Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Nói đi nói đi

07/09/2007


Vệ Tuệ - Nguyễn Lệ Chi dịch

1. Tôi ngồi trước mặt anh, nghịch cái bao thuốc lá rỗng của Thụy Điển có tên “Ánh sáng đêm”. Màu bao thuốc nom hơi bẩn, cứ lăn qua lăn lại trong những ngón tay thanh tú của tôi. Tôi đeo một chiếc nhẫn lấp lánh, chuyển ánh tím dưới ánh sáng yếu ớt. Đây là một món quà của chồng cũ tôi khi từ Paris về. Có loại đàn bà chỉ thích được đám đàn ông mê mình tặng những món quà nho nhỏ, rẻ tiền nhưng đầy sắc thái tình cảm. Tôi chính là loại đàn bà như vậy.

2. Anh ngáp ngắn ngáp dài như một chú mèo. Anh nói luôn cảm thấy khắp đầu mình mọc vuốt hoặc những vật kí sinh trùng nhỏ. Tóm lại, hình như anh không yêu thích chính bản thân mình.

3. Ánh đèn run rẩy rọi lên khuôn mặt hai chúng tôi. Chúng tôi mơ màng buồn ngủ như hai con cá dưới đại dương thăm thẳm. Chúng tôi không thèm nhìn nhau, cũng chẳng có hứng thú với con người và mọi vật đang bày xung quanh.

4. Đêm đã khuya, không gian tỏa mùi tanh ngọt, y như ác mộng, hoặc hơi có mùi kẹo. Không khí đó làm chúng tôi say đắm. Chúng tôi như những con trùng nhỏ phải dựa vào cái thứ tanh ngọt đó để sinh tồn.

5. Mấy người mặc áo đen xuất hiện trong quán bar. Họ bện những bím tóc sáng bóng hoặc cạo đầu nhẵn thín. Trong đó có một gã ngậm điếu xì gà to như nòng súng. Mọi người đổ dồn mắt về phía họ. Chúng tôi vẫn ngồi ở đó, không ai biết tới, cũng chẳng có ai thèm liếc mắt để tâm.

6. Tôi nhìn anh ta một cái, cảm thấy thực mệt mỏi. Tôi biết mắt mình vẫn đang sưng húp. Quầng mắt đen luôn khiến tôi có một vẻ đẹp mệt mỏi và khác thường. Tôi yêu cái đẹp của mình. Nói đi, tôi khẽ nói, nói thêm tí gì đi. Tùy anh.

7. Anh nhìn tôi cười, cười đến trống trải. Song cái vẻ lành lạnh trên con người anh lại thu hút tôi. Dường như anh mất hẳn sức khống chế đối với cục diện trước mắt, trên gương mặt mang nét biểu cảm vừa dịu dàng, vừa mệt mỏi của loài mèo.

8. Chúng tôi gặp nhau trong cái quán bar nóng nực và thơm nồng này. Từ đầu quầy bar bên này, tôi chú ý tới anh. Anh là một chàng trai không cao lớn, tóc ngắn ngủn, có một gương mặt sạch sẽ và nét mặt vô cảm, quần áo đơn giản nhưng thời trang. Anh thực sự là đối tượng lý tưởng gặp gỡ trong các quán bar. Tôi đi về phía anh, mặt lạnh tanh. Chiếc đầm đen trên người tôi như một bàn tay lớn cứ siết chặt quanh eo. Nó siết chặt đến nỗi cơ thể tôi như thể gẫy rời bất cứ lúc nào. Tôi biết mình làm như vậy không hề có ý đồ gì, chỉ là quyết định bồng bột trong khoảnh khắc. Có thể tôi chỉ muốn tìm một người để hàn huyên. May thay, nom anh cũng không đến nỗi ngốc nghếch.

9. Đầu tiên tôi hỏi mượn anh bật lửa, rồi trầm ngâm. Tôi có thể cảm nhận được anh quan sát tôi khi tôi quan sát anh, sắc mặt tôi luôn trắng bệch. Anh có thích nói chuyện không? Tôi đột ngột hỏi.

10. Sau đó, anh cứ nói như súng bắn, rồi lại không ngừng ngáp. Tôi thầm đoán xem anh có phải là dạng “đàn ông vật chất” hay không. Trong quán bar này luôn kí sinh dạng đàn ông chuyên nghiệp vậy. Họ sống bằng nghề hầu chuyện và giúp bạn làm một số việc.

11. Trò chơi thỉnh thoảng diễn ra trong quán bar cũng không làm tôi khó chịu. Chàng trai này đã nói tới thời tiết, thực phẩm, bệnh AIDS, Clinton tới thăm Trung Quốc, giá tắc xi tăng, đồ hạ giá tại gian Cẩm Giang. Và cuộc sống không có bồn cầu giật nước phải chăng rất khó tưởng tượng nổi. Chúng tôi đang ở cuối thế kỷ XX hỗn loạn và rối bời, thế nên đề tài tâm tình của anh cũng loạn xạ không kém.

12. Nói thêm gì đi chứ. Tôi đề nghị, nhìn anh dịu dàng và mệt mỏi. Bởi vậy, anh chuyển đề tài sang tôi. Anh nói tôi mặt mũi thanh tú, chưa được coi là tuyệt sắc, nhưng toát ra một vẻ đẹp tự nhiên không sắp đặt. Một vẻ đẹp yếu ớt, mỏng manh, dễ run rẩy trước bất kỳ một cơn gió thoảng qua, dễ rơi lìa khi một con dao sạt qua. Nhưng nó chỉ vừa tràn vào trái tim một con người, người đó sẽ cam tâm chết vì nó.

13. Những câu nói đó khiến tôi cảm động. Bạn phải thừa nhận rằng đây là một chàng trai rất biết ăn nói. Tư tưởng trong đầu anh bắt đầu khơi gợi sự chú ý của tôi. Tôi là một nhà văn bất đắc chí, có khát vọng quan sát bất kỳ người nào có cá tính. Bao gồm cả chồng cũ của tôi. Khát vọng muốn tìm hiểu hệ thống tư tưởng phức tạp như mạng nhện của anh đã khiến tôi trở thành vợ anh. Kết quả tạo nên một sai lầm chết người. Mọi thứ bắt đầu từ tình yêu và kết thúc trong thù hận. Tôi không tài nào xóa được người đàn ông đó trong những giấc mơ bóng đêm, giống như một vết sẹo còn lưu lại trên da thịt sau khi bị thương. Vẫn còn chiếc nhẫn trên ngón tay. Tôi nhìn ánh sáng lấp lóa như có độc của nó. Một phần cuộc đời tôi đã chết theo nó.

14. Nói đi. Tôi khẩn cầu như thế, y hệt một quả bong bóng nhỏ sắp nổ. Nói thêm gì đi chứ. Tôi nhìn anh chăm chăm. Mắt anh ươn ướt, đầy mê hoặc. Không biết có phải anh đã mê tôi. Cảm giác đó thật kỳ lạ, tôi thò một tay xuống gầm bàn, lần tới đầu gối anh, rồi dần dần vuốt lên, tới túi quần bò của anh thì dừng lại, khẽ nhét hai tờ tiền vào đó.

15. Lúc này, tôi thấy gương mặt anh đột nhiên ngại ngùng và trắng bệch như mặt tôi. Tôi khát nước, nên uống ngay. Anh nói, rồi cười mỉm với tôi, nhảy từ trên chiếc ghế quầy bar xuống, sải từng bước chân dài tới sân khấu.

16. Khi anh bước bên sân khấu, bỗng vang lên tiếng hét của một người đàn bà trong đám đông vây quanh. Cả đám người vội vã cùng hét theo. Âm thanh như thể một bữa tiệc tưng bừng của 101 chú chó. Phải mất hồi lâu, ông chủ và mấy vệ sĩ luôn có nụ cười thường trực miễn cưỡng mới tống được mấy người áo đen to lớn vạm vỡ như tượng đồng kia ra khỏi quán. Đám người vận đồ đen đó luôn sặc mùi xã hội đen. Khi họ đi ngang tôi, tôi đã ngửi thấy một mùi xộc lên. Đó là mùi tỏa ra từ cơ bắp của đám đồ tể.

17. Cảm giác của tôi chợt trở nên mơ hồ. Cạn nốt chỗ rượu còn sót lại, đột nhiên tôi phát hiện thấy chàng trai bên cạnh đã mất tăm tích. Cũng không kịp nghĩ ngợi gì, tôi liền đi theo đám người vận đồ đen ra khỏi quán.

18. Bầu không khí trong quán bar luôn hưng phấn và tanh mùi máu. Người đàn bà bị gã đàn ông vận đồ đen tấn công đương khóc lóc, rên rỉ. Những người khác đang nếm náp mùi vị thần bí và bạo lực do các tráng sĩ áo đen mang tới. Tôi cũng lơ đãng, quên không chú ý tới chàng trai kia nữa. Chắc hẳn anh cũng khá thông minh, chọn được một thời cơ rút lui thích hợp.

19. Đúng vậy, nếu đổi lại tôi vào vị trí anh, tôi cũng trốn khỏi một cô gái trông kiệt quệ và đẹp dị thường. Nếu thực sự có hứng thú với loại phụ nữ đó, chả khác nào tự nhảy vào một chiếc lò quay tham lam có thể nghiền hết bất kỳ thứ gì. Anh không thể đóng giả vẻ lạnh lùng. Thế nên vừa ngửi thấy mùi hương đêm xao động, anh đã chuồn ngay. Tôi bật cười. Ý nghĩ đó thật ngộ nghĩnh.

20. Trên đường mờ mờ ánh đèn mù như sương. Những cành cây ngô đồng Pháp rọi xuống mặt tôi những vết nhăn lốm đốm. Tôi nhìn thấy bóng anh, trước anh không xa là mấy người vận đồ đen đang rảo bước vội vã. Người áo đen xoay ngoắt người ở một đầu phố, một trong số họ còn quay đầu lại quan sát. Thế nên chàng trai vội dừng bước, tôi cũng dừng bước vì không muốn đám báo đen hung dữ đó hiểu lầm rằng chúng tôi đang bám đuôi chúng.

21. Chàng trai đứng nguyên đó một lúc, rồi bắt đầu băng qua đường. Đối diện bên đường là một tiệm tạp hóa nhỏ. Tay anh ôm khư khư nơi túi quần. Trong đó ắt là mấy đồng tôi vừa nhét cho anh ban nãy. Theo dự đoán của tôi, chắc hẳn anh rất muốn tiêu phăng hết món tiền đó ngay lập tức. Rõ ràng anh không thuộc dạng “đàn ông vật chất” như tôi đoán hồi đầu. Cho nên anh không thích lắm chỗ tiền tôi tặng anh. Bởi vậy tôi tiến sát gần anh.

22. Ngay lập tức, anh cảm nhận được sự xuất hiện của tôi, liền quay phắt đầu lại. Anh sững lại hồi lâu, trông thật mệt mỏi. Rồi cứ sừng sững lạnh tanh như cây kim mạ vàng trước mặt tôi trong màn đêm đang vón cục. Tôi nhìn anh lạnh lùng. Thời khắc đó, quả thực tôi mê anh.

23. Anh quên bật lửa này. Tôi chậm rãi chìa một tay ra, trong lòng bàn tay đã để sẵn chiếc bật lửa hiệu Tedlapidus bằng bạc mà anh để quên trên bàn.

24. Tôi kéo tay anh lại, sao nó băng giá nhường vậy. Anh như một đám khí hoảng hốt thổi qua người tôi, không cần chủ động, bất kể đúng-sai, không tài nào cự tuyệt nổi. Chúng tôi băng qua những tòa cao ốc sừng sững, những bóng cây âm u, những hình bóng và ráng hồng còn rơi rớt lại trong màn đêm. Chúng tôi đi rất nhanh, như hai con chó tội nghiệp không biết đi đâu. Ánh trăng u uẩn dính lên tóc chúng tôi như bụi trần. Từng chuỗi nhạc thoắt ẩn thoắt hiện dâng lên từ các cống ngầm và hốc tối. Chúng tôi và cả cái bóng của chính mình cũng bị nhận chìm trong thời khắc tuyệt đẹp của giấc mơ đêm. Tôi đã thấm mệt, nghe thấy cả tiếng rên rỉ yếu ớt của chính mình. Mệt quá là mệt, hãy đưa em đến nhà anh, em chỉ muốn nghỉ ngơi. Bàn tay tôi buốt giá nắm chặt lấy tay anh, y hệt hai con rắn bằng vàng.

25. Nhà khá rộng, ánh đèn nhập nhòe, tiếng nhạc trôi, bia đen rất đắng, nước thật ấm.

26. Chúng tôi cùng thả người trong chiếc bồn tắm lớn sang trọng màu xanh lá cây, dội nước cho nhau. Không đùa giỡn, không cháy bỏng, chả có gì cả. Chúng tôi uống rượu, bình tĩnh và mệt mỏi tắm cho nhau, như hai kẻ không có giới tính. Mắt nhìn mắt, thân thể đối diện nhau, rực rỡ và bí ẩn. Chúng tôi nhìn thấy những vết hằn quen thuộc trên gương mặt của nhau.

27. Đó chính là một mùi tàn khốc. Trong thành phố vật chất thời công nghiệp, chúng tôi dùng mùi vị này để tìm kiếm đồng loại của mình. Tôi và anh trèo ra khỏi bồn tắm, da thịt lấp lánh sáng dưới ánh đèn, như tấm lụa đắt tiền nhất thời cổ đại.

28. Tôi đi thẳng tới giường anh, khẽ thả mình trên tấm ga đệm phẳng phiu in hình những đóa hoa mờ, nhắm nghiền mắt. Một cảm giác thư giãn dễ chịu lan tỏa từ đầu ngón tay tới khắp bộ phận trên cơ thể. Tôi không biết sắp xảy ra chuyện gì, hoặc cơ bản chả có gì xảy ra. Tóm lại hiện giờ tôi rất thoải mái, yên bình, ngây ngất. Cơn buồn ngủ nhanh chóng phủ lên mắt tôi. Chiếc giường như một đóa hoa lớn khẽ ru tôi lắc lư và tỏa mùi thơm dịu.

29. Trong cơn mơ màng, tôi có thể cảm thấy anh đang khẽ úp lên người tôi. Tôi nghe thấy tiếng anh hổn hển. Anh hy vọng tôi có thể nói điều gì đó, giờ đây đến lượt anh nghe. Anh nói cơ thể anh dễ chịu và trống trải, như một cái chai chờ đợi được nhét đầy. Trước khi ngủ, anh muốn được nghe điều gì đó, nếu không sẽ không tài nào chợp mắt được. Anh nhất thiết phải làm mình thật kiệt sức mới có thể chìm vào giấc ngủ. Có thời kỳ, anh từng uống rất nhiều thuốc ngủ, từng ngủ liền ba ngày ba đêm. Thế nên anh sợ hãi mình không ngủ được hoặc vĩnh viễn không thức dậy nổi. Em có thể nói gì không? Anh khẽ hỏi.

30. Im lặng hồi lâu. Tôi thấy mình đã chìm vào cơn mơ. Anh muốn biết gì? Tôi hỏi nhỏ. Tiếng tôi nói ngân nga như thủy ngân.

31. Gì cũng được. Gương mặt anh kề sát tóc tôi, thở khẽ.

32. Em muốn ngủ. Em mệt lắm. Tôi nói rồi xoay người, nghe rõ tiếng khịt mũi khe khẽ của chính mình.

33. Tôi lơ mơ cảm thấy anh lồm cồm từ giường bò dậy, lượn qua lượn lại trong phòng vài vòng, mở đĩa nhạc, tiếng nhạc Techno rất khẽ. Rồi dường như tôi nghe thấy tiếng anh mở cửa kính ra ban công. Thành phố lúc này ắt giống như một con thuyền lớn đang du hành trong bóng đêm. Người luôn giữ được tỉnh táo lúc canh khuya là con người bất hạnh. Anh ta sẽ cảm thấy buồn đau, trống rỗng và bị vùi lấp sau lớp cảnh mờ ảo.

34. Hình như anh lại đi về phía giường, không một tiếng động, hình như đang ngắm tôi. Qua ánh sáng phản chiếu trong giấc mộng, tôi cũng nhìn thấy người đàn bà đang nằm trên giường lúc này. Dưới những ngón tay anh, tôi nhìn thấy da thịt mình tỏa một thứ ánh sáng bàng bạc trong ánh đèn âm u. Gương mặt tôi tĩnh lặng như chiếc thuyền nặng nề, phủ đầy bóng tối đồi bại. Đúng vậy, tôi như một con thuyền nặng nề đến từ biển cả thần bí đột ngột xuất hiện trên con đường bằng phẳng mênh mang xa lạ, dùng những lời lẽ nguyền rủa vô cớ úp chụp lấy cảm quan của anh. Anh dùng tay trượt qua thân thể cô, thưởng thức từng chi tiết tuyệt diệu.

35. Rồi anh nhấc chiếc máy chụp ảnh lên. Chiếc máy nom thật đẹp. Tư thế nghịch chiếc máy thật quen thuộc như minh chứng anh là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Từ những góc độ khác nhau, anh chụp thân hình cô. Mỗi lần đèn chớp lóe sáng đều mang lại cảm giác kích thích sinh lý mãnh liệt cho con người. Trong khoảnh khắc đó, người phụ nữ như bị xâm hại, và chàng trai cũng bị rút rỗng. Thậm chí tôi còn cảm nhận được anh vã mồ hôi, đang bay lên. Với mọi thứ trước mắt, tôi không biết gì, cũng không mong gì nhưng tôi biết rõ tôi thích anh.

36. Anh vứt máy chụp ảnh lên chiếc ghế sô pha mềm mại, ôm chầm lấy tôi từ phía sau, ấn xuống giường. Tôi ra vẻ như người chết rồi như mọi người vẫn thường làm. Một bàn tay vô hình khác như bày ra dục vọng của chàng trai. Tôi tin rằng đó chính là tay của tôi. Hai người xem ra đều đau khổ và đầy chất thơ. Nỗi đau cuồng nộ đột ngột xọc thẳng vào huyết mạch của tôi. Anh từ từ đứng lên, rút khăn giấy đặt trên kệ đầu giường lau hộ lưng tôi. Rồi anh chạy thẳng vào buồng tắm. Tiếng nước xối xả khiến tôi thấy mình như đang rã ra. Tôi mệt quá, lại chìm vào giấc ngủ mộng mị.

37. Một người đàn ông, gương mặt người chồng trước của tôi bị vùi dưới đám thủy tinh vỡ nát. Khi tôi chân trần bước tới, anh làm bộ mặt quỷ nhát tôi. Chân tôi chảy máu. Tiểu thuyết của tôi đang rữa nát. Và người đàn ông từng tạo nên toàn bộ động cơ cho cuộc sống và việc sáng tác của tôi. Tôi đã mơ giết anh vô số lần, nhưng cuối cùng kẻ bị giết vẫn là tôi. Rồi tôi tỉnh giấc.

38. Bây giờ là tờ mờ sáng, không có rèm cửa sổ che chắn. Vầng mặt trời rực rỡ chậm rãi ló lên, giống như một ảo giác tận thế.

39. Chàng trai trẻ ngủ đè lên tóc tôi. Nom bộ dạng anh giống hệt một đứa bé yếu đuối, không chút lạnh lùng và ghê gớm như ban đêm. Tôi khẽ đẩy mặt anh ra, leo xuống giường, đi đi lại lại. Ánh nắng xộc thẳng vào khiến người ta phải đau đầu, tôi kéo rèm cửa sổ lại, mở cửa buồng tắm, bước vào.

40. Ngồi trên lavabô, tôi ôm đầu. Mỗi sáng sớm, tôi đều bị ám ảnh bởi những thứ u uất như vậy. Tôi vĩnh viễn không biết được một ngày mới cần phải làm những gì. Tôi trèo vào bồn tắm, lấy nước nóng thư giãn người. Khi rửa mặt, tôi chú ý tới cái nhẫn trên ngón tay. Tôi tháo nó ra, đặt vào một cái hộp đựng xà phòng. Hy vọng khi anh tắm sẽ phát hiện được món quà này.

41. Quán bar vẫn là quán bar, hương nồng, nóng bỏng và lộn xộn. Tôi ngồi trong góc, nhìn thấy một phụ nữ ngồi cách đó không xa đang nhăn mày làm duyên với một gã người Mỹ, bộ dạng thật thuần thục. Tư thế hút thuốc của cô ta cũng rất yêu kiều, như một nữ đặc vụ thời xưa vậy. Quán bar mịt mùng mùi thuốc lá, mùi súng săn, mùi tiền, mùi nước hoa, mùi hôi. Nhưng chàng trai hôm qua trò chuyện với tôi tối nay không có ở đây.

42. Khi ra khỏi quán bar, tôi lại va phải mấy người mặc đồ đen hay sinh chuyện. Trong đó có một người khi đi tới đã đụng phải ngực tôi, không biết vô tình hay cố ý. Những cách như vậy quả giảo hoạt.

43. Rất ngẫu nhiên. Trên một tạp chí thời trang, tôi đọc được một đoạn phỏng vấn về chàng trai này. Tôi biết tên anh, cũng biết được nghề nghiệp và kinh nghiệm của anh. Phóng viên gọi anh là kẻ săn lùng cái đẹp của thành phố. Còn anh lại cho rằng nghề nhiếp ảnh của mình khiến anh có một đôi mắt khác thường. Đồng tử của anh luôn thu nhỏ hoặc giãn to cùng với sự xuất hiện của những vật săn đẹp đẽ. Nhưng đó chỉ là một dạng bản năng nghề nghiệp, chứ không phải là bản năng về tính dục. Không chỉ một lần, anh cảm thấy mình sắp biến thành một kẻ trung tính. Một kẻ trung tính nhạy cảm phờ phạc. Đàn ông hoặc đàn bà đều có thể yêu anh, nhưng anh lại đánh mất năng lực yêu. Giống như một người mất vị giác trước sự kích thích của một đống đồ ăn ngồn ngộn. Anh thấy mình như một nhà nhiếp ảnh chuyên nghiệp. Sự tồn tại của anh là một cái bóng thu nhỏ nhạy cảm và bệnh tật của thời đại hậu công nghiệp trong thành phố này.

44. Bài phỏng vấn viết rất uyển chuyển, nhưng tôi lại thất vọng. Lật tiếp trang sau còn đăng cả tác phẩm của anh. Tôi giật mình khi một tấm hình trong đó chính là tôi. Chắc chắn anh đã chụp trong đêm đó. Tôi nhắm nghiền mắt, nằm trên tấm ga in hình những bông hoa thẫm màu. Bờ vai và cái cổ tuyệt đẹp lộ ra trước ống kính nom như một cái xác mỹ miều dưới đáy biển. Anh thực sự tóm bắt được cảm giác giữa cái đẹp và cái chết. Xét về một ý nghĩa nào đó, anh đã thực sự chiếm được tôi.

45. Thần trí tôi bất an, quả thực rất bất an. Tay tôi nắm chặt ống nghe điện thoại, không biết có nên gọi cho anh không.

46. Cuối cùng tôi quyết định bỏ qua. Vừa nghĩ tới cái bóng tối tăm của thời đại hậu công nghiệp lại nằm đè lên tóc tôi, tôi đã quyết không muốn làm bất cứ điều gì ngốc nghếch nữa. Huống hồ anh cũng chỉ là dạng người đó, thậm chí trong bài phỏng vấn đó còn nêu rõ mục tiêu của anh là trở thành người trung tính. Tôi chả làm người trung tính, nhưng tôi sẽ làm người phụ nữ mạnh mẽ.

47. Một buổi chiều, khi tôi đang lang thang trên đường Hoài Hải phồn hoa, bỗng vô tình nhìn thấy chàng nghệ sĩ nhiếp ảnh nọ. Hình như anh đang chụp cảnh đầu phố.

48. Lúc tôi nhìn thấy anh cũng là lúc anh nhìn thấy tôi. Hình như anh hơi sững lại, rồi nhanh chóng chạy tới. Các thớ thịt trên người tôi căng thẳng, tôi rảo bước nhanh hơn, chạy qua cột bán báo, chạy qua khu bồn hoa hình trái tim giữa đường, chạy qua cánh cửa sổ buồng bếp lấp lánh màu sắc, chạy qua vô số cột quảng cáo khiến người ta tuyệt vọng. Dòng người dày đặc như dòng sông hồ dinh dính bao trùm lên người tôi. Tôi thấy an toàn, tôi thấy khó thở. Tôi thấy thật khó khống chế muốn lao vào lòng anh. Cuối cùng tôi cắt đuôi được anh. Cơn trống rỗng ùa tới khiến tôi dúm dó nơi góc tường, bất động.

49. Tôi biết mình vẫn thích anh.

50. Suốt một thời gian dài sau đó, tôi đều đóng cửa trong phòng viết tiểu thuyết. Những con chữ không bao giờ ngớt như một ảo giác từ đầu tới cuối, một người đàn bà mắt thâm quầng đang đi xa mãi trên chuyến tàu thời đại. Tôi không biết mình đang còn sống không.

51. Một năm sau.

52. Trong một bữa tiệc do một tạp chí nổi tiếng tổ chức, tôi lại tình cờ gặp lại chàng nghệ sĩ nhiếp ảnh nọ. Lúc này, tôi đã phát hành một cuốn sách rất ăn khách bán vèo hết 30.000 bản. Báo chí lớn nhỏ đều tranh nhau đăng hình tôi liên tục. Từ bạn bè, tôi cũng liên tiếp nhận được những thông tin về anh. Hình như có một thời gian, anh phải nằm viện tâm thần và cũng do chính anh cương quyết đòi chuyển vào đó. Anh đã biến nơi đó thành một viện an dưỡng. Lại nghe nói liên tục có một mỹ nữ thân hình nhỏ nhắn tới thăm anh. Đó là vợ một tay đại ca xã hội đen, rất mê mẩn tài năng nghệ thuật của anh. Rồi anh bị thương, mối tình đó cũng chấm dứt.

53. Trong bữa tiệc, chúng tôi lặng lẽ ngồi đối diện nhau, rất lâu mà đều không biết phải nên nói gì. Giống như một cảnh phim kinh điển, những kí ức thẳm sâu khẽ lay động và cơn mê mẩn không thốt nổi lên lời. Trong mắt nhau, chúng tôi nhìn thấy chính mình, nỗi trĩu lặng và cả những lời thầm kín khe khẽ. Cảm giác như muốn bay lên.

54. Đột nhiên, anh bật cười, chìa tay trái ra cho tôi. Trên ngón tay anh đeo chiếc nhẫn lấp lánh sáng của tôi. Trong ánh đèn yếu ớt, chiếc nhẫn có màu tim tím, như con mắt của một con thú bé bỏng.

55. Thích chứ? Tôi hỏi.

56. Anh gật đầu, nom rất vui sướng. Rất thích, anh đáp.

Cô nghĩ cô đã hai mươi ba tuổi rồi, thái độ đối phó với thế giới này chủ yếu vẫn là dũng cảm hơn mánh lới. Rất nhiều chuyện xảy ra không ngớt như tập thể dục, song phải mất rất nhiều thời gian, bạn vẫn không thể bước vào được chủ đề của cuộc sống xã hội.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569