Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tử cấm nữ - Chương 1

16/07/2007

Vận đen gõ cửa luôn nằm ngoài ý muốn.

Thực ra ngẫm nghĩ kĩ, điều đó đã sớm được báo trước bằng những điềm báo, ám thị, dấu vết khắp nơi.
Đêm trăng thanh lạnh lẽo, khắp ngõ nhỏ bao trùm không khí bấ tường. Hôm đó, ở nhà người dì, anh uống nhiều rượu hơn bình thường, nên có vẻ phấn khích. Khi anh run run nâng cặp đùi tôi lên và tách ra, dần người lên vẻ quyết đoán, tôi lim dim nhìn lên chiếc đồng hồ điện để đầu giường - chữ số La Mã đỏ mờ hiển thị mười hai giờ mười ba phút.
Mười ba phút, lại vào giờ Tý, đây dường như là thời khắc dễ dàng làm thế giới tinh thần rối loạn. Vì thế, sau đó mới xảy ra cảnh suốt đời không thể quên...
Thực ra, nào chỉ dừng lại ở khó quên, nghĩ lại còn thấy tủi nhục vô cùng.

Vận mệnh luôn bất công, tạo vật xưa nay bất nhân.

Tôi vốn là một cô nhi, một cô nhi không xuất xứ. Người cha làm nghề y mãi đến trước lúc lâm chung mới nói với tôi rằng:
- Con được vớt từ dưới nước lên.

Hôm đó, ông đi Phùng Trang nom bệnh cho một bà già liệt giường đã nhiều năm. Ông cầm chiếc dù giấy, đội mưa đi. Mưa liền ba ngày đêm, giống như suối nước mắt tuôn mãi không thôi, sông, hồ, ruộng vườn nơi nào cũng lênh láng nước. Khi ông trở về, mưa đã ngớt được mấy canh giờ, chỉ còn lất phất mưa bụi. Đến bờ kênh đầu Tây Trang, phát hiện bờ đập đã chìm trong dòng nước đỏ ngầu, ông đành tháo giầy ra cầm tay, vén cao quần, kẹp ô vào nách, vắt chéo hòm thuốc lên vai (trong đó có một cái gối dùng để kê tay bắt mạch, một chiếc bút lông, một hộp mực và mấy tờ giấy đã ố vàng). Bờ đập này ông đã đi mòn chân, bằng cảm giác của mình ông biết sẽ có một số chỗ trơn, ông bấm ngón chân lên nền đê, người ngả về trước để kháng sức đẩy của dòng nước, dò dẫm từng tý từng tý qua kênh. Chỉ còn độ dăm sáu bước sẽ tới bờ bên kia, như ma xui quỷ khiến, ông liếc nhìn lên phía phải - một chiếc chậu rửa chân bằng gỗ nho nhỏ đang xoáy tròn theo dòng nước trôi dạt về phía ông. Ông trượt chân, chẳng kịp nghĩ, vơ luôn chiếc chậu gỗ. Sơn dầu màu cườm bên ngoài chậu gỗ tròn tròn đã loang lổ, một tàu lá sen xanh mướt phủ lên trên chậu. Khi kéo tàu lá ra, ông bỗng rùng mình - trong chậu là một đứa trẻ vẫn đang ngủ ngon lành , một đứa trẻ trong cái yếm chẳng hay biết gì trước hiểm nguy của cơn hồng thuỷ, trước nhân thế.
Trong tình thế khẩn cấp đó, ông vội vã ôm lấy chiếc chậu, ô dù, giâỳ cũng chẳng thiết, vội vã vượt lên bờ, hớt hải bổ về nhà.

Bấy giờ ông đã quá năm mươi, không vợ, không con. Trước kia ông đã từng có một người vợ đẹp, nhưng chính những năm tháng ngọt ngào nhất bà đã bỏ ông đi bởi chứng bệnh thương hàn. Lúc này, ông đã là một thầy lang nổi tiếng khắp vùng, lại có y đức, cứu sống biết bao người. Cho nên, khi ẵm tôi từ chiếc chậu gỗ lên, ông tràn đầy niềm tin rằng trời đã ban ân, xót thương và bù đắp cho ông. Đặc biệt, khi biết tôi là một bé gái, ông đã ngờ rằng có lẽ tôi chính là người vợ yêu đầu thai chuyển kiếp.

Để có thể níu giữ tôi lâu dài, không để cho tôi phiêu dạt trong nhân thế, ông đã khổ tâm gắn cho tôi cái tên: Thạch Ngọc.
Ông muốn tôi là đá, là ngọc, mà không phải là nước, không phải là gió, không phải là mây, không phải là mưa, càng không phải phiêu dạt tứ phương, rời xa ông nửa bước.
Nhưng rồi, một ngày tám năm sau, ông dứt khoát rời bỏ tôi, để lại mình tôi bơ vơ phiêu bạt trên cõi đời.
Tám tuổi, bấy giờ tôi mới biết mình vừa tròn tám tuổi, cái tuổi mẫn cảm, yếu đuối, và cần tình yêu của bố, của mẹ xiết bao!
Ông vốn muốn dùng tên, dùng đá, dùng ngọc, dùng hình ảnh chìm nặng nhất, rắn chắc nhất, khó lay động nhất trên thế giới khoác lên người tôi, trói lấy tôi, không để tôi lại phiêu bạt trên thế gian. Không ngờ rằng, cái tên ông đặt cho, lại là vào tấm bùa khoác lên người tôi, khi ông không còn, tấm bùa có còn linh nghiệm?
Tôi đã trôi tới thì sẽ dạt đi.
Cha tôi đã dùng một dải lụa trắng cáo biệt cõi đời này.
Hôm trước, ông đổ bệnh vì những cuộc phê đấu liên tục, miệng khát khô, ông bảo tôi mang một tô nước lạnh tới giường. Tôi đặt bát nước xuống, quỳ bên ông, hai tay sờ nắn đôi chân đầy thương tích, giàn giụa nước mắt, không đừng được bèn hỏi:
- Cha, vì sao họ lại đối xử với cha thế này?
Ông không trả lời ngay mà giơ cánh tay khẳng khiu, quệt dòng nước mắt giàn giụa cho tôi. Mãi sau, ông nói:
- Tiểu Ngọc, con còn bé quá, không hiểu được điều này... Nói chung là cha sai, không oán nổi người khác, ngay từ đầu đã sai. Cha không nên sinh ra trong gia đình phú nông, càng không nên đi học nghề thuốc làm gì. Như một bài văn, mở bài đã lạc đề, cho nên cái gì cũng sai...
Cuối cùng thì cha đã làm sai cái gì? Bấy giờ tôi còn chưa thật hiểu rõ, hôm nay trong lòng vẫn còn ăm ắp những hoài nghi.

Rất nhiều sự việc năm tám tuổi ấy, nay nhìn về mờ mịt, chẳng còn vết tích gì. Cái gọi là "tuổi thơ giữ lại bờ đê, giấc mơ ngọt ngào vùi trong giếng cạn; bỗng ngoảnh đầu nhìn lại, tâm nguyện nay đã tan tành..." Trong hồi ức tương đối rõ ràng của tôi là trước khi từ giã cõi đời cha đã lê lết tấm thân bệnh tật đưa tôi đến nhà người cô trên huyện.
Cô là chị hai của cha tôi, đã học xong tiểu học, xót xa trước cảnh tàn sát vô cùng vô tận trong thời binh loạn, lại bị vị hôn phu bội ước, mọi suy tính đều lỡ làng, cô bèn xuất gia vào chùa trên huyện, sau giải phóng bị cưỡng chế hoàn tục, được bố trí làm trong xưởng dệt đồ lót, nhưng từ đó cô không lấy chồng.
Lên huyện trước hết phải đến bến xe Tần Trang, cách nhà độ bảy tám dặm, toàn đường đất. Cha đi trước, vai khoác tay nải, trong đó có quần áo của tôi, và vòng tay bạc, dây chuyền bạc, vòng cổ bạc hồi nhỏ tôi đã từng đeo.

Cha con tôi băng qua ngõ lớn, xuống cầu, rồi lại rẽ qua ruộng hành xanh mơn mởn, mấy người phụ nữ mặc áo xanh, quấn khăn trắng đang nhặt cỏ. Chợt tôi nhìn thấy người phụ nữ mặc áo cánh hoa ngay phía trước ngừng tay, vươn thẳng người nhìn cha con tôi. Tôi bắt gặp ánh mắt ấy, bỗng ngây người, trượt ngã xuống bờ ruộng. Cha vội vã xốc tôi lên, sốt sắng hỏi tôi có hề hấn gì không. Tôi lắc đầu, lại thấy người phụ nữ đó rẽ lúa, bước nhanh tới chỗ tôi, đầu tiên cô ta giúp tôi gợt bỏ bùn đất bám trên người, rồi lôi từ trong dải yếm ra chiếc bánh ngô vàng ươm, nhét vào chiếc cặp học sinh của tôi. Tôi chẳng biết phải làm thế nào, vội vã chặn miệng cặp lại, nhưng thấy cha tôi gật đầu đồng ý thì mới chịu nhận. Người phụ nữ rất phấn khởi, hai tay cứ nắn nắn trước ngực, ngớ ngẩn nhìn tôi cười. Cô ta có nước da trắng, khi cười trông rất xinh, bên má có hai lúm đồng tiền, giống hệt tôi. Lúc ấy, mấy người nông dân trên ruộng dừng tay, vươn người, ánh mắt lạ lẫm nhìn chúng tôi thăm dò. Cha vội vã dắt tay tôi, hấp tấp bước đi.

Cuối cùng cha con tôi cũng đi hết bờ ruộng, vượt qua cánh đồng, lên mặt đê. Tôi ngoái đầu nhìn lại, người phụ nữ kia vẫn đứng như trời trồng, ánh mắt si dại dõi theo chúng tôi.
- Cha, bà kia vẫn nhìn cha con mình kìa.
Tôi nói.
- Đừng để ý, người đàn bà mất trí ấy mà.
- Bà mất trí? Sao cha biết?
Tôi rất ngạc nhiên.
-Cha đã từng nom bệnh cho bà ấy.
Cha tôi nói, sắc mặt bỗng chốc sầm lại.

Lúc ấy tôi nào có biết, vận mệnh bất hạnh của tôi cũng bắt đầu được gây dựng từ người đàn bà bất hạnh này.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569