Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tử cấm nữ - Chương 16

16/07/2007

Tiếp mấy thiên nhật ký

Ngày mười lăm tháng bảy, thứ bảy, trời nhiều mây và u ám

Tôi chuyển về nhà Doãn Hoa đã được hai ngày.

Chiều nay, cô tôi cùng với em Ngô Nguyên trở về nhà. Hôm qua, em gái Ngô Nguyên mang tiền đến, nhân tiện mang theo mấy con gà sống. Tôi nghĩ bây giờ họ đã về đến nhà.

Ngô Nguyên ở nhà ông cậu anh (trước đây anh đã từng nói với tôi, ông cậu anh có cô con gái học ở Sư phạm Bắc Kinh), cách nhà Doãn Hoa khá xa, ngồi xe cũng mất hơn tiếng đồng hồ. Hàng ngày anh đến từ sớm, mãi tận khuya mới về.

Hôm nay tôi mới phát hiện ra một điều mới mẻ: Chỉ cần nhìn thấy Ngô Nguyên là Doãn Hoa đặc biệt vui mừng, cô nói rất nhiều. Buổi tối tôi và Ngô Nguyên cùng ăn, Doãn Hoa cố tình gắp đầy bát cho anh, dường như quên mất “con bệnh” là tôi.

Lúc đó, tôi đã hoài nghi: rốt cục người yêu của Ngô Nguyên là tôi hay là “em gái” tôi –– cái cô Doãn Hoa này? Hơn nữa,–– tuyệt đối tôi không phải là người nhỏ nhặt, trước đây, cô một điều hai điều gọi Ngô Nguyên là “anh rể”, nhưng bây giờ cô dở chứng gọi anh bằng tên.

Đương nhiên, có lẽ do tôi quá nhạy cảm. Doãn Hoa thích Ngô Nguyên, thực ra tôi đã sớm biết, và cô ấy cũng chưa từng che giấu. Điều đó chứng tỏ cô ấy là một con người quang minh, có tâm hồn trong sáng. Lại nói, ai chẳng có quyền yêu thích một người. Tôi quyết định không nghĩ ngợi nhiều, vì như vậy tôi sẽ trở thành một con người hẹp hòi đố kỵ.

Ngày mười bảy tháng bảy, thứ hai, trời quang

Tưởng rằng sẽ mưa liền mấy ngày, nhưng hôm nay trời bỗng hửng nắng, hơn nữa lại chẳng có lấy một ngọn gió.

Lò lửa rốt cục vẫn là lò lửa, quả nhiên danh bất hư truyền.
Sáng sớm, dì Doãn Hoa trên đường đi làm đã tiện ghé thăm tôi, kiểm tra xong cô nói, vết mổ đã ngày càng liền, không có dấu hiệu của viêm nhiễm. Nhưng hiện dì vẫn lo lắng việc liền lại này rất tốt hay quá nhanh.

Sau đó, dì Doãn Hoa đưa tôi một ống nhựa mềm cỡ củ cà rốt, dặn tối đến đưa vào “thông đạo” đã được mở ra, đề phòng vết mổ liền lại.

Tôi đã đi lại được, bèn hỏi: “Còn ban ngày? Ban ngày có cần làm không?”

“Ban ngày không cần, đi đi lại lại không thích hợp lắm”. Khi sắp sửa ra về, dì Doãn Hoa lại dặn thêm: “Khi mới đưa vào, vết mổ còn chưa lành hẳn sẽ rất đau, phải cố gắng chịu”.
Lời nói chẳng sai.

Đêm yên tĩnh, Doãn Hoa đã ngủ say, tôi mới bắt đầu làm việc này. (Từ khi cô tôi về, Doãn Hoa chuyển về phòng mình, nhưng vẫn nhường giường cho tôi, còn mình nằm trên cái giường gấp mới mua, ban ngày thì gập gọn lại, đêm mới giở ra).
Tôi lôi cái đồ chơi đó từ dưới gối ra.

Tôi thắc thỏm không yên, cẩn thận đưa nó vào “thông đạo” phía dưới –– nơi đó tuy đã được “mở cửa” nhưng vẫn là vùng “cấm địa” của một thể xác đầy biến số.

Nhưng khi vừa mới chạm tới cánh cửa một cơn đau buốt nhói khiến tay tôi chờn.

Nhưng tôi không thể rút lui, vì tương lai, tôi cần phải nhẫn nhục gắng chịu, phải nhìn về phía trước; vì chân thực, tôi cần phải chấp nhận sự giả dối; vì dũng cảm, tôi cần phải nhấm nháp sự bàng hoàng…

Cuối cùng, cái đó cũng đã gần như xuyên trọn vào thể xác tôi.
Cùng với sự đâm xuyên vào cơ thể là sự đau buốt trong lòng.
Tôi nghĩ, nếu như tôi không cắn răng chịu đựng thì suýt nữa đã bật kêu thất thanh.

Cổ và khoảng giữa hai bầu vú của tôi đã lấm tấm mồ hôi.
Trong lòng tôi vừa chối từ vừa hiếu kỳ, cộng thêm một cảm giác ngọt ngào đớn đau.

Bởi vì thể xác tôi lần đầu tiên thực sự “mở cửa” để cho ngoại vật tiến vào –– tuy nhiên nó không có cái cuồng nhiệt và xung động của sự sống…

Có lẽ, nói như vậy hoàn toàn không đúng sự thực, vì khi kiểm tra, dì Doãn Hoa đã dùng ngón tay để thăm dò chỗ kín của tôi. Nhưng, về cảm giác, tôi vẫn cho rằng đây là “lần đầu tiên” có một lực lượng khác lọt vào thể xác tôi.

Ngày hai mốt tháng bảy, thứ sáu, trời âm u có mưa nhỏ đến mưa vừa

Giữa đêm qua, trời bỗng nổi sấm sét, cuồng phong dữ dội, mưa như hắt nước.

Tôi tỉnh giấc sau tiếng sấm đầu tiên. Đang lúc hoảng hốt, dưới ánh chớp loè sáng qua ô cửa sổ, tôi bỗng nhìn thấy Doãn Hoa, chỉ mặc một cái váy cộc màu trắng, lộ cả bắp đùi, hốt hoảng leo lên giường tôi.

“ôi, sợ quá, khủng khiếp quá!” Doãn Hoa kinh hãi kêu lên, chui đầu vào tấm chăn đơn rồi lại rúc vào lòng tôi.

Một cánh tay của tôi đã bị Doãn Hoa đè chặt, chẳng cựa quậy nổi, tôi vội vã dùng tay còn lại giữ chặt phần dưới, sợ trong lúc hốt hoảng, cô sơ ý chạm phải. Rất may, Doãn Hoa chỉ cuộn tròn trong lòng tôi giống như con mèo nhỏ, chẳng dám động đậy gì. Mãi đến khi ngơi tiếng sấm, mưa bắt đầu “lộp bộp lộp bộp” đập vào cửa kính, Doãn Hoa mới từ từ chui ra, hít một hơi thở dài.
“ủa, sao mà em nhát gan thế?” Tôi rút cánh tay bị Doãn Hoa đè cho tê dại, châm chọc.

“Từ nhỏ em đã sợ sấm, hễ nghe thấy tiếng sấm, nhất định phải chạy sang giường bố mẹ, hơn nữa cứ ở lỳ đấy”, Doãn Hoa chẳng hề để ý nói, lại như có vẻ đắc ý khi nhắc đến việc vinh quang ngày xưa.

“Kiếp trước nhất định em đã làm việc xấu rồi, nếu không…” Tôi lại châm chọc.

“Cũng có thể, mẹ em cũng nói vậy. Nhưng, em chẳng tin, thế chị không sợ sấm à?”.

“Nhưng chẳng đến nỗi như em, suýt vãi cả đái”

“Thế á? Suýt vãi đái cơ à? Để em xem nào, có làm ướt sang chị không” Doãn Hoa nói rồi xoay người lại, giơ tay sờ soạng loạn trên người tôi.

“Em ‘trẻ con’ thế, xem chị không….”, tôi giãy ra gắng ngồi dậy, sơ ý để ngón tay luôn giữ dưới thân chạm vào phần ống nhựa ở ngoài, khiến phía dưới nhói đau, buột miệng la lên.

Doãn Hoa rụt lại, vội vã hỏi tôi: “Sao thế?”, thấy tôi không căng thẳng lắm, bèn nói: “Chị, em xin lỗi, tiếng sấm làm cho em mụ mẫm, quên cả chị vừa mổ được hai tuần…” Nói rồi lại cười rúc rích.

“Được rồi, chưa chi đã chết khiếp thế rồi. Có thể mẹ em nói chẳng sai đâu, kiếp trước em đã làm rất nhiều việc xấu… được rồi, mau nằm xuống nào”

Doãn Hoa nghe lời nằm xuống, nhưng chỉ lát đã xoay người, ra vẻ thần bí rủ rỉ vào tai tôi: “Em thừa nhận kiếp trước đã làm nhiều chuyện xấu, nhưng chị cho mình trong sạch à?”

“Có ý gì đấy?” Tôi có chút mơ hồ, vặn lại.

“Em thấy ở một tờ tạp chí dân gian, nói trong dân gian có thuyết pháp, thạch nữ đều bị trời khiển trách, kiếp trước đã gây quá nhiều tội lỗi, mới bị thiên thần dán kín đầy xuống nhân gian để chịu tội. Cũng có cách nói kiếp trước họ đã từng là khách bán dâm và bọn dâm loạn nhà Tây Môn Khánh, cho nên ở kiếp này, cái nơi đã từng hưởng sung sướng kiếp trước bị liệt vào khu cấm, để không còn có thể mây mưa núi Vu(1)… Lại nữa, đương nhiên theo người ta nói, từ cổ chí kim tất cả mọi thạch nữ đều chưa ai có thể ‘phá trinh’, cũng chưa một bác sĩ nào dám ‘phá trinh’, bởi vì gỡ đi niêm phong của trời, người bóc cũng như người bị niêm phong đều gặp xui xẻo… đương nhiên chỉ có những bác sĩ được Đảng Cộng sản đào tạo mới không tin vào chuyện tà ma này”.

Doãn Hoa nói một thôi một hồi khiến tôi bàng hoàng, mãi lâu chẳng nói được lời nào. Tôi nhớ đến những lời nghe được ở viện hôm trước “thạch nữ có mổ cũng chẳng ai dám lấy”, trong lòng càng quặn đau.

“Sao, chị sợ à?” Lúc lâu sau, Doãn Hoa không thấy tôi lên tiếng, không nhịn được, chọc ghẹo. Sau thấy tôi vẫn chìm trong suy tư, lại nói: “Chị đừng căng thẳng thế, thực ra nói nghiêm chỉnh, chị chẳng thể xem là một thạch nữ được”.

“Nói thế là thế nào?” Tôi vội vã xoay người lại hỏi.

“Bởi vì chị vẫn có màng, có lỗ, có kinh có máu (có sào có huyệt?), nhiều lắm cũng chỉ được gọi là ‘nửa kín nửa hở’. Không giống em, đạt chuẩn ‘hai không’, ‘phong bế hoàn toàn’, chẳng hề có một khe,… cho nên, em mới là một thạch nữ chân chính đạt tiêu chuẩn, còn chị, chẳng qua chỉ là ‘sắp sửa thạch nữ’, hoặc là chị họ của thạch nữ. Thế nào, yên tâm chưa”. Doãn Hoa nói, khẽ tát yêu tôi một cái, quan sát thấy dáng vẻ tôi vẫn còn nỗi nghi ngại, lại an ủi rằng, “thực ra thạch nữ thì có ý nghĩa gì, chị xem em đã mổ mấy năm rồi, thế mà cũng chẳng gặp chuyện gì xui xẻo. Toàn là những kẻ rỗi miệng bịa đặt, thêu dệt để châm chọc thạch nữ; chỉ tại thạch nữ cứ tự mình làm cho mình khiếp sợ…”

“Đã vậy, sao vừa sấm một cái, mà phải khiếp đảm thế?” Tôi không chịu, vặn lại.

“Đấy lại là chuyện khác, từ nhỏ em đã sợ rồi mà. Chị xấu ––” Doãn Hoa nói, bỗng nhiên khẽ dúi dúi vào vai tôi, dường như còn chưa đã, cánh tay kia lại lén sờ trộm vú tôi.

Nhưng tôi đã phòng bị trước, giữ chặt, “Thôi, đừng làm ầm nữa. Nói nghiêm chỉnh chút nào, anh chàng người Nhật Bản của em dạo này có viết thư hay gọi điện không?”

“Người yêu cái gì cơ chứ, đá lâu rồi. Em chẳng ưa cái dáng lừ đừ của anh ta, chẳng giống đàn ông Nhật Bản chút nào, giống đàn bà Nhật thì đúng hơn”

“Trong mắt em đàn ông phải như thế nào?” Tôi ra vẻ hỏi rất tuỳ ý, nhưng thực tế đã định bụng từ lâu, muốn tìm hiểu những điều bí mật trong lòng Doãn Hoa.

“Ngô Nguyên ấy, giống như Ngô Nguyên. Có ham muốn sự nghiệp, có hùng tâm, có dã tâm, có phong độ nho nhã…” Doãn Hoa nói một mạch rất nhiều chữ “có”, rồi lại nói, “trông cũng đẹp trai, cao to… ”

“Sao em không túm lấy mà yêu”. Tôi làm ra vẻ rộng rãi.
“Nói như vậy là chị chịu để ‘em đi thay chị’ hả?” Doãn Hoa dày mặt hỏi.

“Được, miễn anh ấy đồng ý’. Tôi bị bức tới chân tường, đành tiếp tục giả vờ thoải mái.

“Chị đừng có hối hận đấy nhé”. Doãn Hoa ra vẻ lơ đãng nói.

Ngày hai lăm tháng bảy, thứ ba, trời nhiều mây

Thoắt chốc, ra viện đã được hơn mười ngày.

ở nhà Doãn Hoa, bố mẹ và cậu em Doãn Hoa tỏ rất thoải mái. Nhưng dù sao cũng chẳng phải nhà mình, có muôn cái bất tiện.
Tôi rất nhớ gian phòng nhỏ yên tĩnh, sạch sẽ của mình. Đương nhiên, còn có công viên đẹp như thơ như mộng duy nhất của thành phố nhỏ chúng tôi –– “Thuỷ phảng viên”.

Tôi cần yên tĩnh, yên tĩnh để dưỡng thương, yên tĩnh để đọc sách, yên tĩnh để suy tư….

ở điểm này mà nói, Doãn Hoa lại hơi lắm mồm, hơi cuồng. Tính cách của cô ta thật sự cần phải đổi cho cậu em Quốc Lương. Nhưng tôi rất cảm động bởi tất cả những gì cô ấy đã làm cho tôi. Nhiều ngày nay tôi đã “sẻ chiếm tổ sen”, gây cho Doãn Hoa nhiều bất tiện trong sinh hoạt.

Đương nhiên, tôi muốn trở về nhà còn nguyên nhân khác: tôi lo lắng Ngô Nguyên sẽ xuất hiện nhiều ở nhà Doãn Hoa, sẽ khiến cho cô ấy yêu đơn phương.

Tôi hiểu rất rõ, cho dù tôi có rời xa Ngô Nguyên, Doãn Hoa cũng không thể chiếm được chỗ trong lòng anh. Cô ấy là một cô gái đáng yêu rất có cá tính, nhưng không thích hợp với Ngô Nguyên, thật sự không thích hợp.

Buổi chiều tôi và Ngô Nguyên đến bến xe mua vé để ngày mai trở về, đồng thời cùng lựa quà tặng dì và bố mẹ Doãn Hoa. Trên đường trở về, Ngô Nguyên nhất định đòi đưa tôi đi dạo công viên hồ Mạc Sầu, nói là có thể “có ít nhiều hứng thú, đủ để thư giãn tâm tình”, thả lòng thanh thản,… nhưng, nói thẳng, công viên này chẳng có gì hấp dẫn tôi. Hồ không lớn, cảnh cũng chẳng nhiều, duy chỉ có Uất Kim Đường đằng sau pho tượng Mạc Sầu Nữ bên hồ nước, gợi cảnh Mạc Sầu Nữ khi còn nhỏ xíu đã rời xa quê nhà, cay đắng làm dâu nhà họ Lư đất Kim Lăng, tôi mới ít nhiều hiểu được chủ đề của công viên này, mới hiểu được dụng ý của Ngô Nguyên dẫn tôi đến đây, hoá ra anh muốn an ủi tôi–– “chớ buồn” .

Tôi thật lòng cảm tạ sự quan tâm của anh. Nhưng chớ buồn điều gì?

Chớ buồn vết mổ sẽ liền lại? Chớ buồn bởi mọi lời chọc ghẹo thạch nữ? Chớ buồn sẽ có ngày anh rời bỏ tôi? Hay “Chớ buồn đường đời không tri kỷ”?

Ngô Nguyên ơi, Ngô Nguyên, anh cũng chớ buồn…

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569