Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

"Tắm khô" bên dòng Tô Lịch

08/04/2007

Đẩy tôi ra quả giường "bán sơn địa" ngắn củn, chưa kịp cởi giầy, H. “Lào Cai” nhoay nhoáy tháo thắt lưng… Tôi hoảng quá khi kịp nhận ra môn "tắm khô" là như thế này…

Trên đoạn đường nối giữa phố Thái Thịnh và đường Láng hay cả một dãy dài trên đường Thụy Khuê, Bưởi - Hà Nội, những hàng karaoke "tay vịn" hết thời trước đây giờ được thay thế là vô số quán massage, gội đầu thư giãn, đèn điện mờ mờ tỏ tỏ đã từ lâu thu hút một lượng lớn khách nam giới tới đây.

“Giai thoại” về các em út ở những nơi này được cánh đàn ông rỉ tai nhau những lúc chén tạc chén thù, nào em H. “Lào Cai", em M. “Phú Thọ"… da trắng như trứng gà bóc, tóc dài chấm lưng, mới được tuyển vào quán "S" mới có mấy hôm, tâm hồn vẫn còn chân chất lắm…

Sau khi đã nhậu ngà ngà, Hưng “đầu bạc" - một tay "nhóm máu 35" trong đám môi giới chứng khoán đất Hà thành rủ tôi đi "tắm khô". Lâu nay, chỉ nghe thấy tắm hơi, tắm ôm, chứ "tắm khô" thì quả là hơi lạ. Đem thắc mắc này hỏi Hưng, gã ta cười rổn rảng, trả lời úp úp mở mở. Hưng chỏng lỏn: "Không sợ bệnh tật, không sợ ết iếc gì cả, đảm bảo vẫn… như thật".

Gã chở tôi ngồi sau, phóng vèo vèo qua vài con phố, đến khu phố gần sông Tô Lịch thì đã hơn 10h đêm. Thấy tiếng xe máy, vài cô gái lao ra, vẫy tay rối rít: "Vào đây anh ơ… i! Chồng em ơ… i…". Như đã thông thuộc nơi này từ lâu, Hưng ngoái cổ giải thích: "Quán M. có mấy em nhìn đằng sau thì ngon nhưng nhìn mặt tiền thì í ẹ. Cứ như là lừa đảo ý. Tôi đưa ông sang bên hàng S., có em H. ở Lào Cai mới về, da trắng, tóc dài và tâm hồn vẫn rất... ngây thơ".

Tấp xe trước quán S., gã bảo vệ không cần nhiều lời, đỡ xe Hưng và làm một động tác đá chân chống quay xe đánh vèo một cái, quả biển số gánh con xe tay ga đời mới ngay lập tức quay ngược vào trong tường. Gã bạn tôi cười hô hố rồi giải thích: "Công tác đảm bảo bí mật đời tư như người nổi tiếng ông ạ".

Quán không lớn lắm, đèn điện phòng đón khách mờ mờ ảo ảo, bộ ghế sa-lông to bè giả da xếp ngay ngắn sát tường. Một chiếc gương dài, hai cái ghế cắt tóc khập khiễng, vài cái máy sấy vứt chỏng gọng và tuyệt nhiên không có một dấu hiệu nào cho thấy đây là quán cắt tóc gội đầu. Bà chủ gày đét lọt thỏm trong bộ đồ may đo kiểu cách, đứng sau quầy bar bày biện toàn vỏ chai lọ rượu Tây hạng sang gọi í ới: "Cái H. đâu rồi xuống đón các anh lên gội đầu đi nào?".

Em H. phi từ đâu ra mặc chiếc váy đỏ hai dây, để lộ quả ngực căng phồng trắng ngần, mặt mũi choe choét phấn son, có vẻ như cô ả còn chưa được các đàn chị dạy cách thức trang điểm thế nào cho hợp thời trang. Theo sự điều phối của bà chủ, H. dắt 2 vị khách lên gác, lối đi lắt léo đủ các loại thùng bia, hộp xốp trên chiếc cầu thang bé xíu.

"Bãi đáp" là một phòng to được chia thành nhiều lô, ngăn cách nhau bằng những tấm ri-đô vải hồng loang lổ vết bẩn như vẽ bản đồ. Mỗi lô bên trong duy nhất một chiếc giường massage "bán sơn địa" nửa nằm nửa ngồi đã lót sẵn một chiếc khăn tắm màu cháo lòng. Mùi thơm nước hoa xịt phòng rẻ tiền vừa được một cô gái nào đó phun vội vào mấy góc như cố che đi mùi ẩm mốc và tanh nồng xông lên, tôi hắt xì hơi liên tục vài cái.

H. ưỡn ẹo giả lả cười với khách, Hưng nhìn cô gái mặt nghệt ra có vẻ suy nghĩ điều gì đó ghê lắm. Bài học sơ đẳng của các cô gái hành nghề cave dường như đã được H học thuộc lòng: "Lâu lắm rồi mới thấy anh nha, bắt đền anh đấy…", rồi cô quay sang tôi: "Chồng em mắc bệnh lười lắm nha, lâu lắm rồi mới tới thăm em…" (mặc dù đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến nơi đây).

Hưng nhéo cô gái một cái vào hông khiến H. la lên tru tréo: "Trời ơi! Yêu người ta thì chẳng yêu lại còn định giết người ta nữa…" rồi họ cùng cười khanh khách. Loáng cái, Hưng “đầu bạc" và H. đã mất tích đằng sau tấm ri-đô. Còn tôi được chỉ định ngồi đợi tạm ở một lô khác vì hiện giờ chỉ còn 3 cô đều đã có khách, các cô khác về quê ăn Tết chưa lên.

Sau vài phút, có tiếng đấm lưng thùm thụp rồi vang lên những âm thanh rất giả tạo của H., (tôi đoán cũng mới được các "ma cũ" dạy bài học vỡ lòng). Những tiếng rúc rích, những âm thanh khó miêu tả thành lời cứ thế đan xen với tiếng nhạc không lời trữ tình trong căn phòng.

Ở một lô khác, được che đậy vội vàng hờ hững cũng vang lên những âm thanh tương tự. Vị khách nào đó hình như đã "tọa" trong đó khá lâu, khiến cô gái bực mình cáu: "Khiếp. Dai như đỉa đói, kiểu này phải boa thêm tiền cho em".

Dăm phút sau, cô gái nọ phi vội từ đằng sau tấm ri đô ra toa lét cuối hành lang khạc nhổ liên tục. Khi quay vào, nhìn thấy tôi, cô ta liền nở một nụ cười rất… kịch: "Ôi, khổ thân chồng em chưa kìa, vào đây em chiều…".

Cùng lúc ấy, vị khách "dai như đỉa" đi ra ngoài, châm một điếu thuốc hút, vẻ mặt giãn ra cười nham nhở... Cô gái nói với theo: "Mấy hôm nữa đến mở hàng cho em đắt khách nha".

Quay sang tôi, cô ta ríu rít: "Nào, vào đây với em…". Chạy sô ác thật. Chưa biết thực hư ra sao nhưng thấy ghê ghê tôi tính bài chuồn liền xua tay: "Không, anh không có nhu cầu, anh ngồi… đợi bạn". "Đừng nỡm đi ông tướng, vào đây ngồi mặt ị thị lị bức xúc thế kia mà còn bày đặt à".

Thấy tôi vẫn không động cựa gì, cô ta tiếp: "Chê hàng già chứ gì, nói thật cho mà biết, già trẻ gì bỏ ra nhà ngói cũng như nhà tranh thôi ông ạ" - cô ta nguýt một cái dài rồi đi thẳng xuống dưới nhà vác ghế nhựa ra ngoài cửa ngồi vẫy khách.

Vài phút sau thì Hưng “đầu bạc" cũng xong chuyện, gã hể hả bước ra, mặt hơn hớn. Em H. “Lào Cai" của gã cũng thế, cả hai ôm eo nhau bước ra cười rúc rích. Nhìn thấy tôi đang đăm chiêu, gã hỏi dồn: "Ô, thế chưa gì à…?". Tôi lắc đầu, tức thì gã quay sang H.: "Em giúp bạn anh cái, vợ nó sắp đến ngày sinh. H. gỡ ngay tay Hưng ra, kế đến khoác vai tôi: "Hiền quá, thương quá đi thôi, vợ cả chửa thì đã có vợ này, hi hi…".

Cô nàng kéo tôi sềnh sệch vào trong lô mà cô gái khi nãy vừa cùng vị khách đi ra. Đã trót thì phải trét, để xem sự tình rồi nó sẽ ra sao, tôi đánh liều cứ để mặc ả. Đẩy tôi ra quả giường "bán sơn địa" ngắn củn, chưa kịp cởi giầy, cô ả nhoay nhoáy tháo thắt lưng… Tôi hoảng quá khi kịp nhận ra môn "tắm khô" mà Hưng “đầu bạc" giới thiệu với tôi hóa ra nó lại "ai oán" như thế này.

Vội vàng đẩy cô nàng ra, tôi lao ra ngoài mà trong đầu vẫn lảng vảng những tiếng nôn ọe của cô gái lúc nãy khi chui vào toa lét súc miệng. Hưng “đầu bạc" đang đứng ngoài ngắm đường phố quay trở vào, tưởng H. không biết "chiều chuộng" tôi, gã miệng lầu bầu hỏi dồn "Sao thế, sao thế?". Tôi vội vàng kéo Hưng đòi đi về và cũng không quên xin lỗi H. Hưng nhìn tôi như kẻ dưới đất chui lên rồi giúi vào tay cô gái tờ 100 ngàn, ngoảnh sang tôi: "Đến chịu ông, chẳng hiểu ông thích cái loại gì mà chiều…".

Theo một tài liệu khoa học mà tôi mới tham khảo, nếu gái mại dâm bị các bệnh về răng miệng có thể làm lây lan các bệnh truyền nhiễm cho khách làng chơi, đặc biệt nếu gái mại dâm bị chảy máu chân răng thì nguy cơ mắc các bệnh AIDS, viêm gan B từ họ cũng rất lớn. Vì thế, cả Hưng “đầu bạc" và những gã đàn ông ham vui khác đều đang ngộ nhận "tắm khô" là an toàn thì hãy nghĩ lại.

Còn những gái mại dâm như H., những “bông hoa độc” bên dòng sông Tô Lịch, chỉ được chủ nhà và khách yêu chiều khi nhan sắc còn, khi đã trở thành những quả chanh hết nước, họ bị đẩy ra đứng đường như các cô gái tôi đã có dịp tiếp xúc bên đường.

Bệnh tật, sự tự ti về nghề nghiệp của mình cộng với những ánh mắt nghiệt ngã của xã hội khiến họ không thể nhìn thấy tương lai của mình. Những cô gái vì thiếu hiểu biết, hoặc do bị dụ dỗ, cưỡng ép hay vì một lí do nào đó phải hành nghề gái mại dâm, hãy thức tỉnh khi còn chưa muộn.

Theo Minh An

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569