Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Tử cấm nữ - Chương 49

17/07/2007

Cuối cùng trời đã sáng. Không phải là sáng bình thường, mà là sáng như rách toạc ra.

Ánh mặt trời từ khe hở rọi vào, ấm áp leo lên ngực tôi, dường như có một chiếc dầm gỗ ánh vàng rực rỡ – trong ảo mộng của tôi thường có chiếc dầm gỗ này, đang đè lên ngực tôi khiến tôi nghẹt thở.

Tôi mệt mỏi mở mắt, hoá ra cánh tay của Dabruce đang đè lên ngực tôi, tôi nhẹ nhàng nhấc cánh tay anh xuống.

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.

Tôi cho rằng có người đến dọn phòng, nên chẳng có ý kiến gì. Nhưng tiếng gõ cửa vẫn kiên nhẫn tiếp tục. Tôi đành phải khoác bừa chiếc áo lên người rồi đi ra ngoài cửa.

- Ai đấy? Tôi làu bàu, mở khoá he hé cửa.

Hoá ra là Doãn Hoa!

Tôi muốn dập cửa lại, nhưng đã không kịp.

Doãn Hoa hơi nghiêng người, lách chen vào.

- Em tìm Dabruce, anh ấy ở đâu? Doãn Hoa vừa nói vừa bước vào.

Tôi không tiện ngáng trở, cũng không thể ngáng trở, đành mặc cô ấy.
Đại khái Dabruce nghe thấy động tĩnh gì đó, anh đã ngồi dậy, vội vã choàng lên người đầy lông lá chiếc áo choàng.

- Không chịu nói với tôi, hoá ra là như thế này...

Doãn Hoa căm hờn nhìn xoáy vào Dabruce một lúc, rồi bỗng nhiên quay sang liếc tôi đầy khinh miệt, nói:

- Nhưng tôi không hiểu, bà chị, các người rốt cục làm được trò trống gì?

Tôi rất hoảng loạn và cảm thấy có lỗi, nhưng khi nghe Doãn Hoa nói vậy thì bình tĩnh trở lại, nhếch mép mỉm cười.

Doãn Hoa là người rất thông minh, thấy tôi như vậy, nghi hoặc nhìn khắp người tôi một lượt, bỗng nhiên không kìm được nói:

- Nói như vậy, cô đã đại khai “quốc môn”(1), bây giờ đang vội vã lôi kéo người “đầu tư”?

Tôi chẳng nói chẳng rằng, vẫn nhìn Doãn Hoa mỉm cười như cũ.

- Vì sao chị không nói? Bỗng Doãn Hoa tức giận: - Chị phải biết, hành vi của chị giống một tên trộm, chị đang ăn cắp của người khác đấy!

Cuối cùng tôi không kìm được cười thành tiếng:

- Thế chắc em không ăn trộm...

- Không biết nhục...Doãn Hoa tức giận, không còn nói tiếp được nữa.

- Doãn Hoa, em không thể làm thế. Dabruce đã mặc xong quần áo, bỗng nhiên lên tiếng nói: - Anh hẹn cô ấy đấy, trách nhiệm thuộc về anh.

- Không. Tôi hẹn Dabruce, tôi ăn trộm Dabruce của cô đấy.

Doãn Hoa rất ngạc nhiên, cô hết nhìn tôi rồi lại quay sang nhìn Dabruce, ngực phập phồng, căm giận nói:

- Tôi khinh thường chị, tôi chẳng xem chị ra gì cả.

- Em không cần phải làm thế. Bởi vì nói cho cùng, chính là em đã nhắc nhở chị. Nói thế nào nhỉ, thế giới bên ngoài quả thực rất tuyệt vời.
Tôi nheo mắt nhìn qua ô cửa sổ, tiếp đó lại nhìn Doãn Hoa, gương mặt vẫn tươi cười như cũ.

Doãn Hoa lại càng tức giận giống như con nhái trong ruộng lúa, hai mắt lồi ra bừng bừng như nảy lửa, cuối cùng cô dậm chân, quày quả bỏ đi như một cơn gió.

- Anh đã bị theo dõi từ lâu rồi, lẽ nào anh lại không phát hiện?
Tôi quay lại hôn Dabruce và nói khi anh vẫn đang luống cuống chẳng biết làm gì.

Anh sững người, cười ngượng nghịu, hai tay vê vê hàng ria kiểu Stalin, sau đó nói:

- Mặc kệ cô ấy.

- Anh không sợ cô ấy bay mất à? Tôi lại hỏi.

- Bay sao được. Dabruce nói và cúi gập người buộc dây giầy.

- Vì sao? Tôi cảm thấy lạ lùng.

- Cô ấy còn phải dựa vào anh để làm thẻ xanh.

- Nói như vậy, bọn anh đã kết hôn?

- Đương nhiên. Dabruce gật đầu khẳng định.

Lúc này tôi mới thật sự kinh ngạc....

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569