Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Gái gọi...

31/08/2007

Nó thích nhìn ngắm mình trong gương,vì nó bắt đầu nhận thức rõ nó có những gì,chân dài đến nách,ắnh mắt buồn hút hồn,bờ môi mời gọi,da không trắng ,không đen,mà là một màu nâu hồng rất đồng đều.

Nó quen hắn trong một buổi chiều chạng vạng,khi nó ngồi bên hồ,mà tình cờ thay,nhà gã lại ở ngay bên hồ,một toà biệt thự đẹp một cách xinh xắn.Gã đến bên nó,mời nó đi uống cà phê,thắc mắc hỏi nó có phải là người mẫu không mà đẹp và đi có dáng nhường vậy.Nó cười,ừ nó là một người mẫu độc quyền cho một công ty,nhưng cái nghiệp viết lách trong nó thúc giục nó bỏ cái nghề đầy tai tiếng này.

Gã ngồi uống cà fê cùng nó,và gã cũng phải công nhận một điều,những con bé chân dài,không phải con bé nào,cũng có cái đầu ngắn tũn.Gã biết điều đó qua cách nói chuyện và uống cà fê,một con người mà vẻ tự tin lịch sự ăn vào bản chất.

_Em có dỗi không???_Gã nhìn nó trìu mến!!!

_Hôm nay em dỗi cả tối_Nó cười mỉm.

_Vậy em đi ra ngoại thành cùng anh nhé_Gã nhíu mày chờ đợi câu trả lời...

_Vâng!!!Em muốn một nơi nào đó gần hồ,em thích hồ.

Gã đi lấy ô tô,trông gã phong độ hẳn bên chiếc ô tô,bây giờ nó mới có dịp được ngăm gã,gã có dáng người cao ,hơi mảnh khảnh,nước da trắng,một chút tàn nhan trên sống mũi.Gã ăn mặc rất giản dị,một cái áo sơ mi xanh đậm,bỏ ra ngoài chiếc quần kaki,một đôi giày da lộn màu nâu,gã có vẻ điển trai của một tri thức đào hoa.

Gã đưa nó đi,con đường mịt mùng.Nó tìm một khoảng sáng nào đó.Nó nhìn quanh...vậy mà...vệt sáng chỉ xuất hiện trước đèn ô tô.

Căn khách sạn với nền sỏi hiện ra trước mắt nó,nó phóng mắt qua bở rào ,một hồ nước rộng lớn,không nói đúng hơn,là nó chưa thấy cái gì bình lặng và rộng lớn đến vậy,hai thứ thường không song hành với nhau mấy.

Gã đưa nó đi dạo quanh hồ một lúc,rồi hai người quay về khách sạn ăn tối,bữa tối có gà nuôi thả ở đây,gã tấm tắc khen ngon nhưng gã không ăn được nhiều.Nó chỉ ăn được một ít,có lẽ do khẩu phần ăn quen thuộc của mình ở công ty người mẫu.

Gã dẫn nó lên phòng,mặc cho nó tha thiết muốn nhìn qua cửa sổ ngăm hồ,gã cửi áo nó...và...

Nó mặc cho gã làm thế,bởi,nó biết,nó yêu gã từ lúc trước cơ,nói thì thật lạ,nó thích cái cảm giác giữ một người đàn ông không bao giờ của riêng mình.Nó ngủ trên tay gã...

Sáng hôm sau,gã mặc quần áo trước nó,trao cho nó một nụ hôn hời hợt,rồi đưa nó về đúng cái hồ mà nó đã tình cờ gặp gã.Đến nơi,nó nhìn gã âu yếm như không muốn rời xa...

_Cho em hôn tạm biệt anh nhé!!!

_Không!!!lúc khác nhé,ở đây không tiện...

Nói đoạn,gã rút một xấp tiền đưa cho nó...

Nó giật mình,nhìn vào số tiền,rồi ngước nhìn gã,gã cười xoà...

_Em bắt taxi về nhé!!!

Mặt nó xìu xuống,nó mở cửa bước ra,vứt nắm tiền xuống hồ,nó về nhà,viết nốt project trong tâm trạng ức chế.

Và rồi...gã gọi cho nó khi gã cần nó...

_Sao anh không đổi rename tên em trong điện thoại?

_Là sao?Em muốn đổi thành gì?

_Gái gọi...

_Ồ!!!Em sao vậy???

_Anh gọi em lúc anh cần,cho em một xấp tiền lúc anh xong việc...

_Ừm!thực tế cuộc sống là thế mà em,nếu em thấy thiệt thòi thì mình có thể kết thúc.

_Không!!!Em cần anh...cần anh mất rồi...

Gã xoa đầu trấn an nó....Và....như thường lệ....gã đưa nó về và đưa cho nó một xấp tiền...cho dù...lần nào nó cũng ném đi.

Đã nhiều ngày nay,gã không gọi nó...nó sốt ruột,nó gọi cho gã,gã bảo sẽ gọi lại cho nó,gã đang bận,nó chờ...chờ mãi...

Sáng hôm sau,nó lại lấy can đảm gọi lại cho gã,giọng gã có vẻ hóm hỉnh...

_Ừ!!!Hôm qua anh phải đi tiếp khách,phải lên giường cùng một em,em ấy dữ quá,lúc ngủ còn đánh thức anh mấy lần.

Nó không nói gì,cười nhạt,ừ...gái gọi làm gì có tư cách thắc mắc...

1 tuần sau,nó lao vào công việc để quên gã,tự nhủ sẽ không bao giờ đi theo tiếng gọi của gã.

Nó về nhà khi cơ thể đã mệt nhoài,nó đưa mắt về phía đồng hồ,chầm chậm tiến về phía bồn tắm,xối nước.

Tiếng chuông di động....

Gã...nó lưỡng lự...nhưng ...nó...yêu gã lắm...nó nhấn ok...

_Rảnh không em???Đi với anh!!!

_Vâng!!!Anh qua đón em nhé!!!

Nó trả lời một cách tự nhiên...

Nó đi cùng gã,nó đưa tay lên,áp vào cửa kính ô tô,che mặt trời chói chang ngoài kia....

Gã cười,gã chê nó mơ mộng...còn nó...nó biết,từ đây,nó không bao giờ rời xa lão được nữa,và...có thể nói,nó đanh mất niềm kiêu hãnh rồi.

Đã một thời gian dài,khoảng 3 tuần gã không gọi cho nó,hôm nay gã gọi nó,gã thấy cần nó...ừm hôm nay là ngày gái gọi hành nghề.

Gã gọi cho nó...đầu dây bên kia im lặng khoảng 2 giây,gã nghe thấy tiếng sóng vỗ...

_Em đang ngoài biển à?

_Vâng,em mệt mỏi ,em đi nghỉ...

_Anh ra đó với em nhé!!!

_Thôi!!!Em muốn ở một mình...

Những cuộc đối thoại từa tựa như thế tiếp diễn trong mấy ngày sau...

Gã trằn trọc trong những đêm dài,thắc mắc tại sao nó không cần gã nữa...gã không quen như vậy...

Không chịu được,gã đến thẳng nhà nó,hỏi mẹ nó ,nó đang ở đâu...

Mẹ nó,một người phụ nữ có vẻ quí phái,có ánh mắt buồn và dáng người cao cao giống nó.

Gã nhìn bà,đây là lần đầu tiên gã gặp bà,bà có vẻ không hài lòng và luôn có một nỗi niềm u uất hiện lên gương mặt...

_Thư đang đi nghỉ ở đâu hả cô...cháu xin cô...cô hãy nói cho cháu biết...

_Nó...._bà khóc oà_nó chết rồi,chết trong một cơn lốc xoáy ngoài biển cách đây gần 2 tuần.

_Bác nói dối cháu,Thư vừa gọi cho cháu cách đây 3 hôm mà...

Bà oà lên...bà không nói gì...để lại đôi mắt thẫn thờ của gã đằng sau lưng...Gã thần người,rồi như chợt nhớ ra gì đó,gã gọi điên,bấm số trong sự lúng túng mà chưa bao giờ gá thế...

_Thuê bao quí khách vừa gọi hiện không liên lạc được...

Gã nhắm mắt lại...ngẩng mặt lên trời...gã cười lớn....

(Kin_Thế đấy,một cô gái...đến lúc chết...mới được quyền kiêu hãnh...) - kin's blog

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569