Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tự - 2

12/05/2007

Buổi trưa hôm ấy cả chồng tôi và tôi đều nghĩ rằng do chồng tôi uống rượu hơi nhiều nên mới dẫn đến tình cảnh như vậy. Một tuần sau chúng tôi lại háo hức vào cuộc. Chồng tôi vừa ôm tôi vừa thì thào: Hôm nay anh sẽ đền em cả lần trước. Tôi cuồng nhiệt chủ động kích thích vào các điểm huyệt xung yếu của anh một hồi lâu. Sau đó tôi mới chạm tay vào thằng bé của anh. Tôi giật mình đánh thót khi thấy nó vẫn ỉu xìu. Tôi lại nghĩ chắc do mình hăng hái quá nên nó sợ chăng. Tôi để cho anh kích thích lại tôi. Chồng tôi cũng hăng hái không kém gì tôi. Môi anh, tay anh cuồng nhệt trên khắp cơ thể tôi. Người tôi râm ran nóng bừng. Một sự kích thích của anh khiến tôi chồm lên anh nắm lấy thằng bé của anh đưa nó vào hố đen đang căng cứng của tôi. Một cái gì èo uột trong tay tôi, nó không thể vào sâu hơn được 3cm. Tôi cố nhét nó vào, cố làm một cái việc không tưởng nhất. Sau 3 lần cố, nó thậm chí còn chui khỏi tay tôi xuống nằm một cách thảm hại trên bãi cỏ ướt đẫm nước của tôi tươí sang. Không kìm được tôi kêu lên thảng thốt: Trời ơi, sao lại thế này? Anh nhổm dậy hỏi tôi : Có việc gì vậy hả em? Anh xem cái của anh kìa, hôm nay nó cũng không lên được. Anh cúi xuống nhìn hiện vật, rồi thở dài : Anh cũng không hiểu bị sao nữa. Cơ thể anh vẫn khoẻ mạnh, không bị đau ở chỗ nào cả. Anh vẫn rất yêu em và thèm muốn làm việc này với em mà. Anh vẫn rất thèm muốn làm việc này với em mà. Kể cả khi không có em bên cạnh, chỉ nghĩ đến em anh để muốn làm cái việc đấy. Anh nói thật đấy, anh vẫn rất yêu em mà.

Chúng tôi còn thử lần thứ 3 nữa nhưng không kết quả gì. Chúng tôi đi khám bác sỹ, bác sỹ bảo : Bị liệt dương do một sang chấn về tâm lý. Nếu vợ chồng cùng hợp tác để chữa trị thì có thể khỏi. Chúng tôi rất buồn vì đã biết cái sang chấn tâm lý kia là do đâu. Ngày mùng một tết đen tối đó. Phần tôi lại càng ân hận hơn vì tôi đã không chia sẻ sự ê chề với chồng lại còn đùng đùng bỏ về quê. Dường như để chuộc lại lỗi lầm tôi đã đi tìm những phương thuốc bí truyền. Tôi về quê mua đỗ xanh và nhờ mẹ ấp trứng vịt lộn. Đỗ xanh tự tôi ngâm giá để cho chồng ăn hàng ngày. Trứng vịt lộn chồng tôi ăn phát ngán nhưng tôi vẫn một mực bắt chồng ăn. Phiếu thịt tôi mua toàn chân giò để hầm với đỗ trọng và dâm dương hoắc, ép chồng ăn. Phần tôi ăn như người chay tịnh. Thực ra cái thời khắc chúng tôi đang sống đó cái sự chay tịnh nào có khó khăn gì đâu. Phiéu thịt của gai đình chúng tôi cộng lại chưa được 2kg, ấy là còn do chồng tôi là quân nhân được nhiều hơn. Chứ nếu chỉ là cán bộ bình thường như tôi thì cả nhà tôi chỉ được hơn một cân thôi. Chúng tôi chay tịnh trong cái ăn cái mặc đã đành, còn chay tịnh cả trong mọi thứ hiểu biết. Vì thế mà chay tịnh cả những ước mơ, nhất là những ước mơ về sự giàu sang thì lại càng không bao giờ dám tơ tưởng. Bởi khi đó mà giàu có thì luôn gắn liền với tai hoạ. Bản lý lịch của cán bộ, ở mục thành phần gia đình nếu là bần nông hoặc bần cố nông thì coi như tấm lý lịch đó đã được bảo lãnh.Đáng kể nhất là một năm chúng tôi được đọc tối đa là 2 quyển sách, vài tờ báo, 2 buổi chiếu phim ngoài trời và 1 buổi xem hát chèo. Tất cả đã được lên kế hoạch sẵn chứ không phải cứ thích là co thể thoả mãn. Với những người làm việc cơ quan nhà nước như chúng tôi thì một năm ngoài những buổi họp nghị quyết và học tập để nâng cao tư tưởng thì còn có thêm một buổi nói chuyện về tình hình thế giới. Cái buổi nói chuyện về tình hình thế giới này đã phân chia đẳng cấp, người nhà nước và dân thường. Chúng tôi rất háo hức mỗi khi có buổi nói chuyện về tình hình thế giới. Để ít nhất là khi đi xem chèo chúng tôi đã hiểu được tường tận câu hát trên sân khấu. Cái thứ hát chèo này nó luyến láy lắm vì thế nghe đấy mà không hiểu ngay được. Y như tiếng Việt mà không có dấu thì mỗi người đoán một kiểu. Ví như câu hát này: Khoa hoc Lien xo ngay nay phat trien còn cao hơn Mi. Nghe câu hát xong một người dân thường ngồi cạnh tôi thắc mắc: Khoá ( cửa) hóc( Bị hóc) thì tốt gì mà lại còn bảo phát triển hơn mì ( ăn) là thế nào. Chả hiểu thế nào sất, khoá hóc lại đi so sánh với mì. Nghe người dân thường thắc mắc tôi phì cười giải thích : Khoa học của Liên Xô ngày nay phát triển cao hơn nước Mỹ bác ạ. À thảo nào, cô đúng là người nhà nước biết rộng, nói cái là tôi hiểu ngay. Và cũng chính là người nhà nước nên chúng tôi biết rằng, nước nhà đang trong thời kỳ bị cấm vận. Nói môm na theo người dân là đang bị đóng cửa. Vì vậy ngoài giờ làm việc tại cơ quan thì thời gian còn lại chúng tôi chỉ ngồi chơi suông. Thời con gái cái việc ngồi suông thì tôi mơ mộng về cái mái ấm gia đình. Tôi mơ mộng về người chồng của mình, đứa con của mình, chỉ thế thôi. Cái thời ấy mơ mộng cũng nghèo nàn của một ngôi nhà kín cửa. Khi lấy chồng rồi, tôi ngồi suông tôi mơ mộng lúc được chăn gối với chồng. Lúc chồng tôi bị ốm thằng bé của anh, tôi ngồi suông tôi thở dài, tôi mơ mộng lúc nó lại ngẩng cao đầu.

Hai năm trời chúng tôi nại chữ nhẫn. Chúng tôi hợp tác một cách mật thiết với nhau vì căn bệnh đã đành mà vì chúng tôi còn yêu nhau tha thiết.Chúng tôi đã chạy chữa từ tây y đến đông y rồi cả nam y nữa. Cứ nghe đâu có thầy giỏi là chúng tôi đến. Nhưng vẫn không đem lại kết quả gì. Thôi thế là mệnh trời, đã là mệnh trời sao chống lại được. Chúng tôi đã chữa hết thầy hết thuốc rồi, không còn ân hận gì nũa. Nói hết thầy hết thuốc là nói danh chính ngôn thuận thôi, chứ thực ra còn một bài thuốc dân gian nữa nhưng chúng tôi không làm được. Bài thuốc này gồm 3 vị : Hà thủ ô, cỏ thiên, và trứng vịt lộn, gọi tắt của bài thuốc này là Hà Thiên Lộn đọc ngược. Bài thuốc này đã có công hiệu với nhiều người. Từ bản thân tôi suy ra cũng thấy có lý. Đó là cái vụ gây ra sang chấn tâm lí cho chồng tôi thì tôi là nguyên nhân cũng là kẻ chứng kiến, có lẽ vì vậy mà mỗi khi chồng tôi làm việc đó với tôi thì cái sang chấn tâm lí đó đã hằn sâu trong não bộ nó sẽ chỉ huy cái việc dồn máu xuống cho thằng bé bị phá vỡ. Nay nếu là một người đàn bà khác thì não bộ sẽ không nhớ lại cái sang chấn đó nữa. Tôi đã nói chuyện này với chồng tôi nhiều lần, nhưng anh đều gạt đi nói là nếu không phải là tôi thì anh không muốn cái thằng bé của anh nó cất đầu dậy với bất cứ người đàn bà nào khác.

Ngoại trừ cái việc anh bị ốm thằng bé của anh thì anh là người đàn ông hoàn hảo. Anh luôn mua hoa đúng lúc tôi thích, anh hôn tôi đúng lúc tôi mong. Anh làm hết thảy mọi việc nhà cho tôi. Anh tránh không bao giờ để tôi rơi vào trạng thái thèm muốn. Hai năm trời thật cố gắng nhưng căn bệnh của anh không hề thuyên giảm. Anh bảo với tôi : Em đi học đi, đời người cũng phải toại nguyện lấy một bề chứ. Em đã vì gia đình mà không được học bằng chị bằng em. Anh cũng muốn làm cho em hạnh phúc lắm, nhưng nay số phận bắt chúng ta phải chịu cảnh này thì anh sẽ chăm lo gia đình cho em để em đi học tấn tới. Tôi ôm lấy chồng mà khóc. Tôi thương yêu chồng tôi một phần, phần khác tôi đã linh cảm thấy điều chẳng lành.

Tôi ôn thi đại học. Chồng tôi là người thầy của tôi. Anh đã học xong đại học, còn tôi chỉ học trung cấp. Tôi thi đỗ đại học. ở đại học tôi được học triết học, duy vật biện chứng và duy vật lịch sử. Tôi được biết thế nào là vật chất thế nào là tinh thần. Vật chất có trước, tinh thần có sau. Và cái việc tôi và chồng tôi yêu nhau, ôm ấp nhau, hôn nhau và làm cho nhau thoả mãn cũng là một thứ vật chất. Ô tôi đã ngộ ra rằng, cái sự hiểu biết của một cô bé nông dân sống trong luỹ tre làng, trong cộng đồng nông dân,trong vòng tay ôm ấp của cha mẹ cũng là nông dân thật khác xa với cái sự hiểu biết của nhân loại. Từ cái sự ngộ ra đó tôi bỗng biết thương thân. Lần đầu tiên trong lúc ngồi suông tôi đã thương thân mình cháy gan cháy ruột. Tôi đã khóc rất thảm cho cái thân tôi, chứ không phải khóc thương cho cha mẹ, anh em, chồng con như mọi bận. Tôi khóc thương thân nhưng tạnh không hềt oán thán một ai. Cái bản chất nông dân của tôi vẫn còn đậm lắm. Thương thân thì cứ thương chứ không được trách cứ người thân, đó sẽ là phạm tội trọng. Sau cái lần ngồi suông để khóc thương thân tôi bị ốm một trận to. Các bác sỹ không tìm ra bệnh của tôi. Tôi cứ như một cái xác vật vờ sống không ra sống, chết không ra chết. Chồng tôi chăm sóc tôi rất tận tình mà bệnh tôi cũng không giảm. Một hôm chồng tôi thở dài đến sượt rồi nói với tôi: Anh làm đơn li hôn để em đi lấy chồng khác nhé. Sống với anh thế này em khổ quá. Kỳ lạ khi nghe chồng tôi nói vậy tôi bỗng khỏi ốm. Đợi khi tôi khoẻ mạnh hẳn chồng tôi mới nói với tôi về việc anh sẽ làm đơn li hôn để cho tôi đi lấy chồng khác. Tôi đã lồng lên như con sư tử cái để phản ứng lại đề nghị của chồng. Chồng tôi không hề vui hơn mà cũng không buồn hơn trước sự phản ứng đó của tôi.

Tôi ngộ ra một điều nữa là không thể để nhiều thời gian suông. Thời gian suông hay làm cho người ta nghĩ dại. Tôi lao vào học hành nghiên cứu. Kết quả tôi tốt nghiệp đại học loại ưu được chuyển tiếp sinh. ở bậc học cao hơn tôi được học sâu hơn về con người. Con người có rất nhiều quyền và nghĩa vụ. Tôi đã hiểu thấu đáo cái gọi là nhân quyền mà cái đêm trong công viên chồng tôi đã nói với những người thi hành công vụ. Nhân quyền là cái quyền của con người rất là ưu việt chứ không phải là cái con mẹ mày như những người thi hành công vụ đã nói với chúng tôi ở công viên ngày ấy. Và điều tôi ngộ được nhất, là con người ngoài cái đức tính hy sinh thì cũng nên biết đòi hỏi những quyền lợi của mình,biết tự giải phóng mình. Tôi áp dụng những điều đã học vào trường hợp cụ thể của mình, thì về một mặt nào đó tôi đang hy sinh và đang tự trói buộc mình. Nhưng từ sâu thẳm tôi lại biết sự hy sinh đó của tôi là đáng khen ngợi. Một người chồng tốt như chồng tôi thì cũng đáng để một người vợ như tôi hy sinh lắm chứ.

Chúng tôi hoàn toàn bằng lòng với cuộc sống của mình. Trong khu tập thể gia đình chúng tôi là một gia đình mẫu mực. Trong các cuộc họp luôn được nêu gương. Chồng tôi thì đã đành, tôi cũng như người tu chính quả. Tôi không có mảy may thèm muốn một điều gì. Đêm đêm tôi nằm bên chồng hít hà cái mùi mồ hôi của anh. Anh vuốt ve tóc tôi rồi xoa lưng cho tôi. Anh không bao giờ quên nói thầm vào tai tôi: Anh yêu em nhất đời. Tôi cũng thì thầm với anh : Em chỉ yêu duy nhất có anh thôi. Rồi chúng tôi ôm nhau ngủ. Mỗi sáng ngủ dậy mặt chúng tôi sáng ngời hạnh phúc. Cuộc sống của chúng tôi có lẽ sẽ kết thúc có hậu nếu cánh cửa đừng mở ra.

Cửa mở đáng xoạch. Tôi nghe rõ một tiếng thở phào, Rồi cứ thế ào ào như một trận lốc. Mọi thứ lộn tùng phèo. Một bà phó tiến sỹ đã được học triết học, mỹ học, kinh điển học, tương lai học…Lại còn được đọc thêm dự báo thế kỷ 21 mà vẫn ngơ ngác trước sự xoay vần của cuộc sống. Để đến đêm ngủ trong lòng chồng mà vẫn giật mình nhồm nhộn như gái dậy thì sợ bị hiếp dâm.

Rồi thì chính chồng tôi đã mang hậu hoạ về nhà. Để nâng cao chất lượng cuộc sống, để bù lại những tháng ngày chay tịnh tinh thần anh mua về một cái ti vi và một cái đầu băng, trong khi mốt thời thượng lúc đó là phải có con Dream ( Giấc mơ). Tối đến chúng tôi tha hồ xem phim. Tôi quên chưa nói, khi anh được thăng hàm tá thì chúng tôi đã có cả gian nhà. Chúng tôi đã cải tạo, nâng cấp thành nhà hai tầng bốn phòng. Con gái chúng tôi học cấp hai đã có phòng riêng. Chúng tôi xem từ phim tâm lý đến phim bạo lực, rồi kiếm hiệp. Chúng tôi xem phim như một con nghiện. Ngoài giờ làm chúng tôi chỉ mong đến tối về nhà xem phim. Chúng tôi lùng sục khắp các cửa hàng băng để tìm phim mới. Chúng tôi là khách quen không chỉ một cửa hàng mà đến 4, 5 của hàng. Tôi cũng xin nói thêm nếu không phải là khách quen thì sẽ không được xem những phim hay. Các nhà chức trách phân chia ra 2 loại: Băng trong luồng và băng ngoài luồng, Băng trong luồng gồm các bộ phim đã được kiểm tra nội dung, không có yếu tố phản động, không kích dâm, kích động bạo lực.Vì phải có cơ quan chức năng kiểm duyệt, mà các cơ quan chức năng thì làm việc cầm chừng nên loại băng trong luồng đã hiếm lại không hay.Còn băng ngoài luồng là các bộ phim chưa được kiểm tra nội dung, không có yếu tố phản động nhưng tươi mát và nhiều cảnh đấm đá. Vậy nên băng ngoài luồng thường nhiều phim hay. Các cửa hàng băng không bao giờ bày công khai các loại băng này, chỉ có khách quen mới đưa ra.Thi thoảng cơ quan chức năng đến kiểm tra bắt được băng ngoài luồng là tịch thu và phạt.

Một tối chồng tôi hí hửng đem về một cuốn băng giấu giếm trong túi xách. Chồng tôi nhấp nháy với tôi: Hay lắm, cả đời em chưa bao giờ được xem đâu. Chú em bên Hải quan cho đấy, hàng độc, bói khắp các của hàng băng cũng không có đâu. Nấu cơm ăn nhanh rồi còn xem.

Chồng tôi cẩn thận chốt chặt cửa rồi mới mở băng. Tôi còn tranh thủ lau cái bàn cái tủ, thi thoảng mới liếc mắt vào màn hình.Vài cảnh tươi mát,trai đẹp gái đẹp. Rồi tiếng thở hổn hển rất đặc trưng nhưng tôi chưa có liên hệ nào, vì từ lâu tôi đã quên hết. Một lúc tôi mới ngừng tay ngồi xuống bên chồng. Điều làm tôi ngạc nhiên là mặt chồng tôi thẫn thờ đến dài dại. Tôi hỏi chồng: Anh làm sao thế?. Hỏi đến lần thứ 3 chồng tôi mới hất hàm hướng về màn hình vô tuyến, nói một cách vô định: Không thể tả được. Tôi nhìn lên màn hình một lúc rồi cũng thốt lên: Không thể tả được. Thế rồi chúng tôi cùng dán mắt vào màn hình. Lần đầu tiên chúng tôi được xem cặn kẽ từng chân tơ kẽ tóc hình thể của con người. Từng nơi sâu kín nhất và các cách người đàn ông ngủ với người đàn bà như thế nào. Và các cách người đàn bà ngủ với người đàn ông như thế nào. Cả các cách người ta đón nhận và biểu lộ, mà trong sách khoa học người ta gọi là hưng phấn.

Ban đầu là cảm giác lạ sau đó tôi thấy người tôi nóng bừng lên và chuyển động. Hai vú tôi co tròn lại. Phía bụng dưới râm ran. Tôi ngả vào chồng tôi. Tôi muốn được chồng tôi hôn và vuốt ve. Chồng tôi bắt được ngay ý muốn của tôi.Anh hôn tôi mãnh liệt và cởi bỏ quần áo của tôi. Anh kích thích tôi. Tôi cong người và rên lên. Trong phút chốc tôi đã quên mất. Tôi đè lên người anh, hôn anh, mút hai cái múm vú nhỏ như hai hạt tấm của anh. Rồi như con rắn tôi trườn dần xuống phía dưới của anh. Anh cũng đã quên mất, anh căng người và bỏ mặc cho tôi trườn. Tôi đã bắt gặp khu rừng của anh. Nó rất rậm rạp nên môi tôi chưa tìm thấy ngay thằng bé của anh trốn ở đâu. Cảm thấy môi mình rất bé trong khu rừng rậm đó, tôi vục cả mặt vào. Vẫn chưa thấy nó đâu. Sự hưng phấn làm tôi mất bình tĩnh. Tôi ngồi dậy lấy hai tay dạng đùi anh ra và tìm. Trong đám cỏ rậm một cách bất thường thằng bé chỉ bằng ngón tay trỏ đang nhởn nhơ chơi. Nó dường như không hề có can dự gì với việc chúng tôi đang làm. Mà lý ra nó phải là nhân vật trung tâm. Tôi vẫn không thể dừng. Tôi cho nó vào mồm mong truyền cho nó sinh lực của tôi. Anh bỗng chồm lên và hất tôi ra. Anh chạy đến vô tuyến tắt một cách thô bạo, miệng cằn nhằn:Phim tục tĩu vớ vẩn. Tôi mặc quần áo vào. Mặt tôi tê tê, mắt tôi nhìn xuống. Tôi như một tội đồ. Tôi rất muốn ngửng mặt lên nhìn chồng xem biểu hiện trên mặt anh nhưng tôi không thể. Vả lại cũng không có cơ hội. Anh buông màn nhanh, tắt điện và quay mặt vào trong. Tôi có cảm giác ê chề. Tôi muốn thở dài nhưng cố kìm nén.

Sau đó cuộc sống của chúng tôi có một bóng đen lẩn quất xung quanh. Chúng tôi không còn đối xử hồn nhiên với nhau như trước được nữa. Nhất là với chồng tôi. Anh luôn tìm cách lảng tránh tôi. Chúng tôi không thường xuyên ngồi ăn chung, uống nước và cùng vào gường đi ngủ. Tôi đã cố chủ động lôi anh trở lại cuộc sống trước đó nhưng anh dường như không muốn. Cuộc sống như vậy kéo dài hơn 1 năm khiến cả hai đều mệt mỏi. Rồi một ngày anh ra đi. Anh đi đâu không một ai biết cả. Gia đình và cơ quan đã hoài công đi tìm anh. Tôi và con gái đã khóc anh hết nước mắt. Giá mà nhìn thấy anh chết chắc chắn tôi cũng không đau đớn dến vậy. Tôi hay cả nghĩ. Tôi nghĩ ra cả trăm cách anh đau đớn ở cuộc đời này, mà tôi lại không có cách gi an ủi anh được. Cho đến vài tháng sau, sự đau đớn đã nguôi ngoai tôi mới sắp lại ngăn tủ của anh. Trong một góc tủ tôi thấy một hộp giấy. Tôi mở ra, trong đó có hơn 20 cuộn băng có nội dung như cuộn băng buổi tối khốn khổ đó tôi với anh đã xem. Lại có một tờ giấy anh viết, không đề gửi cho tôi, như một lời tự sự : Anh đã làm mất một nửa thú vui cuộc đời của em rồi. Anh xin lỗi em. Anh có sống một cuộc đời nữa cũng không bù đắp được cho em đâu. Xin lỗi em.

Thì ra là vậy. Tôi đã hiểu vì sao anh ra đi. Không biết anh còn sống hay đã chết. Tôi lấy cái ngày anh ra đi làm đám giỗ hằng năm cho anh.

Người đàn ông số hai tôi đã gặp trong một bữa tiệc chiêu đãi trọng thể của nguyên thủ quốc gia. Bà phó tiến sỹ khi chồng bỏ đi, trong đau khổ đã dồn hết tâm lực cho công việc. Thế là thành đạt, thành một chuyên gia tầm cỡ. Vì vậy rất hay được tham gia trong các cuộc họp quan trọng, mặc dù không hề có chức tước gì cả. Người đàn ông số hai là một quan chức lớn, nhìn bề ngoài rất lạnh lùng. Cái vẻ lạnh lùng đó đã khiến tôi không thể dời mắt quan sát. Tôi đã thấy rất nhiều người đến chạm cốc chào hỏi nhưng không có ai đứng nói chuyện với người số 2 này quá một phút. Sự tò mò khiến tôi tiến lại làm một màn chào hỏi: Chào anh, anh có khoẻ không? Người số 2 nhìn tôi hơi ngạc nhiên rồi cũng nở một nụ cười: Chào chị, công việc vẫn ổn chứ? Mọi việc tốt rồi anh ạ. Tôi đưa đẩy. Thế thì tốt rồi. Người số hai nói. Tôi vặn óc để tìm một câu nói thích hợp với hoàn cảnh thành ra lúng túng. Người số 2 nhìn tôi cười cười: Có điều gì khó nói phải không? Tôi cũng cười cười: Tôi muốn xin số di động của anh. Điều này thì đễ không ấy mà. Tôi cũng muốn xin số của chị. Được không? Người số 2 nói. Tôi ghi số điện thoại của người số 2, rồi đưa danh thiếp của tôi cho người số 2, xong tôi cúi chào.

Tôi không hiểu vì sao tôi lại xin số điện thoại của người số 2. Tôi chỉ định tìm hiểu vì sao một quan chức cao như thế mà không có ai đến hầu chuyện, thế thôi. Số điện thoại kia tôi không bao giờ dùng đến thì tôi xin làm gì. Thì ra tôi đã không chịu được ánh mắt nhìn của người số 2 như đang phanh thân tôi ra bằng sự xét nét: Cần gì? Mưu đồ gì?Toan tính gì?Phe phái nào?..Tôi đã lúng túng và sợ hãi thành ra cố tìm cách cốt thoát khỏi ánh mắt đó.

Ngay đêm sau bữa tiệc chiêu đãi đó tôi có cú điện thoại. Người số 2 gọi cho tôi.

-Tôi đã nghe tên chị nhưng tôi chưa bao giờ được hân hạnh làm quen chị? Chị có điều gì cần tôi giúp không?

Không còn ánh mắt tra xét nữa nên tôi đầy tự tin ngạo mạn cỡ chuyên gia. Tôi nói thành câu chuyện, có đầu có cuối, có suy nghĩ nhân vật của màn chào hỏi trong bữa tiệc chiêu đãi. Nghe xong người số 2 cười khùng khục.

-Thế thì tôi phải làm quen với chị luôn thôi. Hôm nào ta đi ăn trưa với nhau nhé.

-Được thôi. Công việc của tôi không bận lắm. Khi nào anh không bận thì gọi cho tôi nhé.

-Thế hẹn chị ngày mai được không?

-Ngày mai? Nhanh thế ư?

-Sao lại nhanh? Tôi muốn ngay bây giờ cơ đấy.

-Anh cũng vui tính thật đấy.

-Tôi cũng là một người đàn ông mà.

-Tôi quên mất điều đó.

-Thế tôi mới phải nhắc chị.

Người đàn ông số 2 đã làm tôi phải lòng như thôi miên. Tôi đã rất thích cái bộ mặt lạnh lùng và cái cách nói chuyện qua điện thoại.

-Đồng ý em nhé. Ngày mai là ngày trai gái làm lễ vu qui. Khoảng 1 giờ chiều anh họp xong anh sẽ gọi điện cho em. Em xin nghỉ làm buổi chiều nhé. Chờ anh. Anh biết cách làm cho em hạnh phúc mà.

-Vâng.

-Em tuyệt vời.

Tôi đã tha hồ mơ mộng suốt cả buổi tối sau khi nhận được cú điện thoại của người số 2: Ngày mai làm ngày trai gái vu quy. Sẽ có một chiếc nhẫn cưới kim cương, hoặc một chiếc nhẫn bằng cỏ. Một bó hoa hồng trắng. Một phòng trong một khách sạn. Có rượu vang đỏ.. Nhẫn sẽ được trao cùng với một nụ hôn nông nàn.

Tôi mê đắm trong sự tưởng tượng của chính mình.

Buổi sáng hôm sau tôi đã không làm được một việc nào cả. Đến gần trưa tim tôi đập gấp gáp. Tôi đi ra hiệu gội đầu.

Đúng 1 giờ chiều điện thoại của tôi rung lên. Người đàn ông số 2 nói đã chờ sẵn tôi tại địa chỉ..và bảo tôi đến gấp. Tôi cuống quýt. Tối qua tôi định sẽ mua 2 quả đào thật đẹp, thế mà quên mất cho đến khi nhận được điện thoại mới nhớ ra. Tôi sẽ tìm mua ở dọc đường.

Tôi đã rất chú ý mà không có một hàng hoa quả nào. Đường đi thì càng ngày càng ngõ ngách. Tôi không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy địa chỉ người số 2 đã nói với tôi. Đó là một ngôi nhà nhỏ đề biển: Nhà nghỉ. Tôi rút máy cầm tay gọi cho người đó để hỏi lại địa chỉ mà tôi nghĩ tôi đã quên. Người số 2 nói lại địa chỉ cho tôi. Thì ra tôi trí nhớ của tôi rất tốt.

Tôi còn đang ngập ngừng trước cửa nhà nghỉ thì có một thanh niên chạy ra đỡ xe cho tôi và hỏi: Có một người đang chờ cô ở phòng 302 phải không?

-ừ.

-Cô để cháu cất xe.

Nhanh như cắt chàng thanh niên đưa chiếc xe của tôi vào trong nhà, rồi chạy ra hướng dẫn tôi lên gác. Điều lạ là chàng thanh niên không hề nhìn vào mặt tôi hoặc tránh nhìn vào mặt tôi. Tôi vừa lên cầu thang vừa nghĩ ngợi. Tôi vừa làm xong một đề tài nghiên cứu: Nhà nghỉ là sản phẩm của sự mở cửa.

Tôi viết trong đề tài của mình:Chắc là cầu rất nhiều nên cung mới lắm thế, các nhà nghỉ mọc lên như nấm. Nhà nghỉ tính tiền theo giờ. Giá trung bình 40.000 một giờ. ở đây có một đội ngũ nhân viên rất mẫn cán. Đặc biệt họ không bao giờ được nhìn vào mặt khách. Đó là nguyên tắc vàng để giữ chữ tín với khách. Các nhà nghỉ không bao giờ hợp tác với thám tử...Tôi đã làm đề tài này nhưng không đi thực tế mà chỉ qua khai thác nhân chứng. Bây giờ tôi đang đi thực tế chắc sẽ bổ sung nhiều điều.

Người số 2 mở cửa đón tôi, rất trịnh trọng trong bộ quần áo vừa đi họp về. Không đóng cửa ngay mà gọi lễ tân mang lên 2 cốc đá. Lễ tân mang chiếc khay đựng 2 cốc đã lên. Người số 2 đóng cửa lại rồi trịnh trọng lấy trong ca táp da đen rất đẹp 2 bịch sữa hộp đưa cho tôi:

-Em đổ ra cốc đá uống đi cho đỡ mệt.

Tôi sững sờ nhìn hai bịch sữa rồi lại nhìn quanh quất căn phòng. Căn phòng nhỏ chừng 6 m2. Tôi muốn kiếm một bông hoa, dẫu là hoa trên chăn cũng được nhưng gường lại trải ga trắng. Tôi ngồi im lặng. Người số 2 sốt sắng đổ sữa ra cốc cho tôi. Tôi ngăn lại:

-Em không uống được sữa đâu. Em bị dị ứng( Tôi tránh dùng từ bị đau bụng).

-Vậy em uống gì?

-Em uống trà.

-Để anh gọi lễ tân.

-Em sao vậy? Anh phải đến đây vì các khách sạn ở đây anh hay đi họp qua, họ quen mặt. Phải vi hành đến chỗ dân thường.

Tôi lại bị thôi miên

Tôi lại chợt tỉnh khi người số 2 kéo ập người tôi vào người anh.

-Nào, yêu anh đi.

Chưa có nhẫn cưới, tôi tỉnh táo.

-Em vẫn chưa chuẩn bị.

-Thì anh có chuẩn bị gì đâu.

...........

Đã xong.

Thì thôi không có hoa cũng được, không có nhẫn cưới cũng không sao. Nhưng vẫn còn 2 bịch sữa và 2 cốc đá đã chảy nước. Người số 2 cầm 2 bịch sữa ấn vao tay tôi:

-Em mang về đi. Trưa nay ăn chiêu đãi anh cầm về đấy mà.

Đất sụt dưới chân tôi. Tôi phải ngồi xuống gường. Cả người tôi tê bì, đầu tôi nóng bừng. Mắt tôi có một màng đen che mờ. Tôi muốn độn thổ.

-Mang về đi,cho con.

Tôi muốn gào lên: Đừng động đến con tôi. Không được động đến con tôi.

Tôi câm lặng. Mặt tôi tê bì. Toàn thể thân tôi tê bì. Đầu tôi rỗng tuyếch. Tôi lắp bắp:

-Nhà em không ai uống được sữa vì đều bị dị ứng.

-Vậy à, tiếc thật. Sữa tốt lắm em ạ.

Người số 2 lưỡng lự vài giây rồi cầm 2 bịch sữa nhét vào ca táp.

Trước khi rời khỏi phòng người số 2 thì thầm vào tai tôi: Em thật tuyệt. Hôm sau ta sẽ gặp nhau nữa nhé.

Hai bịch sữa đã ám ảnh tôi khủng khiếp. Mỗi lần nhìn thấy ai cầm trên tay hai bịch sữa là người tôi run lên và thân thể tôi như đang bị phơi trần như nhộng trước thiên hạ. Sau cảm giác ê chề đó tôi luôn tự nhủ rằng tôi sẽ ngẩng cao đầu để từ chối lời đề nghị. Tôi sẽ nói thẳng cảm giác của tôi về hai bịch sữa. Nhưng tôi vốn là kẻ mơ mộng, tôi luôn tin rằng ngày mai sẽ là ngày tốt đẹp. Con người cũng đầy tốt đẹp. Tôi cũng là một con người tốt đẹp. Tôi cũng đáng được hưởng những điều tốt đẹp chứ.Lần sau người số 2 sẽ mang đến cho tôi một sự lãng mạn. Hoa. nhẫn cỏ. nhẫn kim cương. Lần sau tôi sẽ nhận được những điều tốt đẹp ấy.

Lần sau. Sự gấp gáp trong 1 giờ nghỉ trưa. Không có cả những lời âu yếm. Không cả hai bịch sữa. không hoa. không nhẫn cỏ. không nhẫn kim cương. Có, có một cử chỉ lạ, như một hành động kỳ quặc. Một cử chỉ không thể gọi là cách âu yếm hiện đại, cũng không thể gọi là cách âu yếm dân dã, cổ xưa. Là cái cách gì mà một bà tiến sỹ( Một đêm ngủ dậy tôi đã thành tiến sỹ, vì nhà nước đã đổi lại cách gọi) về xã hội học như tôi cũng không thể hiểu nổi. Hành động đó là, khi đã xong, quần áo đã chỉnh tề, người số 2 vỗ tay bộp vào mông tôi rồi nói: Quí lắm đấy, quí lắm đấy.

Hai bịch sữa không còn ám ảnh tôi nữa. Chỉ còn sự bi luỵ của tôi. Tôi giãy giụa để thoát ra. Tôi muốn ngẩng cao đầu để từ chối. Rồi tôi vẫn đến nhà nghỉ 40.000 một giờ.

Người số 3. Trong cái sự bi luỵ ê chề tôi đã cố thoát ra bằng cách tìm một người đàn ông khác. Người số 3 là một giáo sư văn hoá. Một quí bà tiến sỹ xã hội học mà gặp được một giáo sư văn hoá thì có khác gì rồng gặp mây, cá gặp nước. Người số 3 đã nói chuyện rất hay về các hình thái văn hoá. Văn hoá chính phủ, văn hoá nhà nước, văn hoá tôn giáo, văn hoá dân tộc, văn hoá làng xã, văn hoá thôn bản, văn hoá cụm, văn hoá hàng xóm, văn hoá gia đình, văn hoá cá nhân, văn hoá ăn, ngủ, đi, đứng, nói chuyện, đọc, xem...Và cái lối cuốn tôi nhất là văn hoá tình dục. Ngừơi số 3 nói:

-Anh đang định viết một cuốn sách về những thói hư tật xấu của dân tộc mình. Muốn dân tộc lớn lên được thì phải biết chỉ ra những thói hư tật xấu của dân tộc mình. Để mà soi vào đó, để mà sửa mình.

-Trong quá trình nghiên cứu anh phát hiện ra một lỗ hổng văn hoá rất lớn của dân tộc mình trong hai lĩnh vực. Em biết đó là lĩnh vực nào không?

-Không biết à? Tiến sỹ xã hội học mà lại không biết à?Đó là hai lĩnh vực rất nhạy cảm: Lãnh đạo và tình dục. Thì cũng là tất yếu thôi. Bao nhiêu năm thể chế phong kiến đã giết chết văn hoá của hai lĩnh vực đó rồi. Lãnh dạo là ai? Là vua là chúa. Vua chúa là trời rồi, nói sao dân chẳng phải nghe, vậy thì cần gì đến văn hoá. Hằng nghìn năm trời biểu hiện một trạng thái thì theo quy luật di truyền nó sẽ biến thành kiểu gen. Nói như các cụ là nó đã ăn vào máu. Nay, một thể chế mới, nếu có sự thay đổi thì cũng phải cần một thời gian tương đương. Trong lĩnh vực tình yêu cũng vậy nhé. Người đàn ông trong gia đình cũng như trong xã hội luôn được đề cao hơn ngươi phụ nữ. Vậy nên người đàn ông cũng không cần gì đến văn hoá với người phụ nữ.

Tôi đã vô cùng ngưỡng mộ vị giáo sư văn hoá, người đàn ông số 3. Để tôi không còn mơ mộng gì đến hoa, nhẫn cỏ và nhẫn kim cương nữa. Cái mà tôi mơ mộng là văn hoá tình dục, một lỗ hổng lớn của dân tộc nói chung và của cá nhân tôi nói riêng. Quả là tôi chưa bao giờ được sờ mó đến cái gọi là văn hoá tình dục đó. Tôi khao khát được sờ mó vào nó.

Người số 3 mời tôi đến nhà vào một buổi trưa sau giờ làm việc. Người số 3 đến tận cơ quan đón tôi và mời tôi đi ăn trưa sau mới về nhà.

Khu căn hộ cao cấp 11 tầng.

-Nhà anh ở tầng 10, như khách sạn. Người số 3 nói.

Chúng tôi cùng vào thang máy. Không hiểu sao tôi lại có mơ mộng rằng vào thang máy người số 3 sẽ ôm tôi vào lòng. Một cái ôm rất khoáng đạt và lãng mạn. ý nghĩ làm người tôi run rẩy. Tôi đã nhìn thấy ánh mắt người số 3 rất tình tứ. Tôi hơi xoay người để tránh ánh nhìn. Bộp, một cái vỗ vào mông tôi. Kêu rất to. Tiếng kêu to đó có vẻ làm cho người số 3 rất khoái trí. Có vẻ như người số 3 sắp vỗ thêm một cái nữa nhưng đã lên đến tầng 10, cầu thang máy đã mở ra.

Tự nhiên sự tự tin của tôi biến mất. Tôi lọt vào căn hộ như tên ăn trộm.

Cảm nhận đầu tiên của tôi là một sự gọn ghẽ. Cái sự gọn ghẽ đó được tôi lý giải ngay, nhà không có trẻ con có khác. Người số 3 lấy cho tôi một cốc nước lọc, rồi có vẻ tất bật chuẩn bị việc gì đó. Tôi không có việc gì để nghĩ, bỗng sợ. Tôi cúi xuống lấy tờ báo dưới gầm bàn. Tôi làm đổ cốc nước. Tôi lấy khăn lau bàn thấm nước. Cảm nhận thứ hai của tôi, chiếc khăn lau bàn cũng sạch sẽ.

Người số 3 nói với tôi:

-Em vào trong phòng nghỉ đi.

Tôi lưỡng lự. Tôi không muốn vào căn phòng đó và trên chiếc gường đó. Tất nhiên không phải là tôi không muốn cái điều sắp tới. Tôi chỉ không thích vào đó. Tôi không muốn nằm trên lốt của ai đó. Và tất nhiên tôi là một người đàn bà không tốt đẹp gì, nhưng ít ra tôi cũng cần phải biết cái gường đó không phải là của tôi. Dẫu chỉ có chốc lát thì tôi cũng không nên ngả lưng lên đó để làm cái việc ấy.

-Em không vào đó đâu. Anh kéo rèm cửa lại và cái nghế sô fa cũng hay đấy chứ.

-Em định ở nghế sô fa ư? Không bao giờ có chuyện lôi văn hoá gường sang nghế sô fa bà tiến sỹ của anh ơi. Vào đây.

Người số 3 đã dùng hết sức lực để lôi tôi vào phòng rồi chốt cửa lại.

Tôi không biết tâm trạng mình ra sao nữa. Tôi vào nhà vệ sinh để nhìn lại mình. Lại một nơi nữa quá gọn gàng sạch sẽ. Tôi vốc nước lên mặt. Nước ướt đầm mặt tôi. Theo thói quen tôi tìm khăn mặt để lau. Trên giá có hai chiếc khăn mặt được treo ngay ngắn. Tôi kéo một chiếc. Một chiếc khăn sạch sẽ nhưng nó đã cũ đến mức chỉ còn các sợi vải đan vào nhau. Tôi thở dài rồi treo chiếc khăn lại chỗ cũ, kéo vuông vức các mép. Tôi lấy tay vuốt nước trên mặt rồi kéo vạt áo lên thấm.

Tôi được kéo tuột lên gường và người số 3 nằm chặn lên người tôi với cả sức nặng. Tôi không thể giãy giụa nên nằm im. Người số 3 nói với tôi:

- Hôm em nhắn tin cho anh là em nhớ anh, anh đã thèm muốn em đến mức anh phải thủ dâm đấy.

Thủ dâm=2 bịch sữa. Tôi lại rơi vào trạng thái tê liệt rồi chuyển sang tê bì.

Người số 3 làm việc không ồn ào, xuýt xoa và thủ thỉ. Một hồi rồi từ tốn dừng lại lấy chiếc khăn đã để sẵn trên gường kê xuống mông tôi.

Đã xong, tôi nằm ỳ tại chỗ không muốn xê chuyển cả cái khăn. Người số 3 lấy chân hích tôi: Nằm lui vào Rồi nghĩ sao lại cúi xuống ngăn bàn cạnh gường lấy một chiếc khăn ném vào bụng tôi. Tôi vào nhà tắm.Khi tôi ra người số 3 đang ngồi ở ghế sô fa pha trà. Nước trong phích bắn ra mặt bàn.Người số 3 cúi xuống gầm bàn tìm chiếc khăn lau. Không thấy. Người số 3 đi vào trong gường cầm ra chíêc khăn vừa lót dưới mông tôi. Nó nguyên là một chiếc khăn lau bàn. Thì trả nguyên nó về hiện trạng. Nhưng sẽ có một thứ sẽ dính lên mặt bàn như một chất keo. Tôi định thốt lên rằng, phải giặt chiếc khăn đi đã. Tôi câm lặng. Tôi đảo mắt nhìn xem nếu không lấy chiếc khăn lau bàn thì sẽ lấy thứ gì thay thế. Quả là không có thứ gì có thể thay thế ngoài chiếc khăn lau bàn. Giờ tôi cũng đã nghĩ ra chiếc khăn chiếc khăn được ném lên bụng tôi cũng là một chiếc khăn lau bàn nữa.

Thế là tôi vừa được thưởng thức thế nào là văn hoá tình dục của ngài giáo sư văn hoá đáng kính.

Ngài còn rất thích nhắn tin. Những tin nhắn của ngài rất hay ho: Anh them doi chan lang lo cua em; Anh me dam em; Chi nghi den nguc em anh da ngop tho...như những lý luận của ngài vậy. Và tôi vẫn đắm chìm trong sự bi luỵ ê chề.

Một buổi tối tôi đã nghĩ rất nhiều về những điều tôi đã trải qua. Là một quí bà tiến sỹ xã hội học tôi có thể nhìn những điều tôi trải qua dưới nhiều góc độ khác nhau. Nếu như cái thời chưa mở cửa thì tội của tôi là tội tày đình. Làm đĩ còn nhẹ tội hơn tôi. ắt là trời đã trừng phạt tôi chỉ thông qua người số 2 và người số 3. Nhưng còn chồng tôi, khi đó nào chúng tôi đã tội lỗi gì? ừ thì là số mệnh con người phải thế. Đàn bà không khổ cửa phụ mẫu thì cũng khổ cửa chồng con, có mấy ai vẹn toàn...Còn cái thời mở cửa này, thời của nhân quyền thì sao? Mấy cô gái trẻ đã từng khuyên tôi, chị đầu tư học tiếng Anh đi mà lấy tây mong rằng gặp thằng có văn hoá mà hưởng thụ. Chứ ta ấy à, có mà đời sang tiểu. Kiếp khác cũng chưa gặp được người như chị nghĩ đâu. Hoặc là chị ngu đi đừng nghĩ nhìêu, đừng tưởng tượng ra nhiều, thế là sung sướng. Đầu óc tôi mụ mị. Tôi muốn chết. Tôi chết thì ai chăm con gái tôi. Nó cũng là gái. Tôi khóc. Thật may tôi khóc được..Khóc được chắc sẽ vơi đi. Quả một lúc đầu tôi nhẹ đi. Khi đầu óc tôi tỉnh táo tôi đã nghĩ ra được điều mình đang cần. Thực ra đó là một hàng trình tôi đang đi tìm một tình yêu. Tôi đâu có luỵ nhiều cái gọi là tình dục. Tôi đã sống rất hạnh phúc với chồng tôi sau nhiều năm không hề có tình dục. Tình yêu của chồng tôi đã lấp đầy sự thiếu hụt đó. Rồi chồng tôi đã bỏ tôi ra đi khi lầm tưởng rằng cái gọi là tình dục đó quan trọng hơn tình yêu của anh. Đến người số 2, người số 3 cũng vậy, họ đã không đem đến được tình yêu cho tôi. Từ lâu thế giới người ta đã phát minh ra một thứ dụng cụ, chỉ để thoả mãn mà không cần đến tình yêu. Đó là cái chim giả.Và tôi đã nghĩ ra liệu pháp chim giả.

Có cái chim giả tôi sẽ ngẩng cao đầu và nói: Không, không bao giờ em gặp lại anh nữa đâu. Nhưng cái chính là tôi sẽ bảo toàn được những sự tốt đẹp cho những người đàn ông của dân tộc tôi. Họ đều là những người tốt đẹp cả, người đàn ông số 4, 5, 6, 7...

HẾT

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569