Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Bạn bà Phúc

25/08/2007


Y Ban
Bà Phúc lê cái chân gãy thành tật từ xe xích lô xuống cùng với đống hành lý của người đi xa về. Mấy bà hàng xóm thì thào:

- Bà Phúc phải "B quay" rồi. Đấy, mang tiếng là Phúc mà rõ vô phúc, nhà có đến ba thằng con trai mà bây giờ phải lủi thủi một mình thế kia.

Họ thì thào nhau đấy nhưng cấm có ai ra bê giúp bà Phúc. Bà phải ngồi đánh xệp xuống đất lục trong túi quần áo như một mớ dẻ rách để tìm chìa khóa. May có ông xích lô tốt bụng mở giúp chiếc khóa đã han rỉ. Cánh cửa vừa hé, mùi ẩm mốc trong nhà đã túa ra nồng nặc. Ông xích lô ái ngại:

- Cụ gọi ai giúp chứ vào nhà ngay bây giờ chết ngạt mất.

Bà Phúc khóc nấc lên:

- Giá mà trời cho chết ngay thì xin cảm ơn giời lắm, chứ sống như tôi khổ quá. Thôi bác cứ bê hộ tôi mấy thứ vào trong nhà.

Chuyện hàng xóm không sang giúp bà Phúc cũng có lý do của nó. Cái khu phố này ai còn lạ gì nhà bà Phúc có 3 thằng con trai ngổ ngáo nhất phố. Ông bà Phúc là người tử tế. Tuy nhiên dân phố bảo tại ông Phúc có tính dở dở nên đẻ ra ba đứa con cũng không thật tính. Cả phố vẫn còn lưu truyền hai giai thoại về ông Phúc. Cái ngày quần áo còn được bán bởi một thứ gọi là phiếu vải mà dân thì được 4m/1 năm còn cán bộ Nhà nước thì được 5m/1 năm, ông Phúc mua được hai chiếc quần âu bằng vải xanh Sĩ Lâm. Ông Phúc có độc hai chiếc quần lành để đi làm. Ông làm công nhân ở nhà máy sản xuất dụng cụ thể thao. Một ngày chủ nhật ông giặt một chiếc quần phơi ở trước cửa. Ông đã cố ý bắc một chiếc ghế ở cửa để ngồi trông thế mà quay ra quay vào đã có đứa thó mất. Ông tức điên ruột bèn nghĩ kế bắt cái thằng ăn trộm đánh cho nó một trận nhừ tử. Ông lấy chiếc quần mới trong hòm mang ra cửa phơi, xong ông kéo rèm cửa lại ngồi sau rèm mắt đăm đắm nhìn ra chiếc quần. Buổi trưa vắng ngắt không người qua lại, một tiếng rồi hai tiếng... Chính ông Phúc cũng không biết cái quần mất lúc nào. Ông bảo cái quần luôn luôn trong mắt ông kia mà, chỉ khi ra cất nó vào thì ông không thấy nó đâu nữa. Thế là mất luôn hai cái quần mà trộm thì không bắt được. May mà bà Phúc là cán bộ cấp dưỡng Nhà nước cũng được 5m vải, cũng mua được hai chiếc quần xanh Sĩ Lâm. Bà chia cho ông một chiếc. Đấy là giai thoại thứ nhất. Giai thoại thứ hai về ông Phúc là, về già ông mắc một căn bệnh. Là căn bệnh gì thì không ai biết. Chỉ biết lúc ấy có phong trào uống nước tiểu chữa bách bệnh. Thế là ông Phúc thành người không bao giờ đi đái cả. Ông có một cái ca Trung Quốc có nắp, lúc buồn đi tiểu ông đi vào đấy, rồi lúc khát ông lấy nước tiểu ra để uống. Hôm nào ăn rau cải đái nhiều ông uống không hết đem bỏ tủ lạnh uống dần. Không biết bệnh có khỏi không, chỉ thấy da ông mỗi ngày một vàng ệch, sưng tấy, chân tay to như cổ voi. Rồi khi báo chí viết lại uống nước tiểu sinh bệnh, tắm nước tiểu tốt hơn thì thấy ông sắm mấy cái xô nhựa. Ông đặt vào nhà tiểu công cộng từ sáng đến chiều, ông xách mang về đổ vào một chiếc chậu nhựa to rồi ngâm mình vào đấy. Khổ, ông Phúc tắm nước tiểu được vài bận thì chết. Chết trước khi báo chí kịp đăng luận cứ của các nhà khoa học rằng: tắm nước tiểu là rất hại. Ngoài hai cái giai thoại trên thì ông Phúc là người rất tốt với hàng xóm láng giềng - còn việc ông dạy dỗ ba thằng con trai thì cũng ghê. Chỉ cần có ai mách rằng đứa nào dám hỗn hào với hàng xóm là ông rút chiếc thước bằng gỗ lim ra vụt liền. Cái lý của ông - già đòn non nhẽ đánh khỏe phải chừa. Khốn nỗi chẳng thấy chúng chừa đâu mà chỉ thấy càng ngày chúng càng đầu bò đầu bướu ra. Xểnh không thấy bóng ông là chúng cà khịa với hàng xóm. Nhất là khi ai ngứa mồm lôi giai thoại của ông mà kể là chúng trừng mắt chửi ngay, có khi còn ăn vả sưng mồm.

Từ ngày ông Phúc mất thì ba thằng con trai càng như chim sổ lồng, chúng tha hồ quậy phá, bà Phúc chỉ còn như cái bóng. Hàng xóm cũng không ai dám vào chơi. Vào chơi mà chúng bắt gặp là chúng đuổi.

"Trăng đến rằm là trăng tròn" hay là ở ngoài bắc đã hết chỗ cho chúng quậy mà bẵng đi một thời gian không thấy cậu cả, cậu hai nhà bà Phúc đâu nữa. Rồi thấy bà Phúc khoe:

- Hai đứa vào nam lấy vợ rồi, dạo này tu chí làm ăn lắm.

Còn cậu út sa vào con đường nghiện hút, hết lấy trộm của nhà rồi lấy trộm của người. Bị lĩnh cái án 5 năm vì tội đột vòm. Mấy năm trước bà Phúc đi xe ôm lên thăm con, bị xe khác đi ngược chiều tông phải gãy đôi xương cẳng chân nằm viện nửa năm mà chẳng lành vì già xương thoái hóa không lành được. Còn một chân nữa lành nhưng xương yếu, dù có thêm hai nạng cũng không đi được, cứ phải ngồi xệp xuống mà lê.

Cái căn nhà nhỏ mà trước kia là cái bếp, khi mở đường Nhà nước lấy nhà rồi đền bù cho 20 cây vàng nay lòi ra mặt đường rộng chừng 6m2 được bà Phúc "rửa ráy" sạch sẽ. Bà Phúc mở một quán nước nhỏ. Bây giờ thì bà chủ động gọi hàng phố vào chơi. Bà mời mọi người uống nước, hút thuốc. Rồi bà nhờ người này lĩnh hộ lương hưu, người kia mua hộ mớ rau, con cá. Có người bà xin một lời khuyên. Thế là chỉ một tuần sau mọi người đều biết chuyện của bà Phúc.

Sau khi được Nhà nước đền bù 20 cây vàng, lại biết mẹ gẫy chân nên hai cậu con ở trong nam mời bà vào trong ấy ở để họ lo cho bà. Ban đầu bà Phúc ở nhà con cả. Rồi cậu thứ hai cứ nhất quyết đòi được nuôi mẹ. Bà Phúc dọn đến nhà cậu hai được vợ chồng cậu hai ra sức chiều chuộng. Được ba tháng thì tình mẹ chồng, con dâu nồng hậu lắm, như chẳng bao giờ trên đời có câu "Thương nhau như thể mẹ chồng nàng dâu". Bà Phúc hết lời ca ngợi con dâu. Chính lúc ấy cô con dâu mới thỏ thẻ: - Chúng con muốn mua một chiếc ô tô để làm ăn mà còn thiếu ít tiền. Mẹ cho chúng con vay cái số tiền đền bù nhà, chúng con trả lãi hằng tháng để mẹ tiêu vặt. Đến khi nào chú Đức mãn hạn tù thì lúc đó mẹ phân chia được phần nào chúng con xin nhận phần ấy.

Bà Phúc nghe bùi tai, vả lại con nào chẳng là con, đứa nào thiếu thì bà bù đắp, mang tiếng là con dâu mà nó biết nghĩ đến anh, đến em thì tốt quá. Vả lại nó đưa ra phần lãi suất cao hơn Nhà nước. Bà Phúc bèn rút hết tiết kiệm đưa cho con dâu. Đưa tiền, vàng cho con dâu chưa đầy tháng, bà Phúc chưa kịp nhận tháng lãi đầu tiên thì cậu con cả nghe tin đến hạch sách bà sao lại đem hết tiền vàng cho con trai thứ hai. Nó sừng sộ quát nạt để bà không kịp giải thích nữa. Chẳng để bà yên, ngày nào nó cũng đến quát nạt, chửi bới. Bực chẳng đã, bà bảo cô con dâu cho bà xin lại số tiền vàng để bà gửi tiết kiệm rồi chờ thằng út về bà sẽ phân chia. Cô con dâu mặt lạnh hơn tiền tỉnh bơ:

- Bà nói chi lạ vậy, bà đưa tiền vàng cho tôi bao giờ. Bà gửi tiền vào Nhà nước bà phải cầm lấy giấy tờ làm bằng. Vậy giấy tờ tôi vay bà đâu. Chẳng lẽ tôi cầm của bà nhiều tiền vậy mà bà lại không bắt tôi ghi một loại giấy tờ chi. Có nực cười không cơ chứ. Đâu, bà đưa giấy biên nhận đây rồi tôi trả bà tiền vàng.

Bà Phúc kinh ngạc đến mức không thể kêu trời được nữa. Mặt bà tím bầm như bị ai bóp cổ. Trời ơi, bây giờ bà mới thấy hết thế nào là lòng dạ con người. Bà biết nếu bà còn ở lại đây thì bọn chúng nó sẽ giết chết bà, mà bà muốn sống để chờ thằng út nó trở lại thành người.

Đã là quán nước thì ắt có bán rượu, thứ rượu ba trăm một chén, uống lâu say mà hay nhức đầu. Dân phố không biết từ lúc nào có một gã say ngồi trung thành ở quán bà Phúc. Hắn có vẻ mặt vừa già, vừa trẻ. Hắn có một cái chén cáu bẩn, hắn chìa vào mặt bà Phúc:

- Bà cho con chén nữa bà, rồi con làm con trâu con chó cho bà.

Bà Phúc kêu trời:

- Thân tôi chưa đủ khổ nữa hay sao mà bây giờ suốt ngày bị thằng say nó ám thế này.

Thằng say nhăn nhở ra cười:

- Bà đừng đuổi con, có việc gì con làm giúp bà.

Đuổi chán hắn chẳng đi bà Phúc đành mặc kệ. Ban ngày hắn đi ăn xin, đi làm thuê lúc nào thì đi, xong lại về ngồi quán bà Phúc, uống rượu. Lúc lơ mơ nửa say, nửa tỉnh hắn kể với bà Phúc:

- Bộ đội, còn đạn trong đầu đấy, đau lắm. Có hai vợ.

- Sao hai vợ lại không ở nhà với vợ mà lại đi lang thang thế này?

- Mẹ cả vợ bắt vợ đi rồi. Không đi làm, không có tiền, mẹ vợ bắt vợ sang Trung Quốc rồi.

- Còn vợ hai, hai con đấy, cũng bỏ đi rồi. Không làm được tiền.

- Đàn ông không chịu làm việc suốt ngày uống rượu vợ bỏ là phải.

- Cũng muốn làm nhưng làm không việc, rồi đau lắm, uống rượu hết đau.

Bà Phúc nhìn bộ mặt hiền lành với đôi mắt như trẻ nhỏ của kẻ say rượu mà thương. Lúc thương người đâu nghĩ đến hoàn cảnh mình cũng thực đáng thương.

Đã lâu bà Phúc không còn phàn nàn về kẻ say ám nữa. Những lúc không có khách bà Phúc ngồi trò chuyện rông dài với người say, cũng vui. Thế là kẻ say có cái tên - bạn bà Phúc. Bạn bà Phúc thường giúp bà Phúc dọn dẹp quán nước, mua than, mua củi. Đổi lại, bà Phúc cho ăn uống hằng ngày. Thức ăn cũng chẳng có gì đáng kể, bà ăn gì thì nấu thêm ra cho hắn một bát. Sáng bát mì tôm, trưa củ khoai, chiều bát cơm với lạc rang. Bà Phúc ăn đói nhịn khát để dành dụm ít tiền.

Bà lo cho thằng út mãn hạn tù về sẽ hỏi tội bà số tiền 20 cây vàng kia.

Lúc bà Phúc đưa bát cơm cho hắn, mặt hắn có một vẻ rất lạ, vẻ mặt hắn vốn đã khó đoán từ trước thì nay nó tẽn tò, ngơ ngác như đứa trẻ lên ba. Bà Phúc nhìn mặt hắn mà như nhìn thấy gương mặt ba thằng con lúc chúng ở tuổi thiên thần. Bà bỗng tủi thân khóc nấc lên. Kẻ say buông bát ăn xuống ghế thẹn thò:

- Bà à, mẹ đừng khóc nữa, tôi không uống rượu nữa đâu.

Bà Phúc thấm khô nước mắt:

- Còn mẹ già à? Mẹ già ở đâu?

- Còn mẹ già hơn bà, khổ lắm, sống ở ruộng.

- ở ruộng nào?

- Nằm ở ruộng hay sống ở ruộng?

- Sống ở ruộng.

- Rõ chán cho anh say, còn sống hay chết rồi?

- Sống ở ruộng. Thấy tôi uống rượu hay khóc lắm.

Đây là lần thứ nhất kẻ say nói:

- Tôi không uống rượu nữa.

Từ lâu bà Phúc đã nhận thấy kẻ say quá bẩn thỉu, có lẽ hàng năm trời không tắm. Bà Phúc bảo hắn:

- Chậu đây, xà phòng đây lấy nước tắm đi cho sạch sẽ.

- Tắm à? Tắm là gì không nhớ.

- Rõ chán cho nhà anh say.

Vừa lúc đó nhà đồng nát đi qua, bà Phúc gọi:

- Anh đồng nát ơi, anh bỏ công giúp tôi, tôi trả cho anh ba nghìn đây. Anh tắm giúp thằng cháu tôi với. Cả năm nay nó không tắm trông nó không còn ra hồn người.

Anh đồng nát vui vẻ nhận lời. Anh xối nước rồi xát đến ba lần xà phòng. Nửa giờ sau kẻ say như vừa được lột xác. Cái mặt của người say trông khôn chứ không dài dại nữa. Kẻ say ngồi trầm ngâm một lúc rồi một bên mặt bỗng méo xệch đi. Một bên mắt nước chảy giàn giụa. Rồi kẻ say hu hu khóc. Tiếng khóc của người khôn chứ không phải của người ngây. Khóc một chập kẻ say ngửng mặt lên nhìn bà Phúc, mặt lại ngây ngây đần độn của người ngây.

- Mẹ là bà, bà là mẹ. Mẹ ngày xưa cũng tắm.

- Biết rồi. Này, cố mà tỉnh đi. Đẹp giai ra phết. Tỉnh rồi kiếm việc mà làm, rồi lấy vợ.

- Không lấy vợ nữa.

Cuộc sống của bà Phúc có thể cứ thế trôi qua, một già một trẻ, một bất hạnh, một ngây ngây cũng làm nên một cuộc sống êm đềm như vậy, nếu không có cái ngày cậu út được mãn hạn tù. Nó về nhà không báo trước cho bà biết. Nó lừ lừ vào nhà vứt chiếc ba-lô rách xuống nhà. Rồi chẳng thèm hỏi thăm sức khỏe của mẹ ra sao, nó cà khịa ngay với bà.

- Thế nào bà đã đòi được 20 cây vàng cho tôi chưa. Bà chắc là tôi chết trong tù rồi đấy hả.

Bà Phúc dịu dàng bảo con:

- Con đi tắm rửa sạch sẽ, để mẹ nấu cơm cho con ăn. Rồi mẹ nói cho con nghe.

- Mẹ con gì với bà. Bà đưa 20 cây ra đây thì hãy nói đến chuyện mẹ con. Còn nếu không bà sẽ biết tay tôi.

- 20 cây bị chị dâu con nó lừa rồi, mẹ lấy đâu mà đưa cho con nhưng mà mẹ đã dành dụm được dăm triệu đây cũng là có cái vốn cho con.

- Tôi đ. có chị dâu, anh trai nào hết. 20 cây là 20 cây bà biết không, dăm triệu của bà được mấy bi là hết.

- Con ơi mẹ tưởng vào trong ấy con cai được rồi chứ.

- Thế bà tưởng trong đấy là thiên đường chắc. Thôi đ. lôi thôi với bà nữa, bà có đưa vàng ra đây không thì bảo.

Vừa nói thằng út vừa co chân đá cái tích nước chè, rồi tiện chân kia nó đá văng cái phích nước sôi. Phích nước sôi đổ ập vào chân bà Phúc làm bà kêu rú lên đau đớn. Nghe tiếng kêu của bà Phúc, bạn bà Phúc, kẻ say vội đi đến bên bà Phúc đỡ cái chân bị bỏng của bà. Kẻ say vẫn chưa tỉnh lè nhè bảo thằng út:

- Đánh bà Phúc, đánh bà Phúc. Bà Phúc tốt.

- Mày là thằng nào? à, thằng say rượu.

Co chân thằng út đạp mạnh vào mặt kẻ say, kẻ say bật vào tường máu mồm, máu mũi chảy ộc ra. Bà Phúc lại rú lên:

- Con ơi, con chớ đánh người ta, phải tội lại vào tù đấy.

- Tù hay ngoài với đây cũng thế thôi. Đây chỉ cần tiền. à, bà nhân đức thật đấy, ở trong tù tôi đã nghe mà không tin bà từ bi gớm nhỉ, bà có tiền để đi nuôi kẻ say thế này.

Nói rồi nó lại xông vào kẻ say đấm đạp cho bõ tức. Bà Phúc vội xệp xuống đất lê đến bên kẻ say lấy mình che những cú đấm, đạp cho kẻ say. Kẻ say không hề kêu la, mắt cứ mở trừng trừng nhìn thằng con đã mất hết tính người của bà Phúc. Thằng con say máu đánh người không phân biệt đâu là mẹ đâu là kẻ say, nó cứ thế đấm đạp. Nó đạp một cú trời giáng vào cái chân gãy của bà Phúc. Bà Phúc không kêu được nữa mà miệng chỉ há ra rồi lả người gục xuống. Lúc bà Phúc gục xuống thì kẻ say ngồi nhổm dậy. Kẻ say lắc đầu lia lịa mồm gào lên: "- Không làm người say nữa, không làm người say nữa. Làm người tỉnh". Kẻ say chưa làm người tỉnh được thì thằng con với chiếc ba-lô rách của nó khoác lên vai đi ra khỏi nhà.

Lắc đầu đến mấy nghìn cái thì bỗng nhiên trán kẻ say lồi ra một cái u to bằng ngón tay. Kẻ say bỗng nhiên tỉnh táo lạ:

- Bà Phúc, bà Phúc ơi, bà làm sao thế này. - Lay mãi không thấy bà Phúc cựa mình, kẻ say giờ không say nữa mà chỉ là bạn bà Phúc thôi chạy ra hè phố hô hoán:

- ối hàng phố ơi sang đây cứu bà Phúc với, bà Phúc bị thằng con mãn hạn tù đánh chết rồi.

Hàng xóm lục tục chạy sang, có người nhanh mồm gọi xe cấp cứu. Bà Phúc được đưa đến bệnh viện nhưng chưa kịp chạy chữa đã chết vì bị choáng. Bạn bà Phúc cũng theo hàng xóm vào bệnh viện. Khi mọi người đang xúm quanh bàn tán để giải quyết việc bà Phúc thì bạn bà Phúc lên một cơn đau dữ dội ở cục u giữa trán. Các bác sĩ cho bạn bà Phúc đi chụp điện. Thì ra cái cục u đó là cái đầu đạn mà mấy chục năm nay nó nằm tận trong não kia. Bây giờ tỉnh táo rồi, bạn bà Phúc bèn kể bệnh tình cho các bác sĩ nghe. Các bác sĩ quyết định mổ trán bạn bà Phúc để lấy đầu đạn ra. Chỉ bằng một phẫu thuật rất nhỏ là rạch da trán đã lấy ngay ra cái đầu đạn. Đây là một trường hợp rất kỳ lạ nên các bác sĩ muốn giữ bạn bà Phúc lại để nghiên cứu. Bạn bà Phúc xin về nhà để mai táng cho bà Phúc mồ yên mả đẹp rồi sẽ quay lại đến bệnh viện để các bác sĩ nghiên cứu.

Cỗ hậu sự của bà Phúc đã được hàng xóm góp tiền nhau mua. Hàng xóm còn chưa ngã ngũ việc có nên báo cho hai đứa con của bà Phúc ở trong nam về chịu tang hay không. Bạn bà Phúc về quyết định là không, gọi chúng về hồn bà Phúc tủi hờn lắm. Bạn bà Phúc mặc áo xô, đội nùn rơm, tay chống gậy, chân đi đất đứng bên quan tài bà Phúc khóc. Đám ma bà Phúc diễn ra như các cụ già ở hàng phố. Đến phút hạ huyệt, thằng út cũng được công an còng tay đến chào mẹ lần cuối. Nó không dám khóc to, chỉ thút thít như đứa trẻ bị bắt nạt mà không có ai bênh. Chắc bây giờ nó đã tỉnh ngộ. Nó đến bên bạn bà Phúc vái ba cái rồi ra xe về trại giam.

Cái quán nước nhỏ của bà Phúc vẫn được bạn bà Phúc duy trì, ở giữa gian nhà 6 m2 bạn bà Phúc lập một bàn thờ nhỏ, ngày hai bữa bạn bà Phúc nấu cơm rồi xới bát đầu tiên đặt lên bàn thờ.

Buổi chiều tối bạn bà Phúc đến bệnh viện để cho các bác sĩ nghiên cứu. Sáu tháng, rồi một năm mà các bác sĩ vẫn chưa lý giải được tại sao viên đạn nó lại ra đằng trán. Trên thế giới đã có trường hợp hắt hơi ra đầu đạn hoặc đạn chui ra đằng lỗ tai. Chứ đạn chui ra đằng trán thì đây là một trường hợp độc nhất vô nhị.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569