Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Một thế hệ "Vô hồn" - Kỳ cuối : Mạng Internet - phần 3

15/08/2007




( tiếp theo )



Mạng Internet rất nhanh. Bạn có thể tìm người quen trên đó theo nhiều kiểu, từ web site của đám hâm mộ đội Spartak cho đến đám vô công rồi nghề bệnh họan chuyên gân cổ tranh cãi về cách tốt nhất để chế ra loại thẻ từ việc bán đấu giá thông thường, rồi đám dân đồng cậu đồng cô, đám nghiện game, lập trình viên, dân hacker, những kẻ xung động thỏa dục, dân nghiện, đám văn sĩ nghiệp dư, dân đua xe tốc độ cao, đám thanh niên loai choai với các kiểu quần áo chim cò luộm thuộm, lòe lọet, đám đầu trọc, hippi, đám phát xít, lũ ngố, đám nghiện tình dục, các quý bà nội trợ, đầu bếp, dân mê xe hơi… nói chung là đủ cả mọi thành phần. Chỉ cần có một chút hào hứng mào đầu, sẽ ắt xuất hiện đám đồng tư tưởng. Tất cả họ đều hiện diện ở nhiều chương trình chát chít, diễn đàn, hộp thư góp ý, trang chủ, web site hay cổng thông tin kiểu “cộng đồng những người yêu thích tranh luận về các dải ngân hà” và “câu lạc bộ những thành viên tinh tú của mạng Internet” (có cả loại này).



Tất cả đám tín đồ ưa nói chuyện chính trị, hùng biện về số phận của nước Nga, đám du đãng vô văn hóa, đám doanh nhân mạng chuyên lừa nhử các nhà đầu tư thiển cận dốc tiền vào cho cái triển vọng huyền hoặc kiếm được hàng triệu đô la trên mạng Internet, đều thống nhất lại thành một cộng đồng riêng biệt, cộng đồng của những thằng đểu giả, tồi tệ, cộng đồng của đám vô tích sự đang ngủ quên trong cái ảo tưởng của bọt bong bóng xà phòng là mạng Internet. Họ làm như vậy là nhằm quật ngã hàng nghìn thằng khốn không biết mô tê gì về cái tiền đồ tối tăm của mình hoặc hàng chục dự án ma mãnh nào đó đẫm trong quán cà phê “OGI” hay thấm đẫm mùi hút hít ngoài bếp hoặc được tranh luận xì xèo trên các diễn đàn hoặc trong các blog cá nhân.



Những đám khác chui vào mạng là bởi ngoài cái khoảng không hấp dẫn đó, họ chẳng còn một nơi chốn nào để tồn tại. Đây là đám vô gia cư thể tinh thần, bất tài, vô dụng, dặt dẹo, tồn tại như những thây ma. Ngoài đời thực, họ là những chuyên viên quản trị mạng, những nhân viên làng nhàng, dốt đặc cán mai trong các công sở, các công ty quảng cáo, những chuyên gia thiết kế web mà cả chục năm ròng chẳng rặn ra được sản phẩm nào, những phóng viên chuyên mục cấp thấp — nói chung là tất cả những ai đang căm hận cả thế giới này đã không trao cho họ quyền thực hiện khát vọng vươn tới đỉnh cao. Và họ chỉ còn biết cách trút giấc mộng Napoleon vào Internet, nơi họ được trở thành những vị lãnh tụ tinh thần với đám thần dân đồng ý tưởng. Những bản tuyên ngôn rỗng tuếch nặng hàng megabai được thêm mắm thêm muối bằng những ngôn từ bịp bợm hay câu chửi rủa, những câu khẩu hiệu nhàm tai kiểu như “Hãy thử, hãy làm việc, hãy nghỉ ngơi”, “Anh Cả đang dõi theo bạn” hay “Tôi là kẻ thù của dân tộc”. Dĩ nhiên, chỉ trong nháy mắt, cả lũ đệ tử vô công rồi nghề, lập dị, vô văn hóa đã xúm đen xúm đỏ xung quanh cái đám này chỉ với một mục đích – có thêm bạn nhậu vào cuối tuần, có thêm những người hiểu mình, hiểu tư tưởng của mình.



Dần dần, việc này nhuốm màu sắc hoang tưởng, bệnh họan. Thật buồn cười khi nghe đám này khệnh khạng tâng bốc nhau, gán cho nhau những chức danh to tát như “nhân vật PR chủ chốt của mạng Internet”, “nhà báo/văn sĩ tài năng nhất của mạng Internet”, hay “doanh nhân thành đạt nhất của mạng Internet”, hoặc “nhà tư tưởng của mạng Internet”, rồi họ giới thiệu nhau với đám người ngoại đạo. Dường như cái đám rỗng tuyếch thích huênh hoang trong bộ quần áo bảo hộ lao động lấm lem dầu mỡ này mang theo mình mặt nạ Venedơ và đang dựng lên trước mặt bạn một lễ hội Carnaval và để lộ tẩy mình là một kẻ khác. Nói một cách chính xác, tất cả mạng Internet là một chiếc mặt nạ cho đám người vô thừa nhận mà nếu bạn không cần chiếc mặt nạ này, có nghĩa là bạn không cần đến mạng Internet.



Đương nhiên, trong cái đám người sử dụng Internet này cũng có những cá nhân tài năng, tử tế mà số lượng những người như vậy cũng khá đông. Tuy nhiên, nếu so sánh cái đám dở người dở ngợm, cái đám thần kinh chập mạch đó với những người bình thường, tử tế khác, âu là bạn đang so sánh mình với người thợ đãi cát tìm vàng đang phải cật lực đào bới hàng tấn đất đá trước khi tìm ra thứ kim loại quý ấy. Tuy nhiên, xin nhắc lại, tất cả đều giống như trong cuộc sống thực. Chỉ có một phần nghìn những tinh hoa của loài người có khả năng chống lại những đê tiện, hèn hạ, bẩn thỉu của thế giới xung quanh để trở thành một con người biết nghĩ.



Sự khác biệt duy nhất giữa thế giới ảo của mạng Internet và thế giới thực nằm ở chỗ, trong thế giới ảo này, con người có cảm giác rõ rệt hơn. Bạn thấy đấy, một kẻ chết tiệt nào đó bỗng nổi trội lên giữa đám thành viên của trang web nào đó, và rồi, cứ thế những cư dân mạng xúm đen xúm đỏ xung quanh, người này sẵn sàng giẫm lên chân người kia để cố len được vào đám đông đó nhằm ghìm hãm cái hình mẫu nổi trội kia xuống. Nếu như trong cái thế giới thực, lời nói thường cũng để gió bay, còn trong thế giới ảo này, những câu, những từ đã được ai đó phát ngôn ra, hẳn vẫn còn lưu giữ trên mạng. Bạn cứ thử đọc những mẩu đối thoại trên Internet để thấy rằng ban đầu chỉ có một mống khơi mào, vậy là cả đám ùa theo, bắt chước nhau, cứ như tuyết lở. Họ đồng thanh chửi bới ai đó và bịt miệng nạn nhân cho tới khi diễn đàn đầy ăm ắp những lời thóa mạ giống hệt nhau. Bất cứ một phát ngôn “lạ” nào mang tính tích cực cũng sẽ bị chìm nghỉm trong cái biển nước đen kịt này. Nó cũng giống như cái đám học sinh phổ thông của cộng đồng Internet đang giẫm chân lên thành viên mới tập tọe chui vào mạng. Và nên gọi cái mạng Internet của Nga là Internat[2].

Trong thời gian này, tôi có quan tâm tới một số tác phẩm văn học của Sorokin, Pelevin, Bolmat, Elizarov…và hay chui vào mạng để giao tiếp với cộng đồng các tín đồ văn chương. Rồi sau khi đã mệt mỏi với những trận tranh cãi triền miên của đám tín đồ này về chuyện Sorokin có xực cả phân không, Pelevin có phải là dân nghiện hút không…tôi rơi vào một thế giới toàn những kẻ không chỉ chuyên bàn luận mà còn rỗi việc sáng tác ra những “bài luận văn” với giọng điệu tương tự, mà họ đã sáng tác thì không tồi, thậm chí còn hay hơn đám văn sĩ kể trên.



Ô, những thứ này đối với tôi sao mà thú vị và mới mẻ đến thế. Những cuộc tranh luận về nền văn học đương đại Nga, cơ cấu xã hội, cuộc chiến chống lại các tập đoàn đa quốc gia, nền văn hóa đại chúng, vận mệnh của nước Nga…Sao tất cả đám bạn bè trên mạng của mình lại thú vị và thông minh đến thế. Nhiều người trong số họ viết thật hay, thật uyên bác. Trong mỗi một câu trả lời là những thách thức xã hội, trong mỗi một đoạn văn là nỗi buồn và sự đau khổ triền miên của kiếp người. Nếu so với đám tác giả của những bài viết về sự tàn phá của heroin thì Burroughs William[3] – chỉ đáng là đệ tử. Những bài viết của đám này mênh mang một nỗi buồn thăm thẳm (mà bạn thừa hiểu rằng, tác giả của chúng chỉ là cái đám trẻ con vắt mũi chưa sạch nhưng cứ khệnh khạng tự cho mình là ma vương của muôn thời). Thế còn đám con gái trên mạng thì sao? Nếu như chính mắt mình chưa nhìn thấy cái đám ấy thì có lẽ bạn vẫn cứ tưởng rằng chúng là Blavatskaya[4], là Svetaeva[5], Mata Hari[6] hay một cô nàng bản năng tình dục, nuốt chửng cùng lúc cả chục thằng đàn ông.



________________________________________



[1] Diễn viên màn bạc Ý chuyên đóng phim cấp 3.

[2] Tác giả chơi chữ - Internat, có nghĩa là trường nội trú, ký túc xá dành cho học sinh phổ thông.

[3] Nhà văn Mỹ - sinh năm 1914, một trong những thủ lĩnh của phong trào hippi (nên xem "Beat generation”), tác giả của các cuốn tiểu thuyết "The naked Lunch”(1959).

[4] Nữ văn sĩ Nga 1831-1891, người sáng lập ra phong trào thần trí tại Nga.

[5] Nhà thơ nữ của Nga.

[6] Nhà biên kịch, diễn viên múa người Hà Lan.

[7] Bộ trưởng bộ tuyền truyền của bộ máy phát xít Đức.

[8] Solzenisun Alexander Isaevich – sinh năm 1918, nhà văn nổi tiếng của Nga.

[9] Sinh 14.9.1916, là nhà họat động phong trào công nhân của Chi-lê, vì tham gia tích cực các phong trào đấu tranh giải phóng công nhân nên đã bị bắt giam với mức tù chung thân.

[10] Ca sĩ chính và thủ lĩnh của ban nhạc rock huyền thoại Nirvana. Năm 1994, ca sĩ nghiện bạch phiến này đã tự vẫn, để lại người vợ góa và đứa con gái không cha 18 tháng tuổi.

[11] Người anh hùng của châu Mỹ La tinh.

[12] Món ăn có nguồn gốc từ vùng Cap-ca-dơ của Trung Á làm từ thịt nướng và dưa chuột, bắp cải cuộn lại chấm với nước sốt.


0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569