Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Mờ nhân ảnh

24/08/2007

Cô bất ngờ hiện ra ngay khúc rẽ của đường Nathan. Mới tóc ngang lưng bồng bềnh dợn sóng, nâu màu tảo biển, đôi mắt to tím sẫm, làn da trắng xanh tới mức gần như trong suốt, và nụ cười mang vẻ an nhiên. Quá đỗi thân quen, đến nỗi anh suýt gọi vang tên cô giữa chốn xa lạ đông người. Nhưng anh biết là không phải cô, không thể nào. Khi đang sống, người ta có thể tha thiết, tuôn trào. Nhưng khi đã dừng thì tất cả chấm hết. Vậy mà anh vẫn không cưỡng nổi ý muốn vội vã đi theo cô...

Đến lần thứ ba chạm mặt thì cô đã nhớ ra anh. Như N. ngày xưa cũng rất nhạy cảm, thông minh, đã nhiều phen khiến anh phải sững sờ, bối rối. Anh thường hay né tránh những cô nàng sắc sảo, có khả năng “đọc” vanh vách người đối diện (vì con người đâu phải là cuốn sách). Nhưng N. ngoại lệ. N. đã lôi cuốn anh theo cách của thanh nam châm phát ra từ trường cực lớn. Ngay từ sau ánh mắt đầu tiên, tín hiệu xanh đã bật lên. Và dòng sông đắm mê ào ào tuôn, đổ xô như thác. Luôn luôn với N., thời gian sống đang ở giây phút cuối. Chưa bao giờ anh trải qua những cảm giác say mê vội vã với ai như thế. Cảm giác hạnh phúc quá đầy và sâu.

Đến nỗi anh đã tin chuyến tàu mình đến lúc nên dừng ở một sân ga, chấm dứt tháng ngày phiêu du, kiếm tìm, trôi dạt. Đồng thời anh vẫn thấy mông lung, mơ hồ, như không chắc sẽ nắm được cô trọn vẹn. Ví N. như mặt biển, thì bão vẫn đang ẩn sâu dưới ngàn mét nước. Họ đã có với nhau một góc khuất nơi boong sau, để cùng ngắm biển, một chiếc bàn đôi rất quen, có thể từ trong phòng ăn nhìn mọi thứ qua cửa sổ, và vỏn vẹn sáu mét vuông để yêu đương trong khoang riêng của anh, ở tầng hai ngay chỗ ngoặt cầu thang (vì N. ở chung với một cô gái khác). Con tàu trắng lớn đang mải miết trôi, hầu như cô độc, giống như đi về cõi-không-bờ.

Đã sắp qua ngày thứ ba của cuộc hành trình.

Vậy là anh đã làm quen được với cô, không ngờ chỉ bằng mấy câu giao tiếp giản dị, thông thường. Tôi từ Việt Nam sang, theo đoàn trong một chuyến công du kết hợp nghỉ ngơi. Dạ, còn em là người Quảng Đông, từ bên đại lục sang định cư ở đây đã được bảy năm, hiện đang sống cùng bà chị. Tôi đã tưởng em cũng là người Việt, như tôi? Còn em cứ tưởng anh “chính hiệu dân Hồng Kông”, ai biết! Cười giòn tan và mắt liếc. Sánh đôi, tay nắm... Soi trong bóng mắt cô, anh như thấy lại N., trong veo, ngây ngất. Nhưng anh đã không hỏi cô bất cứ điều gì về quá khứ, cho dù cơn ám ảnh vẫn luôn đeo mang, lẩn khuất. Có lẽ anh đã không hề muốn phân định. Rằng ai là ai. Để rồi khi hiện tại vẫn còn đang tiếp diễn, anh đau xót nhận ra cô cũng vô cùng mong manh. Mặc nhiên tình yêu là có thực, nhưng phiêu linh và bất định.

Anh thường lạnh buốt sống lưng mỗi khi nhớ lại giây phút ấy, khi N. bỗng giật nảy người, khe khẽ thốt lên rằng mảnh ly vỡ quá sắc, đã đâm đứt cả chân cô (trước đó, N. lỡ tay làm rớt nên cái ly bị bể, và cô đã vô tình giẫm phải). Rất gượng nhẹ, anh thong thả gỡ mảnh ly cong bén, dùng nước ấm rửa sạch vết thương cho N., rồi lấy khăn lau khô, băng kín bằng một miếng băng cá nhân (không ngờ anh có sẵn). N. nhoẻn cười như biết lỗi, nói em không sao. Và cô say mê cuốn siết trong anh. Một nụ hôn sâu, ngỡ như dài bất tận. Cho tới khi cả hai nhận ra máu đã loang thấm ướt mảnh băng bé nhỏ, vài giọt đỏ tươi đã vương vãi trên tấm ra. Thấy hơi lo, anh tháo băng để xem xét lại vết thương. Một nhát cứa không sâu dưới gan bàn chân phải, ngay gần ngón chân áp út. Nhưng máu hồng tươi vẫn đang túa thắm. N. vui vẻ nhận xét, “những người máu loãng, hễ bị đứt chân, đứt tay thì rất khó cầm máu. Anh xem, cứ như máu em chỉ toàn nước lã”. Hình như anh đã bật cười.

Anh thường thích đan tay trong tóc cô, êm ả, bồng bềnh. Những sóng tóc nâu màu tảo biển. Có cảm giác như hơi muối nồng đậm, hơi khói biếc xa bờ, mùi nhuyễn thể thoát thân giáp xác, những hải vị tươi nguyên đang xộc thẳng ngay khứu giác. Dưới lớp da trong suốt của cô, những mạch máu nhỏ li ti như các đường gân của loài rong vi tế. Tưởng như vừa chạm tay, cắn nhẹ, thì tất cả những hồng cầu, bạch cầu, tiểu cầu và huyết tương sẽ từ trong cơ thể âm ỉ rút hết ra, theo những vệt lạch siêu nhỏ ấy mà tan chảy đi, tuôn cạn tới đáy... Họ đang ngồi bên nhau trên tầng thứ sáu mươi sáu, một góc của nhà hàng xoay. Chỉ còn đêm nay nữa, ngày mai anh sẽ phải về. “Thật lạ vì anh vẫn chưa biết tên đầy đủ của em”, anh nói. “Thì em cũng vậy!”, cô đáp. Cười, và cười. Lớp kính màu bên ngoài hơi nước mịt mù, thành phố ban đêm lộng lẫy chỉ còn là những chấm sao xa tít, những khối bê tông sâu hút, âm thầm. Đêm lặng im như tiếng thở dài. Tay anh lạnh, còn tay cô nồng nàn ấm.

Anh bối rối nhận ra máu cứ ri rỉ tuôn, chảy mãi. Và sắc thắm trên đôi môi N. cứ nhạt dần, như chiều vơi sắc nắng. Anh hốt hoảng hình dung, nếu máu vẫn tiếp tục chảy, thì đến một lúc nào đó, N. sẽ chỉ còn là nhân ảnh. Vô hình. Hối hả dặn N. ngồi yên, anh lao ào như cơn lốc tới gõ cửa khoang y tế. Không giải thích dài dòng, anh lôi vội viên bác sĩ (cũng cho ông vài giây để lấy thêm hộp dụng cụ) chạy theo những hành lang hình ống vuông, dọc ngang hun hút. Tới trước ô cửa phòng mình, anh đẩy tung, ấn ông ngồi bẹp xuống sàn, ngay sát bên chân N. Bình tĩnh, như bất kỳ nhân viên y khoa nào trước những bệnh nhân (dù đang cơn thập tử nhất sinh), ông bác sĩ cẩn thận soi mói vết thương. “Sẽ không có gì nghiêm trọng đâu”, ông cười nhẹ. N. mím môi gật, vui vẻ nhìn lên, “thì em cũng nói với anh như vậy!”. Ông bác sĩ đi ra, để lại bó băng chặt chẽ, to sụ, to không kém gì cục khăn anh mới vừa quấn quanh chân N. lúc nãy.

Buổi tối ngày về, cô ra tận sân bay tiễn anh. Vẻ tươi tắn, yêu kiều của cô đã khiến cho dăm ba ánh mắt ghen tị trong đoàn anh bộc lộ rõ, chẳng thèm che giấu. Anh giả ngây, chơi bài phớt. Thủ tục kéo dài (vì đông) khiến nhiều người sốt ruột, than vãn. Còn anh chỉ mong chuyến bay sẽ delay, hay nếu có thể thì... hoãn luôn sang ngày hôm sau, sau nữa. Dù cô đã hứa với anh rất nhiều, rằng cả hai sẽ phải có những cuộc nhắn tin, những cuốc điện thoại đường dài (xuyên biển), những e-mail hay thư từ... để duy trì kết nối, để thì hiện tại sẽ còn cơ hội tiếp diễn. Nhưng kỳ lạ là anh đã không thể tin (không phải vì cô không đáng tin), ngay từ khi sự việc cũ chưa chấm dứt, ngày tháng mới chưa bắt đầu.

Trạm xá đơn sơ duy nhất trên đảo, tuềnh toàng như lán quân y trong thời chiến. Anh bàng hoàng tự hỏi, chẳng lẽ người dân nơi đây không bị bệnh, hay không bao giờ cần được chữa bệnh? Chưa nói, trên tàu không có bất kỳ ai biết nghề y để anh có thể nhờ cậy. N. ngồi lẳng lặng nơi băng ghế, mất máu quá nhiều đã khiến cô nhợt nhạt, mong manh, trong suốt như túi da con mực vừa bị lôi lên, tách ra khỏi biển. Viên bác sĩ riêng của tàu giữ nguyên thái độ im lặng. Còn anh hoang mang, hết nhìn tủ thuốc ọp ẹp (gần như trống rỗng) của trạm xá, lại nhìn sang cái hộp inox sáng choang (được mang từ trên tàu xuống) đang mở tung. Trong hộp phơi rõ vài món thuốc thông thường, dăm ba thứ đồ sơ cấp cứu (cũng phải thôi, ai có ngờ đâu sẽ xảy ra bao nhiêu tình huống xấu?). Bốn mươi lăm phút sau, người ta tìm được tay y sĩ duy nhất của trạm xá. Say khướt trong cơn nhậu “quắc cần câu” ở một đám cưới, hắn ta thở toàn hơi men và phát ngôn nhừa nhựa, rặt những cụm từ dính lưỡi.

Viên bác sĩ kéo anh ra ngoài sân, nhẹ nhàng nêu câu hỏi, “Anh là gì với cô ấy? Có thể khai thác chút gì thêm về bệnh tình của cô ấy không?”. Anh đã không biết phải nói sao. Đến tận bây giờ, ông ta mới chịu hé răng, ném ra cái tin động trời rằng mình không phải... bác sĩ, mà chỉ là một y công! Cơ khổ. Ông ta đã táo tợn mạo danh, chỉ để kiếm một suất đi miễn phí trên con tàu du lịch. “Người thân” duy nhất của N. mà anh có thể cầu viện, chính là cô bạn gái ở chung khoang (với N., trên tàu). Nhưng hóa ra, cô ta cũng chỉ mới gặp và quen từ lúc... theo N. đi mua vé. Một bạn đường, không hơn không kém. “Em nhớ”, cô ta bóp trán, “N. nói đang bị trầm cảm, và chỉ muốn đi đâu để quên”. Có lần N. nói với anh, thích nhất sẽ đi về nơi vô định. Nghe giống như cô đang... trăng trối lại!

Quay trở vào bên trong lán, anh ôn tồn gạn hỏi, “em đã bao giờ bị... như thế này chưa?”. “Dạ, em... có lẽ...”, N. mím môi, gật đầu khe khẽ. “Chảy mãi, tới khi hết máu sẽ phải ngừng thôi...”, lời lẽ N. như bất cần, phó mặc. Nhìn sâu trong đáy mắt, anh thấy nét tinh anh của đôi con ngươi tím biếc đang trở nên bạc màu. Ngây dại. Như đỉnh trời giăng ngang bóng mây nặng trĩu, u mờ. Ai đó nghiêm giọng thông báo về tin áp thấp nhiệt đới. Gió bắt đầu rít lên trên các túp nhà tranh. Rung rinh. Yếu ớt. Đung đưa. Thiểu não. Mưa bão dâng đầy khơi xa. Khốc liệt. Đảo dập dềnh như mẩu xốp, lênh đênh trong vùng nước xám. Sóng gầm lên hơn mãnh thú. Từng vạt cây quăng quật, ngả nghiêng. Đó đây thân dừa đổ ập, chao ngang... Rất nhẹ và êm, N. buông xuống, chìm sâu vào trong giấc ngủ. Không sốt mà lạnh toát, cơ thể N. như mất nhiệt, dần mỗi phút lại thêm băng giá. Xen giữa những cơn bất tỉnh mơ hồ, cảm giác đôi tay rong rêu mềm mại của N. vẫn còn vương vấn, đan cài mãi trên cổ anh, quấn quýt, yêu thương, như nương vít đầu anh xuống.

Không ngờ máy bay lại trễ. Người ta thông báo trên loa rằng cơn dông bất ngờ đến, nhưng sẽ tan sau khoảng hơn một tiếng. Cùng với bao nhiêu quý khách mệt mỏi sau những trận xếp hàng quanh co để làm thủ tục, anh đã vào tới khu cách ly. Và anh bấm gọi cho cô, những phút cước cuối cùng của chiếc sim điện thoại mua tại xứ đảo, để nói rằng anh thật tiếc khi phải tiêu tốn thêm thời gian vô ích trên ghế chờ, ở cách cô không bao nhiêu, nhưng cả hai đã không thể gần. Nghe tiếng cô cười giòn tan, anh như hình dung ra trước mắt mớ tóc nâu màu tảo biển, bồng bềnh ôm lấy khuôn mặt thanh, đôi môi rạng rỡ tươi xinh, đỏ son như một nét vẽ.

Những người có trách nhiệm trên con tàu đã liên lạc với đất liền. Triệu chứng của N. được mô tả khá chi tiết qua bộ đàm, và đường dây được nối với một tiến sĩ y khoa chuyên ngành huyết học rất giàu kinh nghiệm. Tuy nhiên, những lời tư vấn của ông qua sóng viễn thông đã không thể áp dụng. Viên y công mạo danh càng như lúng túng thêm hơn. Máu nơi vết thương của N. vẫn chảy, và vẫn không cách gì cầm được. Ê-kíp cấp cứu nhanh chóng được thành lập, nhưng giữa cơn cuồng phong mù mịt, máy bay trực thăng đã không thể cất cánh. Sẽ phải chờ cho tới lúc bão tan. Và thêm một lần để anh thấm thía khi thấy mình xuôi tay. Bất lực. Con người không khác gì hạt cát nhỏ nhoi trước thiên nhiên vĩ đại. Ba mươi sáu tiếng đồng hồ, tính từ khi anh và N. ngây ngất cuốn vào nhau, mãnh liệt, say đắm, những giọt máu cuối cùng của N. đã chảy ra xong. Rốt ráo. Cạn kiệt. Và linh hồn N. đã như bay bổng, khuếch tán, mất hút trong tâm của cơn lốc xoáy cuồng điên.

Giây phút đầu tiên khi máy bay vừa hạ cánh xuống mặt đất quê hương, anh vội vã thay ngay chiếc thẻ sim Việt Nam và bấm gọi. Nhưng kỳ lạ, tín hiệu không thể nối. Từ đó cho tới cuối ngày, rồi tiếp qua hôm sau, sau, sau nữa... tất cả những gì anh nhận được – mỗi khi bấm gọi cho cô – vẫn chỉ là câu lạnh tanh, có sẵn: “Số máy quý khách vừa gọi không đúng”. Anh thậm chí đã thử dùng điện thoại bàn có mở quốc tế, và mượn di động khác của bạn để kiểm tra, nhưng tất thảy đều vô vọng. Mấy tuần liền anh liên tục check mail (mỗi ngày hai bận), nhưng chẳng thấy lá thư nào khác lạ. Và anh không có địa chỉ e-mail của cô, không có địa chỉ căn hộ chung cư. Có gì đó bất thường, hay đúng như anh đã linh cảm trước, rằng cô sẽ nương nhờ gió, bay vút lên trời cao và tan biến trong mây?

Nguyễn Thu Phương

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569