Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tử cấm nữ - Chương 28

17/07/2007

“Xin chớ hỏi tôi từ nơi nào đến
Quê hương tôi ở mãi phương xa
Vì sao lưu lạc
Lưu lạc viễn phương
Lưu lạc...”

Tôi xách đôi giầy thể thao màu trắng đi dạo trên bãi biển. Bầu trời đầy sao, bên tai tiếng sóng biển đập thì thùm, tôi khe khẽ hát bài hát mang tên Cây trám. Ca từ không còn nhớ lắm, nhịp điệu cứ thong thả ngân nga, có chút gì bi ai, thê lương, băn khoăn, day dứt.

Những con sóng dưới chân, nước biển lành lạnh thỉnh thoảng ào tới, lặng lẽ hôn khắp bàn chân rồi lặng lẽ rút đi. Quay lại nhìn, những dấu chân đã bị xoá sạch trơn chẳng để lại một chút dấu vết gì.

Tôi đi đến lúc hơi mệt, bèn ngồi xuống chỗ cát khô cách khá xa mép nước.

Những du khách đi men theo bờ biển đã vãn, lác đác như sao sớm. Cầu cảng Santamonica như cánh tay vươn ra biển sâu, gần đó đèn nến sáng choang, người đi lại tấp nập như mắc cửi.
Tôi nhìn ra đại dương đen kịt, trong lòng chợt có những con sóng ở một cõi thăm thẳm từng đợt nổi lên, tràn qua, xoáy vào lòng...

Sau khi rời bỏ Dabruce, tôi dự định chuẩn bị đi học tiếp, nhưng vì chưa tốt nghiệp đại học nên phải học lại từ đầu, học phí rất cao, cho nên tôi thấy quá khó mà nản lòng. Tôi nghĩ đi nghĩ lại, quyết định cứ đi làm thuê kiếm tiền trước rồi tính sau. Người ta nói sống đến già, học đến già, có tiền thì lại ung dung đi học cũng chẳng muộn.

Trước khi rời bỏ Dabruce tôi cũng đã thi lấy bằng lái xe, và bỏ ra một nghìn hai trăm đô la để mua một chiếc xe Toyota cũ. Có xe của mình cảm giác thật tuyệt vời, dường như mới mọc thêm đôi chân vạn dặm, đi đi lại lại tiện hơn rất nhiều. Vậy là tôi chuyển đến ở phố A nơi tập trung tương đối đông người Hoa ở phía đông Los Angeles, tiếp tục làm phục vụ trong một khách sạn tương đối cao cấp. Tiền bo ở khách sạn này không đến nỗi nào, gần gấp đôi ở khách sạn nhỏ trước đây, khi thuận lợi thu nhập hàng tháng có thể được hai ngàn đô la. Như vậy, trừ tiền thuê phòng và những chi tiêu cần thiết khác, hàng tháng tôi cũng có thể để lại được hơn một nghìn đô la. Tôi đã có kế hoạch, một khi số tiền chắt bóp được lên tới hàng năm con số, tôi sẽ trở về nước thăm cô một chuyến.

Thông tin giữa tôi và cô chưa hề bị gián đoạn, vào những dịp tết nhất, tôi cũng thường xuyên gọi điện về hỏi thăm cô, và thường xuyên gửi tiền về cho cô, dặn dò cô không được quá tiết kiệm, cái cần dùng thì cứ dùng. Điều đáng tiếc là, ở nhà cô không lắp điện thoại, mỗi lần gọi về đều phải nhờ vả nhà người khác, rất bất tiện.

Số tiền tiết kiệm của tôi tăng lên rất nhanh, mới chỉ có tám tháng làm lụng tôi đã có vạn đô la. Tôi đang dự định vào mùa xuân sẽ trở về nước thăm cô. Một hôm, có cô gái làm cùng bỗng thì thầm với tôi, có một công ty đầu tư gọi là “Tập đoàn tài chính Tây Dương” đang tuyển nhân viên, đầu tư một vạn đô la, mỗi tháng sẽ được nhận hoa hồng một ngàn năm trăm đô la. Lại nói ông chủ này trước đây là thiên tài gửi tiền ngoại tệ, đã mở ở San Francisco hơn nửa năm, ổn định kiếm lãi. Lời cô ấy đã khiến tôi động tâm, bèn cùng cô ấy đến đó xem xét, quả nhiên thấy rất lớn, quy mô hoành tráng, chỉ riêng văn phòng cũng đã chiếm gọn cả toà lầu ở khu phố náo nhiệt, chỉ ngại trong công ty có quá nhiều lưu học sinh Trung Quốc, tôi lo ngại lâu ngày sẽ chạm mặt người quen nên không tham gia, nhưng tôi đã giao cả một vạn đô la đầu tư dưới tên cô ta. Không ngờ hơn một tháng sau, một đồng lãi cũng chẳng thấy đâu mà nghe nói công ty vi phạm quy định, bị niêm phong điều tra, ông chủ thì trốn chạy biệt vô âm tín... cho nên những gì dành được của tám tháng cần lao của tôi bỗng chốc bốc hơi, không cánh mà bay.

Đúng lúc này cô tôi gửi thư tới, nói là từ tết đến giờ, sức khoẻ cô không được tốt lắm, thường xuyên đau đầu, rất muốn tôi sớm trở về. Tôi dự định vay Dabruce ba ngàn rưỡi đô la, nhưng khi lái xe đến trước cửa nhà anh bỗng nhiên lại do dự, đành quay lại bãi biển này...

Tôi nhìn đồng hồ, đã sắp chín giờ, thấy hơi lạnh, bèn lên khỏi bãi biển, đến chỗ nước ngọt rửa chân đi giầy.

Kế hoạch trong lòng tôi là thế này: sau khi trở về sẽ gọi điện cho cô, nếu như bệnh tình không quá nặng, đợi đến cuối năm tôi sẽ về.

Tôi thật sự không muốn mình lại mang nợ Dabruce một điều gì nữa.

Tôi rửa chân đi giầy xong, đang lúc muốn đến bậc thang lên đầu bãi, chợt nhìn thấy một người đàn ông phương Đông dong dỏng vừa vượt qua sau tôi, bỗng anh ta dừng lại nhìn tôi phân vân.

Anh ta đứng xoay lưng với cột đèn nên tôi không nhìn rõ mặt, vì thường xuyên có người chăm chú nhìn tôi như vậy, nên tôi cũng không lấy làm điều, nhưng khi tôi đi ngang qua anh ta, bỗng nghe tiếng gọi giật giọng:

- Thạch Ngọc.

Tôi ngoái vội đầu lại, nhận ra người đó là Thường Đạo.
Anh gầy đi rất nhiều, dáng vóc to lớn chỉ còn lại khung xương, hốc mắt trũng sâu, lưỡng quyền nhô cao.

- Ra anh! Sao anh lại ở đây? Tôi rất kinh ngạc.

- Đúng thế. Anh cũng chẳng thể ngờ lại gặp em ở đây. Em, tốt chứ?

Thường Đạo nói, trên gương mặt không giấu nổi nét vui mừng tràn trề.

- ờ... tốt, tốt. Tôi luống cuống trả lời.

Tôi không biết đáng mừng hay đáng lo. Trên bãi biển nơi dị quốc tha hương này, gặp lại một người bạn cùng trường, một người quen là việc khiến người ta vui vẻ và phấn khởi. Hồi tưởng lại chuyện xưa khi còn ở trường Thường Đạo đã từng cho tôi cả giỏ tôm hùm, anh đã để lại ấn tượng rất tốt trong tôi. Nhưng điều khiến tôi thấp thỏm bất an là tôi không biết anh có nghe được những tin đồn kia không...

- Tìm một nơi ngồi đã, được không?

Thường Đạo nói. Trong bóng tối, mắt anh sáng ngời, giống như hai đốm hương đỏ trong khám thờ Phật tối.

- Được. Tôi nói, nhưng lại hỏi: - Ngồi đâu bây giờ?

- Đến bên kia đi, chỗ đó ít người, tương đối yên tĩnh.

Thường Đạo chỉ tay về tận cùng bãi. Nơi đó nhìn ra xa ra, ánh đèn sáng láng.
- Anh đến từ lúc nào thế?
Tôi vừa đi vừa hỏi.
- Cuối năm Tám Chín.
- Du học à?
- Đúng, mà cũng không. Anh đến để tìm một người.

Anh nói, ngữ khí mang chút bí hiểm.

Trong lòng tôi chợt khẽ rùng mình, không đừng được cười nói:
- Người yêu, đúng không?
- Đúng, mà cũng không đúng.
Thường Đạo nhìn tôi cười.
- Anh rất thích đọc Quan Tử mà.
Tôi cũng cười.
- Nhưng anh nói thực mà.
Thường Đạo vội cải chính.
- Anh học ở trường nào?
Tôi lại hỏi.
- Tốt nghiệp lâu rồi.
- Thế thì công việc tốt rồi?
- Sống dở chết dở ở một tờ báo Trung văn.
- Nói thế, anh là một nhà báo?
- Chỉ mưu sinh mà thôi. Đương nhiên, họ đồng ý giúp làm thẻ xanh.
....
Trong lúc nói chuyện, chúng tôi đã đi đến tận cùng bến cảng. Đón gió biển thốc lên mặt, vịn vào lan can sắt nhìn ra xa, chỉ thấy những con sóng đen dưới chân ào tới, những đợt sóng ào ào trong đêm.

Lại đi quanh một vòng, phát hiện ra có mấy người Mexico đang câu cá. Những chiếc giỏ đằng sau tấm thân khom khom của họ đều rỗng không.

- Anh có thường tới đây câu cá không?

Tôi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Thường Đạo đang chăm chú nhìn mình
.
- ờ, không, anh đã bỏ ác theo thiện rồi, không sát sinh. Nhưng anh thích tới đây ngắm biển, nghe biển, nghe biển... Có lúc anh nghĩ, vùng nước này gọi là biển Thái Bình Dương thực ra thông với vùng biển ở quê anh, nước ở hai nơi đã quyện vào nhau từ lâu, không còn nhận ra đâu là ở đây, đâu là ở bên kia. Chỉ có điều nước biển ở quê anh xanh hơn nhiều, sạch hơn nhiều và linh thiêng hơn... em kể về mình đi, mấy năm vừa rồi sống thế nào?

- ờ. Tôi cảm thấy mình bị chiếu tướng, cũng không biết Thường Đạo hiểu về việc của mình như thế nào, bèn ậm ừ nói: - Cũng như thế, tạm bợ qua ngày mà.

Thường Đạo bỗng trầm lặng một lát rồi chợt lên tiếng:

- Hình như em béo hơn đấy. Thấy còn chưa thoả đáng, anh lại bổ sung: - ý của anh là em có hơi béo hơn trước.

Tôi bất giác mỉm cười, hiểu được ý tốt của anh ta, bèn nói theo:
- Anh cũng gầy đi nhiều.
- Nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo.
Thường Đạo cười, giơ tay bưng mặt và đầu.
Câu chuyện của chúng tôi bỗng đến đây chợt dừng.

Nói đến cùng, tôi không muốn người quen chen vào cuộc sống của mình, đồng thời có thể cảm giác rõ được hiện trạng của tôi, vì vậy tôi luôn luôn nhắc nhở mình không nên nói chuyện quá nhiều với Thường Đạo, biểu hiện quá thân mật, ngày ở trường cũng chỉ gặp nhau mấy lần. Bởi vậy tôi đưa ánh mắt nhìn ra biển cả đen ngòm, nhìn vào hư không tĩnh lặng dưới chòm sao lấp lánh.

Nhưng tiếng Thường Đạo nặng trình trịch dường như không phải ở bên tai, mà là từ biển rộng bao la, từ ngút tận bờ bên kia vẳng lại:

- Thạch Ngọc, anh vạn dặm xa xôi đến nước Mỹ, em có biết là tìm ai không?

- Tìm ai? Làm sao em biết được. Tôi sững người, cười đùa: - Chắc là tìm em.

Thường Đạo chợt biến sắc mặt, hai mắt trân trân nhìn tôi, bỗng nhiên nói:

- Đúng, chính là tìm em. Anh trút hơi thở dài, chợt dừng lại ngoảnh mặt đi nơi khác rồi mới nói tiếp: - Anh chỉ biết em ở Los Angeles. Hơn hai năm nay, cứ rỗi là anh lại đi tìm em khắp nơi, tìm hỏi tin tức về em, anh đã đi gần khắp các trường đại học. Anh cho rằng mình không thể tìm được em, nào ngờ hôm nay lại được gặp em trên bãi biển này...

- Em không đi học, từ trước đến giờ vẫn đi làm thuê. Nhưng, vì sao anh lại tìm em?

Tôi nói, bán tín bán nghi nhìn Thường Đạo, cảm thấy rất lạ trong lòng “Mình chẳng nợ tiền anh ta và cũng chẳng có ước hẹn gì, vậy anh ta tìm mình làm gì? Lẽ nào Ngô Nguyên nhờ cậy?”

- Vì sao? Anh cũng đã từng hỏi mình như vậy. Vì sao? Vì sao? Tối qua anh vẫn còn hỏi như vậy. Anh chỉ biết từ sau buổi tối anh ở nơi thực tập trở về thì mới biết rằng em đã rời trường, đã chia tay với Ngô Nguyên. Anh hồn phiêu phách lạc... dường như một phần cuộc sống không tồn tại. Anh đã không để ý tới tất cả ––
Tim tôi thót lên, chợt hiểu mình đã gặp một gã “si tình”...
- Vì sao anh lại phải thế chứ?
Tôi nói giọng lạnh lùng cắt ngang lời Thường Đạo.

- Em hãy nghe anh nói, chẳng phải anh bốc đồng nhất thời. Thật mà, anh tin rằng, trong cõi thẳm sâu chúng ta đã có sự ràng buộc nào đó. Cho nên, anh hy vọng có thể cùng em, làm một người bạn trung thành với em nhất, cùng em đi qua quãng đời dằng dặc...

- Anh đang nói đùa đấy chứ? Không có người nào có thể làm bạn cùng em, đường em chỉ mình em đi. Chắc anh cũng đã nghe nói rồi, em là một người phụ nữ không hoàn chỉnh...

- Không, đừng nói thế. Anh ta nói rồi vung mạnh tay, chặn không cho tôi nói tiếp: - Anh đã biết hết rồi, chính vì vậy anh mới tìm em. Thật vậy, Thạch Ngọc, em đừng chán nản như vậy. Trong lòng anh, em mãi mãi duy nhất. Trên thế gian này nhất định còn có một tấm chân tình độc nhất vô nhị làm bạn với em.

Tôi cười lạnh lùng:

- Được rồi, Thường Đạo, đừng nói nữa. Trên thế gian này em sợ nhất hai chữ chân tình, nó khiến em không chịu nổi. Xin lỗi, em hơi lạnh, anh cũng đừng nói những lời ngốc ngếch nữa, đừng nghĩ ngợi lung tung. Mau về đi. Thật mà, em không đáng để anh phải mất công mất sức đi tìm như thế đâu.

Nói rồi tôi đứng dậy, chuẩn bị bước đi.
Thường Đạo thấy vậy cũng đứng lên, luống cuống nói:

-... Có thể em đã hiểu nhầm, Thạch Ngọc, anh chỉ muốn làm một người bạn đáng tin cậy của em, người bạn tri tâm, người bạn trung thực...

- Vậy em cám ơn anh, em sẽ ghi nhớ. Chỉ có điều em cũng muốn nói với anh, mấy năm nay, em đã rất bình tĩnh, em không muốn khơi lại vết thương của mình, cũng không muốn nghĩ đến chuyện cũ. Thạch Ngọc trước kia, Thạch Ngọc quen biết anh nay đã không còn nữa rồi, mất rồi, chết rồi. Hiện nay tên tiếng Anh của em là Fanny. Rất nhiều người gọi nhầm là Funny, cũng tốt. Em cũng muốn mình vui lên một chút, cười lên một chút, chỉ e đó là sự hài hước chua cay...

Thường Đạo không nói, ánh mắt khó hiểu nhìn tôi.

- Được rồi, tạm biệt, rất vui mừng vì đã gặp anh ở đây.
Tôi nói một câu rất khách khí, chìa cánh tay phải về phía Thường Đạo.

Thường Đạo chần chừ nắm lấy, đấy là một cánh tay cứng cáp khoẻ mạnh. Sau đó, Thường Đạo nói:
- Anh tiễn em nhé.
Thường Đạo lặng lẽ cùng tôi ra đến bãi đỗ xe bên đường.
- Em có thể cho anh số điện thoại không?
Thấy tôi sắp lên xe, Thường Đạo hỏi.
- Đương nhiên.
Tôi đáp liền, trong lòng vẫn còn chút do dự, nhưng thấy ánh mắt mong đợi của anh thì mềm lòng. Thường Đạo vội đặt cuốn sổ vào lòng bàn tay, đồng thời ghi số điện thoại của mình trên tấm danh thiếp của người khác rồi đưa cho tôi.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569