Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Hai mẹ con

27/08/2007


Lê Nguyễn Quốc Việt
Tiếng xe máy giòn vang chạy thẳng vào trong cái sân gạch đã lỗ chỗ. Mấy con chó giật mình sủa inh ỏi. Mẹ nó đang ngồi trên chiếc ghế nhựa trước mái hiên trong lúc nhá nhem của buổi chiều mùa hạ, tay vỗ phành phạch cái quạt mo cau vẫn không xua hết cái oi bức của mùa hè. Bà nhìn mấy con dơi kiếm ăn chao liệng trên bầu trời đã rải rác một vài ngôi sao nhấp nháy. Đàn cò trắng sau một ngày dài kiếm ăn đang gắng sức bay đi tìm nơi trú ngụ. Hàng xóm đã bắt đầu lên đèn. Mùi thơm thoang thoảng quen thuộc của nhà ai đó đang khử chảo dầu trên bếp.

Nó trong bộ đồ lao động lấm lem bột đá, dựng xe giữa sân, ngoác miệng, gân cổ lên nói như hét.
- Bà già, đi chơi không? Đi đâu tui sẽ chở, muốn đi đâu cũng được!
Nó thường gọi mẹ mình là bà già. Ai đó vô tình đi ngang qua nghe được chắc sẽ nhủ thầm rằng thằng này không có học, không được dạy dỗ kỹ lưỡng. Nhưng không phải vậy, cách nó xưng hô như vậy thật là đặc biệt. Đối với hai mẹ con rất thân thương và trìu mến. Tuy những lần đầu, nó cảm thấy khó kêu và không phải cho lắm. Nhưng dần dần nó nhận ra rằng, mỗi khi gọi như vậy, nó thấy gần gũi làm sao. Và bây giờ nó không thể nào thay đổi được bằng bất kỳ một cách xưng hô nào khác. Mẹ nó cũng vậy, bà rất thích cái cách nó gân cổ lên để nói với bà như vậy.
Bà chỉ có một mình nó. Nghe đâu ngày xưa bà mê một anh trong gánh hát cải lương rồi sinh ra nó. Từ nhỏ đến giờ, nó không hề biết mặt cha. Thời kháng chiến bà là du kích, trong một lần đưa cán bộ giấu dưới hầm, tất cả bị bom vùi lấp. Chỉ có mình bà được cứu sống nhưng hai tai bà lại bị điếc. Ai muốn trao đổi điều gì với bà thì phải nói như thét cùng với việc thể hiện bằng tay chân và khó nhọc lắm bà mới có thể hiểu được phần nào. Còn bà lúc nào bà cũng nói oang oang cả xóm đều nghe vì bà nghĩ rằng mọi người cũng như mình. Lúc mang thai bà bị nhiều người lời ra tiếng vào nhưng bà mặc kệ hết. Bà nghĩ: người ta nói gì thì nói, tai mình không nghe được thì mắc mớ chi phải sợ. Để rồi, ngày xưa cứ nghĩ là một điều không may bây giờ lại là niềm vui, niềm an ủi và hạnh phúc lớn nhất của bà. Bà không nghe được người khác nói nhưng chỉ cần con bà diễn giải, nhìn vào miệng nó là bà hiểu hết. Nó là sợi dây nối kết giữa bà với mọi người, với thế giới âm thanh huyền ảo mà bao năm bà đã không còn nhận biết được.
Nó nghỉ học sớm để đi làm vì mẹ càng ngày càng xuống sức không thể lao động được nữa. Từ lúc bắt đầu đi làm, mỗi khi đi đâu xa về, lúc nào nó cũng không quên mua cho mẹ lúc thì hai hột vịt lộn, lúc thì vài ba trái cây... Ngay cả những lúc đi ăn cưới, ăn cỗ hay tiệc tùng gì nó cũng đều dành một ít để mang về cho mẹ. “Má tui bao nhiêu năm thiếu thốn, giờ thấy cái gì cũng thèm ăn hết”. Nó thường nói với mọi người xung quanh như vậy.
Chiều nay đi làm về sớm, cuối tháng được nhận lương và nó lại còn mượn được chiếc xe máy của thằng bạn. Trên đường về nó suy nghĩ miên man, mẹ đang ngồi trên chiếc ghế nhựa trước hiên nhà chờ nó. Hôm nay nó nhất định sẽ đãi mẹ một bữa thật ngon và sẽ đưa bà đi chơi đâu đó. Nó hình dung cảnh hai mẹ con cùng vào ăn trong một cái quán sang trọng nào đó. Nó thích cái giọng oang oang của mẹ khi thấy những món ăn lạ. Nó vặn ga mạnh tay hơn.
Được con mời, bà ngạc nhiên vì có cả chiếc xe máy:
- Đi chơi hả? Giọng mẹ nó hỏi lại, cả xóm ai cũng nghe.
- Dạ. Đi đâu cũng được. Tuỳ má. Muốn đi đâu tui chở đi đến đó.
- Đi Đà Nẵng chơi đi!
Bà cười ha hả, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên, những nếp nhăn nheo biến đi đâu hết. Bà thấy vui hơn bao giờ hết. Bà vui như một đứa trẻ nông thôn được quà.
Nó tròn mắt. Nó chỉ định chở mẹ đi ăn gì đó rồi chơi loanh quanh ở trung tâm huyện. Nó không nghĩ là mẹ sẽ đòi đi xa đến như vậy. Từ nhà nó đến Đà Nẵng khoảng trên dưới một trăm cây số. Xe lại là xe mượn, bằng lái nó cũng không có. Bây giờ trời lại tối. Đi tới Đà Nẵng thì chừng nào mới về được đến nhà.
Nhưng mặc. Miễn mẹ vui là được. Nó chỉ sợ mẹ sẽ bị mệt khi đi một chặng đường xa. Nó biết con người trong cuộc đời có hai lần được làm một đứa trẻ, lúc mới sinh ra vô tư ăn, ngủ, học, chơi; và lúc về già. Bây giờ mẹ nó cũng như vậy, được làm đứa trẻ lần thứ hai. Khi chăm sóc người già trở về một đứa trẻ thì càng không đơn giản chút nào. Nó không là người làm ra được nhiều tiền. Nó chỉ là một người làm công ăn lương tuềnh toàng. Tiền lương tháng của nó không đủ cho một anh bo gái sau một chầu nhậu nhưng nó không muốn để cho mẹ thiếu thốn gì.
- Má nghe cầu sông Hàn đẹp dữ lắm. Đi ra cầu sông Hàn chơi cho biết hỉ?
Bà nói như thét vào tai nó. Xe chạy, hai tay bà ôm ngang cái hông xương xẩu của nó cứng ngắc.
- Dạ, giữ cho chặt nghe, nếu không là rớt xuống đường đó!
Nó gân cổ lên nhắc nhở. Đường quốc lộ xe cộ lao vun vút, còi xe tải xe khách inh ỏi. Nó nghe trong lòng rộn ràng như hoà cùng niềm vui của mẹ nó. Chừng hai tiếng sau nó đến được thành phố. Nó quay lại và nói thật to:
- Đến Đà Nẵng rồi đó. Má tha hồ mà ngắm nghe!
Ánh điện sáng choang, dòng người đi dạo vào tối cuối tuần đông nghẹt. Nó chợt thương cho cái miền quê của nó, bao nhiêu năm nay chưa có điện, vẫn còn thắp đèn dầu leo lét.
- Ôi, đẹp quá. Điện răng mà nhấp nháy nhiều rứa!
- Xe mô mà nhiều kinh hỉ!
- Người mô mà nhiều đến không có chỗ chen chân!
- Ôi, cái nhà răng mà to và cao khiếp. Một tầng. Hai tầng. Ba tầng... Chật cứng như rứa làm răng mà thở được!
Giọng mẹ nó như thét cùng với cái tay cứ chỉ trỏ lung tung khắp các con đường nó chở đi qua, oang oang như giữa nơi không người. Dòng người trên đường nhìn ngơ ngác khi thấy một già, một trẻ như rơi xuống từ một thế giới khác. Mà đúng như vậy thật, mẹ nó lần đầu trong đời ra thành phố. Bà chẳng khác gì một đứa trẻ nhà quê lần đầu tiên được cha chở đi chơi phố. Khi mấy cô gái nhìn, nó nghe mặt nóng bừng, dù sao nó cũng là một gã thanh niên mới lớn. Nhưng điều đó chỉ là thoáng qua thôi. Nó lại cùng với mẹ nói cười râm ran và chỉ trỏ mỗi khi mẹ nó nhìn thấy những điều lạ mắt. Mà tất cả mọi thứ đều lạ đối với bà. Cổ họng nó khô rát vì gân cổ lên để giải thích.
Một mái tóc dài óng mượt với những đường cong tuyệt mỹ lướt qua trên một chiếc xe máy đời mới cùng mùi nước hoa thơm nức làm nó lâng lâng, tự nhiên nó vặn mạnh tay ga như là để đuổi theo, nhưng rồi nó kịp dặn với lòng mình. Rồi những chiếc áo hở lưng, hở nách, hở bụng, hở rốn phóng xe vèo qua làm nó lảo đảo tay lái.
Lang thang mãi, hai mẹ con cũng đến cầu sông Hàn. Cây cầu uốn cong, đèn chớp chớp cùng dòng người thong thả trong buổi tối cuối tuần đông nghẹt.
- Đứng lại cho má coi đi, đẹp quá chừng!
Nó tấp xe vào lề rồi dừng lại. Mẹ nó vội vã xuống xe đi bộ trên cầu, bà lại sờ sờ vào dây văng to như bắp chân vẻ thích thú lắm. Bà vịn thành cầu nhìn xuống sông Hàn, dòng sông lơ lửng và êm ả, từng cơn gió nhẹ từ phía biển thổi vào mát rượi như xua tan những âu lo vất vả đời thường. Con đường Bạch Đằng uốn lượn như một dải lụa trải dài với nhiều gam màu càng làm cho cây cầu trở nên lung linh huyền ảo.
- Cái cầu to dữ hì, như ri xe chạy trên cầu không sợ rớt xuống sông à? Họ đi toàn bằng xe mới, chắc là đắt tiền kinh lắm. Họ làm chi mà giàu dữ rứa!
Nó lại gân cổ lên giải thích cho mẹ đủ mọi thứ. Dòng người lại ngạc nhiên quay ngoắt đầu nhìn hai mẹ con nó.
Nó về đến nhà lúc kim đồng hồ đã chỉ sang ngày khác hai vạch. Nhưng mẹ nó không ngủ mà huyên thuyên kể với hàng xóm về chuyến đi chơi, về cây cầu Sông Hàn, về những toà nhà cao ngất, về thành phố có nhiều ánh điện sáng giăng giăng trên khắp các con đường...
Chiều nay mua được chiếc xe máy, nó cũng chạy thẳng vào cái sân gạch đã lồi lõm. Chiếc ghế nhựa bao năm rồi vẫn còn nguyên chỗ cũ. Nó bỗng nhớ quay quắt hình ảnh mẹ ngồi chờ nó lúc trời nhá nhem tối và nó muốn gọi lên thật to: Bà già có muốn đi chơi không?

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569