Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Rings

30/09/2007

---




























































































Chúc mừng ngày Quốc tế phụ lão

Ngày mai là ngày Quốc tế phụ lão (1/10), tớ xin chúc tất cả các vị phụ lão luôn dồi dào sức khỏe, "làm ăn phát đạt" hì . Tớ dành riêng entry này kể về kỷ niệm giữa tớ với các bô lão của tớ: bà ngoại (thế hệ 3X) và ông bà nội (thế hệ 4X).

1) Bà ngoại:

Bà ngoại tớ hiện đang ở Đà Lạt. Bà thích ở Đà Lạt hơn Sài Gòn vì mấy lẽ: thời tiết mát mẻ, dễ chịu hơn (thích hợp cho người già); đi chùa đi chiền thoải mái hơn (niềm vui của bà); gặp bà con láng giềng …”tám” sướng hơn (cách sống ở Đà Lạt); chỉ có duy nhất 1 điều là con cái đều sinh sống và làm việc ở Sài Gòn, mỗi mình bà sống trên Đà Lạt, chắc bà buồn lắm. Ngôi nhà trong hẻm ở dốc Nhà làng ấy đã gắn bó với bà và gia đình hàng chục năm từ thời ông cố của tớ, bà không nỡ bán căn nhà đó để về Sài Gòn sống cùng con cái. Lực bất đồng tâm, nên bà thường đi đi về về Sài Gòn – Đà Lạt. Riêng năm nay, từ Tết đến giờ bà vẫn chưa xuống đây 1 lần, có lẽ đến khi mợ Lệ sắp sanh, bà ngoại mới thu xếp xuống được.

Nhắc đến bà ngoại, tớ nhớ mấy ngày đầu tớ còn ở bệnh viện. Bà vào thăm, mang theo móng heo nấu với đu đủ cho mẹ tớ ăn cho có sữa, Bà bày vẽ cho mẹ tớ:

- “Con phải 'bồn' em như “ri”, em mà “ọc sựa” là mệt lắm nghen” (bà bế tớ đầu cao hơn người, cho đầu hơi nghiêng nghiêng) . . . “ui chao ơi, thằng “chọ” “dệ” ghét quá bay ơi” (bà ngoại nói giọng Huế rặc, tớ không hiểu mô tê gì cả).

Tớ nằm im trong vòng tay run run của bà. Mẹ tớ ăn xong, quay lại thì thấy vạt áo của bà ướt hết, vết ướt màu trắng đục của sữa. Mẹ thắc mắc không biết có phải tớ mới bị ọc sữa hay không. Nhìn khóe miệng của tớ không để lại vết tích gì gọi là ọc sữa. Mà cũng không nghe tiếng khóc của tớ nữa. Lại càng không thấy phản ứng gì của bà. Tớ vẫn nằm im re trong lòng bà. Nói nhỏ thôi nhé, chuyện này chỉ có tớ và bà ngoại biết với nhau thôi, bà nhỉ? Bà “thu dọn chiến trường” nhanh thiệt. Con thương bà lắm. Nhớ nhất giọng Huế nhẹ nhẹ của ngoại, tuy âm lượng có lúc hơi to mỗi khi đến cao trào, hihi.

Mai mốt lớn lên, tớ sẽ theo bà ngoại học tiếng Huế: “Ngoại ơi cho con bụ sựa”. Thế nào bà cũng nói: “Ah, thằng ni, mi dạm 'dại' bà?”

Các cậu có đọc ra không? hihi

(Phần 2: sẽ kể về 2 bô lão thế hệ 4X của tớ)

Lẳng lơ

1.
Ngay từ khi đám cưới được tổ chức cách đây vài ngày, tôi đã nghĩ sớm muộn gì chuyện này sẽ đến. Nhưng tôi không nghĩ nó đến sớm vậy.

Sáng nay tôi ngủ dậy muộn. Tôi không thấy vợ bên cạnh. Tưởng cô ấy ngoài phòng ăn của khách sạn hay đi tắm sớm, tôi đủng đỉnh đánh răng rửa mặt.

Trong lúc đánh răng, tôi nhìn vào gương và thấy qua hình ảnh phản chiếu một tờ giấy trắng trên cái tủ nhỏ đầu giường, nó được chặn bởi một cái cốc thủy tinh. Tôi súc miệng và quay trở vào phòng ngủ. Đó là một lá thư của vợ tôi.

Cách đây vài ngày cô ta cưới tôi. Chúng tôi ra hòn đảo vắng này hưởng tuần trăng mật. Và bây giờ cô ta bỏ tôi. Tôi không đọc được chữ gì cả. Tờ giấy nhòe nhoẹt trong mắt tôi. Tôi chỉ nhìn thấy một vòng tròn trên tờ giấy, dấu vết hoen ố của cái đít cốc dính nước để lại.

Tôi không hiểu gì cả. Mới hôm qua, tôi và cô ta còn vật lộn quần nát cái giường kia. Tôi nhìn những dấu vết lộn xộn và nếp nhăn nhúm của tấm drap trải giường.

Hôm qua, tôi thấy cô ta nhìn ba gã du khách ngoại quốc to cao dễ đến 1m90 với ánh mắt thèm muốn. Lúc chập tối tôi đã cố gắng làm tình như ba gã đàn ông cao 1m90 cộng lại. Hay chính bởi sự hung hãn đó mà cô ta bỏ tôi? Hay cô ta biến thành ba người đàn bà rồi sau đó bay đi như một đàn vịt trời?

Hình như tôi đã chạy ra cầu tàu. Ca nô rời bến lâu rồi. Phải đến chiều mới có chuyến mới. Ai đó nói vậy. Tôi nhớ ra rồi. Chiều hôm qua có một chuyến ca nô. Có một khách mới đến khách sạn. Hắn ta mặc một chiếc quần đùi hoa, áo hoa, đội một chiếc mũ cowboy đan bằng cói, đeo đôi kính mát to bự. Hắn nghỉ ở phòng đầu tiên, cách phòng tôi hai phòng.

Tối qua vợ chồng tôi ăn tối và tán gẫu với hắn đến 10h tối. Hắn nói hắn là nghệ sĩ gì đó. Tôi không hiểu lắm, không nhớ hắn nói gì đó về nghệ thuật bình dân, hắn chụp ảnh các cô gái, ảnh lịch, hắn nói rất nhiều.

Hắn nói hắn làm cái gì đó và thề sẽ không lấy vợ nữa. Hắn nói, xin lỗi hai bạn trẻ, tôi hơi ác cảm với phụ nữ và hôn nhân.

Hắn cũng đã biến mất.

Những cô gái phục vụ khách sạn nhìn tôi ái ngại. Các cô nói gì đó. Tôi đã hình dung ra sự việc. Đêm qua tôi mệt mỏi rã rời vì bơi và làm tình quá nhiều. Tôi đặt lưng xuống là ngủ thẳng cẳng. Có thể vợ tôi đã lẻn sang với tay nghệ sĩ ghét phụ nữ kia, có thể họ đã làm gì đó, có thể không.

Một điều chắc chắn là cô ta đã đi cùng hắn vào sáng nay. Lá thư không nói gì rõ ràng. Cô ta chỉ nói là cô ta sai lầm, tôi sai lầm, khi quyết định cưới nhau. Cô ta xin lỗi. Và hẹn gặp lại tôi để giải quyết êm thấm chuyện này khi quay về đất liền.

Êm thấm ư? Làm sao có thể êm thấm chuyện này? Tôi thì không sao. Nhưng làm sao người ta có thể chấp nhận câu chuyện điên rồ này? Tôi có thể quay về với cuộc sống yên ổn của tôi ngày trước.

Nhưng người ta sẽ nhìn tôi như thế nào? Gia đình tôi biết chui vào lỗ nẻ nào đây? Tôi biết trả lời thế nào với những người khác? Tôi biết nói sao với anh em bạn bè? Chả lẽ bảo tôi bị cắm sừng ngay trong tuần trăng mật?

Tôi sắp vỡ đầu vì những suy nghĩ man rợ. Tôi nghĩ quẩn. Tôi nghĩ tôi sẽ tìm đôi gian phu dâm phụ kia và giết chết cả hai. Sau đó tôi sẽ ra đầu thú. Tôi nghĩ tôi sẽ trả thù như một vụ tai nạn và tìm cách có bằng chứng ngoại phạm.

Nhưng sau đó thì sao?

Tôi ngồi trong phòng, nhìn mãi cái lá thư ghê tởm kia. Chưa bao giờ tôi có cái cảm giác ấy. Chưa bao giờ tôi thấy cái cuộc đời này vô nghĩa đến vậy. Hay là vốn dĩ nó vô nghĩa mà đến cái lúc này tôi mới nhận ra. Sao từ trước đến nay không có một ai nói cho tôi biết sự thật này?

Tôi thay đồ và đi ra bờ biển. Nắng chói chang cát trắng loá mắt. Mọi thứ nhòe nhoẹt trong mắt tôi, run rẩy. Tôi sẽ không suy nghĩ gì nữa. Tôi sẽ không nhớ gì nữa, như trước kia vẫn vậy.

Tôi bơi những sải dài thẳng ra biển. Tôi bơi thật xa về phía chân trời. Tôi sẽ biến thành ba con cá và lẫn vào đại dương. Tôi sẽ không sao cả. Tôi chỉ là ba con cá nhỏ. Có lẽ tôi đã trở thành cá, hoặc chí ít cũng là thức ăn cho cá.

2.
Tôi ăn bữa cơm chiều ở phòng ăn khách sạn cùng đôi vợ chồng trẻ mới quen đang hưởng tuần trăng mật ở đảo. Anh chồng đô con cắm cúi ăn, có vẻ anh ta rất đói. Tôi thì không đói lắm. Cô vợ trông lẳng lơ và rất sexy.

Tôi có thể thấy rõ cô ta không mặc áo lót. Khi tôi nhìn vào ngực cô ta, dường như cái núm vú cô ta hếch lên, hiện rõ sau chiếc váy mỏng màu xanh da trời.

- Anh có gia đình chưa? – Cô ta hỏi.

- Đã từng có.

- Ồ!– Cô ta thốt lên. Anh chàng kia ngừng nhai nhìn tôi – Nom anh còn trẻ vậy mà…

- Xin lỗi hai bạn trẻ! – Tôi nói và nhìn ra biển – Tôi hơi ác cảm với phụ nữ và hôn nhân.

Trời chiều vẫn còn mờ mờ, chưa tối hẳn. Ở tít xa ngoài mũi đảo, ngọn hải đăng bắt đầu sáng đèn. Những tia sáng nhợt nhạt chậm chạp quét ngang mặt biển. Cô ta đang nhìn tôi, tôi biết cái kiểu nhìn ấy nghĩa là gì.

Nhưng tôi không có tâm trí đâu nghĩ đến chuyện đó, khi mà anh chồng to con của cô ta ngồi ngay bên cạnh. Cô ta như một con hổ cái đang đói, mềm mại, dẻo dai uyển chuyển, và sẵn sàng xé xác những con mồi.

- Anh làm gì ở đây một mình vậy? – Cô ta hỏi.

- Chụp ảnh – Tôi uể oải - Ở đây cát trắng rất đẹp.

- Buồn chết đi được(!) – Cô ta nói.

- Ở đây cái gì cũng dính cát, kể cả thức ăn – Anh chàng to con ngẩng lên nói, anh ta đang nhai một con tôm, hầu như anh ta ăn hết khẩu phần của cả ba người.

- Anh chụp ảnh làm gì? Để bán ảnh à? – Cô ta vẫn chưa buông tha cho tôi.

- Ừ, để bán, làm lịch này nọ - Tôi quay sang, bất giác ánh mắt lại chuồi xuống ngực cô ta - Đại khái ảnh nghệ thuật bình dân, chụp người mẫu, làm quảng cáo ấy mà.

- Hay nhỉ! – Cô ta cười cười – Giá mà ai cũng được làm công việc thú vị như anh.

- Hay ho gì, chán chết! – Tôi cười lại với cô ta, và buột miệng – Tôi thì lại ước gì được đổi chỗ với anh bạn đây.

Anh chàng đô con ngẩng phắt lên nhìn tôi. Tôi cười: “Thật đấy, tôi ước gì tôi là cậu”. Anh ta nghĩ tôi đùa: “Thế thì mình đổi chỗ nhé, chắc là anh sẽ không thích làm một người nghèo khó như tôi đâu”.

Anh ta yên tâm cúi xuống vét nốt những hạt cơm cuối cùng. Tôi mỉm cười nhìn cô ta và nói như thì thầm: “Nào thì đổi”.

Sau đó tôi bắt đầu kể chuyện huyên thuyên, tôi không nhớ tôi đã kể những gì nữa. Nửa đêm, cô ta mò sang phòng tôi, khi mọi người trong khách sạn đều đã ngủ say.

Sáng hôm sau cô ta đi theo tôi. Một tháng sau cô ta bỏ tôi, hình như đi theo một cầu thủ bóng đá hạng chân đất nào đó. Tôi biết ngay mà, cô ta là một con hổ cái.

Có lẽ đúng là tôi đã đổi chỗ với anh chàng kia thật. Tôi cũng đã trở thành một gã mọc sừng.

3.
Tôi nhìn thấy cô ta nổi bật trong đám đông hò hét cổ vũ giải bóng đá phường, vì cô ta có một bộ ngực rất to, lại không mặc cooc-xê. Từ lúc đấy trở đi tôi đá hay hẳn lên.

Hình như ngay sau đó tôi ghi bàn, tôi chạy đến trước mặt cô ta ăn mừng bàn thắng, theo kiểu các cầu thủ Braxin ấy, nghĩa là lắc mông, một tay giơ lên trời, tay kia tóm quần đùi, và lắc mông.

Trong chốc lát tôi biến thành Ronaldo hay Ronandinho gì đó, đại khái vậy, tôi cảm thấy mình phải cao dễ đến 1m90 hoặc hơn, tôi là người hùng, tôi cười tình với cô ta, và có lẽ cô ta đã suýt ngất đi vì sung sướng.

Tôi thề với quả bóng tròn là tôi sẽ phải chiếm được cô ta. Tôi có thể cảm thấy phía dưới chiếc váy kia, cô ta đang ẩm ướt đến chừng nào vì tôi. Cái kiểu nhìn của cô ta kìa.

Từ lúc đó, tôi đá bao sân, tôi như bay khắp sân, tôi đá như một cầu thủ đẳng cấp quốc tế. Tôi giữ được phong độ đỉnh cao như thế trong suốt ba tháng trời. Tôi đã tỏa sáng.

Một ngày nọ, sau ba tháng, cô ta chán tôi. Và hình như tôi cũng đã chán cô ta. Cô ta bỏ tôi để đi theo một gã đàn ông nào đó, nghe nói gã là một tay chơi giàu có.

Từ lúc ấy tôi không còn giữ được phong độ nữa, tôi lại trở về đúng nguyên vẹn là một cầu thủ trong đội tuyển phường. Biết làm sao được, như người ta hay nói ấy: “Phong độ là nhất thời”.

Nhưng thề có quả bóng tròn, có lúc, tôi đã từng đá như một cầu thủ đẳng cấp quốc tế.

4.
Những người đàn bà gọi tôi là một người đàn bà lẳng lơ, lăng loàn, đĩ thõa. Những người đàn ông thì gọi tôi là cưng ơi, là hổ cái, là cuồng nhiệt, là nóng bỏng và gợi tình, là người đàn bà tuyệt vời, là mẫu đàn bà đúng như họ mong muốn, là đam mê, khéo léo và hết mình chuyện gối chăn.

Thế rồi sau đó tất thảy họ đều kinh sợ tôi, họ trở nên hèn hạ không thể chịu nổi, họ cố gắng làm cho tôi chán ghét họ, và rốt cuộc họ đều đã thành công, tôi không thể yêu họ thêm được nữa. Tôi lại ra đi tìm những người đàn ông mới. Tôi biến thành một con vịt trời và bay đi theo đàn. Tự do.

Vâng, tôi là một người đàn bà lẳng lơ.

Đặng Thiều Quang

Giáo đường xuân

Tối thứ sáu cuối tuần, theo thói quen, Phố rời ký túc xá, để mình tự cuốn theo dòng người vào trung tâm thành phố. Trừ lúc mưa to gió lớn hay trời lạnh quá độ, cô chồn chân nhìn qua cửa sổ rồi mở đĩa hát, những bản nhạc pháp trữ tình của thập niên 60. Cuộc sống lẻ loi nơi xứ người tạo cho Phố một thói quen kỳ quặc. Ở Sài Gòn, chưa bao giờ trong đời cô ra khỏi nhà với bước chân vô định. Cuộc đời cô được lên kế hoạch và những mục tiêu liên tục đặt ra...
Tối thứ sáu đầu tiên ở thành phố đại học này, Phố ra khỏi nhà chỉ với mục đích tìm chút khí trời. Những ngày vùi đầu trong nghiên cứu làm cô ngộp thở. Cô không đáp xe bus, chầm chậm rảo qua những con phố. Những chiếc lá đỏ mùa thu được đèn đường sưởi ánh vàng âu yếm. Ra đến trung tâm, Phố đuối chân. Cô ngồi xuống bệ cửa một giáo đường. Gió thốc đến làm cô nảy ý định đẩy cửa vào bên trong. Và, Phố thấy nhớ, người con trai chưa bao giờ nói yêu cô ...

Giáng sinh năm đó, Lễ rủ Phố đi nhà thờ. Cô không có đạo, chơi thân với Lễ suốt bao năm đại học, mỗi khi nghe anh nói mình phải đi lễ ngày chủ nhật, Phố thắc mắc :” Có gì thú vị ?”. Hai người cùng ngồi nghiêm trang, tay đặt ngay ngắn trên đùi. Phố mặc áo dài trắng như Lễ yêu cầu, lòng đầy hồi hộp. Cô hầu như không nhớ hôm đó vị linh mục trẻ giảng gì. Phố cảm nhận sự xúc động Lễ trao cho cô. Anh hình như cũng không thể lắng nghe những lời giảng. Lúc quỳ bên anh cầu nguyện, cô cúi mặt, tim lỗi nhịp: “Xin cho Lễ nói yêu con ...”. Cuối buổi lễ, anh hỏi cô muốn nếm bánh thánh không. Hai người xếp hàng đến nhận bánh . “Cầu nguyện đi – anh thì thầm – cho tới khi bánh tan ...”. Lần này Phố chỉ nhìn anh. Trán Lễ cao, mũi thanh, môi đầy đặn. Anh nhắm mắt cầu nguyện với tất cả đức tin. Tan lễ, anh chở cô hòa vào dòng người đổ ra trung tâm Sài Gòn. Hai người vào 1 quán café ấm cúng . “Phố thấy đi lễ ra sao ?”. Cô cười, thú nhận mình không tập trung. “Nhưng vui lắm, chốc chốc lại hát, rồi cứ đứng lên ngồi xuống . A, bánh thánh chả có mùi vị gì ...”. Lễ nhìn vào mắt cô:” Tối nay, để cho Phố ăn bánh thánh như vậy ... Lễ mắc tội rồi đó!”. Cô bất ngờ: “Tại sao ?”. Lễ chậm rãi: “Vì Phố không có đạo, không có đức tin. Nhưng thôi, chia đôi tội với Lễ nhé!”.

Giáng sinh ở Pháp, Phố một mình nằm nghe nhạc của Christophe. Chán chê, cô quyết định ra phố, tìm đến thánh đường mình tình cờ bước vào hôm thứ sáu lang thang đầu tiên ấy. Việt Nam náo nhiệt bao nhiêu, Pháp lại vắng vẻ bấy nhiêu vào đêm Noel. Những cây thông được trang trí bằng vô số ngôi sao tỏa sáng. Khắp nơi, đèn đủ màu giăng trên cao rực rỡ. Những quả chuông nhỏ, cành lá ô rô và những gói quà thắt nơ đỏ đặt trong bí tất được trang hòang suốt các ngả đường đổ ra trung tâm. Sự hực hỡ của những vật trang trí càng làm tăng sự hoang vắng trái ngược của phố phường. Đêm nay ai cũng về đòan tụ cùng gia đình, chỉ mình Phố mải lang thang. Trời rét!. Hai giờ sáng rồi. Giáo đường đã đóng cửa. Cô ngồi xuống bậc thềm. Lần này cô nhìn thấy tên nhà thờ đính bằng một bảng nhỏ kim lọai ” Toussaints” (Các Thánh). Bất cứ lúc nào nhìn thấy nhà thờ, Phố lại nghĩ đến Lễ. Đêm nay cô càng nhớ da diết.
Một bóng áo chòang đen đột ngột bước ra từ cửa phụ nhà thờ. Phố hốt hỏang thốt lên 1 tiếng kêu, luống cuống đứng dậy, tháo chạy.
- Tôi làm cô sợ sao ?
Giọng trầm ấm đuổi theo sau lưng Phố . Cô dừng lại . Người đàn ông mặc áo chòang đen rảo bước đến bên Phố . Cô vui mừng nhận ra đó là người châu Á .
- Cô làm gì ngồi ngòai cửa nhà thờ một mình ? Cô có cần giúp đỡ không ?
Phố nhìn thấy trên ngực áo chòang đen một thánh giá nhỏ được thêu sắc nét . Cô an tâm, lí nhí:
- Tôi đi dạo.
- Một mình ? vào lúc 2 hiờ khuya ?
Phố cúi đầu im lặng. Vẻ lúng túng của cô càng làm người đàn ông lạ quan tâm:
- Cô có muốn giúp đỡ không ? Cô người gốc nước nào ?
- Việt Nam.
- Việt Nam thật sao ? Chúng ta là đồng hương !
Phố ngước nhìn người lạ . Ông ta hãy còn trẻ, trên 30, mắt dịu dàng, khuôn mặt phúc hậu.
- Anh người Việt thiệt hả ?
Cô hỏi bằng tiếng mẹ đẻ . Và cô nhận được câu trả lời bằng đúng ngôn ngữ đó . Hai người xa lạ bất giác nhìn nhau thật thiện cảm. Cái cảnh “xa quê hương ngộ cố tri” làm Phố xúc động khó thốt nên lời. Người đối diện mỉm cười, tia nhìn ấm áp. Phố tự giới thiệu mình là nghiên cứu sinh, sang Pháp được gần 3 tháng nay rồi. Đêm nay vì không gia đình, không bạn bè, cô đành chịu cảnh lang thang 1 mình nơi phố vắng.
- Tội nghiệp ! – Đồng hương thốt lên - Nếu mình quen nhau sớm hơn 1 ngày, tôi đã có thể mời em cùng ăn reveillon. Đêm Noel mà cô đơn thế này ... Tôi ở sát ngay đây, vừa ăn tiệc nửa đêm với các vị trong nhà thờ xong. Tôi tên Vũ, 40 tuổi ...
Phố bật cười vì những lời khai báo không cần thiết.
- Anh người Công giáo ? Anh đảm nhận việc gì đó của nhà thờ ?
- Ừ! - Người lạ ôn tồn – Tôi là linh mục.
- Sao ? - Phố la hoảng - vậy em có phải gọi anh là “cha” không ?
Vị linh mục trẻ bật cười nhìn cô bụm miệng thảng thốt.
- Không cần! Cứ gọi thân mật là anh Vũ cũng được.
Anh Vũ quay lại nhà xứ lấy xe hơi đưa Phố về ký túc xá . Hẹp dịp khác nói chuyện tiện hơn. Cô bước vào phòng mình, leo lên giường trùm chăn kín đầu. Tại sao cô “có duyên” với người tu trì đến vậy ? Tốt nghiệp đại học, cô chờ đợi 1 lời tỏ tình thì đột ngột Lễ đến chào từ giã . Anh sang Pháp du học. Cô nói sẽ chờ . Anh lắc đầu, giọng xúc động: “Đừng! Lễ sẽ là sinh viên trường dòng”. Phố không hiểu. Cho đến bây giờ cô cũng không hiểu. Anh nói nhiều lắm, cô chẳng nhớ gì, những từ lạ lẫm : đại chủng viện, thần học, khấn trọn đời ...”. Mãi đến hôm đưa anh ra sân bay, Lễ cầm tay Phố dịu dàng: “Ráng học tiếp nha, Phố có tiền đồ lắm. Lễ sẽ cầu nguyện cho Phố ...”, cô mới gật đầu, chấp nhận: Lễ đi tu !
Lễ đi rồi Phố chẳng thiết gì nữa. Nhưng cô vẫn vào tiếp Cao học, đặt ra nhiều mục tiêu cho đời mình. Cô nhận được vài lá thư của anh, theo lệ xã giao. Anh không giải thích vì sao mình chọn con đường này, bởi anh biết, Phố sẽ chẳng bao giờ hiểu. Cô cũng không đòi hỏi Lễ phải phân bua gì, vì cô chắc, mình sẽ nhất định không thèm tin. Mỗi khi bạn bè trong lớp gặp lại nhau, họ vẫn hoài thắc mắc “Lễ và Phố thân nhau vậy. Ai ngờ!”. Rồi họ đoán già đoán non :"Hay Phố làm gì để Lễ thất vọng quá, phải đi tu ? hay Lễ không có khả năng làm 1 người đàn ông đúng nghĩa ?”. Phố cười, buồn: “Lễ nói đó là ơn kêu gọi, là lý tưởng hiến đời mình cho Chúa, là ... là điều thiêng liêng hơn tình yêu chỉ dành cho 1 người”. Mọi người nhìn Phố ái ngại, rồi họ thì thầm: “Uổng quá! Uổng quá!”

Đường học vấn của Phố ngày càng suôn sẻ. Trước khi sang Pháp tu nghiệp, cô đến nhà ba mẹ Lễ từ giã . Người mẹ ngoan đạo, lúc nào cũng đeo cây thánh giá to bằng bàn tay hồ hởi khoe thành tích gì đó của con trai mình. Bà nói nhiều lắm, về chặng đường gian nan Lễ để vượt qua để trở thành “người thợ của Chúa”. Lễ vẫn chưa được thụ phong linh mục, nhưng ngày đó rồi sẽ đến. Mẹ anh đã kỳ vọng vào tương lai tu trì của con trai khi anh vừa mới sanh ra. Bởi thế, bà đặt tên anh là Lễ . Phô’ nhìn khuôn mặt ngời sáng đầy tự hào của bà, cô bỏ ý định hỏi địa chỉ mới của anh.

Anh Vũ gọi vào ký túc xá tìm Phố ít hôm sau lần gặp gỡ tình cờ. Anh mời cô về nhà xứ, giới thiệu với mấy linh mục người Pháp cùng nhà thờ. Cô hơi e ngại vì mình không có đạo. Anh Vũ thân thiện, đối xử với Phố như 1 người em. Cô thấy anh thật khác với những người tu hành thường gặp ở Việt Nam. Ngày bé, Phố được học Pháp văn với các soeur trường La Providence, lớn lên chút nữa cô học với mấy frère ở Tabert. Họ khá nghiêm khắc, ít cười và ra vẻ đạo mạo. Anh Vũ có thể trao đổi những chuyện rất đời khá thoải mái với Phố: cách ăn mặc không cần đồ lót của tụi đầm, lối sống thử trước hôn nhân, tình yêu giữa những người khác màu da... Có thể vì định cư ở Pháp gần hai mươi năm, tư tưởng của anh giống với người phương Tây – thoáng, không xem trọng hình thức, đề cao sự tự nguyện của cá nhân... Phố thấy mình khá hợp jeux với anh dù tuổi tác chênh lệch. Đến lần gặp gỡ thứ 4, Phố đã dám hỏi thẳng người bạn vong niên: “Vì sao linh mục cũng có những sinh hoạt như người bình thường: không cạo đầu, không mặc áo thày tu, không ăn chay, không cấm giao du kết bạn với nhiều người ... mà vẫn không bị cám dỗ ?”. Lần khác, cô lại thắc mắc: “Tại sao đạo Công giáo không cho linh mục lấy vợ như những mục sư Tin Lành, như thế, họ sẽ có đời sống tâm sinh lý quân bình hơn, sẽ hiến dâng đời mình cho mọi người tốt hơn ?”. Và có khi, cô thật thà nói với anh bằng 1 giọng bâng khuâng: “ Sau 1 thời gian làm linh mục, người ta có quyền ra khỏi cuộc sống tu trì để lập gia đình không ?!”. Lúc nào anh Vũ cũng từ tốn giải thích cho Phố, anh thường trả lời nửa nghiêm túc, nửa khôi hài. Vì thế, tưởng đã cắt nghĩa thật cặn kẽ, nhưng rốt cục cô cũng chưa nắm được hết cái gọi là “lý tưởng hiến dâng”.

Sang xuân, trời ngày càng ấm lên. Phố giờ đã quen thuộc với những con đường nhỏ lát đá hiền hoà. Cô vẫn giữ thói quen lang thang vào chiều thứ sáu dù việc nghiên cứu bận bịu hơn. Có những sáng chủ nhật cô đi lễ ở nhà thờ Toussaits, dù không mấy hiểu những lời giảng, Phố vẫn thấy lòng bình an. Sau lễ cô thường đợi gặp anh Vũ. Anh chỉ huy ca đoàn và chơi piano rất hay. Những lần anh đứng giảng, Phố tự hào nhìn giáo dân say sưa lắng nghe.Khi xưa người Pháp sang Việt Nam truyền đạo, thế mà nay chính những linh mục Việt lại giảng đạo cho dân Pháp ! Cô bớt ray rứt mỗi khi nghĩ về Lễ và cầu mong anh thật sự hạnh phúc với con đường đã chọn. Rồi đột nhiên, vào một tối cuối tuần, Phố nhận được điện thoại:

- Phố ?

Tim cô nghẹn lại, không muốn tin.
- Phố ơi ?
- Lễ!
- Qua đây sao không liên lạc với Lễ ? - Giọng anh bình tĩnh, dịu dàng – tình cờ Lễ nghe tin, phải phone về tận nhà Phố ở Việt Nam để hỏi số cầm tay đó.
- Thôi, để Lễ được yên tĩnh - Phố nhạc nhiên thấy giọng mình không hờn dỗi.
- Ngày mai Lễ có 1 buổi họp ở chỗ Phố đang học. Từ Paris, Lễ lấy xe lửa xuống. Xong việc mình gặp một chút nhé! Hẹn nhau ở đâu ?
- Trước cửa nhà thờ Toussaints - Phố chọn địa điểm ngay, dường như cô đã đợi ngày này lâu lắm.

Khác với thói quen hay mất ngủ thường ngày, đêm ấy Phố chìm vào giấc ngủ thật nhẹ nhàng. Cô đến chỗ hẹn trễ 2 phút. Lễ đứng đó, mặt sáng bừng, áo khoác đen hợp với anh hơn bất cứ trang phục nào. Phố thật lòng: “Lễ đẹp ra nhiều quá, rất đẹp!”. Anh cười, mắt tinh nghịch: “Nếu trước kia Phố khen thế này, Lễ đã không đi tu!”. Hai người nhìn nhau, thoáng chốc nhận ra một phần đời của mình. Dẫu sao, cũng không thể phủ nhận. Nhưng Phố biết, cô có khen anh bao nhiêu, thậm chí có bày tỏ tình cảm với anh chăng nữa, Lễ vẫn chọn con đường hiện nay. Hai người vào một nhà hàng nhỏ, Lễ giúp Phố cởi áo khoác. Cô gật đầu hài lòng “có tiến bộ!” làm anh mỉm cười, hồng đôi gò má giá lạnh. Lễ kể cho Phố nghe chương trình học của anh mà hầu như cô chẳng hiểu gì. Song cô vẫn lắng nghe chăm chú.
- Dạo này Phố hay đi lễ lắm - Cô khoe - Nếu rãnh hơn Phố còn đọc Kinh Thánh, để tìm hiểu...
- Muốn vô đạo hay yêu ai có đạo? - Lễ hỏi, giọng tỉnh rụi.
- Không - Phố thành thực - Ở đây cô đơn, buồn và bị nhiều áp lực. Nếu có đức tin và 1 tôn giáo để dựa vào thì tốt hơn... A! Phố có quen 1 linh mục người Việt Nam, cũng nhờ anh ta...
Cô hào hứng kể cho Lễ nghe lần tình cờ gặp anh Vũ và mối quan hệ thân thiết của 2 anh em. Lễ làm bộ nghiêm:
- Thì ra! Hèn gì mà ham đi lễ. Thôi đừng cám dỗ người ta!
- Nếu cám dỗ được, Phố đã lựa người trẻ hơn, đẹp trai hơn và chưa trải qua nhiều năm thử thách.
- Ơn Chúa!
Anh vẫn cố tình đùa. Phố cười, lòng thanh thản: "Phố tôn trọng con đường mỗi người đã chọn. Đó thực sự là lý tưởng sống. Còn như Phố, chinh phục con đường học vấn, lấy hết bằng này đến bằng kia. Để rồi, đôi lúc giật mình tự hỏi - "Vì lẽ gì?". Lễ nhìn cô chăm chú: "Đó cũng là lý tưởng! Có kiến thức để giúp bản thân và người khác sống tốt hơn!". Phố gục gặc đầu, anh lúc nào cũng hiểu cô hơn chính bản thân mình. Lễ đặt tay lên vai cô, chậm rãi: "Cảm ơn Phố giờ đã hiểu cho Lễ. Cũng có thể chưa thật hiểu, vì Phố không có đạo, không được sinh ra trong môi trường tràn ngập đức tin, nhưng dù sao Phố cũng thông cảm cho Lễ - anh dừng lại, nhìn cô ấm áp - Thật lòng, Lễ luôn ray rứt vì đã làm Phố hụt hẫng. Dù chọn con đường hiến dâng cho mọi người, Lễ cũng có nhu cầu tình cảm riêng cho cá nhân mình...".

Anh Vũ thắc mắc vì sao Phố nhất định đòi gặp. Cô nói trong điện thoại: "Em cần có người nghe em xưng tội. Không tìm anh còn biết tìm ai ?". Cô chờ anh trước cửa nhà thờ, lần đầu tiên anh thấy cô mặc váy, khăn choàng màu hồng và mang giày cao.

- Nhìn gì dữ vậy? Trời xuân ấm lên rồi - Phố tươi tắn - Anh cũng nên mặc veste nhẹ thôi...
- Có chuyện gì? - Anh Vũ làm bộ cáu - Anh bận lắm đó ! Cho em 10 phút.
- Em muốn xưng tội! - Phố ngồi xuống bậc thềm - Trong cuộc đời linh mục của anh, đã có ai xưng tội "Thưa cha, con yêu người!" chưa?
- Không đến mức sỗ sàng như vậy! - Anh nhìn Phố lạ lẫm, trả lời.
- Vậy anh từng rung động với ai chưa? Thời trẻ, trước khi vào trường dòng, anh cũng biết yêu thương mà...
Anh tiếp tục nhìn cô bằng ánh mắt lạ lùng. Cô nhận ra sự lo ngại anh cố che giấu.
- Dẫu không thể lập gia đình vì muốn cống hiến cả cuộc đời mình cho giáo hội, những linh mục cũng có quyền luyến ái chứ!? - Phố vẫn sôi nổi dù biết người đối diện dần dần không thoải mái - Và dù không thể sống chung , họ cũng có quyền giữ trong tim hình ảnh của người mình yêu chứ!?
Lần đầu tiên Phố nhận ra anh Vũ bối rối. Cô vẫn tiếp tục bộc lộ lòng mình:
- Tình yêu không có tội. Bởi ở đâu có tình yêu, ở đó có sự hiện diện của Chúa...
- Hôm nay em làm sao vậy? - Anh Vũ không kiên nhẫn dù vẫn cố khôi hài - Bộ học nhiều quá nên thần kinh có vấn đề hả?
- Em đang yêu - Phố thành thực - Tại sao những người đàn ông lý tưởng đều trở thành linh mục?
Anh Vũ run run sờ trán cô. Phố nhẹ nhàng gạt tay anh ra.
- Em rất tỉnh và ý thức được tình cảm của mình - Phố đứng dậy chuẩn bị đi - Em yêu 1 người không bao giờ có thể cho em cuộc sống lứa đôi. Và, em chấp nhận. Yêu bao giờ cũng thú vị hơn được yêu...

Phố bỏ đi. Sau lưng cô, vị linh mục không còn trẻ nhíu mày hoang mang.
Tiếng giày cao gót gõ xuống những viên đá lót đường, Phố nghe tim mình đều nhịp.

Dương Thụy

Smoke angel

29/09/2007

Được tạo thành bằng những chiếc máy bay quân sự C-17 trên biển Atlantic vào tháng 5 vừa rồi.
















































































 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569