuôi nàng cho đến lớn . Nghe qua cảnh tình của hai người bà rất là thương xót cho đôi tình nhân trẻ này . Nhưng bà lại sợ cha nàng nên bà chỉ biết ngậm ngùi xót thương cho họ mà không dám giúp đỡ họ . Ðã nhiều lần anh Minh năn nỉ bà lén dẫn anh vào gặp mặt Thu Nguyệt nhưng bà đều từ chối . Bà chỉ lén giúp họ trao đổi nỗi niềm qua thư từ cho nhau mà thôi .

Ngày tháng trôi qua .....Nàng đã có mang 9 tháng . Cuối cùng, cả hai quyết định là sẽ cùng nhau bỏ trốn . Cả hai đề khẩn khoản yêu cầu bà vú giúp đỡ . Sau nhiều lần thuyết phục , cuối cùng bà vú cũng xiêu lòng và bằng lòng giúp đỡ họ . Họ hẹn gặp nhau tại tảng đá bên cạnh bờ hồ, nơi họ thường hò hẹn vào lúc nửa đêm , rồi cả hai sẽ trốn về quê của chàng . Ngày hôm đó, cha của Thu Nguyệt đi ăn tiệc ở phía bên kia hòn đảo . Tình cờ nữa đêm , ông ta cảm thấy trong người không được khỏe nên bỏ ra về sớm . Về đến nhà , không thấy con gái đâu , ông liền nổi giận bắt bà vú ra tra hỏi nhưng không được gì hết . Nhưng khi ông vào phòng Thu Nguyệt thì ông ta đã tìm được bức thư hò hẹn của họ . Ông ta rất tức giận và kêu bọn gia đinh đuổi theo .

Vì bụng mang dạ chửa ,đi đứng không thuận lợi lắm nên khi Thu Nguyệt vừa đến được nên hẹn thì bọn gia đinh cùng cha nàng đã rượt tới kịp . Ông thét bọn gia đinh bắt cô con gái lại và sai bọn gia định lại thẳng tay đánh vào người anh Minh . Vốn là thư sinh , chân yếu tay mềm, nên chỉ một lúc sau anh đã bất tỉnh . Thu Nguyệt khóc lóc , van xin cha nàng tha cho anh Minh nhưng ông nào để ý . Ông ra lệnh cho bọn gia đinh đem Thu Nguyệt về nhốt vào phòng . Sau đó ông ta còn ra lệnh cho bọn gia đinh đem củi khô đến để thiêu sống anh Minh trên tảng đá đó . Vốn là một thư sinh ,lại bị bọn gia đinh đánh một cách dã man nên anh đành chịu chết trong đám lửa .

Thu Nguyệt bị nhốt trong phòng , nàng khóc than thảm thiết và không ngớt van xin cha nàng tha cho anh Minh nhưng nàng có ngờ đâu anh Minh đã hóa ra người thiên cổ dưới sự hà khắc của cha nàng .

Khi nghe cha nàng cho biết rằng chàng đã chết , nàng liền ngã lăn ra bất tỉnh . Khi tỉnh dậy thì nàng khóc suốt ba ngày ba đêm . Sau đó, được bà vú tận tình khuyên giải , nàng đã bình tâm tĩnh trí. Sau cái chết của anh Minh , cha nàng đã không còn gì phải lo lắng nữa nên sự canh gác nàng cũng lơ là đi . Trong đêm tối , nàng đã trốn đi ....

Sáng hôm sau khi hay tin nàng đã mất tích , cha nàng đã phái rất nhiều người đi kiếm nhưng vẫn không tìm thấy nàng đâu cả

Ba hôm sau , có người đến báo cho cha nàng biết là họ đã tìm thấy xác chết của nàng trong hồ nước cạnh tảng đá . Bụng nàng đã xẹp xuống nhưng không ai hay biết gì về đứa trẻ trong bụng của nàng . Không một ai hay biết tin tức gì cả .....

Cho đến một tháng sau .....

Người dân trên đảo cứ đêm về là nghe tiếng anh Minh tìm gọi Thu Nguyệt và tiếng họ kêu gọi nhau thảm thiết . Họ đã chết nhưng lại không thể gặp mặt nhau . Kẻ chết dưới nước , người chết trong biển lửa lại không danh phận thì làm sao họ có thể gặp mặt nhau được .

Rồi từ đó ...... Cứ mỗi đêm về , dân làng ai nấy cũng đều sợ hãi , không dám ra ngoài vào ban đêm . Trời vừa chập tối là họ vội vã ai về nhà người nấy . Và hằng đêm ... tiếng kêu khóc , tiến gọi nhau thảm thiết cứ vang vang trong màn đêm thanh vắng khiến cho mọi người chẳng ai có thể ngủ được . Và nỗi lo sợ cứ càng ngày càng tăng làm cho một số người đã rời bỏ đảo đi nơi khác . Hòn đảo từ đó càng thêm vắng lặng . Cuối cùng người cha đã mời một thầy pháp từ đất liền ra để trấn yếm linh hồn của Thu Nguyệt và anh Minh .

Từ đó , dân làng không còn nghe tiếng kêu khóc thảm thiết vào ban đêm nữạ Một tháng sau , cha của Thu Nguyệt bị tai nạn khi đi thuyền trên biển và đã qua đời . Cả đảo đều cho rằng đấy là quả báo .

Kể đến đây bà lão bỗng ngừng lại . Tất cả các cô gái đều đầm đìa nước mắt . Các chàng thanh niên cũng dâng trào cảm xúc . Họ không còn cảm giác sợ hãi nữa , mà họ cảm thấy thương cảm cho cặp tình nhân này .

Ðêm đó , mặt dù ai cũng nghe tiếng kêu gọi ai oán của anh Minh và Thu Nguyệt nhưng chẳng ai còn sợ hãi nữa ,mà lại thương hại cho hai người .

Sáng sớm hôm sau , khi cả bọn vẫn còn đang ngủ , bỗng có tiếng la hét của ông đầu bếp : -Bắt được nó rồi .... bắt được nó rồi ...

Mọi người đổ xô về phía nhà bếp . Ðến nơi họ nhìn thấy một đứa trẻ khoảng mười mấy tuổi , ăn mặc rách rưới , tóc tai bù xù . Mọi người đều nghĩ rằng có lẽ đây là người rừng mà họ vẫn thường nghe nhắc đến.

Bà lão kể chuyện hôm qua cũng đến nhìn kỹ đứa bé . Ðứa bé một tay bị kẹt vào bẫy thú do tên đầu bếp đặt, tay kia vẫn cầm con gà vừa trộm được . Miệng thì gầm gừ như muốn cấu xé tất cả những ai đến gần nó . Tên đầu bếp liền áp lại và trói đứa bé lại . Sau đó cột nó vào gốc cây . Bà lão kể chuyện đi đến gần để xem kỹ khuôn mặt nó ..... rồi bà kêu lên : -Sao nó giống quá ..... chẳng lẽ nó là .....

Mọi người xung quanh cũng đều có chung ý nghĩ này . Bà bèn mang thức ăn đến cho đứa bé , dụ dỗ nó ăn . Sau đó bà dẫn nó về nhà , cắt tóc cho nó , cho nó tắm rửa và thay quần áo mới .

Nhưng đứa bé không biết nói một tiếng nào hết . Bà đem hết tình thương cho đứa bé và dạy nó kêu tiếng ba , mẹ .

Sau đó , bà đã làm lễ cúng cho anh Minh và Thu Nguyệt ngay bên cạnh hòn đá, hồ nước, nơi họ đã quen nhau và cũn glà nơi họ lìa khõi cõi đờị Bà cho đứa bé tay cầm bài vị của hai người , vừa kêu hai tiếng cha mẹ . Họ làm lễ cầu siêu cho đôi tình nhân trẻ này . Lúc đó trời cũng vừa sụp tối ,. Bỗng mọi người nhìn thấy trên tảng đá có ánh lửa lập lòe . Nơi hồ nước thì từng ngọn sóng dâng cao . Rồi anh Minh từ trong lửa bước ra và Thu Nguyệt rẽ sóng bước lên . Họ gặp nhau , cùng nắm tay nhau , quay lại nhìn đứa bé và nở nụ cười rồi biến mất .

Cuối cùng họ đã gặp nhau và đã có danh phận vợ chồng sau khi đúa bé làm lễ tang cho ba mẹ nó .....

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569