Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Cuộc đời ơi là cuộc đời

01/08/2007

Anh dùng một cái stupid phone, có nghĩa nó không phải smart phone. Phone của anh lưu đến năm trăm địa chỉ trong máy, chuông to, rung mạnh, nhưng khi có chuông thì không rung mà rung thì chuông không kêu.
Tính anh vốn cẩn thận, nhét điện thoại vào người là để rung, lúc cắm sạc hay đi ngủ anh để chuông, ngủ gật mà nhắn tin cho cô thì anh để rung. Yêu xa, khổ thế đấy!
Cô có một cái điện thoại tròn tròn xinh xinh, hàng độc, chẳng đụng với ai. Điện thoại của cô có thể gọi, nghe, nhắn và đọc tin. Cái máy xinh xắn ấy gọi tốt cho mọi người; mọi người gọi cho cô nghe tròn tiếng, dễ nghe. Trừ anh. Mỗi khi anh gọi, tiếng nhỏ, thỉnh thoảng bị ngắt quãng. Mỗi cuộc điện thoại, thường phải thực hiện ít nhất hai lần. Một lần anh nói, một lần cô nói.
Tính cô vốn cẩn thận, đi ngủ cũng cầm theo điện thoại, đi ăn cũng cầm theo điện thoại. Khi tắm mới phải để điện thoại ở ngoài. Anh hay gọi nhằm lúc cô đang tắm. Danh sách cuộc gọi nhỡ có khi lên đến hai chữ số. Anh cứ bấm, bấm nữa, bấm nữa, cho đến khi nghe tiếng nước chảy mới ngừng lại.
~oOo~
Xa nhau nhưng lại gần nhau, gần mà xa, xa mà gần. Anh vào mạng, cô vào mạng. Cô online, anh cũng online. Cô gõ “chào anh”, anh gõ tiếp “chào em”, kèm theo là những biểu tượng ngộ nghĩnh: một cái miệng cười toe thay cho khuôn mặt còn ngái ngủ. Một cái mặt đỏ bừng thay cho khuôn mặt xanh tái vì đói. Nhưng có xá gì, vì nó chính là hiện thân của tình cảm.
Anh lên mạng, nhắn cho cô: “Anh nhớ em lắm, em biết anh thích nhất điều gì khi bên em không”, tín hiệu mạng từ máy của anh đi qua một máy chủ mạng nội bộ, đi thông qua máy chủ nhà cung cấp, xuyên qua cổng quốc tế, đi hết Thái Bình Dương, đi qua máy chủ nhà cung cấp dịch vụ tin nhắn, chui qua hệ thống lọc của nhà cung cấp, và đi một đường tương tự để đến với máy của cô, hiện lên khung cửa sổ kèm với cái biểu tượng trái tim nhấp nháy.
Cô khẽ mỉm cười, chợt nhớ ra chuyện hôm qua, anh kể với cô về một người bạn nào đó, cô nghiêm nét mặt lại và gửi câu trả lời: “Thôi nào, chỉ giỏi khua môi thôi, thế hôm qua anh với cô ấy đi đâu”. Tín hiệu mạng từ máy của của cô đi qua một máy chủ mạng nội bộ, đi thông qua máy chủ nhà cung cấp, xuyên qua cổng quốc tế, đi hết Thái Bình Dương, đi qua máy chủ nhà cung cấp dịch vụ tin nhắn, chui qua hệ thống lọc của nhà cung cấp, và đi một đường tương tự để đến với máy của anh, hiện lên khung cửa sổ kèm với cái biểu tượng khuôn mặt đeo kính. Nhưng, có một trục trặc nhỏ. Khi tín hiệu đến nhà cung cấp dịch vụ tin nhắn thì bị nghẽn mạng. Dòng chữ đó, không biết bao giờ mới đến nơi?
Trong vài giây nghẽn mạng ấy, anh khẽ mỉm cười, tưởng tượng đến khuôn mặt dịu dàng của cô, nhất là cặp mắt lém lỉnh kia sau đôi kính vuông. Anh gõ vào cửa sổ: “Hôm qua anh mới tìm được một quán café hay lắm, dành riêng cho tình nhân thôi, hihi”. Mạng thông, và tín hiệu nhanh chóng đến cửa sổ của cô.
Cô mím môi, gõ nhanh dòng chữ: “Em có việc, gặp anh sau”. Rồi cô đóng cửa sổ chat lại, chau mày nghĩ ngợi. Đùa gì thì cũng có giới hạn của nó chứ. Cô nén, không cho phép mình bật khóc lúc này.
Anh thừ người ra và bốc điện thoại, chạy ra ngoài, quên không chuyển sang chế độ rung.
~oOo~
Có tiếng chuông cửa, cô ra xem, thì ra là người bạn cũ. Người bạn cũ nói ngay với nụ cười: “Café nhé”. Cô mím môi, bấm phone cho anh, chỉ cần nghe giọng anh, cũng sẽ đủ để cô nán lại cho hết buổi chat.
Chiếc điện thoại của anh vang lên bản nhạc đa âm sắc, một khúc nhạc vui, những nốt nhạc trầm bổng chìm trong hằng hà sa số tiếng còi, tiếng động cơ hai thì, bốn thì thi nhau gầm rú.
Cô mím môi bấm thêm lần nữa, một tay tìm cái túi xách. Chuông đổ năm tiếng, cô đóng cửa.
Anh chợt nhớ ra mình chưa chuyển chế độ phone, anh cầm lên, hai cuộc gọi nhỡ. Anh bấm số cho cô ngay.
- Em đang đi café, chưa biết lúc nào về.
- À à, anh anh…
Anh chỉ biết nói thế, luống cuống và bối rối.
Anh nhắn tin cho cô: “Em đi chơi vui nhé”.
Cô về nhà, tắm rửa, nghĩ ngợi, nghe nhạc, vào mạng nhưng không được, cứ trục trặc hoài. Bực mình, cô thiếp đi trong sự khó chịu.
Ba giờ sáng, nghe tiếng tin nhắn điện thoại, cô mở ra xem. “Em đi chơi vui nhé”.
Cô lầm bầm: “Đàn ông gì mà…”.
~oOo~
Anh buồn bã mở mạng ra, login xong, anh nhận được tin offline: “Thôi nào, chỉ giỏi khua môi thôi, thế cái cô hôm qua ấy, anh bảo là anh thích họ à”.
Cuộc sống là thế đấy. Mạng và đời, không chỉ là cư xử với nhau thế nào, mà còn phụ thuộc cả vào những tín hiệu nhị phân nữa. À, sau khi anh đọc xong tin offline, ghép lại với đoạn chat ngắn ngủn kia, anh bật lên: “Net ơi là net”!...
Ba giờ sáng, điện thoại của anh báo tin nhắn đã đến thành công tốt đẹp, anh ôm đầu nhớ lại nội dung tin nhắn kia, anh bật lên: “Điện thoại ơi là điện thoại”!...
~oOo~
Dưới hiên nhà anh, người đàn ông ăn xin cũng vừa tỉnh giấc ngay lúc giấc mơ đang chạm vào món gà luộc, ông ta lẩm bẩm: “Cuộc đời ơi là cuộc đời”! Và ông ta tiếp tục ngủ, cho dù cuộc sống nó thế nào đi nữa thì nó vẫn đang tiếp tục…
Nhất Dạ

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569