Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Ma NET - 1

31/07/2007

Đặng Thân
“Ma Ma Phật Phật Phật Phật Ma Ma”


TRONG NHỮNG XUẤT XỨ

Có lần trong lúc cao hứng sau khi nghe ý tưởng của tôi về cái truyện ngắn mới mấy tên thuộc dạng mà bà con Hà Nội gọi là “Trâu Quỳ[1] giả về” lên kế hoạch đi về cái trang trại để hoang của một tên dị hợm.

Kế hoạch như sau:

- Thuê 1 trang trại để hoang cách xa thành phố của 1 chiến hữu nào đó có nhiều bất động sản mà không có điều kiện trông sóc; điều kiện: phải thực sự là “trại hoang” thâm căn cố đế;

- Đốt 1 đống lửa giữa trại;

- Mua 1 xe tải hương Hàng Mã cắm đốt liên tục khắp trang trại, đảm bảo khói ngút lên 9 tầng trời;

- Cả bọn tắt hết điện thoại di động ngồi quanh đống lửa uống rượu dân tộc, ăn thịt rừng nướng và nói chuyện nhảm [tất lẽ dĩ ngẫu];

- 1 tên có giọng pê-đê nhất ngồi đọc Liêu trai chí dị;

- Thuê 1 đội ca-ve chuyên ngành múa cột lượn lờ quanh trại trong trang phục Eva hoặc Xuý Vân vừa cầm hương, vừa đốt hương, vừa múa, vừa hú, vừa rên, vừa nhe răng, vừa trợn mắt, vừa cười giọng yin-techno (xin bạn yên tâm, riêng ý kiến này là của mẹ vợ tôi);

- Đặng Thân ngồi viết ma net;

- Ngoài ra, còn có sự có mặt của 2 đại biểu nhạc dân tộc: 1 kèn xôna, 1 nhị.

1

Xin nói ngay cái xuất xứ đó chưa xảy ra vì tôi đang ngồi viết ma net trên màn hình phẳng 17 inch trong phòng điều hoà hai chiều. Có lẽ vì mót quá nên không chờ được đến ngày cùng các chiến hữu tụ bạ nơi hoang dã vì mình.

Vì thế mà ma net có khác.

2

Trường Sơn.

Tôi sẽ không nói về Trường Sơn nhiều gỗ quý và lâm tặc, hay nói về rừng như một ông lớn (hình như tên là Tưởng Thủ Cửu) đã từng lè nhè: “Rừng ở nước ta về cơ bản là... đã phá xong.” Tôi muốn các bạn gặp liệt sỹ Trường Sơn.

Vừa qua có câu chuyện kì lạ xảy ra ở Kinh Bắc. Có hai gia đình nọ ở cùng xã có hai con là liệt sỹ từ hồi 72. Nhưng mãi không biết xác nằm ở đâu. Sau phải nhờ đến một nhà ngoại cảm nổi tiếng thế giới về khả năng tìm hài cốt liệt sỹ. Ông phán hai người đó đang ở cùng một nơi.

Đoàn người đến Khe Sanh, tiếng Bắc tất phải gọi là Khe Sinh nhỉ. Nơi đây nghe nói có chừng nửa triệu tử sỹ. Thật là cõi “sắc sắc không không”, phải chăng phải gọi là Khe Tử hay Hoàng Tuyền (chắc người Nam sẽ gọi là Huỳnh Tuyền đấy).

Rừng xà nu! Cái bạt ngàn của nó làm ta nhớ Nguyễn Trung Thành. Nhớ Nguyễn Trung Thành ta lại nhớ đến bài văn được điểm 10 của một cô bé bán rau trong kỳ thi tuyển sinh đại học tại Đà Nẵng:


...
Xuyên suốt trong tác phẩm ta bắt gặp những cánh rừng xà nu nối tiếp nhau chạy đến chân trời. Cây xà nu là một loài cây quen thuộc, có mặt trong cuộc sống hàng ngày của người dân Tây Nguyên. “Củi xà nu cháy trong mỗi bếp lửa gia đình, khói xà nu nhuộm bảng đen cho con trẻ học chữ, đuốc xà nu rọi sáng sân nhà Ưng trong những đêm lễ hội...”

Cũng như bao loài cây khác, cây xà nu là một loài cây ham ánh sáng và khí trời “trong rừng ít có loài cây nào sinh sôi nảy nở khoẻ đến vậy... ít có loài cây nào ham ánh sáng đến thế” cũng có nghĩa là ham sống, khao khát muốn được vươn lên giữa bầu trời cao rộng.

Thế nhưng trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy, cũng như bao cánh rừng khác của Việt Nam, rừng xà nu đã bị tàn phá rất dữ dội “Cả rừng xà nu hàng vạn cây không có cây nào là không bị thương. Có những cây bị chặt đứt ngang nửa thân mình đổ ào ào như một trận bão; ở chỗ vết thương nhựa ứa ra tràn trề, thơm ngào ngạt, long lanh nắng hè gay gắt rồi dần dần bầm lại đen và đặc quyện thành từng cục máu lớn”. Tuy vậy, bất chấp mọi sự tàn phá huỷ diệt của chiến tranh, cây xà nu vẫn vươn lên với một sức sống mãnh liệt “cạnh cây mới ngã gục đã có bốn, năm cây con mọc lên, ngọn xanh rờn, hình nhọn mũi tên lao thẳng lên bầu trời.”
...


Còn tìm thấy một Rừng xà nu khác của Nguyễn Trung Thành trong “phao” thi và bài thi văn vào đại học của các học sinh khác ở khắp nơi trong cả nước:


''''Khi Mai bị giặc giết thì cái ấy cũng bị đạn giặc cắt ngã. Như vậy cây xà nu đã đi vào hạnh phúc của lứa đôi, làm đẹp cho hạnh phúc ấy và cũng chụi chung một nỗi đau cùng con người''''

“Nguyễn Trung Thành là nhà văn mặc áo giáp”

“Hiện nay, nạn chặt phá rừng tràn lan trên khắp mọi miền của đất nước. Trước tai nạn đó, Nguyễn Trung Thành viết Rừng xà nu để cảnh báo mọi người, kêu gọi đừng chặt phá rừng nữa. Tôi tin chắc rằng chính tác giả cũng không thể nghĩ ra tác phẩm của mình mang “tính thời sự” như thế”

Ôi rừng xà nu, ôi Nguyễn Trung Thành, thật là những bức tranh cảm động quá.


Loanh quanh trong khu rừng đầy sức sống, thân vươn cao vút trời vạm vỡ, nhà ngoại cảm hình như chẳng chịu dò tìm dưới mặt đất. Không còn mẩu xương nào dưới đó chăng? Loanh quanh mãi, ông chỉ lên một ngọn cây: “Mọi người có nhìn thấy gì không?”

Không ai nhìn thấy gì cả. Lá xà nu quá rậm rạp, phải nói là phồn tạp. Trong ánh tà dương sót lại của ngày, mọi người đốt đuốc, soi đèn mãi rồi cũng thấy có vật gì như tấm vải dù. “Chắc họ ở trên ấy đấy!” nhà ngoại cảm cất giọng lạnh ngắt. Chẳng ai tin, dĩ nhiên rồi.

Nhưng rồi những người thạo trèo cây đã leo lên. Dễ phải leo đến hơn 20 mét. Họ đã thấy một cái tăng treo vào hai ngọn cây xà nu khác nhau ở độ cao ấy. Thật là kì lạ! Phải chăng là người ngoài hành tinh đến ngủ cheo leo chốn ấy? “Có xương người!” Một tiếng thét thất thanh lạc lõng vọng vói giữa đại ngàn.

Mọi người tìm cách để hạ cái bộ tăng võng ấy xuống.

Câu chuyện đã được kể lại như sau:

Trong cái ngày khốc liệt của chiến tranh ấy có một anh cán bộ chỉ huy uy mãnh có nhiều bằng Dũng sỹ diệt Mỹ và Huân chương Chiến sỹ Giải phóng vừa bị thương vừa bị sốt rét cấp nên các cấp chỉ huy đã quyết định phải đưa anh về một trạm quân y tiền phương để giữ cán bộ nguồn cho chiến đấu trường kỳ. Người đưa anh đi là một nữ y tá đồng hương; người duyên dáng, đằm thắm và tận tụy. Họ cứ đi mải miết giữa rừng xà nu mong cho chóng đến nơi. Giữa đường anh bật lên cơn sốt nặng quá không đi được nữa. Thế là chị y tá mắc võng và tăng lên hai ngọn cây xà nu còn nhỏ rồi dìu anh nằm lên đó. Anh sốt mê man, cái võng rung lên bần bật. Chị thương anh chỉ huy quá mà không biết làm gì. Chị cố gom một dúm củi để sưởi và nấu cháo trong khi cái võng vẫn rung lên bần bật. Đang nhóm lửa thì chính chị cũng thấy mình lên cơn sốt rét. Chị ôm ngực vật vã bên gốc cây trong khi cái võng càng lúc càng giật lên đùng đùng. Một bản năng không cùng bật dậy đưa chị tới bên cánh võng ôm lấy anh. Rồi chị cố trèo vào nằm đè lên, riết chặt lấy anh. Không biết hai con người sốt rét cấp tính đã sưởi ấm cho nhau bằng hơi người của chính mình được bao lâu? Chỉ biết là 35 năm sau, vâng “đúng số 35” (là số nhiễm sắc thể của loài dê), người ta thấy hai bộ xương trắng nằm đè lên nhau, ôm chặt lấy nhau, vẫn còn những mảnh quần áo, trên hai ngọn xà nu cổ thụ.

Họ đã được truy tặng danh hiệu Liệt sỹ sau 35 năm. Cả xã quê hương đã làm một cái lễ thật to. Câu chuyện về họ được khắp nơi nhắc tới.

Sau đó có bài báo bình luận rằng hai liệt sỹ cho đến lúc chết vẫn giữ vững đạo đức bộ đội cụ Hồ, không quan hệ bất chính. Có nhà sử học uy tín còn nhận định rằng những con người quý như kim cương như thế nếu còn sống đến hôm nay thì có khi anh đã thành Thủ tướng, còn chị thì đã làm đến Bộ trưởng Bộ Y tế cũng nên.

3

Gã năm nay 20 tuổi, “sành điệu con hàng hiệu viêm tiết niệu”. Thú chơi chính là chat và “cứu net”. Gã đi chat ở bất cứ nơi nào gã đến. Vậy “cứu net” là gì? Có tờ báo mạng đã đưa ra khái niệm thế này: “người được cứu là gái lang thang Internet. Trai “cứu net” là chatter có tiền. “Chàng” và “nàng” vừa quen nhau trên mạng. Nàng hết tiền trả “net” nên nhờ chàng đến trả để “cứu”. “Cứu” xong, chàng và nàng cùng lên nhà nghỉ. Xong!”

Nếu ai quan tâm đến hoạt động này xin hãy vào hẳn một website có tên www.cuunet.com – thưa, đủ tất cả mọi nhu cầu.

Trong một lần chít chát nhìn qua webcam gã thấy một người lờ mờ trong bộ đồ trắng, không biết là trai hay gái, nickname là Trang_Xuong. Cái nick làm gã ngầm hiểu đó là “trăng suông”, “trăng xuống” hay “Trang sướng” gì đó – nghe rất có vẻ con nhà quítxtộc, gợi cảm, lãng mạn, hững hờ.


Crazy_Vietkieu> b/g?[2]
Trang_Xuong> Chắc là g.
Crazy_Vietkieu> Sao lại chắc? Xăng pha nhớt à?
Trang_Xuong> Thế thì g.
Crazy_Vietkieu> Kẹt lâu chưa? Kẹt bao nhiêu?
Trang_Xuong> Kẹt khoảng mấy triệu thui. Không phải ko có tiền nhưng E ko có tiền polymer. Mà ở đây ko có chỗ đổi tiền.
Crazy_Vietkieu> Điên à? Điên hơn cả Crazy_Vietkieu rùi.
Trang_Xuong> Thiệt mờ.
Crazy_Vietkieu> A đến cứu E nha? Rùi mình đi chơi.
Trang_Xuong> Oki A. Nhưng A nhớ là E vẫn còn trinh đấy nha.
Crazy_Vietkieu> ;-/
Trang_Xuong> .-)
Crazy_Vietkieu> Gái trinh mờ cũng làm bộ bị kẹt net cơ a?
Trang_Xuong> A sợ đi chơi với virgin[3] à?
Crazy_Vietkieu> E b/n tuổi rùi?
Trang_Xuong> E ko có tuổi. Hay nói như trên báo là bất tử.
Crazy_Vietkieu> Phịa. Thế nhỡ là vị thành niên thì A ko dám cứu đâu ;-))))))))
Trang_Xuong> Cứu người mà cũng phải chọn tuổi cơ à?
Crazy_Vietkieu> Vì chúng mình mà có đi nhà nghỉ thì A sẽ bị công an bắt đấy.
Trang_Xuong> Đi với E thì ko ai dám bắt A đâu mờ.
Crazy_Vietkieu> ;-@
Trang_Xuong> Tin E đi.
Crazy_Vietkieu> Uh. Tin.

Gã nhẩy lên một con Maybach 63 phóng vụt đi. Thật là hồi hộp.

Thấy xe hơi cực xịn đến đón nàng nở nụ cười rạng rỡ, thanh cao quảng đại như “trăng suông”. Vừa lên xe nàng đã dúi vào túi gã một tập dollar mới cứng. “Trả lại cho anh đó, cả tiền lời”. Sửng sốt vô cùng nhưng gã vẫn gắng gượng cầm lái đưa nàng đến một nhà hàng hết sức ấn tượng. Nàng ăn như ma đói. Nàng bảo chưa được ăn ở đâu như thế bao giờ. Thật khó tin. Em sinh ra ở một vùng quê nghèo nhưng vui lắm. Không tin được. Ở quê em con gái đứa nào cũng dịu dàng, hát hò suốt ngày. Mà các em chiều chuộng đàn ông lắm. Đàn ông quê em chỉ vui chơi, uống rượu, đánh bạc suốt ngày. Về nhà còn được vợ chiều chuộng như ông hoàng. Bọn con gái lo toan mọi việc, từ việc nhà đến buôn bán tảo tần. Nhưng được cái uống rượu cũng khá. Gã lại tiếp tục rót rượu cho nàng, đã gần hết chai Martell. Cái loại rượu này ở quê em họ làm giả đầy ra. Đã có những tên tỷ tỷ phú nhờ làm rượu Tây giả. Gần đây để che mắt thế gian một tên xây hẳn nhà máy rượu vodka chất lượng cao có giấy phép và tên tuổi đàng hoàng, nhưng bán ra giá chỉ bằng hơn một phần ba giá sản xuất để khuếch trương thương hiệu. Thật là tinh vi...

Ăn xong họ vào bar. Bộ đồ trắng thanh thoát của nàng phát sáng tinh quái nhập nhoằng như lân tinh. Đôi môi nàng đỏ au, mắt mơ huyền, mũi hơi hênh hếch như mời gọi. Gã ôm nhẹ lấy nàng hôn nhẹ lên mái tóc. Một mùi thật lạ. Ngan ngát hương rừng. Nàng nói ở đây tuy vui nhưng ồn quá, làm nàng nhức đầu vì những vết thương cũ trong đó. Gã không hiểu làm sao nữa. Vô thức đẩy tay gã ôm lấy nàng rồi dìu nàng ra xe. Họ đi về một villa lớn dựng bằng gỗ yên tĩnh bên bờ sông. Gã đỗ kịch xe, lấy phòng rồi dìu nàng lên. Họ uống nước với nhau bên cửa sổ nhìn xuống dòng sông. Những ngón tay nàng khuấy đá nghe lanh canh loong coong như tiếng chuông chùa xa xứ Phật Tích vọng về từ muôn năm. Dòng nước đen quánh trong đêm hắt lên những ngọn đèn chấp chới. Mắt nàng nhìn ra chơi vơi. Ánh mắt nàng như hoà cùng với những ngọn đèn sông nước trông như thể nàng với những bóng sáng chập chờn đó đã hoà vào một. Nàng vừa ở đây vừa như bay lượn khắp dòng sông. Gã ôm chập lấy nàng. Như sợ cái luồng sáng ảo thực ấy sẽ lập tức biến mất. Như thể một cơn cuồng hứng vừa bật lên không chịu nổi. Như một bản năng tìm chỗ níu kéo khi bị rơi giữa không trung. Như một nhà bác học kiệt xuất vừa mới gặp một cú hích gọi mời ông tìm ra một định luật khoa học mới. Họ trườn lên giường ấm. Chăn đệm bật tung. Khung cảnh như một trình diễn performance art. Bốn bàn chân đưa đẩy đan soi trần nhà và bốn tường gương nghiêng ngả những chân. Những bàn chân như những mầm cây, những lá cây rừng già nhiệt đới quay cuồng trong typhoon. [4] Cửa sổ bật tung. Gối hạc, tay tiên, dương vật ngỏng, cửa mình mượt ướt. Những vầng quang tràn khắp vũ trụ như những đỉnh tuyết Himalaya. Những giọt linh tình mưa móc. Và tiếng khóc? Hay tiếng nấc? Hay tiếng tiêu Tiêu Sử? Hạc có bay về đầy trời? Rồng có đến đưa ai về cõi tiên?

“Anh thấy không, em là trinh nữ thật mà. Em đã chết cách đây 35 năm trên ngọn cây xà nu giữa rừng Trường Sơn khi mới mười bẩy tuổi rưỡi. Chưa một lần cầm tay người yêu, nhưng đã “cầm chân” nhiều người đàn ông đáng yêu đáng thương nhất quả đất. Chưa một lần... Em mãi mãi là tuổi mười bẩy...”

Gã thét lên như bị ma làm, ôm áo quần lao vọt ra cửa sổ. Đúng như chiêu “Tiêu Sử thừa long” hay là “Chu Hợi đồ cẩu” trong võ thuật. Ra đến xe gã thò tay vào túi lấy chìa khoá thì sờ phải tập tiền mà nàng đưa cho lúc trước. Đó là một tập dollar hàng mã.

Từ đó gã trở thành người mất tích. Có tin đồn vì gã phạm tội giao cấu với trẻ vị thành niên nên phải chạy trốn pháp luật. Có kẻ bảo gã đã sang Tây du học theo nguyện vọng của người cha quan lớn. Có nhiều bác ngờ rằng gã đã trở thành mafia. Có người bảo gã đã xuất thế đi tu sau khi nếm đủ mọi mùi vị cao thâm nhăng nhố của cuộc đời này. Có thể lắm.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569