Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tử cấm nữ - Chương 39

17/07/2007

Khi tôi từ châu Âu trở về Mỹ được mấy hôm thì Doãn Hoa bỗng từ San Francisco gọi điện tới, nói rằng cô ấy đã tới Mỹ. Cô ấy nói đã từng gọi điện cho tôi nhiều lần nhưng không có ai nhấc máy, nên trước tiên phải đến chỗ người bạn học ở San Francisco. Tôi hỏi vì sao cô ấy đến Mỹ, cô ấy trả lời đã bỏ việc ở công ty du lịch. Đã lâu tôi không có liên lạc gì với Doãn Hoa, bèn hỏi:

- Chẳng phải em dự định mở công ty du lịch sao? Sau có thành công không?

- Mở cái gì nữa chứ, thôi đừng nhắc đến nữa. Cô ấy nói giọng vẻ tức giận: - Con người bây giờ ấy, phút chốc là trở mặt. Thôi bỏ, chẳng nói đến việc ấy nữa, lúc nào gặp nhau, em sẽ nói kỹ chị nghe.

Trong điện thoại tôi vội mời cô lại đến Los Angeles chơi. Cô ấy lập tức đồng ý, lại nói rằng:

- Cho dù chị chẳng mời, em cũng nhất định phải tới thăm chị. Em nhớ bà chị quá rồi.

Tôi dự định sau khi trở về Mỹ sẽ phải tích cực tra cứu cuốn danh bạ “Hoa nhân công thương” cũng như những tờ quảng cáo bằng tiếng Hoa, hy vọng có thể tìm hiểu được những tư liệu và thông tin về bác sĩ phụ khoa, điều kiện các mặt của bệnh viện điều trị nhằm sớm xác định bác sĩ giỏi giang, giàu kinh nghiệm sẽ mổ chính cho tôi. Quyết định này được tôi đưa ra ngay đêm hôm rời London trở về Mỹ. Tôi đã chủ định: cần phải giữ kín bí mật trước, trong và sau khi phẫu thuật, vừa không để cho Thường Đạo biết, vừa không để lộ một chút thông tin cho mấy cô gái vừa mới quen ở sòng bạc... Như vậy, tôi mới có thể dễ dàng thoái lui khi nhỡ may không thành công.

Nhưng Doãn Hoa đột nhiên lại đến, ít nhiều quấy nhiễu kế hoạch chiến lược này.

Doãn Hoa vốn là người thấy gió là mưa, trong điện thoại nghe tôi nói thứ năm thứ sáu là ngày nghỉ của tôi (tức là ngày kia và ngày kìa), thì hai ngày hôm sau đã vội vã đáp máy bay đến Los Angeles.

Công việc chia bài ở sòng bạc chia làm ba ca, tôi làm việc từ 5 giờ chiều đến 1 giờ sáng, thường trở về nhà đã hai giờ đêm, đến khi lên giường nằm ngủ, ít nhất cũng đã ba giờ hoặc ba rưỡi sáng. Cho nên, tôi cứ ngủ gà gà gật gật lao đến sân bay đón Doãn Hoa, thậm chí đến khi về đến nhà đầu óc vẫn còn váng vất buồn ngủ. Tôi vốn đã định nhờ Thường Đạo đi đón cô ấy, sau lại hơi do dự, chủ yếu xét đến việc anh không quen biết Doãn Hoa (hình như tôi chưa nói với anh về cô ấy), đồng thời, trong lòng tạm thời cũng chưa muốn giới thiệu họ với nhau. Nhờ vào mẫn cảm của Doãn Hoa, chỉ cần một lần tiếp xúc với anh thì nhất định cô ấy sẽ cảm thấy quan hệ giữa tôi và Thường Đạo có gì là lạ. Tôi đã đi một ngày đàng học một sàng khôn nên cũng không muốn để cho cô ấy biết quá nhiều những riêng tư của mình.

Chúng tôi ngồi trên bộ sô pha nhung trắng mới mua đặt trong phòng khách một lát, những vui mừng gặp gỡ lại nhau rất nhanh chóng tiêu tan sạch sành sanh. Tôi không giấu được mấy cái ngáp, đành phải nói thực với Doãn Hoa:

- Xin lỗi, chị buồn ngủ...Nói rồi tôi trở vào buồng trong nằm ngủ.

Chẳng ngờ khi tỉnh dậy, nhìn đồng hồ thì đã mười hai giờ trưa.
Lắng nghe gian ngoài có tiếng nói chuyện, tôi vội nhỏm dậy.

Lúc đầu tôi cho rằng Doãn Hoa đang nói chuyện điện thoại, mãi đến lúc mở cửa phòng, tôi mới biết Thường Đạo đã đến, hai người đang ngồi đối diện khe khẽ nói chuyện với nhau rất vui vẻ.

Tôi sững người, ngay lúc đó chẳng biết nói gì. May là Thường Đạo thấy tôi đã dậy, anh vội đứng lên hỏi:

- Em dậy rồi à?
- Anh không đi làm à? Sao lại ở đây? Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Anh đến phỏng vấn một hoạt động đoàn thể xã hội ở gần đây, thuận đường ghé vào thăm em luôn, chẳng ngờ...

Anh nói rồi ngoảnh mặt về phía Doãn Hoa.

Doãn Hoa nhấp nhổm, nhanh nhảu nói:

- Em đã nói với Thường Đạo rồi, chị là chị của em, anh ấy chẳng tin.
Thường Đạo mỉm cười:
- Sau này mới nghĩ ra, hồi đó các cô thường xuyên bá cổ bá vai đi khắp trường...

- Được rồi, chẳng phải đợi em giới thiệu. Anh cứ tiếp tục đi, em sửa soạn một chút rồi chúng ta ra ngoài ăn trưa.

Dù nói thế, nhưng trong lòng tôi lại muốn tìm cơ hội nhắc nhở Thường Đạo: nói chuyện với Doãn Hoa cần phải kín kẽ. Tôi vừa nghĩ, vừa bước vào phòng vệ sinh bên cạnh phòng ngủ. Khi tôi vừa cầm chiếc bàn chải đánh răng lên, quệt kem đánh răng cho vào miệng thì chuông điện thoại réo lên, tôi đoán có thể là cô bạn Mary làm chỗ với tôi hẹn đi cửa hàng, vội chạy ra ngoài cửa, nhìn Doãn Hoa đang ngồi bên cạnh chiếc ghế trà chỉ chỉ vào miệng đầy bọt của mình rồi lại chỉ chỉ sang chiếc điện thoại ngay sát cô. Doãn Hoa hiểu ý, vội vã nhấc máy điện thoại lên, tôi mới yên tâm quay trở lại phòng vệ sinh.

Đợi khi tôi lại từ phòng vệ sinh quay trở ra, thu dọn giường ngủ, lại cho thêm ít nước vào bình hoa mới mua hôm trước để nơi đầu giường, sau đó đi ra ngoài muốn hỏi han Doãn Hoa, chợt phát hiện Doãn Hoa đang một tay áp tai, ngoẹo ngoẹo đầu, luôn mồm nói, dáng vẻ phấn khởi đang đi đi lại lại trước bàn ăn ở đầu phòng khách. Một tay kia chốc chốc lại gõ gõ vào thành ghế, một lát lại miết miết vào cây vạn niên treo bên tường.

Tôi định thần nhìn kỹ, hoá ra chiếc máy điện thoại vừa nãy vẫn còn nguyên trong tay cô.

- Anh đến đi, tối nay nhất định phải đến. Thật may quá, em cũng rất nhớ anh...

Câu cuối cùng cô ấy nói lọt vào tai tôi rất rõ ràng. Bất giác tôi cảm thấy buồn buồn, không ghìm được tôi liếc mắt ướm hỏi Thường Đạo đang ngồi trên sô pha vừa ngẩng đầu lên, ?định buông tờ báo trong tay ra.
Lúc này Doãn Hoa cũng chú ý đến tôi, vội vã vẫy vẫy tay, lại lớn tiếng nói vào trong máy:

- à, anh đợi một tí, chị ấy ra rồi.

- Ai đấy?
Tôi vừa đón chiếc điện thoại vừa giả vờ lơ đễnh hỏi.

Cô ấy vội giơ hai tay quá đầu, rồi lại sải rộng ra hai bên, vòng thành một vòng, đồng thời làm vẻ mặt tinh nghịch nói:

- Chồng trước của chị.

Hoá ra đó là Dabruce.

Trong điện thoại, anh nói với tôi, anh không biết tôi đi châu Âu, mấy hôm trước gọi điện không ai nhấc máy nên cảm thấy không an tâm, hôm nay nhân lúc nghỉ trưa gọi điện đến để hỏi thăm. Trong điện thoại anh đã nói tiếng Trung nhưng Doãn Hoa vẫn nhận ra âm điệu Mỹ của anh.
Tôi hỏi xem anh tối nay có rỗi để đến gặp nhau một lát không. Anh nói:

- Có thể, nhất định sẽ đến.

Nghe giọng anh nói rất phấn khởi, tôi lại nói:

- Thế thì anh tranh thủ đến sớm nhé, chúng mình ra ngoài ăn cơm luôn thể. Gần chỗ em vừa mới mở một nhà hàng sườn bò nướng Hàn Quốc, cũng khá lắm.

- Thế thì tốt quá. Dabruce phấn khởi, rồi lại nói: - Hẹn tối gặp lại.
Lúc này Thường Đạo đã đứng dậy, xách chiếc túi xách nhà báo màu đen trong tay. Tôi hỏi:

- Chiều anh còn phải đi phỏng vấn nữa không?

- Không. Anh lắc đầu, nói tiếp: - Nhưng phải viết bài cho kịp.
Tôi bèn nói:

- Vậy anh làm cho mau đi, tối nay Dabruce cũng tới. Rồi quay sang Doãn Hoa nói: - Giờ mình chọn chỗ nào ăn qua loa, tối nay mới làm một bữa cho ra trò nhé.

Doãn Hoa vội xua tay:

- Cám ơn, vội thế này, đừng có bày đặt làm gì. Xem em đây này – Hai tay cô xoa xoa bụng dưới, chẩu mỏ nói: - Giống như bà chửa ba tháng rồi ấy. Còn chị á, tiết kiệm cho lắm vào. Nói rồi cô lại đưa tay sờ sờ bụng tôi: - A, sao toàn da thế này!

Tôi vội gỡ tay cô ra, trách cứ:

- Đừng có buông tuồng thế, không thấy đàn ông lạ đang ở trước mặt đấy à? Chẳng người lớn chút nào.

- Đàn ông lạ nào?

Doãn Hoa cười, liếc mắt nhìn Thường Đạo, rồi lại nhìn tôi nháy nháy mắt bí hiểm, tiếp đến cô lại khẽ dúi tôi một cái, nói tiếp:

- Anh ấy là người thế nào của chị, em lại có thể không biết? Thôi, chẳng ý tứ gì cả, nói chung trong lòng chẳng xem em là em gái.
Cô ấy vừa dứt lời, sắc mặt Thường Đạo đã bừng đỏ, anh gượng ngùng quay mặt đi nơi khác.

Tôi khẽ véo tai Doãn Hoa nói:

- Cô ấy à, cũng ngoa mồm lắm cơ!

Nhà hàng rất gần nhà, không phải đi xe, chúng tôi cùng đi bộ. Doãn Hoa quen thói vừa đi vừa ôm lấy cánh tay tôi. Tôi vội gỡ tay cô ra, nói:

- Nói thật, đây không phải là Trung Quốc, mọi người lại tưởng nhầm mình đồng tính luyến ái.

- Đồng tính luyến ái thì sợ cái gì? Em chẳng xem vào đâu cả. Hơn nữa, đây là Mỹ, là nước tự do tự tại nhất thế giới. Em thật không hiểu vì sao chị lại còn phải dè dặt từng ly từng tí thế, không mệt à?

Doãn Hoa ngoái đầu lại nhìn Thường Đạo đi cạnh chúng tôi, nói tiếp:
- Nhưng, chị sợ có người ghen, hoặc giả thích người khác dắt tay thì cứ nói một tiếng, cô em này nhất định không làm lỡ việc.

- Cái cô này, Doãn Hoa ơi, chị bái phục em đấy. Sau này có em ở bên cạnh, chị sẽ học kiểu “Từ Thứ vào doanh Tào Tháo, một lời cũng không nói”.

Tôi vừa đi vừa lắc đầu.

- Nói gì thế? Nghe như em đến Mỹ để ăn hiếp chị không bằng ấy. Chớ để người khác nghe thấy, trong lòng lại hận nhầm em nghe.

Cô ta nói rồi quay lại nháy mắt với Thường Đạo đi phía sau.

Thường Đạo đùa:

- ừ, các cô cãi vã mặc các cô, đừng có lôi tôi vào.

- Ai thèm kéo anh? Em chẳng qua là “ngắt hoa sen động chạm đến ngó” thôi.

Doãn Hoa lại ra vẻ mặt tinh quái nói.
- Ngó tôi cũng chẳng dám nhận. Cô nói “Nhổ củ cải động đến bùn” thì còn được.

- Như thế khác nhau. Đây là hoa sen với ngó sen mà, có ý nghĩa tượng trưng, sự vật cực kỳ tốt đẹp, chẳng hạn như tình yêu gì đó...

Doãn Hoa vừa nói vừa cố ý nhìn trộm tôi và Thường Đạo.

Chúng tôi cũng giả tảng chẳng hay biết gì, xem như Doãn Hoa nói bừa bãi mà thôi.

Bữa cơm trưa khá đơn giản, chúng tôi chọn các món ăn nhanh, mỗi người ba món và một bát canh.

Tôi chỉ vào thực đơn nói với Doãn Hoa, muốn ăn gì thì đánh dấu vào, sau đó bảo cô ở bàn đợi, tôi và Thường Đạo đến trước quầy lấy thức ăn. Lợi dụng cơ hội hiếm có, tôi khe khẽ nhắc Thường Đạo:

- Đừng có nói với cô ấy quá nhiều, cô ấy lắm điều lắm đấy.

Thường Đạo gật đầu, “ờ” một tiếng, không kìm được nói lại:

- Nhưng, tính cách cô ấy anh thấy rất đáng yêu.

- Anh mới chỉ biết một, không biết hai. Tôi nói, chợt thấy nói như thế không thoả đáng, bèn bổ sung: - Nhưng anh nói cũng đúng, tính cách cô ấy quả là có điểm đáng yêu.

Sau bữa cơm, Thường Đạo lại hớt hải quay trở về toà soạn, tôi về nhà lấy xe, đưa Doãn Hoa tham quan công viên gần đấy.

Trên đường, tôi lại lần nữa hỏi Doãn Hoa vì sao không mở công ty du lịch. Cô hơi do dự, sau mới quyết định nói nguyên nhân chủ yếu bởi Ngô Nguyên không chịu giúp. Tôi ngẫm nghĩ, rồi lại khuyên:

- Chắc anh ấy cũng có cái khó của mình...

- Chị thì lúc nào mà chẳng bênh anh ấy.

Doãn Hoa bất mãn chề môi về phía tôi.

- Chị bênh anh ấy cái gì? Anh ấy chẳng còn là gì của chị... Tôi tự trào rồi lại nói tiếp: - Em tính sao?

- Em vẫn chưa tính gì.

Doãn Hoa chần chừ một lát rồi nói.

Đến vườn thú, hôm đó rất ít khách tham quan, một công viên lớn thế này, dường như chỉ mở riêng cho hai chúng tôi. Chúng tôi đi qua khóm tre trúc ken dầy, xanh mướt, đi qua thảm cỏ xanh mượt như nhung, tươi mơn mởn; đi qua khoảng vườn nhiệt đới trồng đầy xương rồng cầu và xương rồng mảnh ngắm nhìn quang cảnh sa mạc hiếm có, cảm giác được ý cảnh cao xa, khí xuân tràn trề trong cánh rừng Australia rộng bát ngát, cỏ rậm cây cao... Chúng tôi thả bước qua khu vườn Nhật Bản, thưởng thức phảng phất vẻ Thiền là lạ, mỗi vật mỗi cảnh, có vẻ mảnh khảnh nhưng đầy sức sống; chúng tôi lại bước qua khu vườn hoa hồng, hít đầy hương hoa ngây ngất, ngắm nhìn muôn hoa đua sắc hương... Lần đầu tiên tôi nhận biết được một loài hoa gọi là “Lan hạc vọng”. Hoa đó có mầu vàng, pha sắc màu tím, và có cả màu đỏ, từng hoa cánh hoa nghển cổ vênh vểnh ngóng trông, dường như đang suy nghĩ, lại dường như đang mong móng, và đợi chờ... Tôi không đừng được dừng bước chân, ngây người ngắm nhìn và giơ cánh tay vuốt vuốt cuống hoa dài ngoẵng của nó, vuốt cánh hoa vênh vểnh...

Tôi biết, tôi đã nhân cách hoá loài hoa này.

- Nói với em đi, quan hệ của chị với Thường Đạo rốt cục là như thế nào?

Khi tôi đang khom mình, chìm trong suy tưởng tay vuốt cánh hoa “Lan hạc vọng”, Doãn Hoa bỗng không kìm được lại hỏi tôi một lần nữa:
- Chẳng phải chị đã nói với em rồi sao.

- Chỉ bởi vì chị rất giống với em gái đã mất của anh ấy?

- Of course.

- Thôi đi, chị vẫn chưa nói thật với em.
- Thế phải nói thế nào?

- Bởi vì trong ánh mắt của chị, ánh mắt của anh ấy, giọng điệu của chị nói với anh ấy đã lộ ra tất cả – Chị đang yêu. Cho nên, bây giờ trong lòng chị có chút buồn phiền.

Tôi giật mình, ngoái đầu lại lạ lẫm nhìn Doãn Hoa. Trong khoảng khắc ấy, Doãn Hoa dường như lại biến thành bà đồng có thể nhìn thấu tâm can người khác.

Bà đồng đó lại lên tiếng:
- Chị ấy à, nghe em gái khuyên đây này, anh ấy khá lắm đấy, mau phẫu thuật đi.

- Em nói cái gì thế?

Tôi cảm thấy như bị thôi miên, mơ mơ hồ hồ hỏi lại.

- Mau đi phẫu thuật đi, đừng có ngốc nghếch!

Doãn Hoa hét lên với tôi.

Bởi vì tiếng hét này, tình cảm vốn xa cách với Doãn Hoa bỗng trở lại gần gũi hơn rất nhiều.

Buổi tối gặp mặt hôm đó bởi có Dabruce nên vui vẻ và náo nhiệt hơn hẳn. Hai người đàn ông thi nhau kể chuyện, trong lời nói lẫn lộn cả tiếng Anh tiếng Trung, có lúc họ còn bỗng nhiên chêm cả mấy từ tiếng Nhật đại loại như “Wa ka ri ma sư ta”, “ba ka”. Đặc biệt là Dabruce, anh uống một chút rượu đã lắc lắc lư lư, cuối cùng luôn miệng gọi tôi:

- Nào, vợ yêu, uống một ngụm nào. Rồi anh quay lại Thường Đạo: - Chú em, cạn chén.

- Thế anh gọi Doãn Hoa thế nào?

Thường Đạo cười hỏi.

Dabruce vò đầu suy nghĩ, bỗng nhiên lại dùng sống dĩa xiên một miếng thịt bò vừa cắt ra, cười bỏ vào bát trước mặt Doãn Hoa, nói:

- Cô dì, nào, ăn thịt đi!

Doãn Hoa chau mày nhăn trán, nhún vai, đồng thời cũng lắc đầu.
- Thế nào, thân yêu, em không thích ăn thịt anh à?

Dabruce cúi đầu, mím miệng giả vờ thất vọng hỏi.

Tôi và Thường Đạo không ghìm được bật cười.

Tiếng cười như phá tan màn sương, Dabruce ngơ ngác nhìn chúng tôi rồi lại nhìn Doãn Hoa hỏi:
- Tôi nói sai gì à?
Doãn Hoa trả lời:

- Không có gì, anh chẳng nói gì sai. Em cũng thích ăn thịt anh, chỉ có điều miếng thịt bò này chẳng phải thịt anh, đúng thế thì em đã cung kính tuân mệnh lâu rồi.

Tôi và Thường Đạo lại không nén nổi, phá lên cười, nhưng cũng kìm lại ngay được, đồng thời nhìn quanh một lượt, sợ làm ảnh hưởng đến những khách hàng ở bàn bên.

Dabruce quay sang hỏi Thường Đạo:

- Cậu em, nghe nói đàn ông Trung Quốc các cậu đặc biệt yêu quý em gái mình, sao lại thế nhỉ? Có thể nói cho tôi biết không?

Thường Đạo sững người, chẳng biết phải trả lời như thế nào, bỗng Doãn Hoa lại cười, nói chen vào:

- Vì sao anh lại cứ luôn miệng gọi anh ấy là cậu em cậu em? Sai rồi!

- Theo em thì phải gọi thế nào? Dabruce lại mơ hồ.

ánh mắt của tôi và Thường Đạo cũng đổ dồn vào Doãn Hoa, chẳng biết trong bầu hồ lô của cô ấy lại lôi ra bán thuốc gì.

Doãn Hoa lại nhìn vào tôi nói:

- Anh hỏi vợ cũ của anh ấy.

Tôi vội lườm Doãn Hoa, nói tiếp:

- Đừng có nghe lời tầm bậy tầm bạ của cô ấy. Rồi lại doạ dẫm: - Cô em gái của em là một bà đồng đấy, biết thôi miên người khác.

Dabruce rất phấn khởi, nói:

- Thật thế à? Thế thì tốt quá, anh đã nghe nói thầy phù thuỷ phương Đông rất ghê gớm, rất tài giỏi, nhưng lại chưa từng gặp. Tốt rồi, bây giờ thử một chút nào?

Tôi sướng rơn lên, ra sức xúi giục Doãn Hoa:

- Mau, mau phóng điện vào anh ấy đi!

Doãn Hoa cũng đùa thật, lập tức buông dĩa, ngồi ngay ngắn, cười cười rồi chớp chớp mắt nhìn Dabruce, ậm ừ hỏi:
- Anh nhận được không?
Dabruce lập tức kêu lên:
- Không được, không, anh...
Bỗng nhiên anh ngả về phía sau, làm Thường Đạo giật mình, vội kéo lại.
....
Sau buổi tối đó, tôi và Thường Đạo phát hiện, trong ánh mắt của Dabruce nhìn Doãn Hoa có gì là lạ. Hôm sau, Dabruce bỏ tiền lương ra mời chúng tôi đến một hộp đêm nổi tiếng Holywood nhảy, trong mấy tiếng, mặc cho vũ trường người chen người, người chạm người, người dán người, người va người, tiếng nhạc, tiếng trống động trời, anh nhìn mà chẳng để ý, nghe mà chẳng lọt tai, cứ si dại ngắm nhìn Doãn Hoa. Thể xác to lớn vụng về của anh dường như một con voi đã bị thôi miên, trong rừng thịt người thấp lè tè đó không ngừng lắc lư, không ngừng nhảy múa, chao đảo... có rất nhiều lần, chúng tôi cho rằng anh sắp gục xuống, nhưng bỗng nhiên tinh thần lại phấn chấn, ý khí lại bừng bừng... còn Doãn Hoa, tuy luôn nhảy cùng anh, nhưng mắt khẽ hờ nhắm, chẳng hề nhìn anh. Lúc đó tôi thực sự có chút mê hoặc, thầm nghĩ: “Lẽ nào trên người Doãn Hoa thực sự có mùi vị đặc biệt nào, vừa mới gần đã khiến Dabruce hoàn toàn mê mị...”

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569