Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tử cấm nữ - Chương 2

16/07/2007

Tôi cũng chẳng phải hoàn toàn bất hạnh.
Tuy đau đớn mất đi người cha yêu quí lúc mới tám tuổi, nhưng từ đó tôi lại nhận được tình cảm nồng ấm chẳng kém người mẹ yêu dấu ở cô. Hơn nữa, bắt đầu từ năm lớp 9, tôi đã làm quen với Ngô Nguyên. Từ đó, hai chúng tôi thân thiết như hai anh em.

Bố Ngô Nguyên là bộ đội chuyên nghiệp, khi đi làm, ông thường thích mặc bộ quân phục màu vàng đã bợt phai. Thành tích học tập của Ngô Nguyên rất tốt, hoạt động văn thể tích cực, ca hát, đánh cầu, nhảy cao, nhảy xa,... cái gì cũng xuất sắc. Anh ấy là học sinh ưu tú hiếm có của lớp cũng như của trường.

Vào khoảng học kỳ II của năm lớp 10, chúng tôi bắt đầu thầm yêu trộm nhớ. Cuối mùa hạ năm cuối cấp chúng tôi cùng nhau dắt tay vào cổng trường đại học F nổi tiếng Thượng Hải. Bấy giờ tôi là một cô gái hạnh phúc không gì sánh nổi.

Một thời gian, tất cả những gì bất hạnh, đau đớn, khổ sở dường như đều rời xa tôi. Bầu trời xanh ngắt, mặt trời rực đỏ, những lối đi trong trường thanh khiết, bằng phẳng và râm mát không gì sánh được.
Tôi ở phòng 206 nhà số 6 khu ký túc xá nữ, cửa phòng chênh chếch cầu thang của lầu số 2. Ngô Nguyên ở lầu số 8. Từ xa, qua cửa sổ, tôi có thể nhìn thấy giá phơi quần áo và cây tùng ngay bên cửa sổ phòng anh. Bấy giờ, trong trường bàn tán rằng tôi xứng đáng là hoa khôi của khoa Lịch sử và còn có những ý kiến tranh cãi là hoa khôi toàn trường. Ngô Nguyên là anh tài của khoa Kinh tế, chủ tịch Hội sinh viên khoa, Trưởng ban tuyên truyền sinh viên trường.
Những lúc ngồi cửa sổ học bài, tôi thường thường ngước mắt về phía lầu số 8, gặm nhấm chút niềm vui "khổ tận cam lai".
Khát vọng và những ham muốn thể xác trong tôi ngày một lớn, ngày một khó kìm nén, ngay đến những nụ hôn nồng nàn, vòng tay nóng bỏng, những lời thì thầm thắm thiết dưới trời sao, bên lùm cây, trên bãi cỏ vẫn không sao thoả mãn nổi tôi. Lúc này, trong đầu tôi quay cuồng, mặt đỏ bừng, người như phát sốt, phía thân dưới ươn ướt. Cái tôi còn có thể dựa dẫm là lý trí vốn khá kiên cường của mình cộng thêm chút e thẹn trời ban của người con gái. Đương nhiên, có lẽ cái quan trọng hơn là: lúc đó tôi đã quá yêu Ngô Nguyên. Tôi không thể vì sự khao khát nhất thời, rung động nhất thời, thoả mãn rồi sinh chuyện, gây nên sai lầm lớn, ảnh hưởng lớn thậm chí là không thể tính nổi tới tiền đồ của anh.
Anh là một người rất mạnh mẽ, hồi còn học trung học anh đã rất tôn thờ câu danh ngôn "Không muốn làm một tướng quân, sẽ không làm nổi một người lính giỏi" của Napoleon. Có học kỳ vì không được làm cán bộ lớp, anh đã viết vào trang lót bìa cuốn nhật kí câu "Chim ưng có lúc còn bay thấp hơn gà, nhưng mãi mãi gà không thể bay cao bằng chim ưng" của Lênin.

Anh rất chú trọng việc rèn luyện thể chất và ý chí, giống như các vĩ nhân năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, bất kể nóng lạnh, anhđều tắm nước lạnh. Sau khi anh làm Chủ tịch Hội sinh viên khoa, những yêu cầu rèn luyện càng hà khắc, anh ra thêm chỉ tiêu mỗi ngày chống đẩy hít đất hai trăm lần.

Tôi có cảm giác rằng, anh cũng thường có những dục vọng và xung đột trỗi dậy trong lòng, nhiều khi, phản ứng của anh còn cháy bỏng hơn tôi. Bờ môi tôi đã từng bị anh cắn nát; vai tôi, cổ tôi, lưng tôi thậm chí là mông và đùi tôi cũng bị anh cào cấu.... nhưng thường thường cái gọi củi khô gặp lửa, giữa khoảnh khắc sắp cháy và chưa cháy, anh bỗng lơi tay buông lỏng tôi ra, nghiến răng thật chặt, trút hơi thở dài, nét mặt vô cảm, chẳng biết làm gì...
Sau này tôi mới hiểu, anh dùng ý chí và nghị lực phi thường để kiềm chế bản thân, để vật vã đấu tranh với cái tôi không an phận, cái tôi rất dễ lầm lạc trong tiềm thức. Thường vào lúc này, cơn mưa anh bỗng xối xả hòng dập tắt lò lửa khát vọng của tôi nhưng cũng khó làm lụi hoàn toàn những đốm lửa cố gắng bừng đỏ. Những giọt lệ cứ trào ra, tôi cũng không sao ngăn nổi tiếng nghẹn ngào bật lên; trước mắt tôi là một người đàn ông bỗng trở nên lạ lẫm, anh có thật sự yêu tôi không?
Mỗi khi như thế, dường như nghe được những lời từ trong tim tôi, anh bỗng bình tĩnh trở lại, vội vã giúp tôi lau nước mắt, rồi thiết tha nồng ấm thì thầm:
- Ngọc em, cần gìn giữ, chúng ta hãy gìn giữ. Thấy tôi ngơ ngác, anh lại nói: - Trái cấm này, bây giờ thưởng thức vẫn còn xanh chát, chúng mình phải gìn giữ cho tới khi thật chín..., sẽ...
Khi nói thế, bàn tay to sần của và nóng ấm của anh ấp chặt lấy gương mặt tôi. Tôi gỡ tay anh ra, ngoảnh lại, dỗi hờn:
- Nói gì thế. không phải em muốn, cho một cái đinh ba Chư Bát Giới giwò.
Anh cười, ôm eo tôi, hôn tôi bằng nụ hôn đầy suy tính của con người anh lúc bình thường:
- Ngọc em,anh không kiềm chế nổi, có lúc anh rất hận ý chí mình không đủ kiên cường, hy vọng em giúp đỡ anh. Chẳng phải anh không muốn, nhưng anh biết rõ, đây là cái giá chúng ta không thể trả. Nhất là em, là con gái, lại càng phiền toái. Sartre nói, mỗi người đều tự do hành động, nhưng cần phải gánh chịu hậu quả hành động của mình. Quả cấm dễ thưởng thức, nhưng hậu quả này, cả anh và em phải chuẩn bị tư tưởng thật tốt mới có thể được. Đặc biệt...
- Thôi đừng nói nữa. Chẳng phải em không hiểu, phải đợi anh dài dòng thế sao? - Tôi vùng vằng khỏi vòng tay anh, chỉnh sửa lại quần áo, vuốt vuốt mái tóc, hỏi: - Anh nói đợi khi "thật chín" là ý gì? Có phải anh nói tình yêu chúng mình vẫn còn non nớt?
Anh bàng hoàng, rồi rất nhanh lấy lại sự tự nhiên, cười khì khì và kéo tôi vào lòng:
- Em vẫn không hiểu à? Anh nói "chín" là khi chúng mình cưới nhau kia! Đến đêm động phòng hoa chúc, em là quả nhân gian hiếm có mới thực sự là chín. Lúc ấy anh tới hái em, bứt em, ngốn ngấu em, chẳng được sao?
- Được, được! lúc đấy anh đừng có nghẹn, có hóc là được! Tôi nói.
Vậy, sau này, có lẽ lời nói đùa thành thật? Anh cũng thực sự không hóc, không nghẹn ư?
Hoặc giả, thượng đế nuốt lời chúng tôi, chẳng đợi đến thời khắc động phòng hoa chúc, cần trừng phạt chúng tôi, mới bắt chúng tôi thưởng thức, nhấm, gặm, nhai, nuốt để rồi ứ nghẹn thứ quả còn xanh chát?
Có thể, Thượng đế đã cười thầm. Bởi vì chỉ có người mới rõ, mới hiểu, người mới biết rằng: hạt giống "Thạch NGọc " người gieo buổi đầu vốn đã mãi mãi không thể chín, mãi mãi không rụng...

Tôi vốn quyết tâm phải đợi đến thời khắc động phòng hoa chúc mới cho Ngô Nguyên thưởng thức tôi, nhưng thực tại, tôi không nỡ nhìn thấy anh gắng gượng đấu tranh với mình. Lúc anh cố gắng kiềm chế bản thân, người cứ run lên, ánh mắt đọng đầy nỗi tuyệt vọng, bàn tay nắm chặt nổi gân xanh.Bất kể một người con gái nào nhìn thấy mà không đau lòng? Còn nữa, tôi cũng có chút lo lắng - sự kìm nén quá mức đối với xung động về giới tính ở anh phải chăng sẽ tạo thành biến thái tâm lý trên một ý nghĩa nào đó. Có lúc anh thực sự khiến tôi cảm thấy lo lắng và hoảng sợ, bởi vì ngẫu nhiên tôi phát hiện ra rằng - anh có thể kiên quyết kiềm chế xung động về giới tính trong đau khổ triền miên, phải chăng là một kiểu kiểm nghiệm và thí nghiệm sự kiên cường ý chí bản thân mình.

Khi kìm nén cảm xúc ở đỉnh điểm, ánh mắt anh trở nên vô cùng cay nghiệt, nhưng lại tràn đầy sự ham muốn khác. Lúc ấy, tôi cũng mơ hồ ý thức được rằng: người đàn ông phong độ tao nhã trước mặt tôi, có lẽ có ngày sẽ vì một mục tiêu của riêng mình không nuối tiếc vứt bỏ tất cả - bao gồm ý nghĩa sẽ rời xa tôi không một lần ngoái lại.
Tôi bỗng ớn lạnh.
Nhưng, tôi rất yêu anh.
Tôi chẳng hề nghi ngờ, nếu vào quân ngũ,anh sẽ trở thành một vị tướng; nếu làm chính trị, ắt anh sẽ là một chính trị gia lỗi lạc...

Từ bé tôi đã tôn thờ tất cả những anh hùng, vĩ nhân, những chính trị gia và quân sự gia lỗi lạc trong hiện thực cuộc sống và lịch sử. Nhưng lúc này, tôi thường bị sự xúi bẩy của bản thân, mong muốn một người chồng nồng nàn. Cho nên, lúc chúng tôi vấn vít bên nhau, trong lòng tôi xảy ra mâu thuẫn, ngôn ngữ xác thịt mách bảo rằng đúng rằng sai. Tôi cũng hoài nghi, trong đêm trăng thanh đó, anh run run rờ rờ quần lót tôi, nâng hai đùi tôi, quyết đoán dấn lên, cũng bởi sự cám dỗ của tôi. Nhưng tôi vẫn tin rằng, trước khi tới tìm tôi, anh đã hàng ngàn lần tự nhủ trước mình. Khi không thắng nổi ham muốn, hưng phấn và kích dục đã khích lệ anh đến gõ cổng nhà tôi.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569