Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Ma NET - 2

31/07/2007

4

Hắn ngồi im như tượng đá trong văn phòng. Những công việc nặng nề trong trọng trách của hắn làm hắn muốn sụp. Những bổng lộc béo bở, những “phong bì” và “hoa hồng” nặng trịch cũng chỉ làm hắn vui lên được trong giây lát, sau đó lại là đau đáu những âm mưu. Mẹ kiếp, hắn nghĩ thầm, đến cái thằng cha đại thi hào thi hài Bai-dần gì đấy ở bên Ăng-nê mà còn nói dằng cả đời gã chỉ có nấy bẩy giờ xung xướng. Nhưng mà gã đẻ da cái thằng Đông-gioăng thì quả thật nà chác tuyệt. Đời mà được như thế cũng nà quá xung xướng. Tiền để nàm gì? Ta chưa chả nời được câu hỏi này bao giờ, nhưng mà nó cho ta quyền nực, cho ta hưởng thụ, cho ta xự tự tin, bù nấp cho ta những gì khiếm khuyết và nhều thứ nữa. Nhưng chưa bao giờ ta có được tình yêu của một đứa con gái, một con đàn bà nào xất. Vây quanh ta toàn nà những con khốn nịn, những con dạch dời dơi xuống, những con chó tha đi diều tha nại. Đến vợ ta cũng nà cái con nó khinh ta nhất. Mẹ cái thằng Đông-gioăng xao mà nó xung xướng thế. Nứt mắt da nà đã có cả đống đàn bà con gái nó vây quanh. Từ con chồng chán, chồng bỏ, chồng chết đến con thiếu nữ chinh chắng hay quận chúa, nữ hoàng. Bố tổ xư. Thế hệ của ta thì nại bị kìm chế kìm kẹp trong những giáo ní nuân ní đạo ní hủ nậu. May mà hồi còn nàm chính ủy ở chong Chường Xơn ta còn địt bậy địt quịt được mấy đứa. Nhè mấy em háo quân hàm ta chỉ việc nôi xồng xộc chúng vào dừng xâu dồi hỏi “thế em thích nên chung xĩ hay thượng xĩ?” dồi tẩn nuôn. Cái thời bây giờ bọn choai nại quá thoải con gà mái. Chúng tẩn nhau như điên. Mà nghe nói chúng toàn quan hệ cưa cẩm với nhau chên anh-tờ-nét. Thích nhau nà đi nhà nghỉ nuôn. Có nhều con bé dân chơi còn mời mọc miễn phí nữa chứ. Hay nà ta cũng thử đi “cứu net” chơi? Ờ, tại xao không nhề. Hôm chước cái thằng chợ ní nó vừa bầy cho ta cái cách vào chít chát. Thử cái cho biết nhể. Có nẽ ta phải đóng giả một thằng choai choai hai mươi nào đấy. Phải nghĩ da một cái tên nào đấy nghe cho nó phong độ chút. Nào, hay nà Dep_chai_nai_Phap? OK con gà đen.

Trong cuộc lướt net Dep_chai_nai_Phap gặp được khá nhiều kỳ duyên. Nào là trinhnu_7tinh, em_dang_co_don, thienthanbongdem hay là yeuanh_demnay. Đứa nào cũng máu. Hắn chợt thấy quan tâm đến một em tên Trang_Xuong. Tên nghe như là “Trang sướng” hay “Trang xướng” gì đó. Nghe có vẻ như một “người đẹp 100 đô” trong làng ca sỹ - người mẫu chuyên đi khách gì đây. Thế mà nó bảo nó là gái trinh. Gái trinh hắn đâu có lạ gì. Giá từ 2 đến 5 tấn thóc thôi mà. Hắn lại nhớ đến bài hát năm xưa: “5 tấn thóc để góp phần đánh Mĩ...” Bây giờ chắc phải đổi thành: “5 tấn thóc để góp phần đánh đĩ”. Hehe. Thỉnh thoảng hắn vẫn được đàn em mời cái món này. Khi cần giải đen hay tăng cường phước lộc thọ khang ninh. Nhiều khi hắn cũng mời các đàn anh xơi món này. Coi như quà cáp lúc cần thăng chức hay ký tá hợp đồng nhớn. Nhưng cái em này không biết có phải trinh nữ thật không nhưng mà chắc là hay. Để xoá bỏ những mặc cảm như là tuổi tác hay giọng điệu nhà quê vân vân hắn ra đòn nguyên tử vẫn hay dùng: anh xẵn xàng chả em gấp ba nần cái giá em đòi. Nhưng em này chỉ “hihi” mà không nói gì thêm. Lạ. Thế mới tò mò.

Hắn đến gặp thẳng em ở một khách sạn kín đáo. Em xinh đẹp, trắng trong, long lanh hồ thu, âm u rừng rậm. Hắn chưa bao giờ được gặp em nào chân tình đến thế. Ừ, thì anh cũng đến với em bằng cái chân và cái tình. Em bảo em thấy yêu thương hắn thực lòng. Em mê mái tóc muối tiêu. Ừ, giang hồ đã có câu về “tam ánh” nà “tóc ánh bạc, ví ánh kim, chim ánh thép” mà nại. Em thương anh thật đấy. Anh làm việc hùng hục, ăn chơi quần quật mà chưa có nổi một giờ hạnh phúc. Cái hạnh phúc được làm người. Ừ, xao mà em hiểu anh đến vậy? Em nà người hay nà tiên? Nà Phật hay nà ma? Em chỉ mong muốn anh có được hạnh phúc đích thực chứ em không cần tiền đâu...

Chỉ đến khi được rõ về thân thế của nàng thì hắn chợt thôi thắc mắc. Hắn không nhẩy vọt ra cửa sổ mà như thể hắn vừa bị bấm vào cái huyệt “nằm im”. Hắn nhìn trân trân lên trần nhà. Hắn cảm thấy hắn nhìn thấu tận trời. Toàn thân hắn loã lồ trần trùng trục giữa vũ trụ. Hắn thấy mình trôi vào một đường ống đầy ánh sáng. Từ nơi đó hắn nhìn thấy chính thân xác hắn đang nằm một mình trên cái giường đệm trắng toát, mà không thấy mỹ nhân đâu nữa cả, nàng đã biến đi đâu? Hắn trôi đi trôi mãi. Hắn gặp mọi người thân đã khuất. Hắn gặp muôn vàn những đồng đội Trường Sơn đã hi sinh từ lâu. Họ nhìn thấy hắn xong đều lặng lẽ bỏ đi. Hắn thấy bóng dáng Phật, Chúa, Đức Chúa Trời. Họ đều đi về hướng ngược lại với hắn... Bất ngờ hắn nhìn thấy Trang_Xuong. Nàng mỉm cười mà bóng hình thì cứ lúc gần lúc xa, chập chờn lởn vởn. Bỗng thình lình nàng vụt đến bên.

“Anh ơi, anh có bít anh đang ở đâu không? Anh đang ở cõi mà loài ngừi các anh gọi là chít lâm sàng hay cận tử gì đấy đấy. Hìhì, anh vừa bị thượng mã phong đấy. Nhưng anh chưa đến ngày tận số đâu, vì em đâu phải là Thị Lộ. Em là Lý Thị Kín. Anh có bít vì seo em lại gặp anh không? Vì em muốn cứu anh đó. Nói chính xác là vì em nợ anh. Kiếp trước khi còn ở Trường Sơn trong khi em băng bó cho anh thì anh cứ sờ soạng em mờ. Nói thật lúc đầu em rất ghét và thấy kinh tởm cái trò ấy vì đó cũng là cái ngày đầu tiên em phục vụ chiến trường. Sau những năm tháng lớn lên ở quê không có một bóng trai trẻ nên vào đấy em phát ngốt vì gặp toàn đàn ông con trai. Sau đó em thấy khác. Em thấy rạo rực. Chính anh đã thức tỉnh ngừi đàn bà trong em. Anh làm em nhìn cuộc đời khác đi. Anh đã đem đến cho em cảm giác hồi hộp khao khát thèm muốn. Có những khi chăm sóc cho các thương binh đang mê man em cứ thẫn thờ ngồi cầm chim họ, thở dài. Mờ lạ thật, ngừi thì cứ mê man không bít gì mà vuốt chim đến đâu nó cứ vươn mình dựng dậy đến đấy. Làm em liên tưởng đến cái “đất nước đứng lên” của bác Nguyên Ngọc em được học ở trường. Thương lắm, có anh tắt thở rùi mà cái chim vẫn phừng phừng lên. Có những anh vừa chít xong mờ không hiểu sao tinh trùng cứ phun ra như quân Nguyên. Các cụ bảo đó là những anh còn “nguyên dương”, chưa bít đàn bà là gì nên trời vuốt chim cho sướng một lần trước khi người vuốt mắt. Khổ. Chỉ có anh lưu manh hơn họ đâm ra lại hoá hay cho em, anh đã gợi mở được em. Nhưng mờ rùi phận em cũng bạc... chưa bít mùi đời đã tan tác hồng nhan...”

Rồi đùng một cái hắn đã rơi xuống địa ngục. Thật khủng khiếp! Chắc nà ở chong xà nim biệt giam Hoả Nò hay chuồng cọp Côn Đảo vẫn còn xung xướng hơn dất dất nhều... Rồi hắn giật mình, thân xác hắn rung lên bần bật một lúc lâu.

Sau đó báo chí loan tin hắn thụ án tù giam. Tội danh là hãm hiếp gái vị thành niên. Có người bảo rằng hắn đã bị một cô bé tội nghiệp tố cáo hành vi dã thú đồi bại. Lại có tin hắn tự đến công an đầu thú tội tham nhũng nặng nề có thể lĩnh án chung thân nhưng lại được cứu xét chuyển sang tội danh khác. Thế mới ác.

5

Cộng đồng các netizen [5] cứ rỉ tai với nhau về những con ma nào đó đã đột nhập vào thế giới blog và chat, gây nên bao nỗi hoang mang làm bấn loạn mạng trường. Nghe nói con ma gái này chuyên gạ gẫm “dủ dê” những thằng “có vấn đề”. Tôi, người viết những dòng này, tất nhiên cũng là một kẻ “có vấn đề”. Đa phần đồng bào yêu quý đều bảo “có vấn đề” thì mới đâm đầu vào viết văn làm thơ chứ. Khổng Tử chả bảo “lập thân tối hạ thị văn chương” từ lâu rồi cơ mà. Tôi xin nói thẳng: tôi muốn gặp con ma này. Tôi quyết một phen đi “thục mạng” xem sao.

Được biết trong Hoa Nghiêm Kinh có kể đến 50 thứ ma người và ma tâm được phân loại thành “thập ma” rất kinh khiếp, do “ngũ uẩn” sinh ra. Trong đám đó, có ma “sở tri chướng” được cho là hãi nhất. Nó cứ chấp nê vào cái gọi là kiến thức, niềm tin, lý tưởng vô địch, vào chân lý bất di bất dịch để “tiến lên ta quyết tiến lên hàng đầu” tranh giật thắng lợi bằng mọi giá. Nó sinh ra các thứ ma con cháu chắt cuồng tín, sân hận, ác tâm. Các thứ ma khác thì chẳng có gì đáng sợ cho lắm. Chuyện ma hại người thì lại chỉ nghe nói và xuất hiện nhiều trên Star Movies hay HBO mà thôi chứ thực tế đã mấy ai bắt gặp. Vậy thì sợ ma ắt là một thái độ hoang đường. Thật hoang đường!

Tôi phân vân không biết con ma tôi đi tìm là loại nào. Tôi nghĩ đã là ma thì cách chít chét cũng phải “quyền rủ mảnh lịt” một cách hoang mê mang mẩn lắm. Một hôm tôi bắt gặp một em trong một box Văn Thơ. Nick khá dài dòng: XuongTrang_NhoLe_TrenSaMac. Ăn nói sành sỏi lắm. Chuyện gì cũng có thể nói thẳng băng trắng phớ ra được, điều mà mọi con người đều thấy khó khăn trong diễn đạt, phải chăng là họ đã quen với dối trá quanh co quá rồi. Phải chăng em...? Sau khi đọc những gì em thể hiện về văn chương, tôi ấn phím khiêu khích:

rất khâm phục
một tâm hồn
lục cục

thật đáng tôn
thờ một đoá
hồng môn

Em bảo tôi đểu. Tôi cãi không (không biết không hay có). Em hỏi tôi có phải nhà thơ không. Tôi bảo không (nói dối), chỉ ngưỡng mộ thơ và “người thơ” thôi. Em hỏi tại sao. Tôi đáp:

Bởi vì “người thơ” hay la cà
“Dặt dẹo tiên sinh” là tên mà
Óc đầu hồ mơ như là ma
Hồn vía cách mặt đất hơi xa

Em cười trên phím ;-) ;-) ;-) rồi bảo hoá ra nhà thơ, nàng thơ với ma đều như nhau sất cả. La cà, dặt dẹo, mơ hồ, viển vông. Tôi cãi nhưng ma không làm thơ. Em trừng trộ thật không, nếu thi sỹ làm thơ cho đời thì ma làm thơ phản đời. Ví dụ với bài trên thì ma sẽ đọc thành:

Cà la hay thơ người vì bởi
Mà tên là sinh tiên dẹo dặt
Ma là như mơ hồ đầu óc
Xa hơi đất mặt cách vía hồn

Em hỏi anh có thấy cách đọc của ma hay hơn không. Em ;-) ;-) ;-) là vì thế đấy! Anh làm thơ về nhà thơ, còn em lại thấy đó là bài thơ về ma! Đúng không anh? “Tên là sinh tiên dẹo dặt”, “ma là như mơ hồ đầu óc”, “xa hơi đất mặt”, “cách vía hồn”. Em ơi anh thấy lạnh sống lưng.

Tôi gắng gượng gõ nốt bài thơ rồi bảo em đọc tiếp bài ngẫu hứng của tôi về “người thơ” xem thế nào:

Chăng may gặp phải khi đói lả
Rặn cái tinh thần lên hát ca
Ca lắm tất có khi tàn tạ
Không sao, tất cả đều ra mả

Ra mả có khi mới gặp cạ
Thế là ma hát như gào la
Ma la vì ma được hể hả
Hả hể là ma được gặp cạ

Tôi vừa gõ phím xong bài thơ thì bỗng thấy xây xẩm mặt mày, suýt ngất. Không tin thì các bạn cứ thử đọc ngược mấy câu thơ trên sẽ biết. Khi tôi gõ xong mấy chữ “Sao? Thấy thế nào?” thì chỉ thấy em reply “Thui, ẹm đi lấy chồng đây. BB anh” rồi chẳng thấy em đâu nữa. Bấy giờ tôi mới nhận ra được em chính là ma. Chắc chắn là ma rồi.

Từ ấy trong tôi đầy tự kỷ ám thị, và thấy kinh thơ. Nhà thơ trong tôi thui chột mọi ý định viết nên những vần “bất hủ gây mất ngủ” cho dân tộc, cho nhân loại và cho thời đại. Tuy thế, cái nick quá ấn tượng của em đã hích tâm trí tôi viết nên bài thơ cuối cùng, cẩn cáo. Tôi chẳng dám ghi ra đây mà xin để ra trong phần Phụ Lục ở dưới cho những ai không cảm thấy mệt mỏi.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569