Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Vai anh, em hãy tựa đầu!

02/08/2007

Em nắm chặt lấy tay tôi, ánh mắt em nhìn tôi đầy biết ơn và tin tưởng. Trong giây phút đó, tôi đã tự hứa với mình sẽ là bờ vai vững chắc cho em dựa vào trong bão tố cuộc đời.

Em nhỏ nhắn và nhu mì, mắt trong veo, giọng nói cũng nhẹ nhàng như thể chẳng biết quát mắng ai bao giờ. Sự nhỏ nhẻ yếu đuối ấy dễ dàng làm những chàng trai trẻ xiêu lòng, bởi đúng như sách vở đã nói, nó khơi dậy "bản lĩnh đàn ông".

Nhìn em đi đứng nói cười cứ thấy nó mỏng manh yếu ớt làm sao, đáng được che chở, giúp đỡ làm sao! Bởi thế, lắm anh trong đám chúng tôi ngày ấy lũ lượt xông vào chinh phục em. Và tôi được coi là kẻ may mắn, khi cuối cùng em đã chọn tôi.

Trong những ngày sóng gió dồn dập ập đến với gia đình em, tôi đã luôn ở bên cạnh em, giúp em khỏi gục ngã. "Em chọn anh, vì anh là người hết lòng lo lắng cho em nhất" em thỏ thẻ. Em nắm chặt lấy tay tôi, ánh mắt em nhìn tôi đầy biết ơn và tin tưởng. Trong giây phút đó, tôi đã tự hứa với mình sẽ là bờ vai vững chắc cho em dựa vào trong bão tố cuộc đời.

Thời hoa mộng dưới mái giảng đường đại học qua mau, chúng tôi lao vào dòng đời tất bật. Bạn bè ít có dịp gặp nhau, nên mỗi lần gặp lại đứa này lại ngạc nhiên thấy đứa kia già hơn xưa. Chỉ riêng em, em được mọi người khen là "người đẹp không có tuổi". Dáng dấp vẫn mềm như cành liễu, nước da vẫn trắng xanh, và đôi mắt vẫn ngơ ngác như mắt của cô bé lần đầu tiên đặt chân vào cánh rừng rậm. Em chỉ vào tôi: "Anh ấy già đi để mình được trẻ đó!".

Tôi mỉm cười, bất chợt đưa tay âu yếm xoa đầu em, lòng dâng lên niềm tự hào. Phải, bên cạnh tình yêu, tôi đã lo lắng, chăm sóc cho em như người anh trai bảo bọc một đứa em gái!

Đám cưới của em và tôi diễn ra tưng bừng và náo nhiệt, vì chúng tôi là một trong số ít các cặp uyên ương còn gắn bó với nhau sau khi rời trường đại học. Em thanh tú và tinh khiết trong bộ áo cô dâu trắng, còn tôi thì "phong trần lắm, rất đàn ông" như em đã nhận xét khi ngả đầu vào vai tôi.

Dù đã hàng ngàn lần được em khen, nhưng tôi vẫn thấy sung sướng khi nghe lời khen từ cái miệng chúm chím ấy. Mẹ tôi chép miệng: "Nhìn điệu bộ con nhỏ đó là tao hiểu suốt ngày mày hầu hạ nó rồi".

Tôi cười: "Vợ mình mình hầu, có sao đâu mẹ!". Tôi chỉ hơi giật mình khi thằng bạn thân nói nhỏ: "Vợ ông đâu có đau yếu gì, mà sao cô ta khiến ông cứ phải chăm cô ta như bố chăm con thế!".

Em xúng xính bước lại gần chúng tôi, thơ ngây và trong sáng không tưởng tượng được! "Cô dâu trẻ con" - tôi thì thầm. Dẫu cho phải chăm em mệt như chăm một đứa trẻ, thì tôi vẫn thấy hạnh phúc!

Niềm hạnh phúc ấy kéo dài khá lâu, nhưng cuối cùng cũng bị sứt mẻ khi trong nhà xuất hiện một đứa trẻ khác: Con gái đầu lòng. Người mẹ trẻ cuống quýt đánh vật với tã lót, bình sữa, bô chậu...đến phát khóc.

Tôi đi làm về, em mừng rỡ như gặp cứu tinh, mắt vẫn còn ngân ngấn nước. Tôi vừa bực mình, vừa thương, vội vã gọi mẹ sang giúp.

Mẹ tôi sang, vừa làm vừa giảng giải cho con dâu đoảng việc nhà, vừa càu nhàu: "Vợ hư tại chồng".

Em len lén níu tôi lại, khẩn khoản: "Cơm từ từ nấu cũng được. Anh ở đây với em nhé! Để còn giúp em với, chứ em một mình không làm nổi đâu! Với lại mẹ la em sợ lắm". Rồi em ngả đầu vào vai tôi, nương tựa và phó thác.

Lần đầu tiên, tôi thấy vai mình như rũ xuống, tựa hồ không còn nhấc lên nổi nữa.

Hoàng Nguyên

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569