Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Lỡ dại 01

16/07/2007




Nguyên tác: AN INNOCENT BYSTANDER

Bàn chân cô gái trần trụi, không giầy dép gì cả. Đó là điều đầu tiên tôi nhận ra ngay khi thoáng thấy cô gái đứng ngơ ngác bên vệ đường. Điểm thứ hai đập ngay vào mắt tôi là đôi chân trần của cô lấm lem bùn; nó vương vãi cả lên chiếc quần soọc màu trắng trông loang lổ như da con bò sữa.

Chính vì thấy người cô gái dính bùn nên tôi mới ngừng xe lại. Cả đời tôi chưa bao giờ đón người lạ đứng dọc đường cho quá giang xe, bất kể đàn ông hay đàn bà; nhất là dân bản xứ. Mặc dù tôi thuộc loại to con nhưng đón một tên Mỹ lạ mặt tướng tá như con bò mộng lên xe chắc chắn lành ít dữ nhiều. Phải cẩn thận trước hết là để bảo vệ mạng sống mình vì không ai cấm mấy thằng đứng đường lên xe xong lại chĩa khẩu súng đen ngòm ra hoặc dí dao bắt lái đến một nơi vắng vẻ. Ở đó có muốn chết cũng không xong. Chuyện lợi dụng đi nhờ xe để cướp của giết người xảy ra nhan nhản trên báo đã làm thui chột lòng từ tâm của nhiều kẻ giàu tình thương. Tôi không đến nỗi dại dột đi thương người kiểu đó. Sau nữa tôi quý trọng thì giờ làm việc của tôi nên không muốn mất công vì những việc đâu đâu.

Vậy mà tôi đã cho cô gái quá giang xe. Chính đôi chân trần và mớ bùn lem lấm khắp nửa thân người cô gái đã làm cho tôi ngừng xe lại. Đầu óc giàu tưởng tượng của tôi nghĩ chắc chắn cô ta đang sợ hãi chạy trốn một hiểm nguy nào đó, và rơi rớt đôi dép đâu đó khi băng qua con đường đất ngập bùn. Tôi còn nhớ hôm đó thứ Hai, một ngày trong tháng Mười, thời tiết tương đối ấm áp. Trời đã ngả về chiều, đúng hơn chạng vạng tối. Tôi lái xe đến Hollister, một thành phố nhỏ cách nơi tôi ở khoảng 30 dặm về hướng Nam, để gặp một khách hàng rất có hy vọng sẽ nhờ tôi làm đại diện mua căn nhà trên ngọn đồi đáng giá hơn triệu bạc. Mặc dù văn phòng làm việc của tôi đặt tại San Jose nhưng khách hàng ở các vùng phụ cận không ngớt tìm đến tôi. Chả là tôi làm nghề địa ốc, chuyên mua bán nhà cửa và tương đối thành công. Số người tỵ nạn sinh sống ở vùng Thung lũng Hoa vàng ngày càng đông, dịch vụ đáp ứng cho những người Việt thành công rực rỡ về mặt tài chánh (đến nỗi dân bản xứ phải khâm phục) ngày càng lớn nên chuyện họ cần đến một người quảng bác lịch thiệp như tôi là điều dễ hiểu. Bù lại làm ăn với những thân chủ như thế nên chẳng mấy chốc tôi phất. Phất thật sự. Hơn mười năm trong nghề, mua bán đến hơn trăm căn nhà, nhất là độ rày thân chủ của tôi ưa thích những căn nhà cỡ bạc triệu trở lên nên tôi mới dư tiền tậu một căn nhà nghỉ mát ở Watsonville; nơi gió biển thổi mơn man vào những buổi trưa hè nóng bức và ánh trăng dẻo quánh đổ tràn lên sân thượng trong những đêm rằm. Tôi thường lái xe theo ngả xa lộ 17 để về nhà nhưng vì vừa ghé Hollister nên lấy xa lộ 129 để bắt sang Watsonville cho tiện. Xa lộ này thẳng tắp chứ không ngoằn ngoèo như con đường núi 17. Qua khỏi vài nông trại mọc sừng sững hai bên đường những hàng cây cao vút đan rậm nhánh vào nhau; mà nếu bạn dừng chân kiếm chút bóng râm, bước xuống xe hít thở bạn sẽ ngửi được mùi thơm của đất, thoang thoảng mùi thông dại vương trong không khí, nghe tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tàng cây, và thấy lòng mình thoát tục hẳn. Vì thế tôi vẫn thích về nhà theo ngả xa lộ 129 hơn. Và hôm nay đang lái xe trên con đường hai chiều vắng vẻ thì tôi gặp cô gái.

Khuôn mặt cô gái rạng rỡ khi thấy xe tôi dừng lại bên vệ đường.

- Thế cô ta muốn quá giang à?

- Ý mày muốn hỏi sao?

- Thì cô ta có đưa ngón tay cái lên làm hiệu muốn quá giang không hay là mày mới thấy dáng đàn bà con gái là tấp vào liền?

- Tao cũng không nhớ rõ nữa. Có thể cô ta có đưa tay ra dấu.. , có thể... mà tao chắc chắn là... có vì nếu không tao chẳng dừng lại làm gì. Mày biết tính tao mà, chẳng muốn dây dưa vào những việc tầm phào như thế.

- Mày có nói là trông cô gái có vẻ gặp nguy. Hay là vì thế mà mày dừng xe lại để hỏi chuyện, xem có cần giúp đỡ gì không?

- Không... không.... cô ta muốn quá giang xe. Tao nhớ lại rồi... đúng thế... tao thấy cô ta đưa ngón tay cái lên ra dấu xin đi nhờ xe.... nên tao mới dừng lại.

- Nếu vậy mày chắc chắn là cô ta muốn đi nhờ xe?

- Sao mày cứ hỏi vặn mãi cái chi tiết con con đó vậy. Cô ta có đưa ngón tay cái lên hay không điều đó có gì quan trọng đâu!

- Không chừng lại là điều quan trọng đó mày!

Tiếng cô gái rụt rè:

- Cám ơn ông.

Tôi hất đầu ra hiệu. Cô gái vội vàng mở cửa xe bước lên. Mái tóc nâu dài quá vai hất tung về phía tôi, rồi hất ngược trở lại khi cô nhoài người đóng cửa xe. Bây giờ tôi mới chợt nhận ra cô ta nhìn trẻ hơn tôi tưởng – độ mười bảy, mười tám gì đó chứ không hơn. Cô mặc chiếc áo cũ mèm và rộng thùng thình nên trông như đứa con nít. Tin tức trên báo chí cho biết số trẻ em bỏ nhà đi bụi đời ngày càng tăng. Cứ đến 18 tuổi là chúng rời nhà đi ở riêng, sống độc lập. Có nhiều đứa còn tệ hơn, lêu lổng không chịu học hành, cha mẹ nói động đến thì bỏ nhà đi ngay, không hề nghĩ đến hậu quả. Con bé Mỹ này chắc cũng thế, mới nứt mắt ra đã bày đặt làm người lớn. Rà xe đi vào phân lộ, tôi hỏi:

- Cô có sao không?

Cô nhướng mắt nhìn tôi, vẻ hơi ngạc nhiên:

- Không sao cả!

Giọng nói cô gái không còn vẻ rụt rè như lúc đầu:

- Ông có đi Santa Cruz không?

Tôi vẫn chăm chú lái xe:

- Không, tôi chỉ đến Watsonville thôi.

Cô gái hình như không để ý câu trả lời của tôi. Cô duỗi người đổi thế chân. Đôi chân thuôn, dài ngoẵng so với thân hình. Khẽ liếc bằng nửa con mắt tôi phải công nhận đôi chân con nhỏ dài thật, trắng hồng và lốm đốm bùn.

- Nếu cô muốn tôi sẽ đưa cô đến đó. (chỗ tôi ở cách Santa Cruz khoảng mươi mười lăm dặm)

Tôi gài số và tăng tốc độ. Lái xe bằng một tay, tôi khẽ liếc cô gái:

- Thế giầy dép của cô đâu?

- Giầy... giầy hả? Tôi lột ra ném vào mặt bọn nó rồi!

- Vậy à!

Câu nói của tôi nhạt phèo vì không muốn tò mò hỏi thêm lý do. Miệng chúng tôi ngậm tăm một quãng đường khá xa. Cả người con bé bốc ra toàn mùi thuốc lá, cộng thêm cái mùi hăng hắc khó chịu mà mãi một lúc sau tôi mới nhận ra mùi thuốc chống muỗi. Hai bàn tay xếp gọn gàng trên đùi, cô gái nhìn chăm chú vào những móng tay đã trầy trụa lớp sơn đỏ. Tôi hỏi:

- Đến Santa Cruz cô muốn xuống ở quãng nào?

- Ông đừng lo. Cứ đến đó rồi tôi cho ông biết.

Con nhỏ nói nghe dễ ghét. Giọng nói của nó ráo hoảnh, không đượm một chút tình cảm, cũng chẳng lộ một chút biết ơn nào cả. Đi nhờ xe mà cứ như bố mình không bằng. Tôi bỗng bẳn gắt:

- Nhưng phải cho tôi biết quãng nào để kiếm đường đi cho tiện chứ!

Cô gái thở một hơi dài, ngoảnh mặt sang bên, giọng nghẹn ngào:

- Ông không hiểu hoàn cảnh của tôi. Ông có biết là người ta vừa đuổi cổ tôi ra khỏi căn nhà mướn không?…

Rồi bỗng nhiên, cô gái bật khóc:

- Bây giờ tôi cũng không biết đi về đâu nữa. Không nhà không cửa thì làm sao nói cho ông biết ở quãng nào.

Lòng tôi dịu hẳn khi nghe tiếng sụt sùi của con bé. Tôi vừa mới có ý định tống cổ nó ra khỏi xe, nghe xong tiếng khóc tôi chợt đổi ý định sẽ đưa con bé đến nơi đến chốn:

- Thế cô không có ai bạn bè sao?

- Có chứ, nhưng không biết có giờ này bọn nó đã ở nhà chưa.

Tôi im lặng để cho cô gái quyết định. Trời bắt đầu sẩm tối. Tôi nhón tay bật đèn. Một luống ánh sáng chiếu loe như hình phễu trước mặt. Giọng con bé nhỏ nhẹ:

- Tôi tên là Maddy. Nguyên tên là Madeleine gọi ngắn đi. Tên của cô tôi đó, đẹp không ông?

Nói xong, cô gái chìa tay ra phía tôi. Khẽ liếc sang bên, tôi nắm lấy bàn tay mềm mại của cô gái, gật đầu nhẹ:

- Còn tôi, Tom. Tên Việt Nam của tôi là Tạo nhưng cô cứ gọi Tom cho tiện.

Tôi liếc sang bên lần nữa để thấy nụ cười tươi tắn nở trên đôi môi mọng đỏ của con bé. Từ nãy giờ tôi đã chú ý đến ba cái đẹp trên người cô gái: đôi chân, nụ cười và đôi môi. Tôi khẽ lắc đầu xua đuổi một vài tư tưởng hắc ám vừa chớm lên trong đầu, nó chỉ hơn con mình có vài tuổi thôi, nhớ đấy! Tiếng Maddy kéo tôi về thực tại:

- Thế ông làm gì hả ông Tom?

- Nghề tôi hả? chuyên đại diện cho các thân chủ.

- À, ra thế.. ông làm nghề luật sư.

- Không... không, tôi đại diện cho khách hàng để mua bán nhà cửa.

- À, nghề địa ốc...

Maddy chợt lên giọng:

- … mấy thằng cha bán nhà chuyên lợi dụng ăn tiền của người ta. Mà ăn đâu có ít, cả chục nghìn chứ phải bạc trăm đâu?

Trời ơi, con nhỏ này tính khí bất thường; vừa mới khóc lóc đến tội nghiệp đó bây giờ lại lên giọng chua như giấm phê phán nghề nghiệp của tôi. Bán nhà có hàng nghìn người; dĩ nhiên có người lợi dụng sự kém hiểu biết của khách hàng để bắt chẹt nhưng không thể vơ đũa cả nắm. Dĩ nhiên tôi không nằm trong đám thiểu số đó. Hơn nữa nó hỏi tôi mới khai nghề nghiệp và cho dù tôi thuộc loại ăn bẩn đi nữa nó cũng phải nể nang đôi chút chứ. Vuốt mặt phải nể mũi. Thế ai cho nó đi nhờ xe, ai hứa mang nó đến tận nơi... Vừa mới có ý giúp, tôi lại muốn tống cổ nó xuống đường cho khuất mắt. Tôi bình tĩnh:

- Cũng tùy người chứ cô, đâu phải ai cũng như vậy.

- Tôi hy vọng thế.

Tôi hỏi ngược lại:

- Còn cô làm nghề gì để kiếm sống?

Câu hỏi có tính cách xã giao, không hề có ngụ ý châm biếm hay mỉa mai gì cả. Hỏi xong, tôi mới thấy mình hớ. Tôi đoán con nhỏ chưa qua hết trung học, độ mười bảy mười tám thì nghề ngỗng gì, họa may đi làm ở mấy tiệm ăn vớ vẩn kiếm tiền tiêu vặt. Mặt cô gái hếch lên, xẵng giọng:

- Hah! Ông hỏi chọc quê tôi phải không? Tính đàn ông mà sao chấp nhất vậy?

Maddy đưa hai tay ra sau nắm lấy lọn tóc, dập dập mấy cái rồi thả rơi xuống thành ghế. Mái tóc nâu óng mềm uốn lượn theo bàn tay con của con nhỏ rồi nằm xoải phía sau lưng trông như con rắn trườn mình ra khỏi hang kiếm mồi. Bỗng nhiên, giọng con nhỏ rít lên giận dữ:

- Cả đời tôi không muốn gây lộn với ai, thế mà hình như mọi người đều muốn kiếm chuyện gây sự với tôi. Ông cũng không khác gì cái thằng bồ khốn nạn của tôi.

Ơ hay, con nhỏ này thật ngang ngược. Chuyện tôi cho nó đi nhờ xe có ăn nhậu gì đến chuyện thằng bồ của nó đâu, thế mà nó lại đồng hóa tôi với thằng bồ mà tôi chưa hề nghe tên biết mặt thì thật quá sức. Tôi định tấp xe ngay vào lề, đạp văng nó ra khỏi xe thì Maddy quay lại nhìn tôi. Khuôn mặt con nhỏ đanh lại, tia mắt lóe lên ánh giận dữ. Nhìn thẳng vào mắt tôi, Maddy nói gằn từng tiếng:

- Tôi dám chắc là ông đang suy tính làm thế nào để dụ tôi lên giường!

- Con nhỏ nói vậy sao?

- Không sai một chữ! Nó nói rót vào tai tao từng chữ thì lầm sao được. Thật oan hơn Thị Kính. Nghe tức anh ách.

- Vậy mà mày còn bình tĩnh lái xe được thì cũng lạ!

- Tao giận run cả hai tay chứ. Phải gắng lắm mới giữ được xe thăng bằng chứ đâu dễ mày.

- Đúng ra mày phải ngừng xe, đuổi cổ nó xuống đường chứ còn chở làm quái gì nữa.

- Mày nói đúng.

- Con này thuộc loại ba trợn. Thấy nó như thấy điềm gở, mày phải tránh xa nó ngay từ lúc đầu.

- Mày lại đúng nữa.

- Thế mày nói sao với con nhỏ đó? Tao muốn biết câu trả lời của mày ra sao khi con nhỏ nói mày đang tính chuyện ngủ với nó.

- Mày muốn biết sự thật ra sao hả?

- Muốn quá đi chứ.

- Mày không ngờ đâu, chính tao cũng không tin sự việc lại diễn ra như thế.

Giọng tôi bình tĩnh đến độ tôi cũng không ngờ:

- Cô lầm rồi, lầm to nữa kìa. Tôi cho cô hay là tôi có đứa con gái cỡ tuổi cô. Tin hay không thì tùy nhưng trong bóp tôi vẫn luôn luôn giữ tấm hình của nó.

Nói được đến đó thì tôi bình tĩnh hẳn. Tôi cứ ngỡ là sẽ tát cho con nhỏ một cái nên thân, cho chừa cái tật ngang ngạnh, ngược ngạo, ngổ ngáo, mồm loa mép giải. Thế mà không hiểu sao tôi lại thản nhiên phân trần thêm với cô gái:

- Tôi không biết hoàn cảnh nào đưa đẩy đến nỗi cô lại nghi ngờ hết những người chung quanh. Nhưng tùy cô, điều đó không quan hệ gì đến tôi. Nói thẳng ra tôi chỉ muốn giúp cô một đoạn đường, thế thôi. Không ai dại dột mang ách giữa đường tròng vào cổ.

Có lẽ nghe trong giọng nói của tôi đượm sự thành thật, Maddy cúi đầu:

- OK... OK, tôi xin lỗi. Tôi thật không biết điều, mong ông bỏ qua cho.

- Cô còn quá nhỏ để hiểu tình đời. Đành rằng trong cuộc sống có kẻ xấu nhưng không phải ai cũng thế cả đâu.

- Tôi biết, tôi biết... tôi đã xin lỗi ông rồi...

Đột nhiên, giọng cô gái nhỏ dần và bật ra tiếng khóc thút thít. Tiếng khóc bật ra từng tiếng nho nhỏ như cố nhận chìm nổi tủi hờn xuống mà không được. Chùi nước mắt bằng ống tay áo quá khổ, con nhỏ lại sụt sịt:

- Tôi mong ông bỏ qua. Đôi khi tôi không suy nghĩ ăn nói tầm bậy tầm bạ. Tôi biết thế mà không sao sửa được.

Hễ cứ nghe tiếng khóc của đàn bà con gái là lòng tôi mềm lại. Những giọt nước mắt như chất cường toan nhỏ lên phiến sắt tâm hồn. Nhiều lúc tôi không biết đó là ưu điểm hay yếu điểm nữa. Chúng tôi im lặng trên một quãng đường khá dài. Cô gái chợt lên tiếng:

- Ông cho phép tôi hút thuốc?

Maddy móc trong túi áo ra gói thuốc Camel. Tôi biết cấm cũng không được:

- Cô cứ tự nhiên.

Dùng móng tay sắc nhọn, con nhỏ khều ra một điếu thuốc, vỗ vỗ vào thân cái bật lửa nhựa màu trắng, xoay ngược lên môi, mồi lửa và rít một hơi dài sảng khoái. Tất cả thao tác Maddy làm thuần thục với đôi tay điệu nghệ, mà hầu hết bọn trẻ mới lớn đều nhuần nhuyễn như thế cả. Nhìn bọn nhỏ, đôi lúc người ta tự hỏi không biết chúng đứng trước gương tập mất bao lâu để đôi tay trở nên thành thạo như nhà ảo thuật. Thổi luồng khói thuốc dày đặc về phía trước, con nhỏ hỏi bâng quơ:

- Tên con gái ông là gì? Đứa con gái ông nói cỡ tuổi tôi đó.

Tôi quay cửa xe xuống để mùi thuốc lá thoát ra ngoài. Gió đêm mát rượi. Nhà cửa hai bên đường lấp lóe ánh đèn nằm chơ vơ giữa những mẫu đất rộng thênh thang màu mỡ. Tôi bâng khuâng nghĩ đến cuộc đời tôi cũng lạc lõng giữa những tiện nghi của vật chất dư thừa. Khẽ thở dài, tôi nói nhỏ:

- Minh. Tên Mỹ là Megan. Nó mười lăm.

- Vậy thì nhỏ hơn tôi nhiều lắm. Ông còn con cái gì nữa không?

- Không.

Maddy thở dài:

- Ông còn may mắn lắm vì ít ra ông cũng có một chỗ để về và vẫn có người chờ đợi ở nhà?

Tôi ngần ngừ một giây không biết có nên nói thật. Thật ra tôi có thể nói dối, chẳng ai bắt tôi phải thành thật khai gia cảnh với con nhỏ này cả. Vậy mà đến lượt tôi lại thở dài:

- Cô nói đúng chỉ một nửa. Tôi có nơi để về nhưng không có ai đang chờ tôi ở nhà cả. Tôi ly dị đã hơn 8 năm. Minh đang sống với mẹ nó ở Portland, Oregon.

Maddy gật đầu ra điều hiểu biết. Ánh đèn từ bảng đồng hồ hắt màu xanh lờ mờ lên khuôn mặt đẹp lạnh lùng của cô gái. Nhìn Maddy lung linh qua làn khói thuốc xanh vật vờ trong bóng đêm như hình ảnh liêu trai thần thoại. Giọng cô gái chợt sũng buồn:

- Ai ai cũng có chuyện buồn cả chứ chẳng riêng gì ông.

Tôi xem đó là một lời an ủi ân cần. Từ nãy giờ tôi mới nghe Maddy nói một câu nghe được. Im lặng lái xe bắt sang xa lộ 1, tôi vượt lối ra dẫn đến nhà tôi nằm dọc theo bờ biển. Khoảng 15 phút sau tôi đã có mặt tại khu phố đông đúc đầu mút tỉnh Santa Cruz. Tấp vào tiệm 7-Eleven để mua vài vật dụng, tôi quay sang đánh thức Maddy đang ngủ say như chết:

- Đến nơi rồi.

Maddy giật nẩy người như bị điện giật khi tay tôi vừa đụng vào người. Mắt nhắm mắt mở, cô gái xẵng giọng:

- Gì vậy?

- Đến Santa Cruz rồi. Tôi muốn biết chỗ nào để thả cô xuống, chỗ ở mấy người bạn cô đó.

Maddy không trả lời ngay. Con nhỏ chộp lấy gói thuốc nằm trên đùi. Lại bật lửa mồi thuốc, rít một hơi thật dài rồi nhả khói mù mịt. Hình như cô gái đang suy nghĩ lung lắm. Có lẽ con nhỏ không biết nên tá túc ở nhà đứa bạn nào. Tôi hỏi lại lần nữa:

- Thế bạn cô có biết cô ghé nhà không?

- Có giờ gọi cho nó đâu mà biết.

Maddy cúi đầu nhìn trân trân vào đầu điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay:

- Tôi.. tôi... không biết nói sao nữa... nhưng nếu được xin ông cho tôi ở nhờ một đêm ở nhà ông được không. Tôi biết ông là người đàng hoàng chứ không như những người khác.

Tôi lờ mờ đoán được ý định của Maddy. Con nhỏ cố ý đề cập đến chuyện lợi dụng đưa lên giường để thử tôi. Khi biết tôi không có ý định tồi bại thì nó yên tâm xin ngủ nhờ một đêm. Con nhỏ đi nước cờ cao. Tôi hỏi gặng:

- Thế cha mẹ cô đâu?

Đôi mắt Maddy chớp chớp liên hồi. Sao giống đứa con gái tôi thế không biết.

- Nếu ông kiếm ra má tôi thì ông phải là nhân viên FBI chứ không làm nghề mua bán nhà cửa nữa đâu. Còn ba tôi hả! Ổng chết hơn tám năm nay rồi.

Để biết chắc một điều, tôi nhìn thẳng vào mắt con nhỏ:

- Maddy, cô bao nhiêu tuổi?

- Mười tám.

Cô gái lấy ngón tay cào cào lên mép, giọng van nài:

- Nhà ông phải có phòng dư chớ. Cho tôi ngủ tạm một đêm có sao đâu. Ngày mai, đầu óc tôi thanh thản thì mới tính toán được.

Tôi biết nói sao bây giờ. Phòng con Minh vẫn để trống, để dành mỗi khi nó đến thăm tôi. Mãi đến mùa hè năm sau may ra đứa con tôi mới trở lại.

- OK. Tôi giao hẹn ngày mai cô phải gọi cho mấy đứa bạn của cô.

- Tao muốn hỏi lại cho chắc ăn: con nhỏ muốn ngủ nhờ một đêm?

- Ừ!

- Mày có chắc là mày không gợi ý cũng không đề nghị nó ngủ lại một đêm chứ?

- Chắc hơn bắp nữa! Nó mới chớm qua tuổi thành niên, chứa nó để vào tù à!

- Mày nhớ lại xem, đôi khi cử chỉ của mày vô tình làm nó hiểu lầm.

- Thôi mày ơi, cho tao xin. Đầu óc mày nhiều tưởng tượng quá.

- Này, này... mày xin ý kiến tao nên tao mới hỏi cho kỹ. Có những chuyện nhỏ nhặt nhưng không ngờ sau này lại trở thành một điểm mấu chốt của vấn đề. Ra tòa, thắng hay thua cũng nhờ nhạy bén với những chi tiết con con đó.

- Được rồi, được rồi... Tao trả lời dứt khoát một lần nữa cho mày yên tâm. Tao không có một cử chỉ nào để nó hiểu lầm xin ngủ lại.

- Vậy thì được. Thôi, tiếp tục đi.

Căn nhà tối om khi tôi đưa Maddy về đến nơi. Máy tính giờ để tự động bật đèn khi trời sẩm tối không còn hoạt hóa (activate) nữa, có lẽ do bị cúp điện một lần trong ngày. Ánh trăng hạ tuần đủ sáng để Maddy thấy lối đi, riêng tôi thì nhắm mắt đi không sai một bước. Vừa ra khỏi xe, tôi đã ngửi thấy mùi vị mằn mặn trong gió biển thổi ngược từ vịnh lên, và nghe rì rầm tiếng sóng vỗ như lời ru làm dịu lòng người. Quay sang Maddy, tôi dặn:

- Cô đứng đây để tôi bật đèn lối đi. Coi chừng bàn chân trần cô giẫm lên sỏi, đau lắm đấy!

Tôi bước vội lên bậc thềm, mở cửa chính, vào trong bật đèn. Sau một ngày làm việc mệt nhọc, trở về căn nhà rộng thênh thang vắng lặng như tờ, tôi đều có cảm giác cô đơn, trống trải như lạc vào căn nhà hoang. Vì thế tôi thường bật nhạc hoặc TV ngay khi bước vào nhà và chỉ tắt trước khi đi ngủ.

Vói tay bật sáng đèn trên lối đi trước khi tôi bước trở lại xe. Maddy không còn đó nữa. Con nhỏ đóng cánh cửa xe không chặt nên đèn trong xe vẫn còn sáng và tiếng tiếng chuông báo cửa mở vang đều đều. Mắt dáo dác nhìn quanh, tôi gọi tên cô gái, khá lớn. Đóng cửa xe lại, tôi vòng ra phía cốp để lấy vali hồ sơ và túi đựng cà chua, bắp mà tôi mua tại nông trại ở Hollister. Tôi gọi tên Maddy một lần nữa.

Tôi tin chắc con nhỏ đã đi bọc ra ngõ sau. Cổng sau nhà tôi có con đường nhỏ dẫn ra bãi biển. Tôi men theo con đường và nghe tiếng sóng biển rõ dần. Ánh đèn quét một dải sáng về phía biển, soi lờ mờ dáng Maddy đứng xoay lưng về phía tôi. Vẫn đôi chân trần, cô gái đứng khoanh tay trước ngực, mắt nhìn đăm đăm về phía mặt biển đen ngòm. Nhìn dáng Maddy đứng trầm ngâm không nói một lời, tôi chợt thấy tim mình đau thắt. Vài tháng trước, con gái tôi cũng đứng trầm ngâm nhìn mặt biển như thế. Tôi hỏi con có chuyện gì buồn, cho ba biết được không? Minh trả lời không có gì, chỉ muốn nhìn ngắm trời biển bao la và mơ ước được tự do vẫy vùng như mây gió. Mấy đứa con nít đến tuổi dậy thì đều mơ ước viển vông như nó cả. Tôi nghĩ chuyện không đơn giản vậy và hỏi gặng mãi đến nỗi Minh bực mình lớn tiếng ba không bao giờ hiểu con được đâu rồi bỏ vào nhà. Chính câu nói xẵng giọng của Minh làm tôi lo âu và ngay đêm đó tôi gọi cho mẹ nó. Nàng bảo tôi chỉ lo hoảng, ở cái tuổi teenager thì đứng ngắm biển có gì lạ đâu; chỉ sợ nó đàn đúm hút xách kia, con Minh thế là tốt lắm rồi.

- Dáng nó đứng trông phiền muộn lắm hả?

- Con Minh?

- Con nhỏ Maddy kia?

- Không, phiền muộn sầu não gì! Trầm ngâm thì đúng hơn. Trông tư lư... mà chuyện đó thường quá, thì ai đứng nhìn trời biển hùng vĩ mà không một chút suy tư, nghĩ đến thân phận nhỏ bé của mình.

- Thế có ai thấy mày với con nhỏ đứng ở bãi biển đêm đó không?

- Làm sao tao biết được. Vả lại, tao cũng chẳng thấy một ai. Nhà cửa ven bờ vắng tanh, chỉ đông đúc vào mùa hè. Hôm đó cách lễ Lao động đến hơn tháng nên càng vắng hơn. Hơn nữa có ma nào mò xuống biển ban đêm, chỉ có đứa con Minh dở dở ương ương với con nhỏ mát dây Maddy thôi.

- Mày chắc thế không?

- Không... không chắc lắm.

Tôi đứng ngay phía sau Maddy:

- Cô thích biển lắm sao?

Con nhỏ quay người lại phía tôi. Khuôn mặt mờ nhạt không rõ nét, xanh xao có lẽ vì lạnh. Maddy rụt vai, hai tay xoa vào nhau:

- Trời ơi! Làm sao mà ông tậu được một căn nhà tuyệt vời như thế này. Chắc ông phải kiếm cỡ bạc triệu mỗi năm.

Tôi khiêm tốn, giọng nói có pha chút hãnh diện:

- Chẳng qua là may mắn thôi cô ơi. Năm ngoái thị trường chứng khoán bỗng nhảy vọt như ngựa lồng, mấy cổ phần chết tiệt của tôi mấy năm không ngó ngàng đến bỗng hóa ra tiền, mà tiền thật nhiều chứ ít oi gì. Tôi thấy của phù du nên bán sạch để tậu căn nhà ven biển này. Bán cổ phần thì thấy tiếc vì giá cả cứ leo lên mãi, đến khi nó tuột dốc chỉ còn vài ba xu thì tôi lại thấy mình may mắn...

Tôi kể lể khá dài dòng. Đêm nay giở chứng không hiểu sao tôi lại hót như khướu, mà có phải với bạn bè thân thiết gì cho cam, đằng này lại hót với con nhỏ lạ mặt cho đi nhờ xe. Hình như Maddy không thèm để ý gì đến lời nói của tôi, nàng nhìn chằm chằm vào mặt tôi, ánh mắt dưới ánh trăng hạ tuần sáng rực như mắt nai chịu đèn, giọng ướt rượt lả lơi bất ngờ:

- Em đoán anh chừng khoảng 40, đúng không? Cùng lắm thì 45 chứ không hơn.
Không hiểu sao tôi lại ngẩn ngơ trả lời:

- Bốn mươi ba.

Maddy nhoẻn miệng cười, vẻ bằng lòng. Nàng xoay người hướng nhìn về phía biển, nhí nhảnh:

- Thật không ngờ có lúc em lại đứng phía sau một căn nhà ven biển ngắm trăng và nghe tiếng sóng vỗ. Em tin chắc là anh Drew cũng không thể ngờ. Ảnh cứ nghĩ đêm nay thế nào em cũng ngủ bờ ngủ bụi đâu đó chứ không biết em đang lạc vào khung cảnh thần tiên như căn nhà của anh.

- Drew là bồ của cô?

- Uh huh.

Maddy thản nhiên gật đầu. Nàng móc trong túi ra điếu thuốc châm lửa hút. Tôi để ý thấy Maddy hút thuốc liên tục như người hút gỡ cho bõ những ngày cai thuốc. Tôi nhìn Maddy:

- Cô đói không? Tôi có mang về mấy trái bắp với cà chua còn tươi lắm.

- Anh có trứng không? Có phó mát nữa thì tuyệt.

- Để vào xem. Tôi cứ tiện đâu ăn đó chứ có chuẩn bị gì đâu.

Maddy đến gần tôi, nghiêm nghị:

- Để em làm món trứng chiên trộn với phó mát và cà chua nghe! Món này em làm tuyệt lắm, anh ăn rồi sẽ thích ngay. Anh tắm rửa xong em sẽ đãi anh một bữa cơm chiều hết ý, cũng là dịp em đền ơn anh đã cho em tá túc qua đêm.

Nghe xong, tôi chợt thấy cồn cào trong bụng. Cơn đói dấy lên như bị nhịn đói cả mấy ngày. Câu nói đầy vẻ ân cần của Maddy làm tôi cảm thấy không hối tiếc khi cho nàng quá giang xe và ngủ nhờ. Đây là lần thứ hai trong buổi chiều tôi có cảm tình với cô gái lạ:

- Tốt quá. Vào đây tôi chỉ cô căn bếp.

Bước vào nhà, Maddy nhìn chung quanh, miệng không ngớt tắc lưỡi xuýt xoa khi thấy những bàn ghế vật dụng trưng bày bên trong. Nàng rón rén bước, tay rờ nhẹ lên bình bông bằng pha lê trong suốt, miệng lẩm bẩm những gì không rõ. Cô gái nhìn sững giàn âm thanh nổi với hàng chữ múa lượn trên mặt máy, kiểu mới nhất trên thị trường điện tử. Vào đến nhà bếp, Maddy trợn mắt nhìn căn bếp rộng thênh thang đầy đủ tiện nghi. Nàng cầm cái chảo bằng đồng bóng loáng lên, nhìn chằm chằm như nhà khảo cổ vừa đào xới được một vật dụng từ thời tiền cổ. Những món đồ này do tiền trên trời rớt xuống từ những cổ phần và tôi không tiếc tiền khi mua sắm trang hoàng cho căn nhà. Đành rằng những vật dụng tôi chọn không hẳn đắt giá nhất nhưng có lẽ cả đời Maddy chưa bao giờ thấy chúng nên nàng cứ mải nhìn tôi bằng ánh mắt khâm phục. Thú thật lâu lắm tôi chưa nhận được ánh mắt kính nể từ những người khác phái. Kể từ khi ly dị với mẹ con Minh, đời tôi là những chuỗi tháng ngày trống trải. Bù lại, công việc làm ăn ngày càng phát tài. Người ta nói đen tình đỏ bạc, không biết có đúng không?

Maddy đẩy đẩy sau lưng tôi:

- Rồi, để em. Anh đi tắm đi, xong rồi xuống ăn cơm.

Tôi đi thẳng lên lầu tắm rửa thay quần áo. Khi bước xuống thang trở lại nhà bếp, tôi ngửi ngay mùi thuốc lá lan khắp nhà. Maddy đã dọn sẵn món trứng chiên và bánh mì lên bàn ăn với hai ngọn nến sáng lung linh. Cánh cửa mở nhìn ra sân sau mở toang, tiếng sóng vỗ rì rầm nghe như lời thì thầm kể lể... quyện trong tiếng nhạc nhẹ của giàn đại hòa tấu tỏa lan từ chiếc máy âm thanh nổi mơn man thính giác làm khung cảnh ấm cúng hẳn. Maddy từ nhà bếp bước ra với mâm khoai chiên:

- Em không thấy nấm đâu cả. Thôi ăn đỡ vậy.

Nàng ngồi xuống ghế, đưa tay mời tôi ngồi đối diện. Tôi nói cám ơn rồi kéo ghế ngồi:

- Để tôi lấy cho cô đôi dép. Đứa con gái mỗi năm đến đây bỏ lại cả chục đôi.

- Lát nữa đi. Anh ngồi đó dùng bữa đã.

Ôi! Lâu lắm tôi mới có một người đàn bà để ý săn sóc. Cả hai chúng tôi ăn hối hả cho đến khi tiếng muỗng nĩa khua leng keng vào đĩa, nhìn lên bàn tất cả thức ăn đều sạch nhẵn. Có một lúc nào đó - tôi không nhớ rõ - nhìn thấy Maddy khẽ rùng mình vì cơn gió biển về khuya, tôi lấy chiếc áo ấm bằng da khoác lên người nàng. Cô gái nhìn lên, ánh mắt trìu mến, vẻ hơi ngạc nhiên như chưa từng được ai tỏ thái độ dịu dàng một lần trong đời.

- Mày uống rượu? Thế con nhỏ uống nhiều không?

- Nhiều lắm. Tôi không nhớ rõ là bao nhiêu nhưng Maddy rót đầy ly liên tiếp, cho cả tao lẫn nàng.

- Thế mày đếm được mấy chai trên bàn?

- Tao không để ý...

- Mấy chai cả thảy?

- Ba.

- Mày uống với nó đến ba chai cơ à?

- Đúng ra tao uống chỉ có một, còn Maddy đẵn nguyên hai chai. Tao biết vì sau đó tao thấy Maddy nằm ngủ ở sofa, trong tay cầm thêm một chai nữa.

- Vậy là nó uống hai chai. Người nó thế nào? Cỡ 120 cân không?

- Ừ! khoảng đó.

- Mẹ kiếp! Uống thế thì chết.

Cuối cùng, bữa cơm chiều cũng xong. Tôi lấy cả thùng đựng xăng-đan trong phòng con Minh đưa cho Maddy để nàng tùy chọn. Maddy ngồi bệt xuống sàn, lôi từng đôi ra ngắm nghía. Tôi bận dọn dẹp bát đĩa nên không để ý gì đến nàng. Sau cùng chọn được một đôi vừa ý, Maddy đứng dậy xoay ngang xoay dọc ngắm nghía gật đầu bằng lòng. Nàng tiến về phía tủ lạnh, mở cửa lấy ra một chai rượu nữa. Tôi lên tiếng ngăn:

- Maddy, uống vừa thôi.

Nàng trợn mắt nhìn tôi, văng tục:

- Kệ cha tôi, Tom. Không uống thì chờ đến khi nào nữa.

Lại cái giọng mất dạy. Tôi thật không ưa bọn nhỏ hễ mở miệng ra là chửi thề, nhất là đàn bà con gái. Nó biểu lộ phong cách vô học. Thấy tôi nhăn mặt, Maddy chợt thấy mình có lỗi. Nàng nở một nụ cười, giọng nhỏ nhẹ:

- Xin lỗi anh, em lại quá lời. Anh tha lỗi cho em nhé!

Rồi nàng nhún nhẩy tiến về phía tôi, đang đứng xếp chồng bát đĩa vào máy rửa, ánh mắt rực lửa tình. Khi tôi đứng thẳng người, Maddy đã ưỡn ẹo sát bên, thân hình Maddy uốn éo theo một điệu nhạc gợi tình vô hình nào đó. Nàng nở nụ cười mơn trớn, đôi mắt bắn những tia quyến rũ mời mọc. Tôi chết đứng như gà gặp phải cáo. Khi chạm vào luồng nhỡn tuyến của Maddy, cổ họng tôi bỗng khô, khô ran như bị nhịn uống cả tuần. Ánh mắt thôi miên của Maddy làm người tôi ngây dại, thần trí mơ màng như lạc vào cõi u minh. Bằng một cử chỉ dâm dật, Maddy trườn sát bộ ngực no tròn vào người tôi, hai tay nàng vòng ra sau, nhẹ nhàng vuốt từ gáy xuống lưng và dừng lại ở đôi mông.

(xem tiếp phần 2)...

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569