Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Qua chặng si mê

20/09/2007

Chị theo đuổi nghề văn chương, còn anh là công trình sư phần mềm, cả hai đều là người từ phương xa, phiêu bạt tới thành phố Thâm Quyến, để mưu sinh.

Hai người cưới nhau đã hai năm, và đang trải qua những tháng ngày, những bình lặng vụn vặt theo đúng trình tự đầy thay đổi của cuộc sống gia đình, họ không còn những xúc động cùng sự tươi tắn của những ngày đầu về sống chung bên nhau nữa...

Bên chiếc máy vi tính, anh đặt hết tâm sức vào công việc lập trình của mình, anh ít chú ý tới những câu hỏi cũng như sự nũng nịu, đòi hỏi yêu chiều của vợ, anh không còn nhớ được đây là những chuyện vốn đã có từ xưa...

Dần dần, chị cảm thấy có một nỗi thất vọng ghê gớm đang bao vây chặt lấy mình, thậm chí chị còn có cảm giác rằng, tình yêu của hai người, đang khô héo, tàn lụi đi.

Với nỗi niềm, lòng buồn, ý lạnh, chị không còn viết ra được những lời văn bay bổng, lãng mạn nữa... Chính trong thời gian này, trên Internet, chị làm quen được với một người đàn ông tên là Cao Nguyên, ở Thâm Quyến, đã từ bỏ nghiệp văn chương, đi kinh doanh, buôn bán.

Vô số những bạn chuyện (chatter), lướt qua trước mắt chị như những đám phù vân trôi nổi, thì chị lại ngăn lại cho người đàn ông này một mảnh vườn, và chỉ có người đàn ông Cao Nguyên này là người “sống sót”.

Họ trò chuyện với nhau về văn chương, về cuộc đời, về mảnh sống riêng tư... Những cuộc trò chuyện của họ càng ngày càng tâm đầu ý hợp với nhau hơn, và đã có phảng phất cái ý: Tiếc rằng gặp nhau quá muộn.

Sự trữ tình, tài hoa của người đàn ông này, đã làm chị say mê, đắm đuối! Đấy là điều mà người chồng đôn hậu của chị khiếm khuyết thiếu thốn.

“Trong thời gian trái khoáy lại gặp được người trong mộng”... Vào bữa cơm trưa, chị lại nghĩ tới câu nói đó, và không làm sao ngăn cản được giọt lệ của mình.

Chồng chị hỏi:

- Người em không được khỏe ư?

Chị lắc đầu. Chồng chị không hỏi thêm gì nữa, và chỉ đưa giấy lau, và gắp thức ăn cho chị.

“Angel, đêm qua em lại đi vào trong mộng của anh. Đến bao giờ em mới chịu cho anh gặp mặt em đây?”.

Đây là lần thứ sáu, Cao Nguyên đề nghị chị cho gặp mặt.

“Em không phải là Thiên sứ, em bị “tàn tật”, anh sẽ thất vọng mất”.

Chị không xấu, nhưng chị chỉ cao có 1 mét 55, chị sợ mất đi cuộc tình duyên mơ mộng, tốt đẹp này, cho nên, chị không đủ dũng khí đi đến nơi anh hẹn gặp, mỗi lần chị đều mượn cớ “tàn tật” để chối từ.

“Anh không quan tâm đến tuổi tác, thanh xuân của em, anh cũng không hề quan tâm đến chuyện em đẹp xấu thế nào... Điều anh coi trọng là tài hoa của em, là sự dịu dàng, và hiền huệ của em.

Anh chỉ muốn thực sự được nắm lấy bàn tay em, để nói với em điều tâm nguyện của anh “khăng khăng son sắt”, sau đó anh sẽ giữ trọn những ngày thừa, còn lại của cuộc đời anh”.

Những lời trữ tình, dịu dàng mềm mại như nước thế, những lời thổ lộ can tràng, sầu muộn quấn quýt thế, làm sao chị chẳng động tâm. Thôi thì, dù người đàn ông ấy là hoa tươi, hay cỏ độc, chị cũng quyết định đi đến nơi anh hẹn gặp.

Tối hôm đó, chị điểm tra chu đáo, kỹ càng, sau đó chị xỏ chân vào đôi giày cao gót...

Chồng chị chưa từng bao giờ có ý nghi ngờ gì chị, cho nên chị có đi đâu, anh chưa hề làm phiền hay ngăn cản bao giờ, nhưng trong giờ phút này, chị vẫn thấy đắn đo, băn khoăn, nhưng khi nhìn thấy anh đang thản nhiên vùi đầu vào chiếc máy tính, chị bỗng thấy thảnh thơi.

Chẳng may, khi xuống xe buýt, chị bị vấp, trẹo chân. Chị đã định quay về, nhưng chị lại nghĩ rằng, đêm nay, có thể là đêm, chị đặt chân vào nơi chia dòng của con sông hạnh phúc, nên chị cố nhịn đau, tập tễnh bước vào quán cà phê hò hẹn.

Khi nhìn thấy khuôn mặt sáng láng, đầy hấp dẫn làm mê mệt lòng người của Cao Nguyên, lòng chị cũng như được nắng trời soi sáng, và chị bỗng muốn đùa bỡn, trêu chọc anh cho vui.

Cao Nguyên hỏi:

- Chân em làm sao vậy?

Chị đáp:

- Thì em đã chẳng nói với anh, em “tàn tật” là gì?

Chỉ trong tích tắc, chị đã nhìn thấy trong mắt anh ta lóe lên tia sáng kinh ngạc và thất vọng.

Cuộc trò chuyện của họ không hấp dẫn, lâm ly, như những cuộc trò chuyện trong điện thoại, hay trên mạng... Hai con người đã hiểu biết nhau đến từng chân tơ kẽ tóc qua mạng, nay bỗng trở nên xa lạ, không khí như đóng băng lại, vị đắng của những giọt cà phê từ từ ngấm từ miệng chị vào tận trong tim...

Khi chia tay, Cao Nguyên hỏi:

- Có cần anh tiễn về không?

Chị đáp:

- Cảm ơn! Thôi khỏi!

Chị vung tay vẫy chiếc xe, chị không nói lời hẹn gặp lại, bởi chị biết rằng, chẳng bao giờ còn “gặp lại” nữa.

Chiếc xe ô tô như một cây kéo, cắt đôi cảnh đêm của thành phố, chị nhìn thấy ánh đèn trong những ngôi nhà hai bên đường, bất chợt chị nhớ tới câu nói, chồng chị vẫn thường nói để an ủi chị:

- Rồi ra, thế nào cũng có một ngày, mình mua được một căn hộ nơi thành thị.

Ôi! Có phải chính vì mục đích này, mà đêm đêm chồng chị đã chong đèn, vùi đầu vào “cuộc chiến” với những việc riêng, làm thêm, bên cạnh chiếc máy tính của mình.

Và khi chị còn phải bận bịu đi giao nộp bản thảo, thì anh đạp chiếc xe đạp đi làm, và để cho chị được nhẹ nhàng hơn trong công việc của mình, anh đã mua cho chị một chiếc máy tính xách tay trước...

Những chi tiết đã quên khuấy đi từ lâu đó, nay bỗng nhiên nổi lên trong đầu chị, khiến chị cảm thấy ấm áp vô cùng.

Về đến nhà, chồng chị trách:

- Sao em lại không cẩn thận thế?

Sau đó anh ngồi phục xuống chân chị, trước ghế chị ngồi, lấy rượu thuốc xoa bóp chỗ chân bị sưng tấy của chị.

Nước mắt chị trào ra. Anh cười nói:

- Yên tâm đi! Không thành tàn phế được đâu mà sợ!

Chị hỏi:

- Nếu em bị ngã thành tàn phế, anh sẽ thế nào?

Anh đáp:

- Thế thì thảm to cho anh rồi, anh sẽ làm chiếc nạng suốt đời của em!

Chị vừa khóc vừa cười, đó là cách thức bày tỏ tình yêu của anh. Thì ra anh vẫn đáng yêu và thành thực như bao giờ...

Chồng chị đun đu đủ với rượu, xoa bóp cho chị cả tháng trời... Chị nghĩ: “May mà sai khớp, trẹo chân, nếu không, trên con đường si mê ấy, càng đi càng xa...”.

Triệu Quốc Khúc - Tiền Phong

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569