Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Gương chiếu hậu, đồ thị, mùi xoa - Hồ Anh Thái

07/05/2007

Hồ Anh Thái


Ai cũng có lúc gặp đèn vàng ở chỗ đường cắt. Ngã ba ngã tư ngã năm ngã sáu... Ta sắp sửa chạm đến vạch đường người đi bộ thì đèn vàng tắt, chuyển sang đèn đỏ.

Vận tốc ấy, quán tính ấy, chỉ còn cách là lỡ đà mà lao tiếp qua cả cái ngã tư đã trở thành mênh mông.

Lúc đó ngã tư bỗng chốc thành cái cửa xả lũ, cả chùm xe máy ào qua, cơ hội cuối cho những con cá tranh cướp thời gian vượt vũ môn. Cuộc đua nước rút. Bao nhiêu cá chép hóa rồng. Cũng bao nhiêu cá chép thành đống xương trắng.

Nhưng cũng có nhiều người chấp hành nghiêm chỉnh. Đèn vàng. Dừng. Đúng luật giao thông. Mấy con cá cuối cùng hối hả lao vụt qua, lạng lách rất nghệ mà lao lên vượt qua. Mấy con khác thì phanh xe ken két. Suýt nữa đâm đít người chấp hành nghiêm chỉnh. Làm người nghiêm chỉnh thời buổi này cũng rợn. Phải tự xác định mình có thể trở thành nạn nhân của bất cứ một vụ đâm đít nào. Bùm một cái, huỵch một cái, hự một cái. Xong. Bẹp cái chắn bùn, vỡ cái đèn hậu, cả cái xe bị đẩy thốc lên cán vào vạch bộ hành.

Anh gặp tai nạn đúng như vậy.

Xe máy đang lao vùn vụt, bất chợt anh nhận ra cô gái ấy. Cô ấy. Ấy tức là không tên. Nào anh có biết tên tuổi cô đâu, đôi khi đi qua cái ngã tư này anh nhìn thấy cô. Khá nổi bật, nổi bật nên nhớ. Anh nhớ cả cái gương chiếu hậu bên trái của xe cô. Một vết nứt trên mặt gương, nứt hình dích dắc như một đường đồ thị. Đồ thị. Thông thường anh phóng xe tốc độ nhanh hơn. Đột nhiên từ phía sau, anh nhận ra cô nhờ cái hình dích dắc trên mặt gương. Anh giảm tốc độ, dùng dằng đi sau cô một lát, dùng dằng cho đến ngã tư. Đèn đỏ, cô dừng lại thì anh cũng dừng lại, ngay bên cạnh, đưa mắt nhìn sang một lát, cái nhận diện đủ cho một ngày phấn chấn. Đèn xanh, cô vượt qua ngã tư đi thẳng thì anh cũng vượt cũng đi thẳng. Sắp đến chỗ rẽ vào văn phòng của anh, lúc ấy anh mới vượt lên liếc sang một cái tạm biệt.

Lần này họ gặp đèn vàng. Đèn vàng giai đoạn cuối. Đã có mấy người dừng lại trước vạch bộ hành. Anh và cô mà cũng như họ, cũng dừng lại và ép vào phía lề đường chắc đã không xảy ra chuyện. Nhưng họ đang đi chính giữa luồng đường, không tạt vào trong được nữa. Cô dừng xe trước, thả một chân xuống. Anh dừng theo luôn. Mắt bắt đầu đưa nhẹ sang phía cô. Thình lình. Một xe máy rú ga lách qua bên cạnh rồi lao vút lên. Chạy đi. Một tiếng thét quăng lại. Bao giờ chẳng có những thằng điên như thế, nó chẳng coi tính mạng nó là cái gì.

Chỉ mới kịp thoáng nghĩ trong đầu. Bùm. Không ai kịp hiểu chuyện gì. Nói theo lối dân dã thì không biết chuyện gì, mở mắt ra đã thấy mình ở thế giới bên kia. Anh chỉ thấy một cái gì rất mạnh rất dữ tợn đâm sầm vào đuôi xe mình. Một cú bay lên rồi rơi ngay xuống. Tối sầm. Mở mắt ra đã thấy mình nằm dưới gầm một cái xe tải.

Không phải chỉ một mình anh. Cô cũng nằm dưới đó. Một cú va đập choáng váng, phải mấy giây sau hai người mới nhận ra nhau. Cô nhận ra trước. Môi cô nhếch lên như một nụ cười. Người Việt hay cười. Ngã một cái cũng cười, không phải cười vô duyên mà cười cái hoàn cảnh trớ trêu của mình, cười chữa ngượng. Hình như anh cũng nhếch miệng cười đáp. Nhưng ngay tức khắc anh nhận ra tình cảnh nguy hiểm của cả hai người.

Anh đang nằm ngay trước mũi xe, đầu lọt vào dưới gầm, hai chân vẫn còn ở ngoài, một con nhái mới bị rắn nuốt, chân vẫn chìa ra giẫy giụa. Vị trí ấy, nếu cái xe có tiến lên nữa thì anh vẫn nằm lọt giữa gầm xe. Nhưng cô thì đã lọt hẳn vào trong gầm xe tải, thế nằm không hề gọn. Ngã thế nào, đầu cô lại vật sang bên, kề ngay vào phía sau bánh trước. Cái đầu như tì vào bánh xe cao su tìm một điểm tựa. Cô hơi nhấc đầu dậy, cái nhấc đầu yếu ớt, mới gượng lên được lại đổ xuống. Cô vẫn còn choáng.

Đám người bên lề đường hét lên, gào lên, tay khua tay vẫy ra hiệu cho gã lái xe. Gã thò đầu ra ngoài cửa xem họ ra hiệu cái gì. Đi đi đi. Lên lên lên. Lôi người ra. Gã không hiểu xe đâm người rồi mà đi đi đi lên lên lên là nghĩa làm sao. Mặt gã ngơ ngác. Đám người bên đường cũng chỉ biết hét. Chân chôn cứng tại chỗ. Không ai nhào đến lôi hai người ở dưới gầm xe ra.

Đi đi đi. Lên lên lên. Người ta thét chỉ dẫn cho gã lái xe phải tiến lên trước. Nhích lên một tí thì anh lọt vào giữa gầm xe, không sao. Bánh xe sẽ nhích ra xa đầu cô, sẽ an toàn hơn. Nếu không thì xe phải đứng yên. Cô có đủ thời gian hồi sức để nhấc cái đầu lên, bò ra khỏi gầm xe. Nhưng mà gã lái xe hiểu sai ý. Gã cài số cho xe lùi lại.

Anh cũng hét lên. Không thành tiếng. Cái bánh xe quay một vòng ngược thì toàn bộ thân người anh đã ra khỏi gầm xe, anh ở tư thế nằm ngay trước mũi xe theo kiểu biểu tình chặn xe. Anh còn thoáng thấy phía bên kia cái thân thể không đầu là chiếc xe máy văng bên đường. Vẫn nguyên cái vết nứt trên gương chiếu hậu.

*

* *

Suốt bao nhiêu năm trời anh thót tim khi bất chợt nhìn thấy ở đâu đó một cái gương chiếu hậu có vết nứt. Anh hoảng hồn trước những đường đồ thị dích dắc như vết nứt. Anh rờn rợn mỗi lần mình là người đầu tiên dừng xe trước vạch đèn đỏ. Bao giờ dừng xe anh cũng ép vào bên phải, sát lề đường. Đứa nào điên cứ việc chạy nước rút cứ việc rầm rập mà lao qua vượt đèn đỏ.

Hình như anh cũng trở nên đơ đơ man man. Người nào từng ở dưới gầm xe chui ra, có sống mà không dở người cũng lạ. Thỉnh thoảng trong đầu lại lởn vởn hiện về cái ý nghĩ, giá mà hôm ấy cô gái không bị choáng quá lâu, cô kịp bò ra khỏi gầm xe. Giá mà gã lái xe không hiểu nhầm, đáng lẽ đứng yên hoặc nhích lên một chút thì gã lùi xe lại nghiến lên đầu cô. Giá mà. Giá mà mãi thì anh lại phải chép miệng. Số phận.

Cũng là số phận khi một người bạn gọi anh ra quán bia. Sự sắp đặt của tạo hóa. Anh bạn than thở có thằng em là hung thần trên từng cây số. Thằng này cứ lên xe máy là đâm. Người ta không đâm nó thì nó cũng đâm người ta. Nó thậm chí đâm cả ô tô, ô tô càng tránh nó càng đuổi đâm cho bằng được. Nó nghiện va quệt đâm đụng gây tai nạn. Nó đi xe máy trên quốc lộ, đâm gẫy chân một thằng bé mười hai tuổi đi qua đường. Cả làng đổ ra bắt đền. Thì đền. Nhưng gia đình thằng bé bảo nó là lao động chính, phải đền theo chế độ lao động chính. Đền mười triệu. Không xong, mỗi năm vài lần người nhà thằng bé lại tìm đến, tiền thuốc thang, tiền sửa nhà, tiền cho em gái nó đi mẫu giáo. Kiểu này rồi còn phải tiền cưới vợ cho nó, tiền hưu trí nữa là coi như phụng dưỡng một đời.

Anh bạn rủ anh đi uống bia là để hỏi xem anh có quen công an giúp giải quyết một vụ mới nhất. Cũng là thằng em có hung tinh chiếu mạng. Anh ta bấm máy gọi thêm một người nữa đến bàn nhậu. Một gã được giới thiệu là lái xe, gã tự kể gã quen biết nhiều. Vụ mới hả anh, đâm đụng gì mà phải đền những mười sáu triệu? Gẫy cả tay cả chân à, bó bột cho đến khi lành lặn cũng không phải đền mức ấy. Mười sáu triệu là một nghìn đô. Mười sáu triệu là bằng đền một mạng người.

Gã khạc. Lúng búng xin lỗi. Lúng búng vì gã vẫn ngậm thứ gã khạc trong mồm mà không nhổ ra. Gã lục túi quần. Mồm lúng búng tay lục lọi. Rồi gã rút trong túi quần ra một cái khăn mùi xoa. Gã cẩn thận mở cái khăn, nhổ vào đó, tỉ mỉ gấp cái khăn lại cho vào túi quần. Gã không bao giờ nhổ xuống đất. Gã bảo thế. Không phải em có ý thức giữ vệ sinh chung mà em ghê ghê khi thấy cái thứ trong mồm mình rơi ra lấm đất. Đang lái xe mà phải khạc nhổ, gã cũng không hạ kính nhổ toẹt ra ngoài. Trong xe gã bao giờ cũng có dăm ba cái khăn mùi xoa. Dần dà gã thành người sưu tập khăn mùi xoa. Các kiểu các cỡ. Các loại hoa văn. Các loại quốc tịch các loại ma-ze-in. Ai đi công tác nước ngoài gã chỉ dặn quà cho gã là khăn mùi xoa xứ ấy.

Cô bồ của gã đi làm ăn ở Tiệp về, bây giờ gọi là Cộng hòa Séc, mang tặng khăn mùi xoa Tiệp một thời được ưa chuộng. Chàng nàng rủ nhau đi du lịch đường trường. Nàng cầm lái, nàng không lái mà chỉ ngồi nhìn đường thì nàng sẽ say xe. Một đoạn quốc lộ Năm, có thằng dặt dẹo đi xe đạp cắt vội qua đường. Nàng lái cũng nghệ. Đạp phanh đúng tiêu chuẩn, khi mũi xe chạm vào thằng kia thì cũng vừa lao hết đà. Có nghĩa là cú đâm khá nhẹ. Cái xe đạp văng sang bên đường. Thằng kia bị hất lên mui xe, cả thân người quăng ngang, đập vào lớp kính chắn ngay trước mặt chàng và nàng. Rồi nó bật ra, bay xuống đường. Không khác gì phim Mỹ. Nàng bật cửa chạy ra ngay. Nắn khắp người không gẫy một cái xương, nhà quê ăn nhiều cua đồng lắm canxi, xương ấy đến khi cải táng vẫn không giòn không xốp. Thằng nọ chỉ xây xát nhẹ. Cô bồ đạp thêm cho nó một cái, mẹ mày, định hại bố mày à, bố mày Việt kiều yêu nước chỉ định về thương nhớ quê hương một tí rồi đi, tí sém nữa bố mày chết oan vì một thằng cua đồng như mày. Đạp thêm một cái nữa. Nhưng rồi thương, ném cho một trăm đồng giúp thằng nọ qua cơn choáng rồi phắn thẳng.

Bài học. Hễ đâm là xuống đánh phủ đầu ngay. Chưa biết nặng nhẹ thế nào, hót ngay lên xe ôm hoặc lên xe mình, chạy thẳng đến bệnh viện gần nhất. Ném vào bệnh viện thì mình nhận nạn nhân là người nhà, rồi biến.

Anh bạn than phiền, thằng em anh thì ngu lâu hơn thế. Đâm xong mà không chạy kịp, để cho mấy con mẹ mồm năm miệng mười chạy ra nhận nó là cháu gọi tôi bằng dì bằng cô bằng thím. Mấy thằng nghiện xin đểu chạy ra nhận nó là cháu là em là anh. Giải tán vụ việc rồi, mấy thím mấy anh ấy lại xúm vào chia chiến lợi phẩm với thằng nạn nhân. Biết thế nhưng thằng đần không biết xuống tay xử lý ngay từ đầu.

Mười sáu triệu vừa đúng là số tiền đền một nhân mạng. Gã lái xe bảo. Chẳng có ai đâm đụng mà đền bằng ấy tiền. Có thằng lái dày kinh nghiệm đâm phải người mà chưa chết, nó còn lùi xe lại đâm cho chết hẳn. Chết hẳn chỉ phải đền mười sáu triệu. Để sống, đền lay lắt cả đời, số tiền đền còn là mênh mông vô biên.

Gã nói đến đấy thì dừng lại khạc một cái. Khạc xong gã ngậm mồm như ngẫm nghĩ rất lâu. Gã âm ỉ thưởng thức khoái cảm được định đoạt số phận cho cái vật ở trong mồm. Rốt cục, gã lại chọn cái mùi xoa.

Anh sợ những cái mùi xoa. Mãi về sau này vẫn sợ. Rồi không biết cái cuộc đời dài ngoẵng ở đằng trước còn bổ sung thêm những gì vào cái danh mục nỗi sợ của anh?

(Nguồn: Tuổi Trẻ Cuối tuần, 1/10/2006)

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569