Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tử cấm nữ - Chương 20

16/07/2007

Kinh nghiệm của buổi tối hôm đó, ngoài để lại cho tôi ký ức đau đớn khôn tả, còn để lại dưới háng tôi một vết sẹo không lớn cũng chẳng nhỏ, không dài cũng chẳng ngắn. Nhưng dựa vào thử nghiệm mang “tính cách mạng” của sự phẫn nộ và nôn nóng, có thể nói chẳng thu được kết quả gì đối với việc phá huỷ thể xác “nửa kín nửa hở” của tôi.

Sau sự việc đó, tôi rất hối hận vì hành động lỗ mãng và ngu xuẩn của mình, tôi cũng thành thực thừa nhận trong lòng: nếu như trong thời chiến tranh, tôi thực sự không thể trở thành một anh hùng. Những đầu ngón tay của Giang Thư bị đâm mười que tăm mà sắc mặt chẳng hề thay đổi, còn tôi, cố gắng lắm chịu được năm que xiên vào mà không đầu hàng cũng đã giỏi lắm rồi.

Còn may, bởi vì tôi không mạnh tay (trong tiềm thức cũng không dám dùng lực) chiếc cặp nung đỏ chỉ làm tổn thương ngoài da, tôi dùng thuốc mỡ xoa xoa một lớp, chưa đầy hai tuần đã lành. Có điều một thời gian rất lâu sau đó, tôi luôn ngửi thấy mùi khê cháy rất lạ từ trong quần bốc ra. Mùi đó thực sự khó chịu, mùi hỗn tạp giữa xác chết và cỏ mục, lại từa tựa như mùi đậu phụ thối… Tôi đã từng thử dùng nhiều loại nước hoa xịt xoa vào nơi đó, nhưng hiệu quả rất kém, đặc biệt là ban đêm, mùi khê đặc đó lại càng trở nên kinh khủng hơn trong lớp chăn, âm khí lẩn khuất khắp gian phòng tối đen…

Nhưng dù nói thế nào, sau khi trải qua kinh nghiệm tự hành hình, tôi ít nhiều cũng đã trở nên cứng rắn, không còn tuyệt vọng như trước đây nữa. Tôi cũng tìm hiểu thật sự thể xác “nửa kín nửa hở” của mình rốt cục được tạo thành từ cơ chế nội tại nào… đồng thời tôi ý thức được rằng, sở dĩ “thông đạo” đã được mở ra nhưng mau chóng liền lại là bởi trong thể xác tôi luôn ẩn chứa một lực lượng kháng cự rất lớn đối với “mở cửa” và “cải tạo”. Đó cũng chính là đạo lý “da thịt con người được cha mẹ trao cho, không được phép tuỳ tiện huỷ hoại”. Hoặc giả, sự “phong toả” đó thực tế bị thiên thần niêm phong, bóc không được, xé không xong… đã vậy, thì tất cả mọi sự kháng cự còn có ý nghĩa tích cực gì? Có gắng gượng thì cũng chỉ nhận thêm nhiều đau khổ, chịu thêm nhiều tủi nhục và tuyệt vọng mà thôi.
ý lòng tôi đã định, nên quyết tìm Ngô Nguyên nói chuyện dứt khoát. Nhưng mỗi lần dự định hẹn gặp anh, tôi luôn tìm cách bỏ lửng giữa chừng. Tôi biết bước này đã đi thì không thể nào quay trở lại. Đó thực sự là việc “bát nước hất đi sao hớt lại cho đầy”.

Tôi cứ kéo dài ngày này qua ngày khác, vừa tiêu hao tháng ngày, vừa tiêu hao tinh thần và sức lực của mình.

Tôi gầy đi rất nhiều, thân hình trở nên tiều tuỵ, sắc mặt vàng bợt, lưỡng quyền nhô cao. Nhưng tôi lấy làm lạ vì sao Ngô Nguyên vẫn không để ý đến điều đó.

Có hôm, khi ngang qua hiệu ảnh ở góc trường, tôi nhìn thấy tấm hình lớn rất bắt mắt của tôi vẫn nằm trong tủ kính sáng choang, không đừng được tôi dừng chân ngắm nghía một lát. Tôi không dám tin, tôi đã từng có những tháng ngày béo như thế.

Tôi vẫn chưa gặp Ngô Nguyên thì Doãn Hoa đã đến tìm tôi.
Trong phòng chẳng có ai, chúng tôi không đi ra ngoài, mà ngồi trên ghế trước cửa sổ.

- Em đã biết chuyện của chị qua dì, em rất buồn cho chị.

Đấy là lời nói dạo đầu của Doãn Hoa, nhưng tôi không hề thấy vẻ mặt buồn rầu nào của cô ta. Doãn Hoa là một người không biết nguỵ trang cho những biểu cảm trong lòng mình.

- Bây giờ chị tính sao? Lúc nghỉ đông mổ một lần nữa?

Doãn Hoa lại hỏi, đôi mắt ti hí nhìn xoáy vào tôi.

Tôi cười đau khổ lắc đầu, sau đó nhìn ra cửa sổ. Dưới sân, bọn con trai đang hò hét chơi bóng.

- Có thể sự lựa chọn của chị là đúng. Em nghe dì em nói, có một cô bé cũng giống như chị, qua ba lần phẫu thuật mà vẫn thế. Đau khổ thì chẳng nói, nhưng còn mất oan rất nhiều tiền của nữa.

Doãn Hoa lại nói. Tôi không đáp lời. ánh mắt vẫn chăm chú nhìn xuống sân bóng rổ, dường như câu chuyện của cô ta chẳng hề liên quan tới tôi.

- Chị đã nói với Ngô Nguyên chưa?

Doãn Hoa thăm dò, hoá ra đây mới là chủ đề của cô ta.
- Chị còn chưa nghĩ tới.

Tôi lạnh nhạt, quay đầu lại nhìn cô ta.

Bỗng Doãn Hoa luống cuống, mất tự nhiên, đầu tiên là vặn người mấy cái, tiếp đến là nhặt cuốn sách trên bàn giả vờ giở ra, sau cùng cô ngẩng đầu lên nhìn tôi nói:

- Nhưng việc này, sớm muộn chị cũng phải nói cho anh ấy biết.
- Cám ơn em đã nhọc công.
Tôi lạnh lùng nói.
Cô ta cảm thấy cụt hứng, bèn cáo từ ra về.

Lần thăm viếng của Doãn Hoa đã giúp tôi nhanh chóng quyết định phải tìm Ngô Nguyên nói chuyện dứt khoát.

Tôi có dự cảm, nếu như không mau chóng tìm Ngô Nguyên, cô em gái tôi sẽ vì một mục đích nào đó, rất có thể sẽ nhanh chân qua mặt tôi. Đến lúc đó, tôi sẽ rất bị động, ít ra rất có thể Ngô Nguyên sẽ hoài nghi nhân cách của tôi. Bởi vì rốt cục trước khi phẫu thuật tôi đã từng hé lộ khả năng “hợp long” với anh –– mà đây rất có thể sẽ bị xem là cố ý che giấu. Hơn nữa, tự đáy lòng, tôi cũng cảm thấy mình đã đến lúc cần phải cắt đứt tất cả.

Nhưng nói chuyện ở đâu? Điều này cũng khiến tôi phải mất công suy nghĩ. Đầu tiên, tôi đã loại trừ khả năng trong trường: người quá đông, quá ồn ào, tôi cũng lo lắng tình cảm trong lòng mình sẽ không kiềm chế được. Tôi lại nghĩ đến công viên Hồng Khẩu, nhưng lại e ngại nơi đó có quá nhiều bạn học... Cuối cùng tôi quyết định lựa chọn công viên Hoà Bình, nơi đó không xa trường, khung cảnh yên ả, tôi và Ngô Nguyên đã từng đến đây một lần, chỉ có điều xe cộ không tiện lắm.

Một chiều thu, mặt trời đã tà tà về tây, rừng cây đỏ thẫm như máu, gió nhẹ khe khẽ lướt trên mặt hồ, mặt nước một vừng đỏ ối. Tôi và Ngô Nguyên lặng lẽ đi trên con đường ven hồ, thỉnh thoảng tôi lại cúi nhặt những hòn sỏi vu vơ ném ra hồ. Mỗi lần ném, tôi lại cảm thấy mặt mày sẩm tối.

- Sao em lại an nhàn khoan khoái thế, chẳng phải ngày lễ tết mà lại kéo anh tới đây. Anh còn cả đống việc phải làm kìa.
Cuối cùng Ngô Nguyên bắt đầu oán thán.

- Người ta ai cũng nói “Trộm được phù sinh nửa ngày nhàn”, anh không thể dành cho em nửa ngày sao? Em thề rằng, sau này sẽ không dám tuỳ tiện chiếm cứ thời gian quý báu của anh nữa.

Tôi cười nói, trong lòng lại bùng lên cảm giác khổ đau, mang tâm trạng bi ai của “Phong tiêu tiêu hề Dịch Thuỷ hàn, tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục phản”(1). Tôi lại nhặt một hòn sỏi, ném ra giữa hồ.

Có lẽ lời nói của tôi đã có tác dụng, Ngô Nguyên ngoảnh đầu lại, không nói. Khi anh ngoái đầu lại, tôi phát hiện ra vẻ bồn chồn trên gương mặt anh đã bắt đầu dịu lại. Đại loại anh đã chuẩn bị tinh thần “đến với nó thì tuân theo nó”. Nhưng khi đến lối rẽ ở chân núi giả, bỗng nhiên anh dừng lại, hỏi tôi:

- Tiểu thư, đi đâu về đâu? Mong đợi sự chỉ bảo. Chẳng đợi tôi trả lời, lại nói tiếp: - Trên đỉnh núi có ngôi đình vắng, có thể trú chân được chăng?

Vào những ngày trước, tôi đã vội vàng đồng? ý, lập tức kéo tay anh chạy lên đỉnh đồi. Nhưng ngày hôm đó rất lạ, trong lòng tôi như có một lực lượng kỳ lạ ép tôi phải diễn trò với anh.

Chẳng phải anh muốn lên núi ư? Còn tôi lại muốn xuống biển.
Vậy là, những con chữ từ cửa miệng tôi thốt ra là:
- Không, em muốn chèo thuyền.
- Em thật có nhã hứng.
Ngô Nguyên không nhịn được cười, châm chọc tôi.
C
húng tôi vừa kịp thuê chiếc thuyền cuối cùng, đó là một con thuyền tay chèo gỗ nhỏ.

Tôi bỗng hiểu ra rằng, đây kỳ thực là sự phản chiếu chân thực quan hệ giữa tôi và Ngô Nguyên. Chúng tôi trong thế giới bao la này, trong biển cả vận mệnh, sau khi đồng hành qua quãng đường đời tốt đẹp cũng chỉ còn lại một con thuyền vét này. Cái đáng tiếc là, con người tài tử bên tôi, một “chủ tịch” của ngôi trường nổi tiếng có chí tiến thủ rất lớn, rất nỗ lực làm việc, được lãnh đạo coi trọng, tiền đồ rộng mở, vẫn hồn nhiên không cảm nhận được điều đó. Hơn nữa, anh ngồi ở phía cuối đuôi con thuyền lắc lư, tay cầm mái chèo thậm chí còn có chút phấn khởi.

- Lại đây, đến đây cùng chèo với anh.

Anh hướng về tôi vẫy tay, rồi thả mái chèo xuống nước. Vẫn thấy tôi ngồi yên, không giống mọi khi tôi vội đến gần tựa vào vai anh, anh lại nói:

- Sao thế, mau lại đây!
- Anh chèo một mình đi, em hơi mệt.

Tôi nói, lạnh lùng nhìn anh, rồi lại nhìn về phía trước mũi con thuyền đang hướng tới.

Con thuyền của chúng tôi tròng trành tiến lên –– như con đường của cuộc đời tôi.

Con thuyền đi qua ngôi đình giữa hồ, xuyên qua nhánh sông nhánh chật hẹp, rồi luồn qua gầm cầu, chúng tôi tiến sang một hồ khác rộng bát ngát. Phóng tầm mắt, xa xa phía bên kia bờ, một con thuyền thả neo có thể trông thấy rõ ràng trong tranh cảnh sắc bến sông chiều.

Tôi chợt nhớ đến “Thuỷ phảng viên” ở quê tôi, nó giống hệt bức tranh vẽ con thuyền... đương nhiên còn cuộc sống ân ân ái ái của tài tử giai nhân tôi rất quen thuộc nơi “con thuyền vẽ” là mang theo cả câu chuyện đẹp của họ...

Chúng tôi vốn cũng đã có một khởi đầu tốt đẹp, nhưng lại không tìm ra một kết cục đẹp. Đây dường như là một con số đã định trong cõi thẳm sâu, nhưng cái khiến tôi nghĩ không ra là, với dung mạo của tôi, vận mệnh sao chẳng bằng một cô gái lầu xanh... tạo vật thật khéo trêu ngươi.

Lẽ nào thật sự kiếp trước tôi đã gây nhiều tội lỗi?

Tôi ngoảnh lại nhìn người chèo thuyền. Anh đã dừng mái chèo, đang giơ tay lau mồ hôi, ngạc nhiên lặng lẽ nhìn tôi.

Con thuyền mất động lực, bỗng mất phương hướng tiến về phía trước, trôi lênh đênh giữa lòng hồ.
- Thạch Ngọc, hôm nay em làm sao vậy?

Cuối cùng Ngô Nguyên cũng đã thấy được điều khác lạ ở tôi, mái chèo vẫn trong tay, anh loạng choạng bước về đầu con thuyền nơi tôi ngồi.

Nước mắt đau khổ của tôi giàn giụa nhỏ xuống.

Tôi không khóc –– Tôi thề, tôi sẽ không để cho cổ họng bật ra bất cứ một âm thanh nào, nhưng tôi muốn để cho nước mắt đau khổ của mình tưới xuống mặt hồ gió hiu hắt này, trước mặt người tôi đã từng yêu say đắm...

Thuyền ơi, hồ nước ơi, các người đều có thể chứng kiến, từ hôm nay về sau, một Thạch Ngọc xinh đẹp tươi trẻ, một cô nhi số mệnh không may, sẽ không còn thấy... có lẽ, vì một nguyên nhân nào đó, cô ta cần phải trà trộn vào thế giới này, nhưng đấy có thể chỉ là một cái xác không hồn...

- Thạch Ngọc, sao thế? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

Giọng nói quen thuộc lại truyền tới tai tôi, nhưng tôi không nghe thấy. Bàn tay nóng ấm đó áp lấy mặt tôi, nhưng tôi không nhìn thấy và cũng chẳng thể cảm thấy.

Tôi hốt hoảng như không phải ngồi trên một con thuyền nhỏ, mà là nằm ngửa trong một chiếc chậu gỗ con con... Nước mắt của tôi là cơn mưa bụi, áo lót của tôi là chiếc lá sen xanh rờn, ác mộng của tôi là dòng nước đỏ ngầu cuồn cuộn...
Tôi đã trôi tới thì sẽ còn dạt đi.
....
Tôi không biết Ngô Nguyên đã ôm tôi trong lòng từ lúc nào.
Nhưng tôi nghe rõ tiếng loa ở công viên vang lên –– “Đã đến giờ trả thuyền. Khách lên bờ thôi”.

Tôi biết, thời khắc trên thuyền vừa rồi cũng chợt qua như giấc mộng.

Tiếng kèn của sự chia ly đã giục giã nổi lên. Nhưng tôi chưa kịp nói lời tiễn biệt với cái bóng có thân nhiệt này.
Tôi sợ tôi đã không còn dũng khí để nói.
....

Tôi ốm, và luôn nằm trong trạng thái mê sảng.

Sau khi tôi tỉnh dậy Ngô Nguyên kể lại với tôi.

Sau đó, tôi lại nhìn thấy Doãn Hoa, tôi không hiểu vì sao cô ta lại biết nơi này.
Tôi nghĩ, tôi khẳng định mình vẫn còn trong mơ, lại nặng nề nhắm mắt.
Đợi tôi tỉnh lại lần nữa, không thấy Doãn Hoa, nhưng Ngô Nguyên vẫn còn đấy.
- Sao anh còn chưa lên bờ đi? Thuyền đã cập bến rồi.
Tôi nói.
Nhưng anh không hiểu, cũng có thể anh giả vờ không hiểu.
- Doãn Hoa đâu?
Tôi bỗng hỏi.
- Em ở đây.
Doãn Hoa nói, bước từ phía sau Ngô Nguyên ra.
- Sao em vẫn còn ở đây? Về, về mau đi! Bố em bị tai nạn ô tô chết rồi! Vừa mới xong.

Tôi nói, cảm giác trong không trung có một tấm lưới lớn cố tung về phía tôi. Tôi lại chìm trong hôn mê.
Một tuần sau tôi mới được ra viện.

Đêm trước hôm xuất viện, tại ngôi đình dành cho người bệnh nghỉ ngơi ở góc đông nam phía trước khu buồng bệnh, tiếng gió trong vườn trúc xào xạc, tôi đã kể lại tất cả những biến cố mới phát sinh từ sau khi phẫu thuật thể xác của mình với Ngô Nguyên. Tôi cũng nói với anh, có thể coi thể xác tôi là một kiểu phương trình vô nghiệm, tôi sẽ không làm một cuộc thử nghiệm “mở cửa” nào nữa. Nếu như tôi thật sự là tội nhân từ kiếp trước bị trời đày xuống, tôi cũng sẽ không dám mạo phạm điều luật thiên đình, cố bóc xé niêm phong của trời đã dán lên tôi...

- Em nói những gì thế? Em đã khoẻ rồi, không nên nói lung tung như thế?
Ngô Nguyên nói.

- Hãy tin em, chẳng phải nói lung tung đâu, mà đấy là kết luận qua những suy nghĩ chín chắn lúc em ốm đấy. Con người không thể cưỡng nổi mệnh trời, bàn tay của tạo hoá nắm giữ chiếc chìa khoá vận mệnh. Thật vậy, đã đến lúc em rời xa anh. Em vốn luôn cho rằng mình sẽ giúp đỡ anh, bây giờ em mới hiểu, em thực sự chẳng làm được gì –– ngoài việc kéo anh vào xui xẻo. Em đã không còn ôm ảo mộng gì cả, em chỉ muốn yên tĩnh để học cho xong, cầu mong có được một công việc, nuôi dưỡng cô em, để cô hưởng tuổi già... cho nên, anh và em đều phải hiểu, từ ngày mai khi trở lại trường, chúng ta là những kẻ qua đường. Anh còn có lý tưởng và hoài bão của mình, cũng cần có một người bạn cùng chí hợp đường... Tóm lại, em không thể trở thành cái bóng của anh...

- Sao em không thể thử phẫu thuật một lần nữa?

Ngô Nguyên trầm lặng rất lâu, không cam chịu nói.

- Chẳng phải em không muốn thử lại. Nhưng em hiểu sâu sắc rằng, sự “phong bế” của em được tạo thành bởi cơ chế nội tại rất vững chắc. Nếu như truy xét kỹ càng, khả năng chính xác có nhân duyên từ cõi trước... Anh cũng đừng quá cố chấp, con người mãi mãi không thể thắng được trời. Hơn nữa, thể xác em, tâm linh em sẽ không thể chịu đựng thêm một lần thất bại, càng không thể có lỗi với tình yêu của anh...

- Cho dù là như vậy, vì sao chúng ta không thể tiếp tục là bạn tốt?

- Bạn tốt? Có em ở bên anh, anh còn có thể nói chuyện yêu đương sao?

Cuối cùng Ngô Nguyên không lên tiếng. Nhưng anh đứng dậy, nghĩ ngợi, sau đó không ngừng đi đi lại lại trong đình.

- Để anh nghĩ kỹ đã.

Trước khi chia tay anh nói với tôi như vậy.

Buổi trưa hôm sau, khi đến đón tôi ra viện, anh lại đưa ra một thỉnh cầu:
- Anh hy vọng trước khi mình tốt nghiệp, chúng ta vẫn có thể duy trì hiện trạng, chí ít cũng không để người khác biết chúng mình đã chia tay, được không?
- Vì sao?
Tôi không hiểu, hỏi lại.

- Bởi vì anh không thể tìm nổi một lý do xác đáng nào để chia tay với em. Đồng thời, anh cũng không muốn vì vậy mà tạo nên những nghi ngờ và bình luận không cần thiết của người ngoài về anh và em.

Tôi hiểu sự khổ tâm của anh, gật đầu.

- Nhưng anh còn có một tin dữ phải nói với em. Bố của Doãn Hoa đúng là bị tai nạn xe hơi, đã qua đời rồi. Cô ấy về nhà được mấy ngày rồi, tối hôm qua anh mới biết.

- Thế á?

Tôi bàng hoàng, lâu lắm mà chẳng thể nói lời nào.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569