Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Suy cho cùng, cũng chẳng để làm gì

30/05/2007

Giang nghiện rượu khoảng gần một năm trở lại đây. Một vài người bạn thân bắt đầu than thở về Giang, rằng rượu hay thì hay, nhưng triền miên như thế, đứa nào chịu được. Một vài người bắt đầu thắc mắc, rằng Giang vật vờ như thế thì làm ăn gì. Nhà Giang giàu, Giang cần quái gì. Giang ba đời vợ. Một em diễn viên, người Sài Gòn. Một em sinh viên người Hà Lan sang nghiên cứu khảo cổ ở Việt Nam. Một em họa sĩ. Giang là kiến trúc sư, đi xe thể thao, thích du lịch miền núi. Tối tối, Giang ngồi ở Xa lộ 4 phố Hàng Tre với bạn đến gần nửa đêm, rồi đi xe qua Hàng Thùng, Bờ Hồ, Bảo Khánh, ra Nhà thờ Lớn, mang theo chai rượu, ngồi trên thềm đá uống tiếp. Một mình. Cho mát.

Em thích ngồi ở nhà thờ, nói chung mình chỉ cần ngồi chỗ nào mát mát thoáng thoáng một chút. Mình ngồi im, ngắm mọi người qua lại, thời gian cảm tưởng như dừng lại. Mà ở đây đèn vàng, không khí ấm áp và vui vẻ. Anh xem, đèn vàng làm mọi thứ hơi nhòa đi, cái gì cũng lung linh và lay động. Cảm giác như khi mình uống rượu. Lâng lâng, hồ hởi mà hơi buồn. Lãng đãng và lười biếng. (Tiếng cười vang)

Hai năm trước, Giang ly thân, làm lành, ly thân, lại làm lành, bỏ về Việt Nam một mình, rồi ly dị em họa sĩ. Giang bỏ dở khóa học thiết kế nội thất ở Bỉ. Em họa sĩ xin chuyển sang Đức làm tiếp nghiên cứu. Từ đó, Giang thuê một căn gác hai nhìn xuống mặt đường phố Huế để ở. Cuối tuần, thỉnh thoảng Giang về ăn cơm với mẹ, hoặc cho mẹ với đứa bé oshin đến dọn dẹp căn nhà ở phố Huế.

Anh sĩ diện và ích kỷ nên ai yêu anh thì khổ và thiệt thòi nhất. Bố anh và gia đình là những thứ không thể lựa chọn được. Anh yêu mẹ nhưng anh vẫn yêu bản thân anh nhất, và anh cũng làm khổ mẹ, anh chả có tư cách gì mà trách móc bố. Anh chẳng khác gì họ. Đừng có cáu hay nổi điên lên. Anh người lớn và thẳng thắn một lần trong đời xem nào.

Giang quảng giao và được bạn hữu quý mến. Mọi người cho rằng chuyện tình cảm là nguyên nhân suy sụp của Giang. Giang đơn giản chỉ cảm thấy không có lý do nào để ngừng uống rượu hay thay đổi lối sống. Giang thích uống. Thỉnh thoảng Giang viết truyện ngắn và gửi đăng báo. Kỳ lạ rằng, không hiểu vì rượu, hay vì tính đãng trí của Giang, càng ngày, những ký ức về từng cô vợ trong Giang ngày càng mơ hồ, mơ hồ trong chi tiết, nhưng vô cùng sắc mạnh trong cảm xúc. Như thể Giang chỉ có một tình yêu duy nhất dành cho một người-đàn-bà duy nhất, còn lại, người đàn bà ấy cụ thể là ai, nàng khác những người đàn bà khác như thế nào, lại chẳng thể nhớ ra. Suy cho cùng, cũng chẳng để làm gì.

Anh chẳng cần ai và cái gì, em biết điều đó. Và em cũng chẳng nghĩa lý gì với anh. Tất cả chẳng nghĩa lý gì với anh, trừ sự sung sướng và sĩ diện của bản thân anh.

Điện thoại rung hai hồi trong túi quần báo có tin nhắn. Đầu tựa vào tường đá, duỗi một chân để thò tay vào lấy điện thoại. Giang nhận được tin nhắn từ một số điện thoại lạ: “Thượng đế sinh ra con người cô độc, và dường như thấy còn chưa đủ cô độc, người ban cho anh ta một bạn đồng hành”. Giang bật cười, nhắn tin trả lời: “Mẹ, thế thì thượng đế khốn nạn quá”, rồi đứng dậy chuẩn bị về nhà. Góc đường dẫn vào nhà thờ, một đốm lông nhỏ ngọ nguậy, phập phồng theo từng đợt gió. Một con chim hoặc một con chuột đang ngoi ngóp.

Một con mèo vừa mở mắt bị mẹ tha đi rồi đánh rơi, khoảng mười ngày tuổi. Con mèo lông lá xơ trụi, nằm gọn trong lòng bàn tay Giang, mắt mở thao láo kêu miao miao. Chẳng biết làm thế nào, Giang thả con mèo vào trong áo khoác, kéo khóa cao, rồi lên xe về nhà. Đã quá muộn để gọi ai nhờ giúp. Giang quấn áo khoác thành ổ cho con mèo nằm bên dưới đèn ngủ.

Con mèo kêu suốt, tiếng nhỏ và yếu ớt nhưng vang trong đêm, nghe rất khiếp. Giang đi tìm lọ thuốc nhỏ mắt cũ, đổ vào ít sữa đặc và rượu rồi nhỏ vào miệng con mèo. Con mèo kêu thêm một lúc rồi nằm im, hàng ria khẽ rung rung. Giang ngồi hút thuốc nhìn con mèo con ngủ. Nó giống một con chuột hơn nếu đầu không to đến thế. Hai tai cụp, thỉnh thoảng dựng lên vì giật mình.

Anh không được ngồi như thế. Anh phải nằm xuống ôm em. Anh cứ nhìn như thế làm sao em ngủ được, em xấu hổ. Mà đèn sáng, anh biết thừa em khó ngủ. Em nằm một mình không ngủ được. Anh không nằm xuống luôn em sẽ sang phòng khác ngủ.

Con mèo màu ghi xám, lông xơ xác, giơ cả xương nhìn rất chán. Em người Hà Lan ngày trước đòi nuôi một con mèo. Nuôi được ba tháng thì con mèo ốm chết, chắc vì xa mẹ sớm quá. Con mèo ấy khi ốm cũng xơ xác, giơ cả xương giống hệt con mèo lạc. Con mèo này mới vài ngày tuổi, sẽ còn khó nuôi hơn nữa. Dạo con mèo chết, em người Hà Lan khóc ba ngày ba đêm, sau đó Giang cấm em người Hà Lan nuôi mèo. Và tự em cũng không bao giờ có ý định nuôi con gì nữa.

Giang không mang con mèo về nhà mẹ vì bà bị hen, mặc dù mẹ cũng rất thích thú nuôi. Giang định mang con mèo đi đâu nhờ nuôi hộ, nhưng con mèo yếu và nhỏ quá thế này chắc chẳng ai muốn nhận. Hàng xóm bên dưới cũng có một con mèo đực để đuổi chuột thỉnh thoảng vẫn chạy vào phòng Giang. Tính đi tính lại, Giang tự nuôi nó sẽ ít phiền nhất. Được đến đâu hay đến đó. Chỉ cần nhớ mua sữa về cho nó ăn, giữ cho nó thật ấm, còn lại, sống hay chết là do số phận và sức khỏe của con mèo.

Muốn lo cho người khác thì phải có trách nhiệm. Anh lo cho chính bản thân anh cũng không nổi. Đối với đàn bà, quan trọng nhất là một chỗ dựa ổn định, anh không thể lo cho người ta thì đừng làm lỡ dở đời họ. Tính khí thất thường, vô trách nhiệm, hèn nhược, tùy tiện, anh chỉ cần sướng bản thân anh một lúc, còn thì anh không cần biết sau này họ ra làm sao. Còn anh thì chẳng bao giờ ai hay bất kỳ điều gì làm ảnh hưởng đến anh được. Em ý thức được rằng ngay cả ngày em chết anh uống rượu cũng không kém ngon đi hay bỏ dở cuốn sách anh đọc.

Sáng hôm sau, con mèo dậy kêu miao miao, chắc đòi ăn. Giang thò ngón tay xuống, nó dụi dụi đầu đòi vuốt ve, Giang vuốt vuốt, nó lại đòi trèo lên tay. Thế là Giang bế nó lên lòng bàn tay. Con mèo nằm duỗi dài, lười biếng. Chắc là nó mệt và đói. Giang bế con mèo ra bếp nhỏ sữa vào miệng, rồi tìm thêm lọ thuốc nhỏ mắt nữa để cho nó uống nước. Sữa của mèo mẹ hẳn phải ít đường hơn sữa đặc, hôm nay Giang phải nhớ mua cho nó mấy túi sữa tươi không đường và kiếm cho nó cái thùng có nắp để nó ở. Nhà Giang cũng thỉnh thoảng có chuột.

Đến tối, Giang về đến nhà, mang theo mấy túi sữa không đường và một thùng xốp đựng hoa quả xin từ chợ Long Biên về. Con mèo nằm trong cái áo, người lạnh đơ. Ngày hôm nay, khu phố Huế bị cắt điện. Giang lấy rượu xoa bóp người cho con mèo, nhỏ vào miệng vài giọt rượu. Con mèo nằm im trong thùng xốp, ngực phập phồng thở.

Em không thể chịu được một gia đình không ra gia đình. Anh đi triền miên suốt ngày. Em nhớ anh và em khóc suốt. Có gia đình thì phải khác chứ? Anh nói anh đi đủ rồi, anh tự do mãi chán rồi, anh muốn có gia đình. Nhưng khi có gia đình rồi anh vẫn cứ đi. Em có chồng rồi nhưng có khác gì ngày trước không? Em đâu đòi hỏi gì nhiều? Em chỉ muốn một cuộc sống bình thường, em muốn chồng em quan tâm đến em. Như vậy có gì là quá đáng? Bạn bè, công việc, giải trí... có đến hàng tỉ, hết cái này lại đến cái khác và bao giờ thì đến lượt em? Em là gì trong cuộc đời anh? Em là đàn bà, em cần được âu yếm, chăm sóc, cần được người ta bỏ thời gian để quan tâm. Cái gì anh cần anh cũng phải đầu tư thời gian cho nó. Công việc như vậy mà gia đình cũng vậy. Em không phải cái thìa, cái đĩa trong nhà anh. Buổi sáng để đó thì tối về vẫn còn nguyên đó.

Giang đưa cho con bé hàng xóm số điện thoại di động và mấy nghìn, dặn, nếu mất điện thì ra hàng gọi cho chú để chú về. Mấy ngày sau, con mèo đã đi lại được. Tối Giang về sớm nằm nhà đọc sách, cho con mèo lên giường cùng. Con mèo mấy hôm đầu loanh quanh đi lại, ngó nghiêng xem xét. Một hôm, xem xét chán, con mèo quay ra cào quyển sách không để cho Giang đọc. Con mèo dụi đầu vào tay đòi bế. Giang vuốt ve nó một lúc rồi cho vào thùng xốp ngủ rồi quay đọc sách tiếp. Sáng hôm sau, Giang thò tay vào thùng gõ gõ, con mèo nằm im nhất định không chịu đi ra.

Những ngày có nắng, ngủ dậy, Giang cho con mèo xuống sân sưởi nắng và chơi với con mèo hàng xóm. Con mèo đi loanh quanh tí tẹo rồi lại nằm dài dưới chân Giang, liếm lông lười biếng. Giang muốn con mèo làm quen với con mèo hàng xóm cho có bạn, con mèo hàng xóm cũng có vẻ thích, liếm láp âu yếm con mèo của Giang. Con mèo con chỉ thích nằm dài lười biếng, thích thì cho vuốt ve, không thích thì chẳng ai chạm vào được.

Thích nhỉ, em chẳng cần gì nữa. Chỉ hai chúng mình là đủ. Em chẳng thích anh đi làm nhiều tiền đâu. Mình có bao nhiêu tiêu bấy nhiêu. Em thích có anh bên cạnh thế này mãi, em chỉ cần mỗi anh. Anh ôm em nhé, ôm chặt, xong anh hôn em nhé, áp má này, xoa xoa tóc em này. Anh cứ phải ở bên cạnh em mãi nhé. Anh chỉ được yêu em thôi đấy. Anh yêu ai nữa thì đừng có trách em. Anh phải yêu em nhất trên đời, anh chỉ được có một mình em thôi. Em là duy nhất, là tất cả của anh đúng không? Em quan trọng nhất đời, anh nhỉ? Không còn em thì anh còn gì nữa? Lúc đấy, có mà anh đi làm kiếm tiền, đi viết văn, đi mà uống rượu một mình.

Con mèo bị cào và cắn chết. Giang cho con mèo xuống sưởi nắng rồi vội lên gác lấy đồ, bỏ quên nó một mình với con mèo hàng xóm. Khi quay xuống, con mèo tim đã ngừng đập. Giang xoa rượu, ủ ấp trong người nhưng tim mèo không đập trở lại. Giang mang con mèo đi chôn cùng hai lọ thuốc nhỏ mắt cũ dưới gốc cây, vứt thùng xốp và cái giẻ lót thùng vào đống rác vỉa hè.

Tối hôm đó, Giang ngồi viết một truyện ngắn về con mèo. Giang viết một mạch, đến gần sáng thì xong, gửi e-mail đến tòa soạn rồi đi ngủ. Buổi tối hôm sau, Giang đến Xa lộ 4 uống rượu, rồi lại qua Nhà Thờ Lớn. Một mình. Cho mát. Suy cho cùng, cũng chẳng để làm gì.

Ngọc Cầm Dương

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569