Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Serenade

19/09/2007

Peter Kihlgard sinh năm 1954, là một trong những tiểu thuyết gia đang sung sức trên văn đàn Thụy Điển. Ông là tác giả của những tiểu thuyết Mùa xuân của cha đỡ đầu Teiresias, Người đàn ông bên bờ biển, tập hồi ký Những con đường dẫn đến cha, tập truyện ngắn Serenade... Tháng 10 tới, ông sẽ sang thăm Việt Nam, giao lưu với đồng nghiệp văn chương và độc giả bằng truyện ngắn Serenade.

*
***

“Anh có nghe em không? Anh có nghe em nói gì không?”

Không mảy may bối rối trong giọng nói, không hề ngập ngừng và không một cử chỉ thiếu tự chủ, cũng không một cái rùng mình. Họa may ở bên tay cầm dao để cắt miếng hoa lơ xanh thoáng nhẹ run, tuy việc cắt hoa lơ hấp chín là phải tập trung, phải chính xác với cảm giác phẫu thuật có chủ ý, để không trượt tay làm dao miết lên mặt đĩa tạo ra tiếng ken két rùng mình mà cả hai đều kinh sợ. Phải nương nhẹ cho nhau. Em biết giữ ý cho cả hai ta. Em cắt những lát hoa lơ rất thận trọng, và bằng cách đó nương nhẹ cho cả hai, cho những gì mà hai ta sở hữu. Sự hòa hợp của chúng mình, nó ẩn náu trong những nhánh hoa lơ xanh.

Image Hosted by ImageShack.us


“Đừng nhìn em như thế, cứ như thể em khốn nạn lắm không bằng. Thực ra thì chẳng có gì là khốn nạn ở đây cả!”.

Em nhắc đến từ “khốn nạn” với điệu cười gằn khẽ, với ba cái hắt hơi không thành tiếng, ba cái xì hơi, ba lần thở hắt ra, cùng sự khinh miệt gấp ba, đúng thế, để nhấn mạnh sự điên khùng nếu không muốn nói là ngu ngốc của việc sử dụng từ ngữ đó trong trường hợp này. Và cái nhìn của anh về cơ bản mới... ngô nghê làm sao! Anh nhìn xuống mặt đĩa. Ý em là anh phải nói một điều gì có kiểu như là: “Không, đươngnhiênlà anhhiểuchuyệnđóđếnanhcũnghiểu”(1). Anh muốn nói: “Hãy thú nhận đi! Trong thực tế”.

Không, anh không muốn nói thế. Anh muốn nói chuyện khác. Anh muốn mỉm cười bỡn cợt và bảo: “Kẻ chính trực không thể nói vấp và em có biết tại sao không?” Và em sẽ dùng cái dĩa nhét một miếng bé xíu vào miệng rồi nhìn anh chờ đợi, một sự chờ đợi thích thú và bảo “không” với bàn tay giơ lên để che cái miệng đang nhai, nén lại nụ cười đã lóe sáng trong mắt em. Lòng bàn tay chìa ra ngoài, trống trơn và nhạy cảm, với những ngón tay hơi tõe ra.

“Em cho rằng, điều ấy...”

Chút nữa thôi thì ả đã nói ra. Chỉ tới giây chót ả mới tự nhận biết. Mẹ kiếp! Sẽ thật là tuyệt vời, thật là kỳ thú được nghe rằng điều ấy chẳng nghĩa lý gì, ngốc nghếch và vô lý làm sao... một khái niệm thuần túy nhất của sự vô nghĩa lý! Thật là tuyệt khi có được một hình ảnh cụ thể nhất, một dạng, một biểu tượng của sự vô nghĩa lý. Ai dè rằng sự trình bày lại theo kiểu cách này. Anh muốn được nghe em giải thích rằng chúng mình đều đã là người lớn, rằng việc đã xảy ra là đã xảy ra. Em yêu ơi, em có thể san sẻ cho anh một vai trò nào đó để anh khỏi phải ngồi chồm hỗm ở đây và cứ buộc phải là mình. Thực ra thì ngay cả em cũng đâu có phải là chính em! Miếng thịt nằm trên chiếc đĩa hâm nóng của anh đây vốn là từ một chú cừu tơ xinh xắn, đã bị làm thịt và xả thành từng miếng. Những tảng thịt khác đã được đóng vào túi nhựa và bao bì hòng giam hãm nỗi khiếp sợ chết cứng của chú cừu tơ mơn mởn và vô phương chống đỡ càng lâu càng tốt. Cừu tơ, cừu tơ non nớt ơi, mi sắp sửa hòa vào trong ta thành nguồn bổ sung đạm cần thiết hàng ngày. Anh muốn nói về điều đó. Anh muốn nói về chuyện ăn thịt. Anh muốn nói với em rằng, trong lịch sử, miếng thịt đã từng là biểu tượng quan trọng của sự giầu sang như thế nào. Em biết đấy, đã từng có thời, chỉ vì lũ thú hoang dã, tức là vì miếng thịt, mà giới quyền quý đã đề cao giá trị của rừng đến mức xử tội chết những kẻ man rợ. Thịt cũng là nguyên do của các cuộc di tản. Chỉ vì mong mỏi được xơi thịt hàng ngày mà con người ta đã phải từ bỏ quê hương ra đi. Người ta cam chịu đánh đổi tổ quốc và sự hòa đồng để lấy thịt. Thịt. Sức hấp dẫn của miếng thịt và quyền lực của nó.

“Em cho rằng...”

Em cho rằng. Em nghĩ rằng. Em muốn cho rằng. Em muốn “Lẽ ra em chẳng có gì phải nói cả”.

... Người ta chẳng ai muốn chết một cách tồi tệ. Ví như chẳng ai muốn mòn mỏi vì bệnh ung thư để cứ mất dần mất dần những phẩm cách của mình những thứ gắn ta với vị thế con người. Người ta cũng không muốn chết một cách tầm thường và lố bịch. Ai cũng muốn rằng cái chết, cái chết đích thực, phải thuần khiết và bi tráng, không tầm thường, không giống như cái chết của những kẻ khác, nó phải thuần khiết và bi tráng một cách không thể tranh cãi; đấy, cái chết của anh phải như thế. Nó không thể hai ngả hoặc đa nghĩa, đừng như kiểu cuộc sống. Nó phải là một thực tế rõ ràng, một sự kinh hoàng dễ hiểu, sâu xa, thăm thẳm, đẹp và... tinh khiết. Cái chết có quyền là sự tái tạo.

“Điều đáng nói là em đã cảm thấy ân hận trước khi... làm điều ấy”.

Cái thứ người không biết thẹn. N’existe pas (2) (Không tồn tại). Dưới cái nhìn nhân chủng học thì không có tộc người nào, dù thô sơ và hoang dã tới đâu, lại tự nhiên phô bày những bộ phận sinh dục của mình cho kẻ khác xem. Việc ngắm nhìn bộ phận sinh dục của một phụ nữ chưa chồng thường bị kết án tử hình hoặc lưu đày khỏi bộ tộc một cách thẳng thừng. Ai ai cũng che đậy hạ bộ của mình! Con người chẳng từng tuyên bố cái cơ quan sinh sản nòi giống là thứ húy kỵ đó sao. Chúng ta phải biết xấu hổ bởi phơi bày những phần của cơ thể làm gia tăng nòi giống. Kinh Thánh quả có lý. Trong nơi sâu thẳm ta hiểu chính con người là một cái sẩy tay vĩ đại cần phải được tẩy xóa và thay thế bằng một kiểu dáng khác của... khỉ.

“Quả như vậy”.

Càng dễ đối với anh để tha thứ. Đồ rằng anh sẽ có thể tha thứ. Nhưng liệu em có khi nào như thế với anh? Tha thứ cho anh? Tha thứ cho kẻ đã thổi vào lòng em cái cảm giác có lỗi? Điều ấy thực ra khó hơn nhiều. Liệu anh phải châm chọc em đến mức nào để chúng mình ngang bằng nhau? Anh phải làm gì để lương tâm ta đồng đẳng?

Ta nhận ra cái cảm giác kỳ lạ nơi cánh tay.

“Anh không thể nhìn vào em sao? Tại sao anh không thèm nhìn em? Em đang cố, quỷ ạ, em...”

Em có muốn nghe một chuyện cười vô cùng kỳ quặc không? Có thể nó cũng không buồn cười lắm nhưng anh vẫn cứ muốn kể. Thực ra là hơi ngốc nghếch, nhưng dù sao thì anh cũng đã bắt đầu rồi. Chuyện là có một bà góa người Nauy vào khoảng năm sáu chục gì đó, hay đúng hơn là sáu bảy chục, thì cũng vậy thôi, cái chính là bà ta muốn sang Thụy Điển, hay là bà ta đã sang đấy để mua xúc xích và pho mát. Trong cửa hàng thịt hay là cửa hàng thực phẩm gì đó bà ta gặp một ông bán hàng gầy nhom, gầy đến quái đản. Ông ta, nghĩa là người bán hàng ấy, cao và gầy đến đỗi mà cái bà Nauy hay bà góa kia không thể làm được gì khác hơn là...

“Trời ạ, thực ra thì em đang cố để xin anh tha thứ!”

Jalle đã đi xem cuộc triển lãm của Mariscina và chẳng hiểu gì cả. Cậu ta đã hỏi anh là do đâu mà anh lại thích thú với cuộc triển lãm ấy. Sao mà anh lại mê được thứ ấy? Cậu ta hỏi vậy. Em có biết anh đã trả lời sao không? Anh bảo: - Vì. Nó. Làm. Cho. Tớ. Đói (3). Nghe tạm ổn, phải không? Mà điều đó là thực. Anh thấy như vậy thật. Đói là điều cần thiết. Vừa ẩn dụ vừa có ý nghĩa thực tế. Cái đói hữu thực. Cái đói siêu hình. Em nghĩ sao? Có lẽ nào người ta lại không thể...

“Anh... Anh chính là người mà em yêu. Dù anh có còn tin nữa hay không. Trời ơi, Trời... em có thể đánh đổi một năm mạng sống của em để cái điều ấy không xảy ra”.

Không, không đâu em ơi, người ta không sám hối theo kiểu ấy. Quỷ ạ, dù em sống tới tám mươi ba hay tám mươi hai tuổi thì có quan trọng gì? Người ta phải ăn năn theo kinh Cựu ước kia. Phải sám hối bằng các bộ phận của cơ thể mình. Chính là phải như vậy. Liệu có đáng một ngón tay của em để xóa đi cái điều đã xảy ra? Em nghĩ sao? Hay là cả một bàn tay? Một ngón chân cái? Anh đòi em phải cắt đi mái tóc của mình. Anh hạ lệnh cho em phải cạo trọc đầu!... Em, nghĩa là e-e-m thử tưởng tượng xem điều ấy sẽ thú vị như thế nào, nếu như con người ta phải ăn năn bằng các bộ phận cơ thể. Tội càng lớn thì cơ thể sẽ càng bé lại. Em có thể hình dung ra điều kỳ diệu khi áp dụng biện pháp ngăn chặn này thì các nhà băng thương mại và các cơ quan nhà nước sẽ ra sao. Kể ra cũng thú, phải không? Tất cả cái đám ấy... Cánh tay của ta đã ngủ mất rồi.

“Anh có hiểu em định nói điều gì không?”

Cánh tay của ta ngủ mất rồi. Cánh tay trái của ta hoàn toàn mất cảm giác. Ta không thể cử động nó được nữa. Ta đang muốn nâng cái dĩa lên miệng, với một miếng thịt nhỏ, một mẩu khoai tây và một tí ti bơ ướp tỏi, cái món đang chảy nhão ra. Ta muốn nhồi cái miếng ấy vào miệng, hơi lệch một bên, rồi ta sẽ nhai những thức ăn ấy bằng răng hàm và nước miếng sẽ tràn ra nơi khóe miệng mà ta làm như là không hay biết gì. Còn em sẽ kinh tởm quay mặt đi, để ta có thể quan sát em bằng khóe mắt, không, ta sẽ cứ thản nhiên nhìn em với một cái nhìn pha trộn giữa nỗi buồn không giả tạo, lòng căm ghét và sự giận dữ. Cái nhìn ấy muốn nói với em rằng: em sẽ không bao giờ hiểu nổi cái chuyện em đã gây ra cho anh đâu. Một dấu ấn của sự ghê tởm không thể nào chuộc lại.

Cánh tay ta đã mất cảm giác. Ta bị một cú “sốc” hay sao ấy? Có lẽ ta nên choàng thêm một cái áo len và uống vài cốc nước.

“Anh nhợt nhạt quá thôi... hãy nhìn em đây này”.

Image Hosted by ImageShack.us


Em là thầy thuốc. Tài ba trong nghề. Giữa những bậc thông thái nhất em vẫn đạt được điểm cao. Trong trò chơi xếp chữ em vẫn giỏi nhất. Thỉnh thoảng em còn khóc vì đồng cảm với bệnh nhân. Tựa vào vai anh, lúc này lúc khác em vẫn nói những điều rất hay. Thần kinh của em lanh lợi hơn và mạnh mẽ hơn của anh. Còn lúc này... đừng có mà giở trò, đồ quỷ quyệt đáng nguyền rủa, đừng có giở trò, đồ thối thây, hãy ngồi yên đấy mà bốc mùi của những liều thuốc tiêm hoóc môn, đồ đĩ bợm và đừng có giở trò gì cả, cứ làm như là cô không nghĩ gì đến tôi khi cô hôn hắn đến lần thứ tư gì đó, khi mà cái lưỡi của hắn đưa đẩy giữa cặp môi của cô. Lúc ấy hẳn là cô phải nghĩ đến tôi, bởi vì cô là một kẻ biết nhìn xa, nếu không muốn nói là kẻ luôn biết dự tính trước cô, lúc ấy cô phải thấy rõ được kết cục của sự lựa chọn phẩm hạnh của mình. Cô đã đứng ở đó, trên sàn nhảy như một con chó cái láu lỉnh, chìa cặp môi ra một cách chủ ý và đã được đền đáp như ý, cô đã cho gã nghịch ngợm những lọn tóc của mình, trong lúc cô mải mê khám phá thân thể hắn. Cô tưởng rằng cái thằng yêu quý ở nhà rồi cũng hiểu ra, sẽ không thể bỏ cô chỉ vì một mối quan hệ dớ dẩn thường tình kiểu hội đồng.

“Em từng cảm nhận là mình xinh đẹp và được quý trọng biết bao... lâu rồi, khiến em... nhưng rồi em đã lỡ để sự việc đi quá trớn... đến đỗi em không thể từ chối... em đã định... nhưng không thể, rồi thì...”

Rồi thì cái vị thế của cô, của một người đàn bà tự chủ với cái quyền chính đáng về thân phận của mình cùng một quan niệm ân ái thiêng liêng, khỏe mạnh, trong sạch, cái vị thế ấy lẽ ra đã bị vỡ tung, thay vào đó cô là một mụ đàn bà ngu đần, một con đĩ, một kẻ lừa lọc, thế mà, mẹ kiếp, cô vẫn không muốn tự hạ mình theo kiểu ấy, không, thà cứ gắn cho cái gã yêu quý ở nhà một cặp sừng và để cho gã được tham dự vào cái trò diễn cực kỳ thú vị này, mà ý đồ chính thực ra, như tôi hiểu được, là để làm gay cấn thêm cái nhận thức sai trái về cuộc sống lứa đôi và bằng cách ấy để lý giải nó. Bây giờ thì ta còn bị cả đau bụng nữa. Cánh tay ta treo bất động mất rồi, ta còn cảm thấy quặn đau trong người. Ôi, có lẽ ta phải vào nhà vệ sinh một cái.

“Nếu anh không ngó ngàng gì đến em thì em đi đây! Đừng có dán mắt vào chiếc đĩa như thế. Đừng làm ra vẻ một kẻ bị chà xát dưới mặt đất. Nhìn em đây, nhìn em xem nào”.

Các người hẳn đã có bao điều khoái trá với nhau. Hai vị thầy thuốc hám dâm trong bữa tiệc hoan lạc. Hai kẻ tài ba, sau một vài cốc vang bỗng nhận ra rằng họ còn có vô vàn những điều đồng cảm bên cạnh nghề nghiệp. Các người chơi... đùa, để thư giãn căng thẳng, phát kiến trò vui ngay trong phòng khách sạn của hắn.

Các người, các người đã miêu tả những cảm xúc dồn dập, gia tăng bằng những khái niệm y học. Các người nói với nhau bằng tiếng Latinh và hú hí. Cô đã miêu tả bằng một thứ từ ngữ không hề hổ thẹn về những chỗ ửng đỏ, những núm vú cương lên, những làn môi mọng, những khoái lạc. Các người đã vui thú biết bao. Cô đã tận hưởng đến mức nào! Cô đã hoan hỷ với hắn nhiều gấp bao lần với tôi. Cô đã rên rỉ, cô la hét. Cô phải lấy gối chèn trước miệng để khỏi đánh thức cả khách sạn dậy. Chưa từng như vậy với... có ai ngờ... cái này khác với gã yêu quý ở nhà, kẻ đang nằm bẹp trên giường mà ngóng cô gọi về, kẻ cứ nằm đó mà chờ xem cú tắm giảm đau họa may có an ủi cho gã phần nào, trong khi cô... Cái gã yêu quý nhỏ bé cứ nằm đó mà ôn lại những hình ảnh trong ký ức, cô và gã cùng với nhau, mà... hình như cả hai cùng đến đồng thời. Mặc dù... mặc dù ở những địa điểm khác nhau. Mẹ kiếp, lại đau làm sao. Trong bụng. Bây giờ ta phải nhấc cánh tay lên và vào nhà vệ sinh thôi. Hay là ta cứ ngồi nguyên ở đây mà đùn ngay ra quần. Ngay trong bữa ăn. Ngay trong lúc xưng tội. Như một bằng chứng rõ ràng về cái cảm xúc của ta. Về việc cô đã đưa đẩy ta đến bước này. Ta đã thành kẻ ra sao. Ta là ai. Cái thằng đang hủy hoại bữa ăn ngon lành và mong đợi của cô, cứ việc ngồi điềm nhiên tại chỗ mà ngửi mùi phân thối rinh. Từ nay mọi bữa ăn thích thú của cô sẽ cứ bốc lên mùi phân rữa.

“Em đã ân hận, anh nghe không? Em xấu hổ lắm. Hãy tha thứ cho em. Em còn phải nói gì hơn nữa... Quỷ ạ... Em cũng đã tự nguyền rằng sẽ không rền rĩ... Tại sao... mà... mà anh cứ làm... cho mình không thể trông thấu?”

Ta đã thành một thứ lụn bại. Ta gục từ từ xuống nền nhà. Nếu ta đã hoàn toàn tan rữa thì sẽ thành một lớp nhầy xam xám trên mặt nền và những thứ còn lại, thừa lại sẽ thành nước, một thứ nước vô vị, không mùi, vô hại, trong suốt. Bây giờ ta phải đi ra nhà vệ sinh thôi. Đứng dậy. Cánh tay khác cũng lại đau như bị kim chích... Phải...

“Anh định đi đâu, anh định làm gì, Stefan?”

Bây giờ thì ta ngồi đây, quần ở trên đùi và hít sâu cái cuộc sống bên trong của hắn. Ngoài kia là người vợ, người mà ta yêu thương. Nàng ngồi trên ghế ở trong bếp. Nàng ngồi lệch, chỉ bằng một bên mông, bởi vì phần dưới đó nàng vẫn còn nhoi nhói một chút nhạy cảm, hậu quả của cái việc... cày bừa quá lâu và đôi lúc quá hăng hái đêm qua. Điều ấy người ta cũng nên thông hiểu. Bây giờ thì cả hai cánh tay đều mất cảm giác. Ta phải tự chùi như thế nào đây với hai cánh tay bất động. Hai mảnh xác, nặng trịch vì đã chết, đến nhức nhối cả cổ và vai vì phải đeo chúng. Liệu cô ả có chịu chùi cho ta? Liệu ả có còn quan tâm đến ta, đến một bạn đời bại liệt? Lẽ ra ta phải lo âu nhưng tất cả, mọi cảm giác của ta, lại như thể được thanh thoát, kiểu như ta đã được ban phép để... để suy tư thấu đáo... Quỷ tha ma bắt! Xuống địa ngục...

“Anh làm gì mãi trong đó, Stefan? Ra đi chứ. Anh làm em lo lắng quá nếu cứ như thế. Stefan, trả lời em đi, trả lời em ít nhất một lời”.

Sao em không đi mà gọi hắn. Bảo rằng em đang cần lời khuyên nghề nghiệp của hắn, trong một tình huống liên quan đến người thân của em. Bảo hắn rằng hắn phải đến đây ngay, vì em không nắm rõ được tình huống này, em chưa bao giờ nhìn thấy hoặc đọc thấy một điều tương tự, có vẻ như là người bạn đời của em, hoặc gọi gã là gì cũng được, đang trong trạng thái bị “sốc”, nghi vấn là do ghen tuông hay do mộng tưởng gì đó. Kẻ ấy đã bị mất giọng nói, có khi đã mất cả thính giác, thật khó mà xác định, trong hoàn cảnh này thật khó mà xác định, vì gã đã khóa mình, đã khóa mình ở trong nhà vệ sinh và chẳng phản ứng gì khi người ta gọi gã, gọi gã.

“Em đi đây. Anh có nghe không? Em biến khỏi đây thôi nếu anh cứ định làm mãi như vậy”.

Không, đừng đi, em đừng đi.

“Anh thực là trẻ con quá chừng. Anh không tự biết như thế sao? Nói gì đi, không thì em đi đấy. Và dù sao thì anh cũng phải rõ một điều rằng lẽ ra em đã kể ra những chuyện mà có thể khiến anh... Bây giờ thì em đi đây. Em không chỉ làm ra vẻ thôi đâu, em đi thật đấy”.

Bây giờ thì nàng đi. Nàng xỏ giầy vào... mặc áo khoác... quấn khăn... thắt dải lụa trên trán... sờ xem có đôi tất tay ở trong túi không... soi gương.

“Em ngủ đêm nay ở đằng mẹ đấy. Chào”.

Mẹ đang ở Tunisia và chơi golf với Ella. Có một tấm bưu thiếp nằm đâu đó. Bây giờ thì ta không còn cử động đầu được nữa, không thể nâng cũng như quay đầu được nữa rồi. Em hãy đến gấp nhà tay bác sỹ người tình của em và đưa hắn đến đây, để cả hai cùng chung sức mà phá cánh cửa nhà vệ sinh ra và cùng kết hợp kiến thức chuyên môn may ra có thể giải thoát cho ta khỏi trạng thái tê liệt này. Nhưng mà việc ấy không xong. Các người sẽ buộc phải gọi xe cấp cứu chở ta đi thôi. Khi ta đã đi bệnh viện rồi, các người ở lại đây thấp thỏm, mệt nhoài, nhưng sẽ lại sung sướng lăn xả vào nhau. Cái sự chằm vập ấy sẽ hoàn tất bằng cảm giác tội lỗi, kể cả cuộc giao hoan nồng nàn mà các người cứ như những hòn đảo được phun ra từ miệng núi lửa. Sáng ra các người sẽ đến bệnh viện đón ta về. Em yêu quý của ta sẽ bảo, em đã quyết định giữ ta lại nhà để chăm sóc, chuyên môn của em có kém gì người khác và toàn thể thân quyến cùng tất cả bạn bè đều bái phục lòng hy sinh tận tụy của em. Em và người tình của em cùng chăm sóc ta.

Tuần sẽ thành tháng, tháng sẽ thành năm. Ta nằm lì ở tư thế “ị”.

Chính cái sự chung đụng bất chính, nếu không nói là vô luân của các người mang lại cho hắn sức mạnh. Lòng thương cảm và nỗi hổ thẹn chia đôi cũng thành trò nhố và chất kích dâm. Lương tâm đồi bại lại hiện diện ở hình thái mà thậm chí người ta có thể sờ mó được và vuốt ve được. Ta nghe rõ các người nói với nhau những gì, nhìn thấy các người hôn nhau ra sao. Các người yêu đương nhau ngay trước mắt ta và cái điều lẽ ra không được phép với các người thì lại thành sự kích thích kỳ thú và lòng thỏa mãn không tả nổi. Các người hài lòng. Mọi việc hoàn hảo một cách giản đơn. Và người đời hãy hình dung ra rằng, ta, một mớ hổ lốn, một cọng rau, một tảng thịt, với những ổ cắm và ống dẫn, để nạp vào rồi lại hút ra, chính ta lại là nguồn động lực cho một cỗ máy tạo nên một mối tình vĩ đại, diễn ra hàng ngày như tình yêu của các người.

(1) Không ngắt từ trong nguyên văn.
(2) Tiếng Pháp trong nguyên văn.
(3) Chấm câu liên tục trong nguyên văn

Truyện ngắn của Peter Kihlgard (Thụy Điển)
Phạm Khắc Toàn dịch từ bản tiếng Đức của Gisela Kosubek

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569