Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Gửi Em và Những Người Vợ Như Em!

21/09/2007

Anh biết em có đọc trang này, vì vậy anh viết cho em và những người vợ như em cùng đọc. Anh chẳng biết bắt đầu như thế nào nữa, thôi thì từ những lời em chỉ trích anh vậy. Em trách anh hay thất hứa và hay quên, nhưng quả thật đã bao giờ em tự hỏi trong một buổi tối em bắt anh hứa bao nhiêu việc chưa.

From: V.D.N.H.
To: vne-tamsu
Sent: Friday, October 06, 2006 1:52 PM

Subject: Gui em va nhung nguoi vo nhu em

Em bảo:

- Mai bố mua cho con một túi Bim bim Thái nhé! Tất nhiên phải là đồng ý rồi;

- Mai bố in nhãn cặp sách cho con nhé! Không thể là không đồng ý được. Đại loại những việc như thế, những việc mà chỉ được phép nói đồng ý chứ không được phép nói ngược lại. Nếu khôn ngoan và chặt chẽ thì phải trả lời là:

- Ừ, đồng ý anh sẽ làm nếu mai anh nhớ.

Nhưng liệu em và những người phụ nữ như em có chấp nhận câu trả lời đó không. Anh đã biết là anh có thể quên nên có dặn em gọi điện hoặc nhắn tin nhắc anh, nhưng em không làm điều đó.

Anh lại quên mất là không bắt em hứa phải làm điều đó như em đã làm thế đối với anh. Em không nhắc để anh làm việc đó mà em lại thêm một lần ghi vào bộ nhớ - thất hứa - và lại đem ra chỉ trích anh khi cần. Em trách anh dạo này hay nhớ nhớ quên quên, nhưng em không tìm hiểu sao lại thế để có thể thông cảm với anh.

Em gọi anh đến đón, đến muộn 10 phút là em bỏ về, lần nào anh phải đợi em cả 20 phút vì em phải làm thêm một số việc thì cũng chỉ có câu xin lỗi là chúng mình là hòa. Thế nhưng em có nhớ có lần em không ra đón anh đi công tác về như đã hẹn chỉ vì một lý do đơn giản, em đang đi gội đầu.

Anh đang làm việc thì em ngồi kể chuyện cơ quan và bắt anh phải nghe câu chuyện đó trong khi tay em vẫn mải bấm BrickGames. Anh nói anh dọn một phòng để anh làm việc cho tập trung, em đồng ý. Tuy nhiên sau đó mỗi khi làm việc thì em lại vẫn bắt anh ngồi ở phòng ngủ. Lý do là để em nhìn thấy anh và đỡ sợ (ma). Vậy là anh vẫn làm việc ở phòng ngủ, trong khi một bên là TV kêu oang oang và bên kia là thỉnh thoảng em nhớ ra chuyện gì ở cơ quan là em kể.Em vừa kể vừa chơi BrickGames, thậm chí có lần còn bảo: "Anh chuyển sang kênh (TV) khác đi, kênh này chán quá". Cách đây mấy hôm, anh nói gần như là xin em để anh làm việc muộn một tý. Em đồng ý, tuy nhiên thỉnh thoảng lại kêu anh vào đi ngủ. Liệu em có tập trung làm việc được trong điều kiện đó không?

Em nói anh không bao giờ được quát em và quát con. Nhưng thấy quần áo con bẩn hoặc có mực là em lại mắng nó. Điều đó chẳng khác nào mắng anh và ông bà nội không biết trông con, trông cháu. Những lúc đó anh nghĩ, tốt nhất là em đừng mua quần áo cho nó nữa. Tốt cho cả con và anh.

Anh phải đi công tác thì em kêu những lúc đó có chồng cũng như không, đi suốt ngày. Đã có lần anh nói với em điều đó là do công việc bắt buộc phải đi, anh đồng ý là có những lúc có thể nhờ người khác đi hộ, tuy nhiên chúng ta không thể ngồi nhà ôm nhau rồi cùng nhau ăn cám được. Anh biết lúc anh đi nếu con ốm anh không thể đưa đi khám bệnh được, lúc con ngã anh không thể nâng con dậy được, nhưng không phải lúc nào ở bên con, chăm sóc con mới là yêu con. Em nhắn tin con ốm phải đi khám, nhưng em không biết là anh đã ngồi khóc ở Vũng Tàu chỉ vì lúc đó bố thì đang thừa hơi đi uống café, còn con gái thì đang trong viện chờ khám bệnh. Em chỉ trích anh là hay đi công tác, nhưng em không tưởng tượng nổi anh đi công tác nó như thế nào: cả ngày ngồi chơi, cơm nước tùy tiện, tối đến làm việc, ngày mai lại như thế. Chính vì vậy mà có lần em hỏi anh "hình như anh thích đi công tác lắm thì phải". Mỗi lần như thế anh đều gọi điện “báo cáo” em vào lúc 10h tối. Thế rồi có lần vì gặp anh bạn mải chuyện đến 11h30 mới gọi điện về thì được em “phang” cho ngay một câu: "Em tưởng anh mải đi chơi gái nên không gọi điện". Lúc đó anh không hình dung nổi vợ anh là người như thế nào nữa. Giờ đây mỗi lần chuẩn bị phải đi công tác là anh lại có cảm giác sợ hãi, tội lỗi và luôn phải chuẩn bị sẵn một “bài” để xin em.

Nhiều lúc chẳng hiểu anh đi làm, kiếm tiền để làm gì nữa. Em không thông cảm với anh về chuyện công việc của anh, nhưng em lại có lý do để mỗi tuần đi làm cả 5 tối: cơ quan bắt buộc phải làm thêm. Em cũng lấy lý do đó để từ chối bữa cơm tất niên với các sếp trong cơ quan anh. Các sếp anh vợ con đến cả, vui vẻ, chỉ có anh là một mình, vợ không, con cũng không. Mặc dù anh biết em hoàn toàn có thể đổi buổi làm cho người khác như em vẫn làm mỗi khi có sinh nhật bạn em. Đã có lúc anh nghĩ rằng nếu một ngày mà em không cằn nhằn được việc gì đó chắc em điên lên mất. Chính vì vậy tối tối 2 bố con ở nhà chơi rất vui vẻ thì đến 9h30 khi nghe tiếng xe em đi làm về là anh mất cả hứng. Không biết em có suy nghĩ gì khi hôm trước con hỏi: "Sao mẹ cứ về là lại quát con thế không?". Anh đã một lần nói với em điều này rồi thì phải. Có lẽ những hôm cuối tuần khi em và con về nhà ngoại là những hôm anh cảm thấy được tự do nhất, những hôm đó anh có thể làm những gì mình thích mà không bị cằn nhằn. Những hôm đó anh được trở lại là chính mình.

Em kêu anh hay lãng phí mua nhiều đồ chơi (cho anh) tốn tiền. Quả thật điều đó đúng. Đó là một thứ đam mê của anh. Cũng như em và những người phụ nữ khác, thích ra hiệu quần áo, nhặt lên, đặt xuống, lật đi, lật lại và cả buổi mua được một vài bộ. Mua về thậm chí có thể không dùng. Em nói hình như anh cậy anh làm ra tiền nên thích mua gì thì mua. Em nói đúng một phần, anh không cậy anh làm ra tiền mà anh cậy anh có chút hiểu biết về những đồ công nghệ đó và có thể dùng sự hiểu biết của mình để kiếm thêm tiền, một phần trong số đó dùng để mua thêm đồ chơi cho anh. Chính vì em không hiểu được điều đó nên em và những người vợ như em không bao giờ biết được cái giá mà chồng mình đã trả để mua món đồ đó về nhà, vì vậy các em không bao giờ biết sự thật. Ấy vậy mà nhiều khi kể chuyện cơ quan em lại đem chuyện người nọ, người kia hiểu biết, có thể làm được cái nọ, cái kia. Em chưa bao giờ kêu chúng nó tốn tiền vì ba cái thứ chúng nó cũng phải mua về như anh vậy.

Có những lần anh đã nghĩ hay là làm sẵn một cái đơn ly dị, anh ký sẵn vào đó. Khi nào em không chịu nổi nữa thì em ký vào bên kia rồi đem đi nộp. Đến lúc này câu hỏi đó lại hiện lên?
Anh đang suy nghĩ và lại vẫn chưa có câu trả lời.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569