Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tử cấm nữ - Chương 24

16/07/2007

“Hôn nhân có yếu tố nước ngoài” của tôi có gặp một số phiền hà trong việc kê khai làm giấy đăng ký kết hôn, nhưng về mặt visa lại vô cùng thuận lợi. Sau khi tôi điền vào tờ khai rồi gửi đi chưa đầy một tháng thì nhận được giấy hẹn phỏng vấn của toà lãnh sự quán Mỹ tại Quảng Châu. Quá trình phỏng vấn cũng rất giản đơn. Tóm lại, buổi chiều hôm ấy, tôi đã nhận được một phong thư đã dán kín từ ô cửa sổ nơi làm visa di dân. Một vị ở toà lãnh sự nói với tôi rằng, khi vào Mỹ thì đưa bức thư này cho nhân viên cục Di dân là được.

Nhưng lúc này tôi mới chợt nhận ra, chỉ còn ba tháng nữa là tốt nghiệp.

Dabruce hỏi tôi:

- Visa có thời hạn nửa năm. Em muốn đi ngay hay đợi khi tốt nghiệp rồi mới đi?

Nghĩ đến tiền đồ sau này của tôi, đương nhiên là có thể đợi đến khi tốt nghiệp, cầm được mảnh bằng là điều tốt nhất. Nhưng bởi vì việc “hôn nhân có yếu tố nước ngoài” này, tôi đã đắc tội với một số vị lãnh đạo khoa và người phụ trách quản lý công tác ngoại sự trường, trước mắt cảnh ngộ ở trường rất khó khăn, trên dưới thậm chí là nhân cách của tôi cũng bắt đầu bị bàn tán xôn xao. Ngoài ra còn một điều quan trọng nữa, tôi đã không thể ở lại trường để nhìn thấy, gặp gỡ hoặc chạm mặt với Ngô Nguyên...

- Em muốn đi sớm một chút, nhưng còn anh?

Tôi biết anh ở Mỹ học châm cứu Trung Quốc, cuối năm ngoái tốt nghiệp mới đến Thượng Hải để bồi dưỡng tiếng Trung, đến cuối tháng sáu này mới kết thúc.

- Đương nhiên là về cùng em. Chúng ta còn phải nghỉ “tuần trăng mật” nữa. Nếu không, cục Di dân người ta sẽ nghi ngờ.
Dabruce nửa đùa nửa thật nói.

- Chương trình học của anh vẫn chưa kết thúc...

- Chẳng sao. Bằng tốt nghiệp của em còn chẳng cần, tiến tu của anh đáng kể gì? Hơn nữa, sau khi về Mỹ anh còn có thể mời em làm gia sư cho nữa. Nhưng, xin hỏi “phu nhân”, em có đồng ý không?

Dabruce nói, bỗng nhiên chớp mắt nhìn tôi rất hạnh phúc.
- Sure(1).

Tôi vội vã gật đầu.

Như vậy, lại qua hơn một tuần, tất cả mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thoả, vé máy bay cũng đã cầm trong tay, chỉ còn đợi ngày bay.

Trước lúc lên đường, tôi quyết định trở về quê một chuyến. Dabruce rất muốn về cùng tôi để thăm thú cảnh sắc nông thôn Trung Quốc cũng như phong tục tập quán vùng huyện lỵ ngoại ô Thượng Hải, nhưng tôi đã khéo léo từ chối.

Anh là người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, tôi lo lắng phố huyện nhỏ bé của chúng tôi sẽ vì anh đến mà xảy ra những xáo động không bình thường.

Nhưng anh và cô đã từng gặp nhau ở đất Thượng Hải này.
Mỗi đường đi nước bước của tôi, tôi đều kịp thời biên thư hoặc gọi điện xin ý kiến cô. Cô biết tôi cũng bởi bất đắc dĩ mới đưa ra hạ sách như vậy, cho nên, mặc dù không muốn, cũng đành phó mặc tất cả “tuỳ duyên”.

Sau khi trở về nhà, nhằm đảm bảo an toàn, cô bắt tôi nằm nhà nghỉ ngơi, không được chạy lung tung. Nhưng tôi quyết định trở về quê một chuyến, một mặt thắp hương từ biệt cha tôi, mặt khác trong lòng cũng muốn tìm đáp án có nhiều câu hỏi.
Cô đề xuất sẽ đi cùng tôi, nhưng tôi kiên quyết từ chối.

- Con có còn trẻ con nữa đâu. Con đốt cho cha con mấy nén vàng rồi trở về ngay. Tôi nói.

Mấy ngày hôm nay khớp chân cô bị sưng đau nên cô cũng không quyết tâm đi.

Ngôi nhà tổ vẫn là nhà ngói ba gian, nhưng vào lúc nông nhàn mùa đông năm ngoái, thôn đã cử người tu sửa lại những chỗ bị dột nát. Nhưng trong khung cảnh của các ngôi nhà lớn bé xung quanh, trông nó nửa cũ nửa mới, cũng có chút cọc cạch, luộm thuộm. Đặc biệt là nóc nhà đầu hồi phía tây, rõ ràng nó thấp hơn một chút. Tóm lại, hình ảnh thô kệch, dường như chỉ là để chứng kiến lai lịch và vận mệnh của tôi.

Cây dải quạt cũng đã bị chặt đi, nói là bán lại cho thôn, xem như sung vào số tiền công sửa nhà mà lẽ ra chúng tôi phải trả. Không còn sự bảo vệ và bầu bạn của cây dải quạt, ngôi nhà tổ trông càng lạ lẫm.

Đúng vào ngày xuân hoa cỏ mơn mởn, những cây đậu tằm trước và sau nhà đua nhau khoe hoa màu tím nhạt. Chỉ có chúng dường như còn mỉm cười nghênh đón tôi trở về ngôi nhà cũ.

Tôi quỳ trên đất, từ xa vái lạy cha tôi, đương nhiên còn cả mộ ông bà nội (đáng tiếc là tôi chưa từng biết mặt họ), lặng lẽ đốt giấy tiền, nuốt nước mắt từ biệt cha:

- ... Cha ơi, con sắp “lấy chồng xa” sang Mỹ “lăn lộn giang hồ”. Con bất đắc dĩ mới phải làm hạ sách này, mong cha phù hộ cho con, tha thứ cho con, đứa con này từ sau không còn thường xuyên được thấy cha, nhưng con sang bên đó, cũng sẽ thường xuyên đốt giấy tiền cho cha. Con cũng sẽ mang theo ảnh cha, mang theo lá bạc cha cho con... để chúng và con nương dựa lẫn nhau...

Tôi đốt xong giấy tiền thì trưởng thôn cho người bảo tôi sang nhà anh ta ăn cơm.

Trong lúc ăn cơm, tôi không đừng được bèn thăm dò nguyên nhân cái chết của cha. Anh ta ngập ngừng muốn nói, nhưng vợ anh ta liên tục nháy mắt, vậy là cứ chùng chình hai ba lượt.
Trong lòng tôi không thoải mái, cơm nước xong xuôi liền mượn cớ cáo từ.

Đầu tiên tôi đến nhà thím Ba, nhà bà ta ở phía bắc sông nhánh, gần con kênh dẫn nước mạn tây. Nhưng chú Ba nói rằng thím ấy đã đi thăm người thân, ngày mai mới trở về.

Tôi đành phải vội vã quay trở lại con đê sông nhánh.

Con sông lớn này, một số năm trước sau khi Trấn Bình sở hữu nhánh sông Hà Đường, đã cho đào thêm một con sông lớn đâm thẳng ra mạn đông tây, người trong thôn đều gọi là nhánh. Nghe nói ngược nhánh sông lên sẽ gặp sông La Mã, thông với Trường Giang.

Tôi đứng trên bờ đê, hướng về ngôi nhà ngói ba gian của chúng tôi để định vị, lại hỏi một người phụ nữ trung niên đang xuống bến sông rửa rau, bỗng phát hiện ra nơi mình đang đứng là vị trí giữa con đập Long Bối năm xưa. Cũng có nghĩa là, hai mươi hai năm trước, phía dưới chân tôi chính là dòng nước cuộn đỏ, tấm thân bọc chiếc yếm nằm trong “nửa chiếc thuyền vuông” của tôi từ đây dạt qua... nhưng, ai có thể ngờ, đứa cô nhi phiêu dạt trong dòng nước năm xưa đến nay lại thật sự sắp phiêu diêu vượt bể?

Sau đó ánh mắt của tôi chăm chú hồi lâu vào mặt nước vân vẩn đục trong nhánh sông lớn. Tôi cố gắng tưởng tượng mình năm đó, đã từng yên lặng nằm trong chiếc chậu gỗ nhỏ đó, chẳng hề kinh sợ tiếng mưa tiếng gió gào thét bên ngoài tàu lá sen, chốc chốc bị xoáy tròn trong dòng lũ xiết, rồi thuận dòng trôi xuôi, cuối cùng hoàn thành một chuyến phiêu lưu huy hoàng có lẽ là ít tuổi nhất trong lịch sử nhân loại.

Nhưng đâu mới là điểm xuất phát của chuyến phiêu lưu của tôi? Lại là ai đã chuẩn bị cho tôi “con thuyền vuông” đó?
Sẽ là người đã từng kéo tôi đứng dậy trên bờ ruộng, người có hai lúm đồng tiền một to một nhỏ, và đã từng nhét cho tôi chiếc bánh ngô sao?

Người đàn mất trí, người đàn bà mất trí, mất trí... tôi thật sự là hậu duệ của một người đàn bà mất trí sao? Phải chăng cô ấy không thể nuôi dưỡng nổi tôi, mới không thể không...?
Nhưng, cô ấy còn sống không?

Đó là người gọi là Mỹ Hoa đã yên giấc ngủ dài trong khu vườn rau nhà bà Tư, phải chăng là cô ấy? Nếu như không phải cô ấy, vì sao cô tôi lại muốn dẫn tôi đến lạy trước ngôi mộ đó?

Tôi đã nói, tôi không phải là một người có tầm hiểu biết uyên bác, cho dù tôi có ngu si, cũng còn chút ít tâm linh ứng cảm của những người cùng máu mủ ruột rà bình thường... nhưng, bởi tâm tính tôi có chút kiêu ngạo và có lúc đột nhiên nảy sinh tình cảm oán hận, nhất thời còn chưa chịu thừa nhận mà thôi.

Nhưng bước chân của tôi đã hướng về phía trước, hướng đến bao nhiêu dấu hỏi dồn nén trong đầu tôi, hướng tới phía nhà bà Tư, cất bước...

Khi nhìn thấy ngôi nhà hai gian thấp lè tè của bà Tư, tôi dừng lại hỏi một ông cụ già đang tắm nắng trước thềm nhà:

- Ông cho hỏi, ở thôn ông có người đàn bà mất trí nào không?

- Người đàn bà mất trí? Ông già sững người giây lát, ngờ vực nhìn tôi hỏi lại, rồi ông ta ngồi thẳng dậy, nói: - Có. Nhưng cô ấy chết mười mấy năm rồi. Cô hỏi để làm gì?

- à, trước đây cháu đã gặp một lần, tiện đây hỏi vậy thôi. Cháu cảm ơn.

Tôi nói rồi vội vã bước đi.

Khi tôi tìm đến bà Tư, bà đang hái rau trong vườn.

Tôi gọi nhưng bà Tư chẳng hề nghe thấy. Tôi bèn gọi to lại một lần nữa, bà ta mới ngoảnh đầu lại.

- Cô tìm ai?

Bà Tư nghi ngờ hỏi, vẫn còng còng đứng đó, hai tay nắm hai túm cải còn cả gốc rễ đầy đất cát.

- Cháu là Thạch Ngọc.
Tôi nói, loạng choạng dậm dậm dũ đất bùn ruộng bám ở gót giầy.
- Thạch Ngọc?
Bà Tư hỏi lại, nhưng vẫn lắc đầu, biểu thị rằng không quen biết tôi.
- Cháu là cháu của cô Tiểu Lan.
Tôi nói to hơn, nghe rõ cả tiếng hét của mình
.
Bà già mắt mũi kèm nhèm lại lướt nhìn tôi một lượt từ đầu tới chân, cuối cùng chợt hiểu:

- Cháu là –– cháu của cô hai Thạch Lan...

Bà Tư nói, bờ môi lập bập, bỗng nhiên thả mớ rau ở tay ra, nghiêng ngả bước ra khỏi vườn rau, dường như muốn nắm lấy tay tôi, nhưng ý thức được tay mình còn đầy bùn đất, vội vã rụt tay lại, run run giơ lên trước ngực:

- à, à, vào đây.
Cuối cùng bà Tư cũng lên tiếng.

Chúng tôi bước vào gian phòng, bà Tư rửa tay trong bồn rửa chân gỗ trước cửa, rồi bước vào nhà nhặt một chiếc ghế con để tôi ngồi ngay sát cửa, nói:

- Trong nhà tối lắm, lại có khói, cháu ngồi đây đã, để bà đi pha trà.

Nói rồi bà lại loạng choạng đi về phía bếp.
- Thôi bà.

Tôi đứng dậy, muốn gọi bà Tư lại, nhưng bà vẫn kiên quyết nói.

- Thế sao được? Lần trước hai cô cháu cháu đến, ngụm nước cũng chẳng kịp uống...

Tôi đành phải nghe theo bà ta.

Nhưng, tôi ngồi trên chiếc ghế chưa đầy hai phút đã muốn đứng dậy, bước đến bếp giúp bà Tư nhen lửa. Lúc đầu, bà Tư không chịu, phải giằng co mãi mới thôi.

Thế là bà Tư lại hớt ha hớt hải cắt hành tỉa hẹ, lấy trứng gà trong chum ngô... Tóm lại, đợi khi tôi ngồi trước bàn ăn nho nhỏ của bà thì trước mặt đã bày một đĩa xôi lạc, một đĩa trứng rán, một bát trà táo đỏ, còn có cả nồi bánh rán dầu vàng vàng, mong mỏng và giòn.

Sau đó, bà Tư ngồi trên chiếc ghế đối diện với tôi, vừa giục tôi ăn, vừa rỉ rả vẻ có lỗi:

-... Không biết cháu đến, chẳng có gì để tiếp đãi. Hôm nay, cháu nhất định không được về, bà đi mua ít thịt, mua con cá...

Tôi mới dùng bữa trưa xong chưa lâu nên không đói, nhưng tôi biết, nếu như tôi không ăn, trong lòng bà sẽ cảm thấy rất buồn rầu, đành miễn cưỡng ăn cố một chút.

- Bà, bà cũng ăn một chút đi.

Tôi nhìn thấy bà Tư chỉ cầm đũa để trước mặt mà không gắp, bèn nói.

- Không, cháu ăn đi, cháu ăn đi, ăn nhiều vào, bà vừa mới ăn xong.

Bà Tư nói, ánh mắt chăm chú nhìn tôi, dường như tìm kiếm hồi ức xa xăm trên người tôi.

Cuối cùng, tôi đã uống xong “trà”. Đặt bát đũa xuống, do dự một lát, nói:
- Bà à, cháu muốn hỏi bà một chuyện.
- Chuyện gì?

Trên gương mặt đượm sương gió của bà thoảng qua chút kinh hoàng không dễ nhận thấy, hai tay lóng nga lóng ngóng lau lau vào cạp váy.

- Bà có biết ở thôn này trước đây có một người đàn bà mất trí không?

- Biết, đấy là con Mỹ Hoa. Nó chết rồi, cháu hỏi làm gì?

- Cháu muốn biết rốt cục có phải cô ấy là mẹ đẻ của cháu không?

Tôi bất ngờ hỏi.
Bà Tư nghe xong, bỗng nhiên hoảng loạn, nói năng lộn xộn:
- ừ, không, không. Cháu nghĩ gì mà hỏi đến điều... Cô Hai cháu đã nói với cháu những gì?

- Không, cô Hai không nói gì. Tự nhiên cháu đoán vậy.

- ừ, không phải, không phải đâu. Có thể cháu nhầm rồi.

Cuối cùng bà Tư thở phào, đứng dậy đi về phía bếp đun. Bà Tư như muốn lấy một cái gì đó, nhưng sờ sờ cái này, lần lần cái kia rồi lại bỏ xuống, cuối cùng vẫn hai tay không trở lại:
- Cô Hai cháu có khoẻ không?

Bà Tư xoay hỏi sang chuyện khác.

- Vẫn khoẻ. Tôi lại nói: - Bà Tư, bà có thể ngồi xuống không? Cháu vẫn còn rất nhiều câu hỏi muốn hỏi bà.

Bà Tư hốt hoảng dè dặt ngồi xuống trước mặt tôi.

- ... Cháu biết có thể bà không muốn nói, cô Hai cũng vậy. Nhưng cháu đã lớn rồi, rất muốn biết thân thế của mình. Cháu nghĩ bà biết, cho nên cháu mới quyết tìm đến chỗ bà. Bà yên tâm, cháu bảo đảm sẽ không nói lại chuyện với cô Hai đâu...
Bà Tư do dự giây lát, hai môi giật giật nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu:
- Không, bà không biết, thật sự chẳng biết gì cả.

Tôi cũng do dự. Tôi tin bà Tư nhất định biết bí mật về thân thế của tôi và cũng tin rằng bà Tư có thể là bà ngoại của tôi, nếu không, những biểu hiện vừa rồi của bà sẽ không hoảng loạn và luống cuống như vậy. Nhưng nếu như một người già không muốn thổ lộ chân tình với mình, như vậy chứng tỏ nhất định có điều gì khó nói, mình nỡ bức bách người ta ư? Hơn nữa, thái độ của bà Tư cũng đã khiến tôi có một ấn tượng sâu sắc –– nguyên nhân bà Tư không chịu nói với tôi, đúng như những gì mà cô tôi luôn nói, dường như là để không gây hại gì đến tôi. Tôi chợt nản lòng, một thể xác chẳng xứng đáng đã mang lại cho tôi đủ điều tủi nhục rồi, hà tất phải lại phải tìm đến cái thân thế không rõ ràng của mình để chuốc thêm phiền não và khó xử?

Nhưng lòng hiếu kỳ vẫn khiến tôi hỏi tiếp những câu dưới đây ––
- Bà chỉ có một con thôi à?

- ừ.
Bà Tư gật đầu.
- Cô ấy có lấy chồng không?
- Không, một đứa con mất trí thì sao lấy được chồng.
- Nhưng –– có lẽ cháu không nên hỏi, vì sao cô ấy chết?
- Nhảy sông, ở bờ tây con sông này.
Bà Tư dụi dụi mắt.
- Cô ấy mất bao năm rồi?
- Gần mười bốn năm.
Bà Tư cẩn thận bấm bấm đốt tay rồi nói với tôi.

Trong lòng tôi chợt rùng mình, năm đó cha tôi cũng qua đời.

- Cháu đã gặp con gái bà một lần. Tôi nói: - Cô ấy đang làm ruộng, mặc chiếc áo cánh hoa, lại còn cho cháu một chiếc bánh ngô...

- ờ, lúc về nó cũng đã nói thế, nó biết cha cháu, ông ấy đã nom bệnh cho nó, nhưng ngày ấy tâm tình cha cháu không tốt, cũng không hỏi han nó, khi nó về nhà có vẻ không vui...
.....
Cuối cùng tôi kết thúc cuộc điều tra về thân thế của mình một cách đầu voi đuôi chuột.

Nói thật lòng, tôi chẳng còn hứng thú đối với việc làm rõ thân thế của mình.

Thực ra, từ khi tôi hiểu rõ người chôn trong vườn rau kia là một người đàn bà mất trí thì tôi đã dám chắc chắn cô ấy có một mối liên hệ gì đó với tôi. Cô tôi nói dối đó là em út của cô (làm sao bỗng dưng cô lại có một cô em út, mất trí được chứ), đó cũng chẳng ngoài mục đích để tôi có cơ hội được đến lạy trước mồ mẹ tôi một lần mà thôi. Hơn nữa, từ miệng của bà Tư tôi đã có được một thông tin quan trọng –– đó là Mỹ Hoa chưa từng lấy chồng. Cho nên, nếu như cô ấy thực sự là mẹ đẻ của tôi, tôi cũng chỉ có thể là một đứa con hoang.

Người đàn bà mất trí, đứa con hoang... đây lẽ nào lại chính là những việc mà tôi muốn làm sáng tỏ?

Tôi chợt hiểu, sở dĩ cô không muốn tôi biết về thân thế của mình, cũng vốn là sợ tôi không thể chịu đựng nổi cú sốc này...
Ôi, vận mệnh đau thương của tôi, còn người mẹ số mệnh khổ ải kia của tôi...

Chẳng biết sao, tôi bỗng muốn xuất xứ của mình là khoảng trắng mà không một ai biết, hoặc giả thật sự là từ khe đá nứt chui ra, trứng được ấp nở trong lá sen...

Nhưng tôi không thể không ? ý thức được rằng, bà Tư mắt lòa tai điếc, lưng còng trước mặt tôi đây, có thể chính là người thân duy nhất có cùng dòng máu với tôi trên thế gian này. Nhưng, vì sao bà lại không chịu thừa nhận mình là bà ngoại của tôi? Là bởi vì không có trách nhiệm nuôi dưỡng tôi nên cảm thấy đau khổ và ân hận, hay là lo lắng một khi tôi đã hiểu được thân thế của mình thì sẽ quay lại oán trách?

Đúng thế, năm xưa sao các người lại nhẫn tâm vứt bỏ thả tôi trôi sông?

Trong lòng tôi bỗng cuộn lên nỗi đớn đau và buồn thảm.

Nhưng tôi lại nhìn bà Tư đáng thương, trong lòng trào dâng sự cảm thông và thương hại. Ờ, một bà già cô độc như ngọn đèn tàn trước gió, vì sao tôi lại nỡ lấy chuyện xưa như cơn ác mộng để quấy quả bà? Vừa rồi bà Tư đã không muốn phá thủng cửa sổ giấy mỏng tang ngăn cách giữa chúng tôi thì hãy để thuận theo lòng của bà vậy!

Tôi đứng dậy, chỉ dành lại một chút tiền vé xe, số còn lại đặt tất trên bàn.

Bà Tư lại một phen đưa đẩy, nhưng tôi bắt buộc bà phải nhận.
Sau đó tôi bước đến vườn rau trước mặt, lặng lẽ đứng trước nấm mồ bên cây đào, lấy mấy nén tiền giấy còn lại ra, quỳ xuống, chậm rãi châm lửa...

- Người mẹ đáng thương, đứa con đáng thương, giữa chúng ta, ai sẽ bất hạnh hơn ai?...

Tôi nghĩ miên man, bỗng chợt thấy cô ấy chẳng phải là mẹ của tôi mà là người chị sinh song của tôi, hai quả mướp đắng cùng một dây gốc dây khô...

Đốt xong tiền giấy, bỗng một cơn gió ùa tới, cuốn tất cả những bụi tro bay vào thinh không. Tôi sững người, ngửng mặt nhìn những đóm tro tàn chao liệng trên không, mới? Ý thức được rằng đó có thể là người mẹ dưới đất của tôi đã bằng một phương thức đặc thù giao hoà với tôi...

Tạm biệt, mẹ, tạm biệt, mẹ; tạm biệt, quê hương...

Mặt trời sắp xuống núi. Tôi cáo từ bà Tư, hớt hải trên con đường trở về thành phố. Nhưng chưa đi được bao xa, tôi đã lạc đường. Đến khi tôi hiểu ra, tôi phát hiện mình đang đứng giữa sân đập lúa mì, bên trái là đống cỏ, bên phải là một trụ đá xanh xám vuông vuông dài dài, lớp ngoài sần sùi dùng để buộc trâu...
Tôi bỗng nhớ ra, đây chính là cảnh cuối cùng trong cơn ác mộng, cũng là nơi mà bảy tám thằng đàn ông và một mụ đàn bà thay phiên hãm hiếp tôi...

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569