Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tử cấm nữ - Chương 33

17/07/2007

Tôi nằm ở bệnh viện Khúc Phụ hơn hai tuần, sau khi chỗ đau đã dần trở lại bình thường, mới có sức để tiếp tục lên đường lên phía bắc. Từ trước đến nay đây cũng là lần đầu tiên bộ phận dưới của tôi trào ra nhiều máu nhất. Tôi cần phải cảm tạ cô gái áo đỏ đó, nếu như không có sự giúp đỡ của cô ấy, tôi rất khó tưởng tượng buổi tối đó mình còn có thể từ trong cánh rừng hoang vắng ở ngoại ô đó về được đến nơi nghỉ trọ trong thành phố hay không. Sau này, tôi đã hào phóng tặng cô gái đó một trăm đô la.

Máu ra nhiều như vậy, về sau này nghĩ lại, không còn phân biệt được đâu là kinh nguyệt, đâu là máu ở các bộ phận khác... và lúc tỉnh lại trên giường bệnh cảm giác thể xác mình bắt đầu như đang chìm rơi tận đáy sông khiến người nghẹt thở, tiếp đó dần dần nổi lên mặt nước, thân dưới bám đầy những con đỉa đáng sợ... nhưng rất lạ, nơi đó tuy rất đau đớn, nhưng trong lòng tôi lại có một sự kỳ vọng không thể kìm nén được – có lẽ, thông qua lần tẩy rửa và rửa tội của kinh nguyệt, máu tươi chưa từng có này, cuối cùng đã xối xả vượt qua “đập lớn chắn sông” đáng ghét chắn ngang trong thể xác tôi... Đồng thời, tôi cũng đầy hy vọng, gốc cây nhỏ chọc vào người tôi kia chính là chiếc chìa khoá dùng để mở ổ khoá thể xác của tôi mà tôi đã tìm kiếm khắp nơi...

Sau này, trên tàu tiếp tục lên phía bắc, trong chăn ở khoang tàu nằm lòng tôi đã đầy ắp những hy vọng khi ngón tay thử dò lần phía dưới thể xác – từ khi nó liền lại sau lần phẫu thuật, trong một thời gian khá dài tôi chưa từng tiếp xúc lại với khoảnh đất đau thương đó.

Nhưng, điều khiến tôi thất vọng là: cửa dường như vẫn là cửa khi trước, huyệt vẫn dường như là huyệt khi trước. Còn tai nạn của gốc cây kia, cũng như giấc mộng ngày xuân, trên thể xác tôi dần dần chẳng còn lại dấu vết gì... duy trên bắp đùi để lại một vết sẹo khiến tôi còn phải nhớ mãi, trong tiến trình của cuộc đời tôi đã có lần dùng kìm nung đỏ để thực hiện hành động anh dũng “cải cách mở cửa” đối với thể xác mình.

Nhưng, thay đổi luôn có. ít nhất, từ mùi vị khê cháy nồng nặc bữa nọ nay đã lẫn cả mùi máu tanh... và chỗ thịt thừa bên trong cũng có những thay đổi – hoặc giả phình to hơn nữa, hoặc bị thối rữa... vấn đề là sự thay đổi này lại quá chậm chạp, quá nhỏ bé, khiến tôi rất khó nắm bắt, rất khó cảm giác...

Ngón tay của tôi cũng bắt chước theo kiểu của dì Doãn Hoa từng tí từng tí cho vào sờ tìm. Nhưng ngoài sự đau đớn ra, dường như chẳng thu hoạch được điều gì. Cuối cùng, giấc mộng nát vỡ trong tiếng “rầm rập rầm rập”, văng vẳng, mơ hồ của bánh tàu, nơi đó của tôi vẫn trở lại thành một “con kênh Long Bối”, mà con đập “Long Bối” đó càng dầy hơn, vững chắc hơn, nặng nề ngăn dòng nước của tôi, nặng nề chèn lấp trái tim tôi...

Cho nên, khi tôi ngồi trên chuyến tàu tốc hành chậm chạp trườn tới Bắc Kinh thì lòng tôi thực ra vẫn lưu lại Khúc Phụ, lưu lại Rừng Khổng, lưu lại chỗ cây đó, lưu lại những ảo giác và mộng cảnh mà không sao có thể xua đi được. Như vậy, nhiệt huyết mong muốn nhanh chóng được gặp lại Ngô Nguyên đã dần dần nguội lạnh cùng với khoảng cách về Bắc Kinh mỗi lúc một gần, thậm chí chẳng có gì để nói...

Vậy là, sau khi ở khách sạn An Đốn Hảo gần Tiền Môn, tôi cũng chẳng thiết theo dự định ban đầu gọi điện ngay cho Ngô Nguyên, phải lập tức liên hệ với anh, mà lại nằm nghỉ ngơi rồi đi dạo quanh quảng trường Thiên An Môn.

Quảng trường rộng lớn và đẹp, du khách nườm nượp như trẩy hội. Tôi dừng chân ở trước bia tưởng niệm anh hùng dân tộc, rồi leo lên thành lầu Thiên An Môn phóng tầm mắt ra xa, cuối cùng lang thang đi khắp Tử Cấm Thành...

Nhưng, tôi cảm thấy chán nản rã rời. Tôi đang ở trùng môn cấm địa mà sao không thấy vàng son lộng lẫy của hoàng cung, cũng không thấy cảnh phồn hoa cẩm tú của ngự hoa viên, những điều tôi nhìn thấy chỉ là bóng dáng của chính mình, đều là sự tiêu điều và hoang lạnh của cái phồn hoa đã qua đi...

Thậm chí tôi có cảm giác sai lầm rằng, một bộ phận nào đó của thể xác tôi cũng đã biến thành Tử Cấm thành này, ngàn năm trước luôn nằm yên lặng dưới chân Yến Sơn, tuy cao quý nhưng man mác một không khí u bế và cấm cố...

Sau đó tôi lại trở về trước điện Thái Hoà, đứng lặng im bên Tiên hạc trước bệ rồng, nhìn ra xa ra con đường đã đưa tôi đến.
Dần dần, trùng môn, cấm địa, du khách nườm nượp, gió xuân và nắng gắt... bỗng nhiên nhoà đi trong mắt tôi. Lòng tôi co thắt, mắt tôi muốn nhắm nghiền, thể xác tôi cũng bắt đầu phiêu diêu, dường như đang cưỡi Tiên hạc dạo chơi trong không trung bên trên Tử Cấm Thành, mặc sức nhìn cảnh tượng mông lung sương khói trước điện Thái Hoà, thưởng thức mùi thơm thanh khiết của tử đàn và tùng bách thoang thoảng...

Mặc dù ở không trung vô bờ bến nhưng vẫn còn một con đê lớn chắn ngang trước mặt tôi – rất dầy chắc, tầng tầng lớp lớp, kéo dài đến vô cùng vô tận...

Phía sau lưng tôi có tiếng người ồn ào và tiếng bước chân thậm thịch vang tới.

Tôi ngoái đầu lại, một toán đông khách du lịch Nhật Bản đang từ trước cửa điện Thái Hoà như ong tràn tới, ánh mắt đều dồn tới Tiên hạc bằng đồng ngay cạnh tôi.

Tôi xoay người định bước, chẳng ngờ suýt đâm sầm vào cô hướng dẫn viên du lịch đang từ phía sau bước tới.

Tôi vừa định nói “Xin lỗi”, bỗng cổ họng nghẹn lại, miệng há hốc cứng đơ.

Hoá ra đó là Doãn Hoa! Cô đội chiếc mũ che nắng màu hồng, mặc bộ đồ màu vàng kem, đi đôi giầy thể thao Nike màu trắng, tay trái cầm chiếc cờ tam giác nhỏ nửa trắng nửa đỏ...

- Em!

Chúng tôi sững người, chẳng ai nói được lời nào. Sau đó, nghe tiếng toán khách du lịch gọi, Doãn Hoa vội vã nói với tôi:

- Đợi em một lát, em sẽ quay lại ngay.

Sau đó Doãn Hoa vội vã đi đến bên Tiên hạc, lớn tiếng giải thích một hồi wa ri wa ra gì đó với toán khách du lịch. Tuy là tiếng Nhật, nhưng qua cung cách thể hiện của Doãn Hoa, tôi cũng có thể biết chắc chắn rằng cô đang giải thích lai lịch và câu chuyện về Tiên hạc. Những người du khách Nhật nghe như nuốt từng lời, chốc chốc lại rộ lên tiếng vỗ tay tán thưởng.

Tôi lánh sang một bên, nhìn kỹ bóng dáng Doãn Hoa. Cô như gầy hơn, cằm nhọn ra nhưng ngực lại căng đầy hơn trước.

Ngoài ra, dường như Doãn Hoa cũng đã già dặn chín chắn hơn nhiều, điệu bộ, giọng nói, ánh mắt đã hoàn toàn mất đi cái vẻ non nớt năm nào...

- Em ở khách sạn Bắc Kinh, trên đây có số điện thoại và số phòng của em. Áy náy quá, lịch trình đưa đoàn khách này kín quá, không rảnh được. Nếu có thể, sau mười giờ chị gọi điện cho em, chúng ta gặp nhau tán gẫu một chút, được không?
Tôi đang trầm tư thì Doãn Hoa nhanh nhẹn bước tới, dúi tấm danh thiếp vào tay tôi. Sau đó chẳng đợi tôi hoàn hồn, cô lại nhoẻn cười, vẫy tay, nói “Gặp lại sau nhé”, rồi lại như một cơn gió lẩn vào giữa toán du khách.

Tôi há hốc miệng, đứng ngây tại chỗ, ánh mắt nhìn theo dáng cô và toán du khách dần dần mất hút, cuối cùng thong dong thả bộ quanh chân tường phía tây điện Thái Hoà, rầu rầu như bị mất cắp.

Gặp lại Doãn Hoa tại Cố Cung, Bắc Kinh là chuyện hoàn toàn ngoài mong đợi của tôi. Mấy năm nay tôi đã từng muốn quên cô ấy đi, muốn xua cô ấy ra khỏi ký ức của mình. Đó chẳng phải bởi tôi căm hận và oán giận đặc biệt gì cô ấy, mà là bởi mỗi lần nhớ đến cô em gái như ruột thịt ấy nay đã trở thành người qua đường, lòng tôi chán nản và đau đớn...

Thực ra tôi là một người rất thích có bạn bè. Từ tiểu học đến trung học rồi đại học, tôi luôn có không ít bạn gái, nhưng sau đó bởi vì rất nhiều nguyên nhân mà dần dần xa cách nhau. Doãn Hoa lại rất đặc biệt, giúp tôi nhiều chuyện, đặc biệt chúng tôi còn cùng chia sẻ những bí mật về thể xác của nhau... Tục ngữ nói: “Tốt với người thì người cũng tốt với mình”. Cho nên, trong lòng tôi thực ra vẫn rất nhớ đến cô ấy. Buổi tương ngộ hôm nay đã mang lại cho tôi nỗi niềm vui mừng...

Hơn mười giờ đêm, tôi gọi điện cho Doãn Hoa theo lời dặn.

- ái chà, sao bây giờ chị mới gọi? Em đợi chị từ 9 giờ, sốt ruột đến chết đi được.

Doãn Hoa vừa nghe giọng tôi đã lanh lảnh nói.

- Em dặn chị gọi sau mười giờ cơ mà.
Tôi nói lại.
- Hừ, thực ra chị có thể gọi sớm hơn. Sau chín giờ là em rỗi rồi. Cũng chỉ tại em đã không xin số điện thoại của chị. Thực ra là em không dám, sợ chị còn hận em, sớm biết... được rồi, không nói linh tinh nữa, nói với em nào, bây giờ em đến chỗ chị hay chị đến chỗ em?

Tôi nghĩ điều kiện nơi ở của mình không thể sánh được với khách sạn Bắc Kinh, bèn nói:

- Để chị đến chỗ em. Nhưng có tiện cho em không?

- Tiện, tiện, em ở phòng đơn, tối chị không cần về, ngủ luôn chỗ em cũng được. Có điều tốt nhất chị nên mang theo hộ chiếu – em nghĩ chắc chắn chị mới từ Mỹ về thăm nhà đúng không, có thể hù cảnh vệ dưới sảnh, họ sẽ khách khí với chị, ít phiền nhiễu hơn. Nhưng cũng không sao, em sẽ đợi chị ở sảnh. Chị nói đi, em vẫn chưa hỏi chị, chị ở khách sạn nào đấy? Có xa không?

- Chị ở ngay cạnh Tiền Môn.

- Thế thì tốt. Rất gần, chị đi tắc xi, em nghĩ chẳng đến mười phút đâu. Chị mau đi đi nhé, em đợi chị ở sảnh.

Doãn Hoa lại sốt ruột thúc giục.

Chúng tôi gặp nhau ở dưới đại sảnh khách sạn Bắc Kinh. So với lần gặp nhau ở Cố Cung, dường như Doãn Hoa đã trở lại vẻ láu lỉnh ngày xưa, vừa trông thấy tôi đã nhảy ào tới ôm chầm lấy. Rồi cô lại kéo tay tôi lôi xộc vào phòng mình, vội vã “mang roi chịu tội”, không ngớt miệng nói:

- Trước đây em chẳng hiểu chuyện đời, đã trách sai chị quá nhiều, lại còn bán đứng chị, hại cho chị phải rời bỏ quê hương... thực ra, em cũng trót lỡ mồm, rồi hối không kịp. Chị đại nhân chẳng chấp kẻ tiểu nhân, ngàn vạn... Đến đây, nước mắt của cô cứ thế tràn ướt mi, xong Doãn Hoa lại tiếp tục: - Quả thật, buổi chiều nay gặp chị ở trước điện Thái Hoà, em rất xúc động, nhưng em không dám mạo muội, lại đang dẫn đoàn. Chị biết không, em dẫn bọn quỷ Nhật đó cho ngắm cảnh thoải mái mười lăm phút ở Ngự Hoa viên rồi chạy quay lại tìm chị, nhưng đã chẳng thấy chị đâu nữa. Em thật sự hối tiếc, sợ tối chị sẽ không gọi điện cho em. Nếu thật như thế, chị em mình lại mất cơ hội gặp gỡ. Thật đấy, mấy năm nay, trong lòng em luôn áy náy và rất hối hận. Em thật chẳng hiểu gì cả, nghĩ lại khi đó, thật như đã uống nhầm thuốc... ngay nằm mơ em cũng luôn mong có cơ hội có thể chuộc lỗi, nói lời xin lỗi với chị. Thật mà, bây giờ em rất vui mừng, rất phấn khởi, để em nghĩ...

Tôi ngồi trên chiếc sô pha đối mặt với chiếc giường của Doãn Hoa, thấy mắt cô ầng ẫng lệ, trong lòng rất cảm động, cũng không kìm được, khoé mắt nóng lên, rồi nước mắt tuôn trào, nhưng tôi vẫn gắng ghìm lòng mình, cười nói:

- Xem em kìa, chẳng giống trước đây tí nào, chị chưa bao giờ thấy em nhỏ một giọt nước mắt. Nhưng, em cũng đừng có nhắc lại cái từ “xin lỗi”, “mang roi chịu tội” làm gì nữa nhé. Thực ra, chị cũng rất cảm ơn em. Em nghĩ xem, nếu như không có trận mưa gió năm đó, sao chị lại có quyết tâm đi Mỹ được. Hơn nữa, tình yêu luôn là tự do. Chắc em cũng đã từng nghe – “Đàn ông khờ dại thì yêu, đàn bà yêu thì khờ dại”. Cho nên, cũng chẳng trách em...

Chúng tôi rất nhanh xoá nhoà được khoảng cách. Bắt đầu mỗi người còn ngồi một chỗ tâm sự về con đường của mình, sau đó gối kề gối, tay trong tay nói chuyện trên giời dưới bể... Doãn Hoa quan tâm hỏi han tình hình Dabruce, tôi vắn tắt vài câu.

Dường như Doãn Hoa không vừa ý, truy đến cùng:

- Nói thực nào, anh ta có ăn hiếp chị không?

- Ăn hiếp cái gì chứ?

Tôi vặn lại.

Doãn Hoa cười xoà:

- Có khi ngược lại ấy chứ, lão Mỹ ấy dám ăn hiếp chị Thạch Ngọc á, tuyệt đối chẳng có cửa.

Doãn Hoa đặc biệt nhấn mạnh vào “chẳng có cửa”, rồi lại chớp chớp mắt đầy ác ý. Tôi thúc mạnh vào đùi Doãn Hoa, cay nghiệt nói:

- Miệng chó chẳng có ngà voi. Rồi lại nói tiếp: - Em cũng đừng có chạy được một trăm bước mà cười người chạy được năm chục bước, cười chị mày “không có cửa”, chẳng ngờ...

Lời nói chực ra khỏi miệng đã được tôi nuốt vào:

- Thôi, hay nói về mấy năm em “mở cửa kiếm sống” thế nào đi.
Doãn Hoa ra bộ mặt nhăn nhó, rồi lại than thở, gằn giọng nói:

- Đáng tiếc, so với chị, tuy em đã “mở cửa” nhưng chẳng được “kiếm sống”... hừ, sau này lại phải thế, học theo chị, qua Nhật làm dâu người ta, chồng em chính là cái anh chàng lưu học sinh Nhật Bản Kameta mà chị đã gặp rồi đấy. Nhưng cũng đừng xem thường cái thằng Nhật đầu nhỏ, chỗ ấy lại quá to, hằng đêm nó luôn kiếm cách giày vò em. Em chịu không nổi, cái chủ yếu hơn, cái chỗ đó của em dù có hình có hài, nhưng ngoài đau đớn ra thì chẳng hề có cảm giác gì cả. Có điều cũng chẳng hề giống như trong sách viết, nó khiến người ta xúc động, hưng phấn và đê mê, lại còn nói là cao trào như say, như tiên gì đó cái cục cứt. Em hiểu ra, nơi đó là sau này làm ra, không phải chính tông, không chắc còn là “tà môn lệch đạo” nữa. Cho nên, đến đêm, em cũng luôn tìm muôn ngàn cớ thoái thác. Kameta không hiểu cặn kẽ, thế là tức giận, chửi mắng em là động vật máu lạnh. Như vậy, chịu đựng chưa đầy nửa năm, chúng em ly hôn, rồi em lăn lộn bên ngoài kiếm ăn, cái gì cũng làm, chỉ thiếu nước chưa làm gái điếm. Thực ra em cũng rất muốn làm gái điếm, nếu như việc đó thực sự khiến em sống cho thoải mái... Chị biết không? ở Nhật Bản, đàn bà không thể sinh con đẻ cái cũng bị gọi là thạch nữ, không có tư cách lấy chồng. Cho nên, sau khi chúng em ly hôn, ngẫm cũng là ý trời. Hừ, tóm lại, như vậy sau đó em lại nhảy đến công ty du lịch Shijuku làm thuê, kiếm ăn. Cần phải chú ý là kiếm ăn, làm việc cho thằng ranh Nhật Bản để kiếm ăn, chứ không phải “kiếm sống”.

Doãn Hoa nói rồi nhìn tôi nháy mắt cười.

- Thu nhập có khá không? Tôi hỏi.

Doãn Hoa ngẫm nghĩ, nói:

- Nếu cộng cả tiền bo, quy đổi theo tỉ giá đồng Yên với Đô la hiện giờ, tổng cộng khoảng hơn ba ngàn đô.

- ừ, –– như thế thì tốt quá. Giờ làm trong khách sạn ở Mỹ, nhiều nhất cũng chỉ có hai ngàn. Nói rồi tôi lại hỏi: - Như vậy, em có tính học tiếp nữa không?

- Học cái gì? Doãn Hoa vặn lại: - Học trăm chẳng dùng một là khoa Văn. Hơn nữa, bây giờ em cũng chẳng còn hứng thú học tập gì nữa. Chẳng giấu gì chị, em bây giờ chỉ nghĩ kiếm tiền, kiếm thật nhiều, tiêu cho thật nhiều. Em cũng có kế hoạch, đợi khi có kinh nghiệm, đủ vốn em sẽ mở một công ty du lịch của mình. Ôi – Nói đến đây cô đứng dậy, khom người về phía tôi, ra vẻ thần bí: - Chị biết không? Ngô Nguyên đã lên cán bộ cấp Chánh sở rồi đấy. Anh ta đang quản lý du lịch thanh niên, mục tiêu của em là muốn hợp tác với Công ty du lịch thanh niên.

Doãn Hoa vừa nhắc đến Ngô Nguyên, tim tôi thót lên, nhưng ra vẻ chẳng hề để ý, cũng lặng lẽ đứng lên.

- Chị vẫn chưa gặp Ngô Nguyên? Doãn Hoa lại hỏi.

- Chưa. Lâu rồi bọn chị không liên lạc với nhau. Tôi lạnh lùng nói và bổ sung: - Chị chưa từng qua Bắc Kinh, lần này đến là đi du lịch.

Doãn Hoa ranh mãnh nhìn tôi, bỗng nhiên cười nói:

- Không liên lạc không có nghĩa là trong lòng không nhớ, đúng không? Lừa ai chứ, trước mặt em gái mà còn không nói thực. Chị còn sợ em ghen? Yên tâm đi, em có cái sáng suốt của mình, đã rút khỏi giang hồ, rửa tay gác kiếm từ lâu rồi. Hơn nữa, em còn rõ hơn ai hết, trong lòng anh ta thực ra chỉ dung nạp một người. Nói đến đây Doãn Hoa dừng lại chốc lát, kéo chiếc gối ôm vào trong lòng, mắt chăm chăm nhìn tôi, làm ra vẻ huyền bí hỏi: - Nghĩ ra ai chưa?

- Còn ai nữa? Đương nhiên là vợ anh ta rồi.

Tôi cố gắng bình tĩnh nói và cũng kéo một chiếc gối lại ôm vào lòng.

- Chị nghĩ như vậy thật? Ánh mắt Doãn Hoa vẫn nhìn tôi chằm chặp như cũ.

- Việc gì mà nhìn chị thế? Tôi duỗi tay dứ vào mặt Doãn Hoa nhưng không nén nổi hỏi: - Họ có con chưa?

- Lại còn có con nữa. “Vỏ quýt” mà còn dám sinh con á? Ngô Nguyên ấy à, đương nhiên sự nghiệp phải là hàng đầu. Mọi người thường xuyên thấy họ cặp kè, ra vẻ yêu thương nhau lắm, nhưng em không tin buổi tối sau khi đóng cửa cài then họ lại còn tốt với nhau như thế nữa. Nếu không vì sao “Vỏ quýt” lại bỗng dưng sang Đức du học?

- Thật à? Đi lúc nào? Tôi bất giác sững người.

- Đầu tháng trước.

Doãn Hoa nói, ánh mắt chăm chút dò xét thần thái của tôi, nửa xúi bẩy nửa chọc ghẹo nói:

- Chị của tôi ơi, chị yên tâm đi, đang đúng lúc người không lầu trống đấy, nhất định chị sẽ mang lại cho anh ấy tin vui không gì sánh nổi, chẳng gặp sự rắc rối nào đâu. Chỉ có điều em thấy đau xót thay cho chị, đoá hoa băng thanh ngọc khiết như này, người nổi bật trong đám phụ nữ, cho dù anh chị có chắp lại tình xưa, cũng có làm được gì mới không? Hay là một đợt vui mừng suông! Thôi không nói nữa. Doãn Hoa vỗ mạnh vai vào tôi, nhảy từ giường xuống nền nhà, nói: - Em đói rồi, đi, đến Vương Phủ Tỉnh ăn đêm.

Khi ăn xong quay trở lại khách sạn Bắc Kinh cũng đã gần hai giờ sáng. Doãn Hoa vẫn chưa chịu thôi, lại lôi từ tủ lạnh ra mấy chai bia Thanh Đảo bắt tôi uống cùng. Tôi không đọ nổi Doãn Hoa nhưng cũng đành phó mặc cùng Doãn hoa chén tạc chén thù. Vật lộn như vậy đến tảng sáng ai nấy mới chịu lột bỏ quần áo leo lên giường. Sau khi đầu áp đầu, tôi hỏi:

- Em này, chỉ có hai tiếng ngủ rồi lại phải dậy, làm sao dẫn đoàn được?

Doãn Hoa có vẻ say, phất tay nói:

- Mặc xác nó, hôm nay có rượu hôm nay say. Được gặp lại chị, cái gì sánh nổi. Em quá phấn khởi. Nhưng, nếu như có Ngô Nguyên ở đây, như thế càng tốt.

Nói rồi, cô bỗng xoay người, một chống tay lên giường, tay kia với chiếc máy điện thoại cạnh đầu giường, chẳng ngờ lại gạt đổ mấy vỏ chai bia lăn xuống đất. Doãn Hoa cầm lấy máy điện thoại cười ha hả.

- Em định gọi cho ai sớm thế này? Tôi vội hỏi.

Doãn Hoa càng cười to hơn:

- Còn hỏi em gọi điện cho ai, còn có ai? Ngô Nguyên đấy.

Người ta nói “Tâm linh luôn có sự linh cảm”, em muốn biết anh ấy có ngửi được mùi của chị không? Thế cũng đủ rồi, anh ta thì ngủ rất ngon, còn hai thạch nữ chúng ta đang ở đây nhớ về anh ta, mẹ nó chứ, ha ha, thạch nữ, không, phải gọi là ngọc nữ mới dễ nghe, vôi ve son phấn rồi một lấy chồng sang Mỹ, một lấy chồng qua Nhật, một “không có cửa”, một “tà môn lệch đạo”, cả hai lại gặp nhau ở Bắc Kinh, ở đây nhớ, nhắc đến tên một mình Ngô Nguyên. Chị nói đi, có phi lí không? Dựa vào cái gì mà anh ta có thể đày đọa người khác như vậy? Không được, thế nào em cũng phải quấy đảo giấc mộng ngon lành của anh ta...

Nói rồi, giơ năm ngón tay bấm loạn lên bàn phím trên máy điện thoại.

Doãn Hoa vừa gọi, vừa lẩm bầm chửi rủa:

- Mẹ kiếp, lại sai rồi, luôn luôn sai. Sao lại chẳng bấm đúng nổi nhỉ...

Cuối cùng máy đã thông, Doãn Hoa lại ngửa mặt nằm vật ra giường, hững hờ trao máy vào tay tôi, nói với giọng điệu thê thảm:

- Hay chị nghe đi.

Tôi nghe thấy tiếng phụ nữ ở đầu dây bên kia:

- A lô, gặp ai thế?

- Ngô Nguyên. Tôi nói.

- Nó đang ngủ. Người phụ nữ kia nói.

- Xin hỏi cô tên là gì? Không nén được tôi buột miệng hỏi.

- Tôi là dì nó. Đầu dây bên kia trả lời rồi hỏi lại: - Cô là ai? Có nhắn lại gì không?

- Không cần, tôi sẽ gọi lại sau. Tôi nói rồi cúp luôn máy.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569