Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Bắt cá hai tay trên thiên đường - phần IV

01/08/2007

Phần IV : Chòm sao Đại Hùng của tôi

Khi tôi quay trở lại ngọn đồi của mình thì Brian đã đi khỏi tôi lên thiên đường cũng gần được một ngày vậy mà mặt trời vẫn toả sáng rực rỡ. Đúng là thiên đường không có chỗ cho bóng đêm
Nhưng chả hay chút nào cả vì tôi lại thích bầu trời đêm và những vì sao lấp lánh thêu dệt trên nó.
Trước khi trong đầu tôi kịp nẩy ra một suy nghĩ khác thì một dải mầu lớn trợt trải dài theo đường chân trời và bầu trời xanh mát của tôi đã được nhuộm một mầu rượu vàng sẫm mầu thật sẫm, tô điểm bởi hàng nghìn viên kim cương lấp lánh đang nhấp nháy mắt với tôi ở khắp mọi nơi.
Đây đúng là thế giới trong mơ của tôi rồi
Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra đó điểm giả tạo trong cái bầu trời của tôi thậm chí tôi có thể với tay ra và chạm vào các vì sao . Nói đúng ra tôi là Đấng Tạo Hoá của nó , tôi có thể sắp xếp lại theo í muốn của tôi.
thế là tôi tự ý di chuyển các vì sao để thiết kế cho riêng mình một bầu trời.
Sau một tiếng lao động cật lực tôi nằm vật ra , mệt đến thở không ra hơi. Và sự thật dù có hơi tàn nhẫn một chút nhưng cái tác phẩm đầu tay này của tôi chẳng hơn gì một mớ hổ lốn . Hội hoạ vốn chưa bao giờ nằm trong danh sách " Năng khiếu bẩm sinh" hay "Tài năng tiềm ẩn của tôi cả"
- Rốt cuộc đây là một con voi hay một con tê giác thế nhỉ ?
Brian đột ngột xuất hiện , không một tiếng động , lời báo trước
- Em tự vẽ chòm sao Đại Hùng của mình đấy ?
Tôi trả lời, lấy vai huých nhẹ vào vai anh. " Nhìn kỹ lại đi, anh sẽ thấy nó giống hệt một con gấu, thật đấy "
Brian ngồi xuống , nheo nheo mắt và hơi nghiêng đầu về bên phải:
- Gìơ thì nó giống hệt một con thỏ bị trương phềnh
Anh bật cười khi thấy vẻ mặt nhăn nhó khó coi của tôi.
-Em đã bao giờ là một sinh viên giỏi trong lớp mỹ thuật đâu cơ chứ
Đúng rồi, lớp mỹ thuật nơi lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt
Tôi chẳng nghĩ ra câu gì để phản đòn vì Brian đã nói đúng mất rồi chưa kể Brian còn làm một hoạ sỹ thực thụ.
Thành ra tôi giả vờ lờ anh đi và lại nhìn lên cái con gấu chẳng phải gấu của tôi , mà tôi vẫn thấy nó ra dáng một con gấu đấy chứ nhỉ .
- Anh có thể không?
Brian lịch sử chỉ tay lên trên hỏi.
Tôi miễn cưỡng gật đầu , thoáng buồn khi chứng kiến tác phẩm lớn dần trên " Bầu trời sao " của tôi đang dần biến mất
Brian nhanh chóng sắp xếp lại đống sao , chưa đầy 5 phút sau anh đã biến con thỏ trương phếnh của tôi thành một chú gấu con xinh xắn.
- Đồ hợm hĩnh
- Đồ ghen tỵ
-Ừ thì anh giỏi đấy , nhưng ........
- Chúng ta tạm ngưng chành choẹ một tí đc không ?
Brian chợt cắt ngang lời tôi , anh rì rầm giọng chợt trầm xuống , hơi khàn đi và .. mơn trớn.
Với một cái gạt nhẹ anh đẩy tôi nằm xuống bãi cỏ và nhìn xoáy vào mắt tôi
- Anh đã học thêm được mấy kỹ thuật mới rồi đấy
Anh ngã người xuống chống khuỷu tay để cúi sát xuống gần hơn tôi hơn, đôi môi anh xuống gần hơn, gần hơn nữa...
Ý thức của tôi chợt quay trở lại đúng lúc và tôi đẩy hai tay lên ngăn anh lại " Brian.. "
Anh ngừng lại , vẻ thắc mắc và thất vọng hiện rõ ra mặt " Gì vậy ? "
Tôi bật cười để xua đi cái cảm giác ngượng ngập - " Em bị nằm trên sỏi"
Brian bật dật ngay và kéo tôi ngồi lên
-Chúa ơi ! Kay lin anh xin lỗi , anh đâu có biết
Tất nhiên đó làm một lời nói dối, trên ngọn đồi mượt mà và hoàn hảo này lấy đâu ra sỏi cơ chứ và nếu có đi chăng nữa thì cũng đâu có đau được vì trên thiên đường đâu có tồn tại khái niệm đau đớn.
Nhưng anh có nhận ra ra điều đó thì anh cũng không tỏ thái độ gì cả, ít ra là không hề biểu hiện ra bên ngoài. Thay vào đó anh lại nằm xuống bên cạnh tôi trên bãi cỏ, gối đầu lên hai cánh tay và ngước nhìn lên bầu trời sao anh vừa sắp lại
- " Em biết không .. " Giọng anh trầm trầm và ấm áp làm sao
- " Gì cơ ạ ?"
- Nằm đây lại gợi anh nhớ về những ngày cũ, cảm giác như là quay ngược thời gian như là chúng ta đang sống lại vậy.
Anh nói đúng thật, chúng tôi đã như được trở lại cái cảm giác của ngày xưa khi chúng tôi còn sống trên trái đất . Ngạc nhiên làm sao cảm giác yêu thương đã dễ dàng quay lại với chúng tôi và chúng tôi lại được ở bên nhau như mới ngày nào.
Trong tôi bỗng ẩn hiện chút sợ hãi
Bởi vì cùng lúc đó , trong tâm trí tôi xuất hiện một gương mặt khác ngoài Brian, không thể cưỡng lại được.
Tôi với một ngón tay lên chỉnh lại cái mũi của con gấu , làm cho nó vặn vẹo thành ra buồn cười không thể chịu được
- Này, em đang làm cái gì thế ?
Brian phản đối
Tôi bật cười nhìn anh " Làm cho nó giống hệt lúc trước một chút , chứ đẹp thế này em bảo em tự làm thì ai thèm tin "
- Người ta bảo là ăn cắp bản quyền đấy !
Anh mỉm cười
-" Nhưng đây là sao của em cơ mà " Tôi cãi lại " Sao của em. con gấu của em. ! "
Brian nhấm nháy đôi mắt nhìn tôi, trông yêu không chịu nổi " Đồ dối trá "
Đầy bất ngờ nụ hôn của anh, đôi môi của anh đã gắn chặt lên môi tôi .
Mang vị ngọt của thiên đường , nụ hôn của anh thậm chí còn ngọt ngào hơn cả những ngày chúng tôi còn sống, tôi đắm chìm trong nó không còn chút sức lực nào để phản kháng cả. Đột ngột đến rồi đột ngột đi, Brian cười một nụ cười thoả mãn. Anh chợt đứng bật dậy , chẳng cần tôi nói một lời , gương mặt đỏ bừng đầy bối rối của tôi đã nói với anh tất cả, niềm vui sướng của tôi, nụ hôn ngọt ngào của anh.
Chúa ơi! tôi cảm thấy mình như là một con ngốc.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569