Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Khoảng tim trống

03/06/2007

"Anh à, tim em có khoảng trống". Tôi nói với anh điều đó. " Chuyện lạ quá? Anh chưa nghe điều đó bao giờ". Anh ngẩng lên nhìn, trong khi tôi đặt tay mình lên ngực trái.
"Và thủng một lỗ rất sâu. Em có thể dùng tay và đâm xuyên qua nó". Tôi nhíu mày, tỏ vẻ rất khổ sở. Cây son rớt xuống nền nhà chát chúa! Nó nhảy bập bênh.

Ít lõi son văng ra, cái nắp lăn tọt vào đáy tủ. Tôi dám chắc là trong đấy có chuột. Vì tôi còn nghe rõ tiếng con chuột cái bịt mũi "Tôi không thích cái mùi của cô, xê ra!". Xê thì xê, cái nắp son của tôi trả lời, nhưng, do mệt mỏi nó nằm tựa vào miếng bánh mì con chuột đực mới tha về. "Chẳng có gì cả, một cái nắp son. Anh không ghét" - chuột đực vểnh râu nhìn cái nắp son của tôi. Nếu tôi rảnh, tôi sẽ cho bạn biết hai con chuột này sẽ làm gì, còn bây giờ tôi đang bận nghĩ về trái tim có lỗ của mình.

"Em nghĩ rằng, cái lỗ đó không do anh tạo ra".

Tôi ngồi xuống bên anh, tôi nhìn vào mắt anh. Cái mông tôi ấn xuống nệm ghế cũ tạo thành một mớ phồng phồng bên viền nó. Anh gập sách, ngón tay vẫn kẹp giữa hai trang giấy. Cặp mắt kính không đẩy lên, nó nằm trên cánh mũi. Nếp nhăn trên trán chau lại. Anh ở đây đã được 2 giờ 15 phút. Không hiểu sao, có những cơ duyên nào đó mơ hồ, tôi với anh dán chặt nhau khi cả hai có quá nhiều thứ khác xa.

" Em đang nói cái gì thế, đùa à".

Anh bắt đầu cáu kỉnh. Trong những lúc như thế, tôi luôn là người biết dừng lại.

"Em chỉ đang nói về giấc mơ thôi hà. Anh có nghĩ tim người ta có khoảng trống không?".

"Khoảng trống chỉ là cảm giác mà phụ nữ luôn tưởng tượng để có". Anh nói bằng cái nhún vai. "Anh cần yên tĩnh một chút".



Anh đứng dậy, không trả lời và đi ra cửa. Tay không quên cầm theo quyển sách đọc còn dang dở. Lúc ở cùng phòng với một người phụ nữ, điều tồi tệ nhất của đàn ông là cứ chăm chăm đọc sách. Cho dù quyển sách có là best-sale thì cũng nên cất kỹ trong cặp táp.Và tôi thì cực ghét điều đó.

Tôi đến thành phố này theo chương trình của một tổ chức phi chính phủ. Công việc những ngày đầu thật mệt mỏi. Phải thu thập ý kiến, khảo sát hàng trăm phụ nữ vùng nông thôn, sau đó trở về đây để chuẩn bị cho buổi hội thảo tổng kết. Mọi thứ đã xong và hội thảo cũng kết thúc. Tôi cho mình kéo dài hai ngày để được gặp thêm anh. Anh không cùng chương trình với tôi, anh là người nghiên cứu khoa học. Chúng tôi gặp nhau trong một buổi tiệc sau hội thảo có liên quan đến chuyên ngành của anh nghiên cứu mà tổ chức của tôi tài trợ.

Một người đàn ông trung niên và một chàng trai hai mươi khác nhau nhiều thứ. Con trai hai mươi thì vồ vập, săn đón và háo hức với người phụ nữ của họ. Còn gã đàn ông đang ngồi bên ngoài ban công kia thì không.

Tôi thì vừa ba mươi tuổi.

****

Tôi luôn phải đi xa và những chuyến đi thường không xuất phát từ cổng nhà.

Mẹ tôi thường gọi điện và thở dài. Con gái tuổi ngựa. Long nhong ngoài đường.

Xấc láo, lì lợm, bất cần biết đến các giá trị truyền thống mà một người phụ nữ đoan chính cần gìn giữ. Có lần, năm tôi 25 tuổi, trong một lần hiếm hoi tôi về nhà lâu ngày hơn mọi khi, bà đã nhìn vào mắt tôi, lúc hai mẹ con nằm ngủ.

"Nói thật mẹ nghe, con đã ngủ với... đàn ông chưa?".

Mẹ kéo dài hai chữ đàn ông. Hình như bà lo sợ. Tôi chưa bao giờ buồn cười với những lo lắng rất đời của mẹ.

"Điều đó khủng khiếp lắm hả mẹ?".

Tôi cười khanh khách và ôm chặt bà. Tôi bảo bà đừng lo, thời này có cả trăm cách để chẳng phải mang một đứa con nếu như mình chưa muốn.

Mẹ tôi từng là một cô gái nổi loạn. Và bây giờ, theo cách nhìn của tôi, bà là một người mẹ thuộc thế hệ mới. Dù năm mười tám của bà và của tôi khác nhau như đêm và ngày.

****

Có tiếng gõ cửa phòng. Ai đó gửi cho tôi một bó hoa hồng vàng vừa được cắt, bọc trong giấy dầu quấn lọn. Anh lễ tân nhã nhặn cúi thấp người và hỏi rằng, tôi có cần một cái lọ thủy tinh thật tuyệt để cắm không. Tôi cảm ơn. Tôi chưa bao giờ thích cắm hoa. Tôi chỉ thích treo ngược chúng lên, hoặc cắm trong một cái xô nhựa và để trong phòng tắm. Anh bảo, tôi có một sở thích kỳ quặc. Sở thích nào cũng kỳ quặc, chỉ có điều người ta thường gán thêm chút tự do cá nhân mà cho thành sở thích đặc biệt của từng người. Mấy đồng nghiệp tôi hay đùa, vì màu vàng là màu phản bội. Thực ra, phản bội trong tình yêu chẳng qua là một trò trả thù của một cuộc tình nên chấm dứt.

Khi tôi cắt dây và lột giấy bó màu bánh dầu, thì tôi bắt gặp một vệt máu còn đọng trên lá. Có thể, người cắt hoa bị đứt tay. Vết dao có lẽ rất sâu, vì tôi thấy còn vài vết máu khô quệt trong tấm giấy dầu bị nhũn nước. Tôi cảm thấy bất an và khó thở. Lúc nhỏ, trong một lần róc mía với người anh họ ở quê, tôi đã bị dao cứa vào tay. Tôi hoảng hốt đến mức chỉ đứng im như tượng và đếm từng giọt máu chảy càng lúc càng nhanh xuống đất cho đến lúc xanh tái rồi xỉu mà không biết phải làm gì.

Có tiếng gõ cửa phòng. Tôi chạy như bay đến cánh cửa. Nhưng không có tiếng gõ lần hai. Tôi mở cửa. Có bóng ai đó vừa bước vào thang máy. Nhầm phòng. Chắc là vậy. Tôi ngồi phịch xuống gường. Tôi nhìn vào kẹt đáy tủ. Cái nắp thỏi son hôm trước chắc hẳn còn trong đó. Một vệt son hồng nhỏ còn dính bên cánh cửa mà người dọn phòng quên lau, nó làm tôi nhớ anh cồn cào.

Tôi quyết định ra phố và tìm một hiệu cắt tóc. Đổi kiểu tóc là cách phụ nữ hay làm khi họ muốn trừng phạt ai đó thật tàn nhẫn, bằng cách làm mất đi hình ảnh cũ của mình trong tim người khác.

Lúc anh thợ cắt tóc xỉa những nhát đầu tiên, tôi bỗng dưng thấy tiếc...

Tôi quyết định mai sẽ về với mẹ.

Có khi, tôi sẽ không trở lại thành phố này.

Và tôi sẽ thôi nhớ người đàn ông cặm cụi đọc sách trong phòng khi chỉ có hai người.
Truyện ngắn của Thanh Xuân

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569