Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tử cấm nữ - Chương 3

16/07/2007

Con hẻm hun hút, tận cuối ngõ nhỏ, ngói xám tường xanh, cánh cổng sơn đen, khung cổng cao cao, thềm đá rộng thênh, tường gạch thẳng đứng, trúc mai ken dầy, dưới mái hiên để chum chứa nước mưa… đó là nhà tôi.

Một ngày trong kỳ nghỉ đông. Cô tôi về quê, nói rằng hai ngày sau mới trở lại.

Rất khuya, tôi vẫn còn nằm trên giường đọc sách, đó là cuốn Trà hoa nữ của Dumas(1). Trước đây tôi đã từng xem qua, rất hợp với tôi. Nay xem lại có chỗ bất đồng. Tôi dở qua mấy lượt, bỗng ôm sách trước ngực suy nghĩ về vận mệnh thê lương của nàng Marguerite, càng ngẫm càng thấy cuộc sống của mình đã bĩ cực thái lai, tương lai như gấm.

Tháng Giêng là lúc người ta đi thăm hỏi người thân bằng hữu. Tối đó, Ngô Nguyên cùng cha mẹ tới nhà người dì út ăn cơm, anh đã hẹn sau bữa cơm sẽ đến với tôi.

Tôi dự cảm tối nay sẽ xảy ra chuyện gì đó, tâm tư không để ý nổi vào cuốn sách. Từ khi quen biết, yêu thương nhau bấy nhiêu năm, phòng tuyến cuối cùng –– sự hoà quyện giữa tâm hồn và thể xác, cọ xát xác thịt vừa là cạm bẫy, vừa là cái quyến rũ chết người. Trước đây ở trường, trong phòng ngủ sinh viên có muôn cái bất tiện, lại sợ người khác phát hiện báo cho mọi người biết, tạo thành tin xấu. Nhưng bây giờ đang ở nhà của tôi, không người dòm ngó, không có kẻ phiền nhiễu, cái quan trọng hơn là tôi vừa qua kỳ kinh –– bọn nữ sinh viên từng to nhỏ với nhau, vào lúc này thì không thể mang thai.

Nhưng, sao giờ Ngô Nguyên vẫn chưa tới?

Tôi đẫn đờ nhìn vào trang sách, nhưng tâm trí luôn để ngoài ngõ, ngoài cổng. Cơn gió lao xao, tôi cũng giật mình bật dậy, lắng nghe để phân biệt đâu là tiếng chuông xe đạp rung rung của anh, đâu là tiếng bước chân lạo xạo.

Tiếng chuông đồng hồ điểm 11 giờ đã lâu. Mười một rưỡi Ngô Nguyên vẫn chưa xuất hiện. Tôi nghĩ anh có thể lỡ hẹn, trút một hơi thở dài thất vọng, thay quần áo đi ngủ. Nhưng, đúng vào lúc này, vòng xích ngoài cổng vang lên.

Tôi xỏ giầy, mở cửa chạy ra ngoài sân, con mèo trắng Ba Tư mà cô rất yêu như tên bắn vọt ra trước tôi kêu “meo, meo, meo”.
Tôi khẽ kéo then cổng, mở hé cửa, Ngô Nguyên hấp tấp chen vào.
- Sao đến muộn thế?
Tôi đóng cổng, giọng oán trách hỏi.
- Nhà đầy người, không thể đi nổi.
Anh nói, có chút kiêu hãnh hơn bình thường, giơ tay quàng lấy tôi.
- Ngoài này lạnh cóng đi được, mau vào nhà đi.
Tôi nói, đồng thời thấy mùi rượu từ anh phả ra nồng nặc.
Anh bước theo tôi đến phòng ngủ phía tây.
- Em vẫn còn xem sách?
Anh cố đứng vững trước tủ đầu giường, nhặt cuốn Trà hoa nữ lên.
Tôi gật đầu, kéo vạt áo anh, nói:
- Mau ngồi xuống đi. Xem anh kìa, liêu xa liêu xiêu.
- Em nói quá không đấy?
Anh nói, cố ý đứng thẳng, nhưng cứ xiêu xiêu vẹo vẹo, tay cầm cuốn sách, anh bước tới ngả ngớn tựa vào vai giường.
- Bữa cơm có vui không?
Tôi hiếu kỳ hỏi.
- Các món tạm được. Hai cậu cứ ra sức rót rượu cho anh…
- Nhưng –– sao ăn mãi tới giờ?
- ừ. Anh đang định nói với em. Cô con gái của cậu cả ở Nam Kinh đến. Nó học Sư phạm Bắc Kinh, kể không biết bao nhiêu chuyện, cho nên, sau bữa ăn lại tào lao. Theo nó, qua tết, khẩu hiệu tuyên truyền văn hoá sẽ thu lại. Trung ương vừa ra quyết định đến cấp tỉnh, cần phải ra sức cổ động phản đối tự do hoá giai cấp tư sản. Xem ra, giới văn hoá, báo chí, giới lý luận lại có cái hay để xem. Hơn nữa, nghe nói mấy tay phái cải cách e khó đứng vững, có người hò hét truy ra hậu đài của tự do hoá giai cấp tư sản…
- Xin lỗi, hôm nay em chẳng muốn nghe anh nói chuyện chính trị.
Tôi thấy anh có hơi men, cứ thao thao bất tuyệt, nên cắt ngang.
- Thế em muốn anh nói gì?
Anh tròn mắt, rồi bỗng rất âu yếm nhìn tôi.
- Anh tự đoán lấy.
Tôi kéo anh ngồi xuống, một tay cố ý liên tục xoa xoa ấm giường và mặt chăn xanh trơn mềm đã trải phẳng phía sau lưng.
- Anh muốn nói, tối nay anh sẽ không đi đâu, được không?
Anh nghẹo đầu.
- Anh hư lắm.
Tôi nói và khẽ dúi nhẹ vào vai anh.
- Hư thì hư. Anh nắm lấy bàn tay tôi, lẩm bẩm nói: - Vô tình chưa chắc thật hào kiệt. Em này, em bố trí phòng ấm áp thế, làm anh lầm tưởng như chúng mình đã cưới được mấy năm…
Nói rồi anh hấp tấp ghì siết tôi vào lòng, đặt lên môi tôi một nụ hôn thật nồng nàn.
Tôi bỗng mơ màng.
Nói thực, nụ hôn vừa khiến tôi mê ly không gì sánh nổi, lại vừa khiến tôi nghẹt thở.
Tôi thật khó khăn mới thoát khỏi bờ môi tham lam của anh, hít một hơi sâu.
- Sặc mùi rượu.
Tôi nói, làm ra vẻ ghét.
- Hôm nay anh cố tình thế, anh muốn thế cho khí thế.
- Thế…
Tôi còn chưa nói hết câu, bờ môi đã bị nụ hôn nồng nàn của anh chẹn lại.
Chúng tôi ngã ra giường, lăn lộn trong vòng tay ngọt ngào, môi vẫn không rời nhau.

Đầu lưỡi ngang ngược của anh không ngừng đưa đẩy trong miệng tôi. Như một dòng điện vừa ấm áp vừa thô bạo, mỗi lần kích lên đều khiến tôi cảm thấy đê mê, người run lên không ngừng, tôi mê man, đầu óc quay cuồng, hoàn toàn đánh mất mình…

Tôi không biết cúc áo ngực của mình được cởi ra từ lúc nào, chỉ khi bỗng thấy bàn tay thô ráp của anh đè lên bầu vú căng cứng… hạnh phúc đắm say lập tức xâm chiếm từng thớ thịt, chân tơ trong tôi, thoắt chốc… tôi bỗng không ghìm nổi tiếng rên khe khẽ.

Khi tôi mơ hồ ý thức được bàn tay anh cuối cùng đã rời bỏ bầu vú tôi, dần dần lướt xuống phía dưới, dần lột bỏ quần dài và quần lót của mình, lý trí tôi mới sực tỉnh.

Sự ngượng ngùng trời ban đã khiến tôi không thể chịu nổi phần kín nhất của thể xác loã lồ trước ánh đèn, tôi vội vùng dậy, kéo tấm chăn che kín người, rồi ra hiệu cho Ngô Nguyên tắt đèn ngủ, nới móc bỏ màn.

Mùa đông vẫn bỏ màn là tập quán quê tôi. Tuy không có tác dụng phòng muỗi, nhưng cũng có thể che chắn bụi bặm, bảo vệ sự thanh khiết của chăn mền. Nhưng cái tôi xem trọng hơn là nó có thể tạo nên sự an toàn tâm lý cho tôi, “chui vào màn thành nhất thống”, dường như có thể cách ly tất cả mọi vật chất có thể nhìn trộm sự “tằng tịu” của chúng tôi trong đêm tối –– thậm chí bao gồm cả ánh mắt của lũ chuột và nhện.

Trong phòng trở nên tối tăm, qua tấm màn mỏng như cánh chuồn, tôi mới chú ý đến ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua khoang cửa sổ. Tôi he hé mắt liếc nhìn đồng hồ trên đầu giường, chữ số La Mã như đốm sao đang nhảy tới mười hai giờ mười ba phút.

Trong đêm tối, Ngô Nguyên hấp tấp kéo tấm chăn ra, nâng hai đùi tôi lên. Lúc này, con mèo bỗng kêu “meo meo” ngay phía trước cửa sổ.

Bàn tay đang quờ quạng của anh chợt ngừng hẳn, anh dướn người dỏng tai lắng nghe.
Tôi hơi lạnh, không kìm nổi khẽ rùng mình. Có lẽ vì động tác này khiến anh tỉnh táo trở lại. Anh còn suy nghĩ thêm chút nữa, cuối cùng quyết tâm không thể lùi bước nhảy lên.
…………

Chúng tôi –– ít nhất là tôi, hoàn toàn không hề có chút kinh nghiệm, chỉ nhờ vào bản năng, nhờ vào tưởng tượng, hiến dâng thân xác mình cho đối phương tìm tòi. Lúc đầu tôi còn cảm giác được cái thô to của anh chần chừ nơi kín của tôi, dần dần, rồi lại biến thành đâm ngang… một dòng nóng ấm tuôn trào ra đùi tôi…

Trong bóng đêm, tôi quờ vội chiếc khăn dưới gối quáng quàng lau lau trong chăn, lau xong, không thể không quay sang nhìn anh đã rã rời bên tôi, cuối cùng trút hơi thở dài, cho rằng đã hoàn tất một đại lễ trong tiến trình nhân sinh –– từ con gái trở thành một người đàn bà. Tuy nhiên, có điều gì đó hẫng hụt, cảm giác rõ ràng những điều vừa diễn ra có chút xốc nổi, mau chóng và nhạt nhẽo, tôi không cầm nổi lòng, quay người, vùi đầu Ngô Nguyên vào ngực, trào dâng tình cảm nồng ấm của một người mẹ.
- Anh, có ổn không?
Tôi ấp úng hỏi.
- ừ. Anh ậm ừ .
- Em chẳng thấy có cảm giác đặc biệt gì.
Tôi khẽ nói. Anh ngoảnh đầu lại, miễn cưỡng nói:
- Sao em lại có cảm giác được? Anh vẫn chưa thể đưa vào.
- Cái gì? Lẽ nào anh…
Tôi vừa ngạc nhiên vừa mơ hồ.
- Nhưng, có lẽ là anh…
Anh nói, giọng cụt hứng. Tôi bỗng thấy chẳng biết phải làm gì.
Một lúc sau, cảm giác được phần ấy của anh lại nóng, cương cứng lên, tôi bèn nói:
- Anh thử lại xem sao?
Anh do dự một lát, nghĩ ngợi, rồi lại leo lên.
Nhưng, lên lên xuống xuống bao lần, vật lộn gần suốt đêm, anh đã vã mồ hôi, nhưng vẫn chưa nắm được mấu chốt. Anh trông mặt ủ mày ê, cuối cùng đành cam chịu từ bỏ, buộc phải lăn xuống nằm cạnh tôi nghỉ ngơi.
Sau đó, trời sắp sáng, anh bỗng khẩn cầu:
- Ngọc, em để anh xem xem nhé?
- Làm cái gì?
- Anh muốn xem một chút.
- Có gì đáng xem.
Tôi nói, dù không muốn, nhưng thấy dáng vẻ kiên quyết của anh, thì cũng ngầm để mặc.
Anh vén màn, cầm chiếc đèn bàn chui vào chăn, quỳ đối diện với chỗ kín của tôi, vội vã dùng ngón tay gạt túm lông rậm rịt, chăm chú xem xét.
Bởi xấu hổ, tôi đã nhắm nghiền mắt, bỗng nhiên cảm giác thấy anh rùng mình, ngọn đèn lạnh ngắt rớt xuống đùi tôi.
- Cái gì thế?
Tôi mở mắt, bật dậy.
- Không, không có gì.
Anh ậm ừ lấp liếm. Ngọn đèn bàn bị lật ngửa rọi đúng mặt, phản chiếu gương mặt nhợt nhạt, trong ánh mắt chứa sự ngạc nhiên lẫn khó hiểu lạ lùng.
- Nói với em đi, có chuyện gì thế?
Tôi gặng hỏi.
- Cái gì? ừ, chẳng có gì, anh nghĩ, anh hơi mệt…
Anh ấp a ấp úng, dựng lại chiếc đèn, vội vã đặt nó trở lại chỗ cũ, sau đó chầm chậm nằm ngửa xuống, hai tay gối đầu, trầm tư.
Trực giác mách bảo với tôi rằng, xác thực có điều gì đó rất khác thường, đích xác có chuyện gì đó xảy ra ngoài ý muốn. Tôi chống tay ngồi dậy.
- …?
Tôi đưa ánh mắt dò hỏi anh.
- …
Anh cũng nhìn lại tôi, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng anh nói:
- Trước đây em đã kiểm tra sức khoẻ lần nào chưa?
- Kiểm tra sức khoẻ? Kiểm tra sức khoẻ gì? Lúc vào đại học đã kiểm tra rồi.
Tôi nói.
- Anh không nói thế, anh muốn hỏi em đã kiểm tra phụ khoa chưa?
- Chưa, chưa bao giờ. Vì sao? Có gì khác thường à?
Anh lại ậm ừ không nói.
Chúng tôi đón ánh bình mình rọi qua khe cửa sổ trong im lặng.
Như đưa ra một quyết định trọng đại gì đó, Ngô Nguyên bỗng xoay người ghì hai má tôi thân thiết nói:
- Ngọc, hãy đồng ý với anh, mau đi kiểm tra phụ khoa, được không. Nói xong, anh tuột khỏi giường.
- Nhưng anh phải nói với em đã xảy ra chuyện gì?
Tôi nói, trong lòng đầy lo sợ, không kìm nổi vội vít lấy cổ anh.
Anh đành phải ngồi lại, chùng chình rất lâu, rồi từ từ gỡ tay tôi ra nói:
- Ngọc, xin lỗi em, anh chẳng biết phải nói như thế nào mới đúng. Như này nhé, em đừng lo lắng. Nói thế nào nhỉ, em có thể đã bị –– phong bế(1)
- Phong bế?!
ánh mắt tôi bỗng ngây dại, nói không ra lời, máu dường như đông cứng.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569