Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Độc thoại với chồng

13/08/2007

Chắc anh ngạc nhiên khi em đột ngột về? Chắc anh cũng biết vì sao em không báo cho anh biết ngày giờ về...? Thôi, anh không phải lo gì cho em cả. Em không cần gì đâu. Những việc cần làm sau một chuyến đi dài em đã giải quyết ở nhà cô bạn em rồi. Em muốn được nói chuyện thẳng thắn với anh về những gì đã xảy ra giữa chúng mình. Vâng, thì anh cứ xin lỗi. Trời ơi! Nếu có thể xí xoá được chuyện ấy đi...? Anh đừng làm thế! Nếu anh thấy việc quỳ xuống xin em tha thứ có thể chuộc được lỗi lầm thì anh cứ việc quỳ. Em vẫn ngưỡng mộ anh, một người đàn ông đàng hoàng, dùkhông quyền cao chức trọng, nhưng không bao giờ phải cụp mắt lại nhìn xuống, không có lối nhìn ngang, đã nhìn là nhìn thẳng vào mắt người nói chuyện. Nhìn cũng vậy mà anh sống cũng vậy. Nghèo thường dễ đi đến hèn. Thật ra, nhiều kẻ giàu sang được, chính là nhờ sự hèn hạ của mình và càng giàu lại càng hèn. Khi mạnh tay chi tiền, ta tưởng họ sang, họ mạnh, có biết đâu vì họ không thể làm được bằng năng lực của mình nên đã phải mượn tay đồng tiền. Em đã gặp một người như vậy ở bên kia, cũng là bạn anh đấy, người vây toả em suốt mấy năm trời. Em nhớ như in cái dạo vợ chồng còn ở nhờ trên tầng áp mái nhà ông nội, anh phải dỡ ngói ra làm cửa sổ. Hễ trời mưa lại phải lợp vội lại. Vậy mà khi tay giám đốc cơ quan anh đến chơi, vợ chồng mình từ trên lỗ lên trần tụt xuống, tay ấy lấy giấy bút ra đặt trên bàn, mặc cả, chỉ cần anh nhận sẽ ủng hộ hắn trong cuộc đấu với tay phó giám đốc, bí thư đảng ủy là hắn sẽ viết ngay lệnh phân phối nhà cho anh. Vậy mà anh không chịu. Em cứ ngẩn ngơ như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ đẹp. Nhưng không một lời gàn quải, trách móc. Giữa cái được cái mất, em thấy phải giữ lấy cái quan trọng nhất, có giá trị lâu bền mà chính nó mới bảo đảm chắc chắn cho cuộc sống gia định và cuộc sống của mỗi người. Đêm ấy, vợ chồng mình nằm nhìn bầu trời sao qua khoảng trống sáu viên ngói cửa sổ, anh hỏi em: - " Anh quyết định thế có đúng không?" Em chưa trả lời thì anh đã bảo: - "Phải thế thôi em ạ, có chỗ ở mà trở thành tay chân của một kẻ hèn hạ như hắn thì mình cũgn là thằng hèn rồi còn gì. Anh sẽ bị hắn khinh và điều đáng sợ nhất là rồi sẽ đến lúc bị em khinh". Em nhớ rất rõ, lúc đó em đã rời mắt khỏi bầu trời sao, xoay người lại, gối đầu lên bộ ngực vạm vỡ của anh thủ thỉ: - " Rồi chúng mình sẽ có nhà ở. Nhất định ở trong căn nhà vợ chồng mình tạo dựng sẽ hạnh phúc hơn trong căn hộ do kẻ khác bố thí..."
Bây giờ, có nhà rồi, emlại có thêm một bậc học vị nữa,cứ như là luật bù trừ của trời đất, em lại mất đi cái mà anh với em cùng một lòng một dạ trân trọng giữ gìn như, không... hơn chứ.. hơn cả thứ tài sản lớn nhất là căn hộ của chúng mình.
Em cũng có thể tha thứ cho sự phản bội của anh như là bỏ qua cho sự đòi hỏi sinh lý của một người đàn ông xa vợ. Mặc dầu, nếu làm như thế cũng có nghĩa là từ đó em không còn là vợ anh trên giường nữa. Rồi anh sẽ hiểu vì sao. Nhưng chết nỗi, đó lại không phải là điều quan trọng nhất. Điều quan trọng nhất với cả anh hôm qua và hôm nay với em là nhân cách con người, nhân cách đàn ông của anh.
Cho em hỏi: Anh có còn là người đàn ông của em không, khi trong những bức thư gửi sang anh vẫn luôn khẳng định điều mà em trọng nhất ở anh là nhân cách cao thượng?
Anh có còn là một người đàn ông của em không, khi mà anh nói với người đàn bà mà anh chung đụng rằng sống với người ấy anh mới thực sự hạnh phúc...? Hay là đêm lão giám đốc đến mặc cả rồi bẽ mặt về, anh với em không hạnh phúc? Em nhắc đến cái đêm ấy chứ không nhắc đến bao đêm khác vì đó không chỉ là cái đêm như tất cả các đêm khác chúng mình yêu nhau thật tuyệt vời, mà anh biết đấy, nó còn là cái đêm em tôn thờ anh - một thần tượng của nhân cách cao thượng bằng da bằng thịt mà em có quyền sở hữu, ngấu nghiến như một thứ báu vật trời ban phát cho riêng mình.
Sao anh nỡ vì một người đàn bà này mà lăng mạ một người đàn bà khác, chỉ vì muốn đội người đó lên trong chốc lát chứ không phải vì giá trị đích thực mà họ có.
Em lại hỏi: anh có còn là người đàn ông của em không, khi mà bâu giờ anh quỳ xuống xin em tha thứ, để đánh vào sự mềm lòng của em, rằng chừng nào em chưa tha thứ thì anh còn quỳ mãi thế này.
Chắc anh từng biết vợ anh không dễ mềm lòng. Những năm tháng xa anh, nếu mềm lògn em đã không còn là em, em đã không thể nói chuyện với anh như thế này. Một lần, em buộc phải đi nhờ xe của một thằng Tây về thành phố. Thấy nó rẽ vào một cánh rừng, em biết nó định giở trò gì. Em bỗng gọi tên anh, làm gì bây giờ hả anh, trước một thằng đàn ông ngoại quốc to lớn như thế kia? Lúc xe dừng lại, em bảo nó: " Tao biết mày muốn gì ở tao, nhưng tao muốn nói chuyện với mày trước khi việc ấy xảy ra, được chứ?" Nó chắc mẩm là sẽ ăn gỏi được em nên chấp nhận. Em hỏi nó:" Tao chắc là mày đã có vợ (Tiếng Nga xưng hô thế thôi), nghĩa là mày từng yêu, rồi mới lấy người yêu làm vợ, hoặc bay giờ có vợ rồi mày vẫn có người yêu. Thế mỗi lần mày ngủ với người phụ nữ mày yêu, và người ta cũng yêu mày, chắc mày thấy thích thú chứ? Mày thấy thích thú vì người phụ nữ ấy cũng thích thú trong chuyện ngủ với mày. Còn bây giờ, nếu mày lấy sức mạnh của thằng đàn ông để cưỡng bức, bằng mọi cách tao phải chống lại, dù cuối cùng mày có cưỡng bức được thì hỏi còn gì là thích thú?"
Nó im lặng nghe em nói, tức là nó còn biết suy nghĩ chứ chưa đến mức thành con thú dâm dục. Em tiếp tục: " Tao nhớ ơn mày đã cho tao đi nhờ, đã quen mày, biết đâu chúgn ta chẳng trở thành bạn bè. Đến lúc ấy, nếu có ngủ với nhau có phải hay hơn bây giờ không? Có điều kiện, mày đến tìm tao ở ... (em bịa ra 1 địa chỉ). Thế là thoát. Nhưng thắng một thằng đàn ông như thế đơn giản và dễ hơn trăm ngàn lần thắng sự thèm khát đàn ông trong lòng mình. Có hai lý do khiến em vượt qua được, để hôm nay có quyền phán xét anh. Một là, em không thể nào chấp nhận những người đàn ông không hơn mình một cái đầu về trí tuệ. Phụ nữ trí thức nhìn đàn ông, phải nhìn lên, nhìn ngang đã phải dằn lòng rồi, mấy ai châp nhận nhìn xuống? Đã không được như thế để hút người ta lại còng dùng vật chất hòng lung lạc thì em coi là hèn, mà đã hèn thì...
Lý do thứ hai là gì anh có biết không?
Em yêu cái người đàn ông đàng hoàng, cao thượng trong anh, vì em nghĩ là nó vẫn ngự trị trong anh như một thuộc tính bất di bất dịch mà anh giữ gìn, cho anh, cho em, cho con cái chúng mình. Em phải giữ gìn để xứng đáng với anh. Sự buông thả, dù chỉ một chút, chỉ một lần sẽ dẫn em đến chỗ đánh mất mình. Nhưng... hoá ra em nhầm. Chắc anh có trăm ngàn lý do để giải thích. Nưnhg em thì chỉ có một lý do để không chấp nhận...
Ôi! Thế là bản thân anh cũng không chịu đựng nổi sự đau đớn về thể xác trong tư thế quỳ chứ gì? Thử hỏi làm sao em chịu sự đau đớn tinh thần khi bị anh phản bội và lăng mạ trước một người phụ nữ khác? Thế nghĩa là... tự anh đã rút lui điều kiện do anh đặt ra? Thế ra đó chỉ là một câu hoa mỹ trên sân khấu cải lương chứ không hề có ý nghĩa thực tế trong cuộc đời... Em sợ quá rồi sự giả dối... càng sợ hơn khi nó hiện ra ngay trước mắt. bằng xương bằng thịt ở anh... Anh làm em đau đớn quá... bao nhiêu phụ nữ biết đàn ông nói dối mà vẫn tin, vì họ không chứng minh được. Trời ơi! Anh đã chứng minh ngay trước mắt em rồi...
Thôi thế cũng xong... Khỏi phải ân hận, nên cũng nhẹ người. Nhưng càng nhẹ người, nỗi đau càng thấm thía anh ạ. Niềm tin, hy vọng, sự giữ gìn trong mấy năm xa anh, đến cả những giọt nước mắt của em, anh cũng đánh cắp mất... Anh không phải tiễn đâu, hãy xoa bóp cho đầu gối khỏi đau để còn dùng vào những việc cần đầu gối. Vĩnh biệt!

Nguyễn Bắc Sơn

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569