Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tử cấm nữ - Chương 46

17/07/2007

Từ đó tôi không còn gặp Thường Đạo, anh đã biến mất, không một chút tin tức.

Cứ rảnh rỗi là tôi thăm dò khắp chốn, những nơi có thể tôi đều đã tìm đến, những người có thể tôi cũng đã hỏi, nhưng dường như anh đã bốc hơi khỏi cõi đời này chẳng để lại một chút dấu vết.

Đến ngày mồng một tháng mười hàng năm sau đó – ngày sinh của tôi, tôi luôn luôn nhận được một bó hồng tươi thắm của một cửa hàng hoa đưa tới. Số bông hoa hồng đó cũng luôn tăng theo số tuổi tôi...

Tôi đã từng nhiều lần hỏi ông chủ cửa hàng hoa tình hình và tăm tích của người tặng hoa, nhưng ông ta cũng không biết, phải chăng giữa họ đã có giao ước nên ông ta không chịu nói.

Tôi biết, đó nhất định là Thường Đạo. Mỗi đoá hoa hồng đỏ tươi kia là ánh mắt cháy bỏng của anh đang nhìn tôi chan chứa tình cảm.. còn tôi, tôi chỉ có thể gọi anh trong mơ, trong tưởng tượng, và gặp anh... Ôi, Thường Đạo, anh đang ở đâu?...

Tôi thường xuyên nằm trong chăn vuốt ve chiếc chìa khoá cửa Thường Đạo gửi trả lại cho tôi (chiếc chìa khoá này tôi đã đánh riêng để anh giữ, để khi anh đến chỗ tôi thuận tiện hơn, cũng để cho anh có thể tuỳ ý mở cửa phòng tôi), có lúc tôi áp nó vào lồng ngực... bây giờ tôi càng lúc càng hiểu: chiếc chìa khoá này thực ra là một vật tượng trưng – nó không chỉ có thể mở cánh cửa nhà tôi, mà còn có thể mở cánh cửa thể xác tôi... cái đáng tiếc là, tuy tôi giao nó vào tay Thường Đạo, nhưng vì phạm một sai lầm, thần xui quỷ khiến nó quay trở về...

Có lúc tôi cũng áp chiếc chìa khoá lên mặt, như vậy, dường như tôi có thể cảm nhận được sự ấm áp xác thịt của Thường Đạo, ngửi thấy mùi của anh... sau đó tôi lại xem nó là vật làm tin quý báu nhất mà Thường Đạo để lại. Tôi tìm một mảnh lụa hồng bao bọc kỹ lưỡng, đợi sau này có cơ hội gặp lại anh, tôi sẽ trịnh trọng trao trả anh...

Trong những ngày tôi khốn cùng, tuyệt vọng nhất, Doãn Hoa và Dabruce đã nhiều lần tới thăm, hỏi đi hỏi lại rằng Thường Đạo đã đi đâu? Giữa chúng tôi rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Lúc đầu, tôi nói tôi cũng không biết. Sau đó, bịa ra để quấy quá, rằng anh đã được điều đi công tác ở bang khác. Họ lại bảo tôi cho địa chỉ và điện thoại của anh, tôi ậm ừ nói:

- Bây giờ anh ấy cần yên lặng, không muốn bị người khác quấy rầy...
Họ bán tín bán nghi.

Mary cũng hỏi tôi về chuyện của Thường Đạo. Nhưng cô ấy không biết tường tận về quan hệ của chúng tôi, luôn cho rằng Thường Đạo theo đuổi tôi. Tôi nói:

- Chúng tôi đã cắt đứt rồi.

Cô ấy cũng chẳng để tâm, thậm chí cho rằng như vậy càng tốt, bởi vì cô ấy luôn cảm giác Thường Đạo không xứng đôi với tôi.

Như vậy tôi đã trở lại tình trạng “quý tộc đơn thân” như trước. Có mấy cô gái cùng công ty biết tôi đã cắt đứt quan hệ với bạn trai, đều ra sức giới thiệu, tôi cự tuyệt từng người. Có mấy người khách đến đánh bạc quen, cho dù là ba bẩy hai mốt, cứ thấy tôi trực bàn là lại bám riết đòi kết bạn. Khi bọn họ chơi ở sòng luôn bo cho tôi rất hậu, có lần còn cho tôi xèng mấy chục đô la. Tôi không tiện đắc tội, đành phải giả bộ chiều lòng. Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, từ nay về sau không còn ai có thể chen vào thế giới tình cảm của tôi cũng như trong tim tôi. Cho đến cuối cuộc đời này, cả tâm hồn lẫn thể xác, tôi sẽ mãi mãi là một kẻ độc hành.

Còn may, lúc đó Ngô Nguyên đã viết thư cho tôi, giúp tôi phá vỡ những khoảng thời gian tịch mịch. Hoạn lộ của anh xem như hanh thông, anh đã lên đến chức Phó Cục trưởng, nghe nói anh sẽ nhanh chóng được lên Cục trưởng. Nhưng chuyện gia đình lại luôn khiến anh phiền não. Phu nhân “Quả quýt” của anh đã từ Đức trở về, hiện nay đang làm đại diện cho một công ty của Đức tại Bắc Kinh. Cô ta đã từng công khai tuyên bố với anh rằng:

- Tôi đã không còn để ý xem anh có tình cảm với tôi không, nhưng tôi cần phải nói rõ cho anh biết rằng, tôi vẫn còn quan tâm tới anh, tới cuộc hôn nhân và cả cái gia đình này. Cho nên, tôi sẽ không bao giờ ly hôn, anh đừng nuôi cái ý nghĩ đó trong đầu. Tôi cảm thấy như vậy sẽ rất tốt, anh làm quan của anh, tôi kiếm tiền của tôi, anh cầu cái danh của anh, tôi cầu cái lợi của tôi, phu xướng phụ tuỳ, mỗi người hưởng một lợi ích riêng... Đó cũng là quy tắc trò chơi của chúng ta, quân tử đã bàn, ai cũng phải tuân theo. Nếu như anh đơn phương phá dỡ, anh đừng có trách tôi bạc nghĩa vô tình, nhất định tôi sẽ cho lành làm gáo vỡ làm môi, cả hai đau thương thảm bại...

Cho nên, có lúc ngẫm nghĩ, Ngô Nguyên thực ra là một con người đáng thương.

Tôi lại nghĩ đến lời trong ngoặc trong lá thư của Thường Đạo viết để lại cho tôi – “Ngẫm nghĩ, trên thế giới này, thực ra còn có một người đang đợi em”.

Tôi biết, “một người” mà Thường Đạo nhắc đến ở đây chính là chỉ Ngô Nguyên. Sau lần tôi trở về nước thăm cô, tôi đã từng kể lại một chút tình hình của Ngô Nguyên với anh. Anh cũng hiểu được cuộc sống gia đình bất hạnh của Ngô Nguyên, cũng hiểu trong lòng Ngô Nguyên nhất định vẫn còn yêu tôi... cho nên, có lẽ anh đã nghĩ như vậy – quyết định rời xa tôi của anh chính là để tôi có thể nối lại tiền duyên với Ngô Nguyên... Nhưng, Thường Đạo ơi, Đạo của em, anh sao có thể biết được Ngô Nguyên hiện giờ không thể quyết định việc của mình nữa..

Mặc dù như vậy, một hôm tôi bỗng nhận được điện thoại của Ngô Nguyên, anh nói anh dẫn đoàn đại biểu doanh nghiệp trẻ sang thăm Mỹ, hiện đang ở Chicago, hai ngày nữa sẽ tới Los Angeles, trong lòng tôi không kiềm chế được sự vui mừng.

Tối đó, tôi đến khách sạn anh ở trên đường Wilson, tôi đã lưu tâm chiếc quần màu tím, chiếc áo cánh màu trắng, dây chuyền bạch kim, khuyên tai Opold... mái tóc dài của tôi được búi cao cao trên đỉnh đầu... tóm lại, tôi rất muốn để anh hiểu được rằng cái đẹp mới mẻ và phong vận chín chắn của tôi đã hoàn toàn khác với thời sinh viên...
Mục đích của tôi chắc chắn đã đạt được.

Bởi vì khi vừa nhìn thấy tôi ở đại sảnh – trong thần sắc của anh tôi đã nhìn thấy, anh hoàn toàn bị cái đẹp dị quốc phong tình của tôi làm rung động!

Sau đó, chúng tôi ngồi trong căn phòng nhỏ của anh, anh đã không kìm được hôn tôi, và thì thào bên tai tôi:

- Ngọc, em đẹp quá, càng ngày càng đẹp... Rồi anh lại nói tiếp: - Từ sau khi đặt chân lên đất Mỹ, mỗi giờ mỗi phút anh đều nhớ tới em, trong mơ cũng thấy được ở cùng em...

Tôi cũng hôn anh cháy bỏng, và nói:

- Em cũng nhớ anh, rất nhớ, rất nhớ...

Sau đó anh kéo tôi ngồi xuống sô pha, pha cho tôi một cốc nước trà, còn mình thì ngồi trên giường, hai mắt thèm khát nhìn tôi.
Tôi ngượng nghịu nhìn anh:

- Đừng nhìn em thế, làm em ngượng. Rồi tôi lại nói tiếp: - Anh có muốn gặp Doãn Hoa không? Em có số điện thoại của cô ấy.

– Ờ, không.

Anh hơi sững người, nhưng lập tức lắc đầu, nói tiếp: - Khi xưa cô ấy bảo anh hợp tác du lịch thanh niên, anh không giúp, cô ấy hận anh lắm. Thực ra, cô ấy không chịu nghĩ, cô ấy đâu có thực lực. Cho nên chẳng gặp thì hơn. Hơn nữa, anh chỉ ở Los Angeles có ba ngày thôi, ngoài thời gian làm việc, anh chỉ muốn có nhiều thời gian ở bên em.
- Anh có muốn đến nhà em không? Đến bây giờ?

Tôi hỏi anh.

- Đương nhiên. Anh trả lời ngay nhưng lại nhìn đồng hồ, nói: - Anh phải xin nghỉ đã.

- Chẳng phải anh là trưởng đoàn à, còn phải xin ai nữa.
Tôi hỏi.
- Còn Phó Trưởng đoàn.
- Kỷ luật nghiêm nhỉ.
- Đương nhiên. Nếu không đoàn này đã tan lâu rồi.
- Nhưng anh đi với em, không sợ người khác dèm pha à?

Tôi nửa đùa nửa thật nhắc nhở anh.

Anh lại hơi sững người, nhưng trả lời rất nhanh:

- Chẳng sao cả, quan hệ của anh với Phó Trưởng đoàn rất tốt, việc của chúng mình anh cũng đã nói trước với anh ấy rồi, anh ấy tự biết mà.
Chúng tôi nhanh chóng xuống lầu và ra xe của tôi.

Đầu tiên tôi đưa anh đi qua con đường minh tinh Hollywood, sau đó lại vòng qua trung tâm thành phố và khu phố người Hoa rồi mới quay trở về nơi tôi ở.

Khi đi đến đường ra đường Đại Tây Dương, tôi vòng xuống đường cao tốc số Mười rộng rãi, bằng phẳng và thẳng tắp, tiến vào con đường nhỏ hai bên trồng cây cọ nhiệt đới cao chót vót. Bỗng nhiên tôi nhớ đến con đường nhỏ ở quê hương, nhớ đến đêm tối có ánh trăng lành lạnh, nhớ đến buổi tối tôi nằm mơ mơ màng màng trên giường xem Trà hoa nữ...
Tôi mẫn cảm ý thức được rằng: Đêm nay sẽ có sự việc gì đó xảy ra.
Trước đây tôi viết thư về cơ quan anh (tôi chưa từng viết thư về nhà anh, anh cũng chưa từng cho tôi địa chỉ), ngắn gọn thông tin cho anh, tôi đã làm phẫu thuật một lần nữa, tất cả đã trở lại bình thường. Nghĩ đến việc hôm nay anh đến nơi ở của tôi, cũng không phải là không có ý định hâm nóng.

Tôi nghĩ như vậy, tim bỗng nhảy loạn lên, nét mặt cũng hơi nóng... cảm thấy chiếc xe hơi của mình đang chở một tình sử rất đáng buồn cười, sau khi vòng quanh trái đất, bây giờ lại quay trở về xuất phát điểm.

Tôi không nén được cứ quay sang ngắm nhìn Ngô Nguyên trong bộ Âu phục giầy da, rốt cục cảnh vật vẫn như xưa mà con người đã thay đổi, anh cũng chẳng còn là Ngô Nguyên anh tuấn, lịch sự ngày nào, mái đầu chỉ còn lơ thơ tóc, cái trán hơi cao lên, thể xác anh cũng bắt đầu phát phúc, bụng đã phệ ra giống như giấu trong đó một chiếc nồi con...
Lúc này tôi đã mua được một căn nhà riêng ba tầng hai phòng ngủ và một phòng khách, tầng trệt để ô tô, ở giữa là phòng khách và gian bếp, trên cùng là phòng ngủ. Sau khi chúng tôi cho xe vào nhà, tôi dẫn anh tham quan tất cả nơi ở của tôi một lượt.

- Rất tốt, rất tốt. Anh nhìn ngó khắp nơi, luôn miệng nói.

Cuối cùng, chúng tôi đứng trước giường ở phòng ngủ, mùi thơm phảng phất nhàn nhạt từ chiếc chăn tôi mới giặt toả ra...

- Rất tốt, em lúc nào cũng bố trí phòng của mình rất ấm áp...
Anh lại nói.

- Nhưng anh biết bây giờ em đang nghĩ đến gì không?
Tôi hỏi.
- Không biết.
Anh nói và liếc mắt nhìn tôi đầy nghi hoặc.
- Buổi tối đó, đó là buổi tối khiến suốt đời em không thể quên, buổi tối đó trăng thanh lành lạnh...
- Ờ...
Anh không hiểu dụng ?ý của tôi, bỗng mất tự nhiên.
Tôi nói khe khẽ, nhưng rất nhiệt tình:

- Ôm em đi...
Anh đã chờ đợi điều đó, nhưng sợ đường đột, bây giờ được lệnh của tôi, chỉ chút chần chừ rồi vòng hai cánh tay, xiết chặt tôi vào lòng....

Sau đó, chúng tôi cùng ngã lăn trên giường, cũng chẳng kịp nói lời yêu thương, vội vã cởi áo lột quần, bừng bừng lao đến chủ đề...

Tôi vốn bị kiềm nén đã quá lâu, vội vàng muốn tìm lại sự tôn nghiêm đã mất trên thể xác con người đã từng bóc vạch chân tướng thể xác mình, cho nên vừa dựa vào người anh đã xốc nổi và lỗ mãng, quẫy đạp loạn xị như con cá vừa bị vớt ra khỏi nước.

Ngô Nguyên cũng hùng hục, nhưng chỉ một lát sau thì dừng lại, không còn làm gì được và có chút ngượng ngùng ngập ngừng nói với tôi:

- Anh... có thể không được nữa...

Tôi đang cuồng loạn, hơn nữa vừa cảm giác được anh, bỗng nhiên anh lại từ bỏ, trong lòng không chịu, nôn nóng kéo anh về phía mình.

Anh đành miễn cưỡng gắng sức thúc thúc đẩy đẩy thể xác của chúng tôi.
Nhưng nơi đó của tôi cuối cũng chẳng hề bị “đụng tới”.

Tôi có chút thất vọng mở to mắt nhìn anh.

Anh càng không ổn, đành thở phì phò trở người, rất mệt mỏi nằm vật ra bên cạnh.
- Sao thế? Chuyện gì thế? Tôi vội hỏi.

- Anh cũng chẳng biết. Có thể là quá căng thẳng, cũng có thể là quá mệt mỏi.

- Nhưng, khi bắt đầu chẳng phải ...

Tôi nói và bật chiếc đèn ngủ, vén chăn lên hiếu kỳ thăm dò chỗ kín của anh – nơi đó xưa vốn như một mũi tên bừng bừng sinh khí, tích cực tiến thủ, phấn đấu hướng thượng mà nay là một đống chán ngán thất vọng, rũ rượi, yếu kém không còn khả năng..

Tôi giật mình kinh ngạc.

Cuộc sống đến giờ có sự đảo lộn kinh người như thế này sao!

Tôi thậm chí có sự kinh hãi, bất an tìm kiếm mọi chỗ trong căn phòng của mình. Bởi vì tôi nghi ngờ, bắt đầu từ thời khắc Ngô Nguyên vào trong căn phòng ngủ của tôi, nhất định có con mắt nhìn thấu tất cả luôn theo sát anh, hơn nữa cũng chưa hề bỏ đi. Mà trong khoảnh khắc vừa rồi, nhất định đôi mắt mà chúng tôi không nhìn thấy đã giở trò yêu thuật đối với tinh thần và sức lực anh...

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569