Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Những hàng cây đừng bao giờ rụng lá

27/09/2007

Tôi quen em bởi một lần... nhầm lẫn. Tại chiếc áo len màu xanh lá cây em mặc làm tôi cứ ngỡ em là Bảo Chi. Chiều nhủ nhật như thường lệ, tôi lấy xa xuống phố " rong rêu". Tôi yêu những con đường này. Không phải vì chúng đã chứng kiến bao niềm vui và nỗi buồn dịu ngọt giữa tôi và cô bạn gái Bảo Chi, mà còn là một cái gì đó hơn cả nỗi sâu lắng nghe thương nhớ mơ hồ. Bảo Chi gọi chúng là những con đường hoa nắng. Tôi thả xe chầm chậm lắng nghe điệu nhạc trữ tình từ quán cafe vang ra và lúc ấy chiếc áo màu xanh của em thoáng qua. Tôi giật mình :

- Bảo Chi !

Không. Không phải Bảo Chi. Em quay lưng sang nhìn tôi, khuôn mặt ngỡ ngàng với đôi mắt màu xanh trứng sáo dễ thương. Tôi ấp úng phân bua:

- Ồ ...xin lỗi ! Tôi nhầm...tại em giống một người bạn của tôi quá !

Em chỉ cười bằng đôi mắt:

- Không sao. Ai không có một lần nhầm lẫn.

Tôi sẽ phóng vút đi để lại sau lưng chiếc áo màu xanh lá cây nếu như đôi mắt em đừng dễ thương đến thế.

- Dù sao cũng đã "nhầm", thôi thì cho làm quen luôn nhé !
- Tha thiết lắm hay sao?

Tôi gật đầu cười hiền lành. Mong rằng nụ cười của tôi làm em mến. Tôi lấy làm lạ khi em chỉ tay về phía đằng xa.

- Anh đưa em qua khỏi quán cafe ấy nhé?!

Trong quán đó có....một anh chàng?

- Có mà đoán bậy !

Khi người ta lúng túng thì thường hay "ứ, ừ". Tôi cũng vậy tôi chỉ biết "ứ, ừ". Em bảo:

- Sao anh cứ "ứ, ừ" hoài thế, em có phải tên "ứ, ừ " đâu?

Em vô tình tạo thời cơ cho tôi ...chớp !

- Vậy em tên gì?
- Có quan trọng không? Anh cứ gọi bất cứ tên gì anh thích !
- Ứ ừ...( lại ứ ừ ), vậy tôi sẽ gọi em là "xanh lá cây". Tôi chờ đợi một cái dấu môi "ứ chịu", nhưng chúa ơi, em cười thích thú:

- "Xanh lá cây"? Hay quá, em thích lắm !

Em làm cho tôi nhớ đến Bảo Chi khi lòng ngỡ đã quên. Thế mới biết, dễ gì quên khi một ngàn lần thầm nhớ; Dễ gì quên khi trái tim đã từng đau khổ; Dễ gì lãng quên tình yêu ơi !

Tôi gặp em lần thứ hai, cũng trên con đường ngang qua quán cafe ấy. Tôi bóp còi:

- Xin chào "xanh lá cây" !

Hình như em không vui như bữa trước. Đôi mắt trứng sáo đọng rồi buồn như mơ. Em kêu lên khe khẽ :

- Anh Vũ !
- Anh đưa em qua quán cafe ấy nhé !

Em lặng lẽ gật đầu. Chiếc áo len xanh thẫm lại dưới ánh đèn. Tôi bỗng dưng ghét nó. Cái màu xanh ấy làm em già dặn đi. Những vòng xe vẫn quay đều, im lặng. Không biết trong cái quán cafe "âm u" ấy có cái gì khiến em sợ. Chẳng lẽ ở đó mọc lên một "cây si" theo đuổi em không được đâm thù em luôn. Trái tim đa cảm của tôi bỗng thổn thức. Giá như tôi có thể làm một cái gì đó cho em, cho đôi mắt kia bớt buồn hơn. Đi suốt quãng đường im lặng bỗng dưng em phanh xe lại. Chúa ơi cuối cùng em cũng mở lời:

- Ngang đây được rồi, anh về đi !

Nhìn vào mắt em, tôi thấy nói chân thành:

- Nói một điều gì đó đi !
- Về cái gì?
- Về em!

Em chỉ mỉm cười khó khăn:

- Chẳng có gì để nói đâu anh !
- Không nên như thế...
- Vâng em đã làm toàn những cái không nên. Hồi trượt đại học, em trốn vào một góc và khóc. Mẹ bảo "không nên". Em đã khóc những giọt nước mắt vô nghĩa.
- Còn bây giờ?
- Bây giờ em làm việc, vừa làm vừa học. Có những đêm không ngủ được, em ngồi vào bàn may, tiếp tục công việc của mẹ. Ba đêm liên tiếp như vậy, sáng ngày thứ tư mẹ bảo: " Mày có thôi ngay cái trò ấy đi không?"
- Rồi em có tiếp tục nữa hay không?
- Không. Em sợ. Mẹ doạ bán máy khâu nếu em còn lì lợm.
- Ra Tết em còn bốn tháng nữa để học, để yêu, để bận rộn...

Em mân mê đôi bàn tay của mình:

- Khi lao vào sách vở, có thể người ta sẽ quên tất cả...Nhưng như thế có khô cằn quá không anh?

Đêm 30 Tết, tôi quyết định xuống phố, mặc chị hai bảo "thằng điên". Có thể tôi điên thật, bởi chẳng ai thích đón giao thừa trên đường phố bao giờ. Tôi miên man qua những "con đường hoa nắng", lại nhớ lời Bảo Chi. Chi ơi, đón Tết trên đất khách trong đêm "party" cuối năm dữ dội, chắc em chẳng còn nhớ đến anh đâu! Những con đường hoa nắng vẫn còn đây, chỉ có em là thành hoài niệm. Trong dòng người cuồn cuộn hối hả về nhà, bao màu sắc của hoa của áo, tôi tha thiết bắt gặp chiếc áo len màu xanh lá cây của em. Đêm giao thừa không khí bỗng trầm mặc thành phố rạo rực...rạo rực...Tôi mơ hồ thấy mình sắp nhận được cái gì mà mất đi cái gì.

Tìm hoài không thấy, đâm nhớ màu áo em. Cô bé "xanh lá cây" ơi, bây giờ em đang làm gì? Lạy chúa, nếu em không xuống phố hãy mang chiếc áo màu xanh ấy nhé! Tôi lang thang hết phố này qua phố khác mà không nhận thấy dòng người trên đường cứ thưa dần...thưa dần...Chỉ còn những người về khuya cắm cúi, hối hả. Dọc vỉa hè, những người vô gia cư cũng sửa soạn cho mình một góc nhỏ. "Con trai mà lắm ưu tư", Bảo Chi đã có lần nói với tôi như thế. Nhưng có tội lỗi gì đâu, khi mẹ sinh ra tôi là một đứa con trai nhưng lại đặt vào đó một trái tim...con gái. Trái tim ấy bây giờ giật thót lên khi thấy đằng sau hàng cây màu xanh của chiếc áo...Tôi biết đó là em. Tôi lặng nhìn. Em đứng xoay lưng về phía tôi, thoăn thoắt xúc từng đống lá đổ vào thùng xe đẩy. Tôi nhớ lại ánh mắt vừa buồn buồn vừa lặng lẽ khi em nói: "em làm việc". Vâng có hàng ngàn công việc nhưng tôi không ngờ...Chiếc áo xanh từ từ quay lại, cái chổi trong tay em rớt xuống kêu lên một tiếng khô khan. Em mỉm cười. Nụ cười buồn nhưng tôi dám chắc đó là nụ cười đẹp nhất.

- Anh ngạc nhiên lắm phải không? Em chỉ giúp mẹ thôi !

Không hiểu sao tôi trả lời ngược lại:

- Ngạc nhiên ư? Ồ không !

Em cởi đôi bao tay ra, dựa vào gốc cây thì thầm:

- Sắp giao thừa rồi !

Tôi dịu dàng:

- Em mơ ước gì không?

Giọng em bỗng reo như trẻ con:

- Có chứ, nhưng em muốn anh nói trước kia !

Tôi nhìn những chiếc lá khô còn vương vãi bên cạnh những chiếc xe đẩy nặng nề. Tôi nhìn vào sâu thẳm mắt em và nói:

- Anh ước những hàng cây đừng bao giờ rụng lá!

Em bật cười giòn tan:

- Khờ quá như vậy em thất nghiệp mất rồi!

Tôi nheo mắt:

- Còn em?

Em ngẩng đầu nhìn bầu trời đen thẫm tìm một ánh sao:

- Em ước chỉ có một mùa xuân trên trái đất này, mọi người không ai biết đến: Đói, Rét và Cô đơn ! Thành phố thì thầm những huyễn hoặc...Tôi nghe hơi thở của chính mình.

- Không ước gì cho em cả hay sao?

Em cười to:

- Cho mọi người, như vậy là có em rồi. Và cả anh nữa, ngốc ạ.

.....

Khi trở về nhà, tôi quyết định gởi đến em những bức thư đầu năm nhưng tôi chợt nhớ ra mình chẳng biết gì về em cả, ngay cả tên em cũng không. Chẳng lẽ lại để trên bì thư " Gửi cô bé "xanh lá cây"- Huế- Việt Nam- Trái Đất". Có thể tôi chẳng còn có duyên để gặp em nữa nhưng tôi vẫn tha thiết ước mong. Những hàng cây đừng bao giờ rụng lá.

Thu Thuỷ - Văn 2 ĐHSP Huế - Trích Báo Áo Trắng số 44

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569