Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Đường cao tốc

13/09/2007

Hơi thở đứt ngắt. Cổ ngẳng đét. Cục yết hầu lồi lên như hòn đá tảng kéo lớp da xám ngoét căng như mặt trống. Y dùng chút sức tàn cực nhọc đẩy nó lên như sợ bất thình lình nó sập cứng họng: Chị!

Đôi môi xác, bong như vẩy cá ươn khẽ mấp máy. Bàn tay cừa cựa. Y mở mắt, trân trân đóng đinh trần nhà. Hai giọt nước mắt lăn dài trên gò má thấm nhanh vào tấm ga trắng toát của giường bệnh...

*

Con đường cao tốc vắt ngang cắt ngôi làng thành hai nửa.

Một rặng tre níu con sông nhỏ bao lấy nửa Đông.

Nửa Tây, phần còn lại của con sông, dòng chảy đến đây thì nghẹn lại. Nước trong khu công nghiệp tiết ra đọng quánh đen, nồng nặc hôi hám. Các loại cặn, rác nổi lều bều.

Bên kia đường, đèn màu quay chóng mặt.

Nhạc chát xình đinh óc.

Hơi thở ăn chơi phố xá phà nóng rãy ngay sau gáy làng Tây.

Nhà y ở bên Đông. xóm Đông đa phần chỉ còn người tàn tật, người già, con trẻ. Thanh niên đi tứ xứ kiếm cơm. Y là số ít còn trụ lại. Bàn tay tài hoa với nhát tràng, đục, thẹo trên những phiến gỗ lớn nhỏ, y đủ làm hài lòng thú chơi nội thất quanh vùng.

Những đêm trăng, y thường đứng lặng bên hàng rào duối. Tiếng giội ào ào, da thịt ngân ngẩn trắng. Ánh trăng lốp láp mơn man người chị qua tán vông vang...

*

Chị hơn y năm tuổi. Những khi rỗi, chị thường hay qua nhà. Đôi bàn tay tài hoa của y làm ra những món đồ tinh xảo. Tạo ra những niềm vui trường cửu, những nụ cười sung sướng. Chị mê mẩn nhìn không chớp mắt. Chị cẩn trọng chạm vào những long, ly, quy, phượng.

Chị hỏi: Thiện ơi, những thứ này, chính đôi bàn tay kia làm ra đấy chứ? Y ngẩng lên. Rúng động. Tiếng đục ngập ngừng run rẩy. Trái tim gõ vào thành ngực gấp gáp như tiếng tràng phá gỗ. Mắt chị long lanh, ngượng nghịu: Thiện có mười cái hoa tay phải không? Cho tôi xem một chút!

Đôi bàn tay xù xì gân guốc run rẩy. Mười đầu ngón tay bỗng biến thành mười điện cực đốt nóng mọi tế bào trong cơ thể y. Mùi hương con gái đê mê. Trái tim dồn nhịp. Y mê man nhìn gương mặt chị. Mọi thứ như nín đi. Tan biến. Hai đầu vú của chị hằn rần rần trên má, trên môi.

Chị run: Thiện! Ai nhìn thấy thì sao? Hổn hển. Thình thịch. Trái tim nhào trộn cùng hơi thở. Có tiếng chân người. Chị hốt hoảng đẩy y ra, mặt như gấc. Hai tay cài vội hàng cúc áo bị bật tung lộ hai nửa vầng trinh trắng mịn căng nhức như trái lê vừa gọt vỏ.

Anh Đức - Chủ một nhà hàng bên Tây đến xem đồ. Đôi mắt thoáng dại trên ngực chị. Anh nhệch miệng cười: Đôi bàn tay của chú, hương sắc của cô, không dâng cho đời phí lắm! Hái ra tiền đấy...Y gằn mắt. Cảm giác bất an mơ hồ khiến y lo sợ...

Ngày nào y cũng ngong ngóng chị. Gương mặt như sáp... Đôi bàn tay mềm mại... Khuôn ngực hôi hổi nhức căng lấp đầy tâm trí. Những đồ bị hỏng đầy dần cùng nỗi khát khao. Kể từ ngày mẹ chị bị cảm sục ngoài đồng phải nằm liệt giường, y ít khi gặp chị.

Chị đi làm ở bên Tây. Nhiều đêm, y đứng bên rào duối ngóng qua. Rỗng rễnh. Lỗ chỗ ánh trăng rơi bợt bạt. Nền giếng lạnh lẽo. Hoang vắng. Y thức cho đến khi gặp tiếng lạch cạch mở cửa của chị. Thường khi ấy cũng đã rất khuya. Chị không còn thói quen tắm những đêm trăng...

Ào! Tiếng xối nặng như thác. Xoảng! Coo... oo...ng. Coo.. oong. Tiếng xô va vào thành giếng tức tưởi, đớn đau. Da thịt chị vẫn ngân ngẩn trắng như xưa. Thột người. Y căng muốn toạc hai mí mắt để nhìn. Bầm những vệt thẫm trên thân thể.

Chị bào. Chị miết. Bào miết như muốn lóc hẳn lớp da ấy vứt đi. Như con ve đang muốn lột xác. Cổ họng khô khốc. Mọi thứ nhoà lặng. Tê lạnh. Người y băng cứng như cây nước đá. Trái tim đau rút nhói trong lồng ngực.

Anh Đức lại đến. Anh bảo: Việc chó gì phải khốn khổ. Nghèo thì khó. Cứ nghèo lõ tĩ cái gì cũng khó hết. Giàu thì có. Cứ thật giầu vào. Muốn có cái gì là có cái ấy. Chú em có bàn tay tài hoa thế, đi với anh mấy chốc mà giầu! Thời buổi này cứ có thật nhiều tiền, muốn gì được nấy...

*

Rừng thăm thẳm. Ánh sáng lúc nào cũng nhờ nhợ. Thi thoảng, một giọt nước từ trên tầng cây hun hút rơi xuống người khiến y rùng mình. Hình như, trời có mưa thì phải. Đôi lần, vài đám dây leo nhằng nhịt bám vào những thân cổ thụ vài người ôm không xuể khiến y xoài ngã. Lá ẩm mục ngái ngái. Bước chân xôm xốp trên thảm lá dày. Âm u.

Y cảm giác như đang đi xuống âm phần. Một con vắt nhớt nhèo căng bụng máu rớt từ một chỗ nào đó trên thân thể rơi bộp xuống. Cánh tay y nhức nhối đau vì nọc của con bọ chó. Nó chỉ to hơn con de chó nhà một chút nhưng có thể nhẩy tanh tách từ chỗ nọ sang chỗ kia.

Lúc y phát hiện ra, nó đang cong mông cắm lút đầu trong da thịt y để hút máu. Điên tiết, y giật mạnh rồi di nó nát nhừ giữa hai móng tay cái của mình. Bây giờ thì chỗ ấy bỗng sưng vù lên, tím rịm.

Về sau, y mới biết, chỉ cần lấy kim châm vào phía đít đang cong lên của nó, tự nhiên, nó sẽ phải nhả ra. Còn dứt thì nọc của nó sẽ bị đứt nằm sâu trong thịt gây sưng nhức. Thậm chí không cẩn thận, chỗ thịt ấy còn bị thối. Cái giống hút máu thường hay như vậy.

Khi hai chân y đã mỏi nhừ, vết phổng ở mắt cá vỡ ra rát kện nhem nhép nước bên trong đôi giày thì đến nơi. Y quăng mình nằm thẳng cẳng nhìn tán lá ken dày nhức mắt phía trên. Có cảm tưởng, cái lán hút sâu tít tận đáy rừng già.

Y đã quen với mọi thứ. Từ cách cột xà cạp ở bắp chân bắp tay để chống rắn độc và vắt khi đi rừng đến cách dựng lán, dựng lều, cách đào bếp theo kiểu Hoàng Cầm thực hiện đúng chiến thuật “đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng” như anh Đức dặn để tránh tai mắt của lực lượng kiểm lâm.

Y cũng quen với gió hú, mưa u, thú tru... Chỉ có cảm giác nhỏ nhoi, cô độc giữa thăm thẳm cây rừng là không bao giờ y quen được. Nó thông thốc lùa vào tâm hồn trống rỗng niềm tin của y. Xói vào những vết thương khiến chúng càng buốt rát...

Đội của y có bảy người. Toàn tay vâm váp. Bắp cuồn cuộn, chắc đe như những thớt lim, thớt nghiến. Họ thường ở những nơi ít có bước chân người lui tới, dùng những loại cưa to bản, lưỡi bén sắc để biến những cây lim, sến, táu, chò cổ thụ thành những súc gỗ rồi chuyển ra thị trấn ở cửa rừng cho một đội khác đóng đồ hoặc mang chúng về xuôi.

Để có thể khai thác lâu dài một khu vực nào đó, khi xẻ, họ mở mạch lóc dần thân cây thành từng tấm cho đến khi nó chỉ đủ đứng vững, chưa bị đổ ngay thì chuyển sang cây khác. Những cây bị tùng xẻo đó, sẽ khô dần đi, héo úa dần. Chúng sẽ chết trong sự đớn đau thân xác. Đến mùa bão, chúng sẽ đổ xuống. Khi ấy, toán thợ xẻ đã chuyển đi...

Những ngày đầu, mỗi khi qua thân cây ấy, y rùng mình khi bắt gặp nhựa ứa thẫm đỏ nhầy nhụa như máu bết quện trên những vết thương. Lợm giọng. Đã có lúc tưởng như y không thể chịu đựng được.

Rất nhiều lần, y nằm mơ thấy những cây đó bỗng biến thành những thân người ròng máu. Những súc gỗ biến thành những miếng thịt người nhầy nhây... Rồi y bị thế vào chỗ ấy, những kẻ không rõ mặt lóc dần từng miếng. Đôi khi, giấc mơ bị tùng xẻo có cả hai, y và chị... Sau lâu, y cũng quen. Những giấc mơ như thế dần biến mất.

Một thời gian sau, anh Đức mang đến cho toán thợ xẻ một người đàn bà. Điếng người. Chị! Phải. Người đàn bà là chị. Anh cười bả lả: Cò cưa kéo xẻ, ai mà cắt khỏe đêm về ôm em. Anh quay sang chị: Em ở đây cơm nước, lo toan phần hồn khéo cho mấy anh.

Gái có công, chồng chẳng phụ. Nếu tốt, anh sẽ thưởng cho em xứng đáng. Đôi mắt chị loé lên giận dữ rồi cụp xuống nhẫn nhục. Y bỗng thấy nhói trong lồng ngực khi bắt gặp hai dòng nước mắt tủi nhục âm thầm bò xuống từ hai bên khóe mắt chị...

Sáng đầu tiên, chị rũ xuống như những cây gỗ bị xẻ ngoài rừng. Kí ức mê dại đầu đời dành cho chị còn chút tàn sót hằn trong lòng y chợt tắt ngúm như đốm lửa nhỏ hoi hóp ủ trong tro gặp cơn mưa giông dữ dội. Y bỗng thấy lòng nguội lạnh...

*

Chị và y chẳng bao giờ nói với nhau câu nào. Cô độc. Lầm lũi. Hai người - hai cái bóng nhỏ nhoi giữa bịt bùng rừng thẳm. Ngày nào cũng như ngày nào. Lặp đi, lặp lại. Y không biết chị chờ đợi gì sau mỗi buổi sớm mai. Còn y, ở một góc khuất nào đó, y vẫn mơ hồ cảm thấy sẽ có một cái gì đó. Không cắt nghĩa được. Y chờ đợi. Đôi khi, trong mắt chị cũng có một sự mơ hồ như thế.

Thiện về giúp tôi đào lại cái bếp. Nó mới bị sập. Câu đầu tiên chị nói với y sau nhiều tháng hai người gặp lại. Lầm lũi đi. Câm lặng. Không một ánh nhìn. Chị liêu xiêu, trồi thụt trên đường rừng. Đám tro tưởng đã lạnh hết trong lòng y hình như vẫn còn âm ấm chút lửa tàn.

Nó đang cố nhen lên. Cố lan ra xung quanh. Lép bép. Lép bép. Củi trong bếp vẫn rừng rực cháy. Hơi nóng tỏa rát da. Nồi nước réo u u. Câu thứ hai của chị: Tôi có thứ này muốn cho riêng mình Thiện. Đưa rổ trứng chim đã luộc cho y, chị dụi đỡ lửa trong lò.

Y nhìn thấy ngọn lửa cháy bùng trong mắt chị. Gương mặt hồng lên bong bỏng, chị bước về phía lều. Thiện ơi! Y đứng chết lặng. Quả trứng chim ăn dở nghẹn đứng ngay cổ họng. Thiện ơi! Lên tôi bảo! Thiện ơi! Tôi bảo! Những tiếng ấy liên tục ngân vọng từ cõi mơ hồ xa xăm dội đi, dội lại. Y hấp tấp đi lên lều. Kinh ngạc.

Không phải người đàn bà vẫn hàng ngày nhẫn nhục cơm nước, giặt giũ. Đêm xuống thực hiện chức phận đàn bà. Chị! Là chị. Trên giường, đôi má chị vẫn đỏ hồng vì lửa. Thoảng chút nước hoa man mát. Chiếc áo hai dây xanh dịu... Mấy ngày rồi tôi bị. Hôm nay ngày sạch đầu tiên. Tôi dành cho Thiện. Vào đi! Tiếng chị khát khao, khẩn thiết. Ánh tình bùng cháy trong mắt. Vòng tay mê dại. Ôi! Chị đẹp đẽ, nguyên khôi của những ngày xưa...

*

Cú sốc khiến y ngã nhào. Tâm hồn y bỗng nhiên hoang hoải. Hoang hoải như những mảnh ruộng quê trước thứ nước thải đen quánh từ khu công nghiệp tiết ra. Khủng khiếp. Có sự khủng khiếp nào hơn sự đổ vỡ đức tin? Nước mắt chảy vào đọng thành vũng buốt xót tim. Y không muốn tin. Nhưng những gì phải tin thì đã thấy.

Y loạng choạng đứng dậy rồi lại khuỵu xuống. Đúng. Không phải mơ, không phải say. Bỗng y bật cười sằng sặc. Đầu y âm u. Toàn một màu đỏ mờ mờ nhưng nhức mắt. Đỏ mờ của biển hiệu. Đỏ mờ của những căn phòng, của gương mặt nham nhở mụ chủ quán. Con bé đó hả? Thích nó đúng không? A đến O hay là Z? Y chẳng cần A, O gì cả.

Y chỉ cần chị nguyên vẹn. Thế thôi. Bây giờ thì chưa được. Nó đã có khách hẹn. Phải hai tiếng nữa mới rảnh. Hay là chị điều cho em khác xinh tươi, trẻ trung hơn? Y lắc đầu, đảo mắt nhìn quanh tìm bóng chị. Tiếng mụ chủ quán vẫn nhai nhải chọc vào tai: Nếu nhất định phải là nó thì chú ra uống cà phê đợi một lúc đi. Khi nào nó xong ưu tiên cho chú liền. Nhe?

Y chọn một bàn khuất tối tận góc vườn. Y không gọi cà phê. Y gọi rượu. Chị bưng ra. Chiếc áo hai dây trễ nải. Bóng đêm lấp đầy không cho chị nhận ra y. Chị trở vào rồi mất dạng cùng một người đàn ông tóc hoa râm. Cánh cửa vội vã há ra nuốt chửng chị và gã.

Ực. Rượu ồng ộc chảy như đổ ải. Họng bỏng rát sau mỗi tợp rượu cay cháy. Y bật người nhổm dậy. Máu sùng sục sôi. Đầu bốc hỏa. Y phăm phăm bước lại. Rầm. Cánh cửa bật ra sau cú đạp. Chị và người đàn ông trần truồng trên giường, người nhuốm ánh đèn mờ đỏ ôi ối...

Nhưng đó chỉ là những gì đang diễn ra trong mớ suy nghĩ rối như bòng bong, hỗn độn trong đầu. Y vẫn ngồi im như chú ve dính nhựa mít trên ghế, ực tu từng ly rượu, đắm đắm đóng đinh cái nhìn vào cửa... Chị xộc xệch nhàu nhĩ bước ra. Phía sau, gã đàn ông nhệch một nụ cười thỏa mãn, cố vớt vát thêm bằng cú giật khiến chị đổ sấp vào người rồi thọc tay sâu vào trong ngực chị...

Y xô ghế đứng dậy. Máu rần rần. Cạnh bàn va vào ống giang buốt óc. Bây giờ thì y bước thật. Hình như y đã đánh nhau. Hình như y bất tỉnh nhân sự. Hình như y nguyền rủa chị. Hình như y say lắm rồi thì phải....

Cú sốc quật y lê lết trên giường suốt cả tuần liền. Hồn vía bay đâu cả. Nhớ nhớ. Quên quên. Đôi bàn tay dẻo mềm múa trên gỗ bỗng cứng ngắc. Hàng trăm ý nghĩ như sợi dây kéo căng trí não y cứ vụn ra như những phoi bào. Ý nghĩ chạm vào đâu cũng thấy chị...

Chị có biết, ngày ấy chị vò xé trái tim Thiện như thế nào không? Hai giọt nước mắt chắt ra từ khóe mắt sạm đen nhôn nhốt bò trên má y. Mắt chị cũng ầng ậc nước. Chị im lặng. Chỉ có vòng tay siết mạnh. Những giọt nước mắt của cả y và chị đang trộn lẫn vào nhau. Chị dùng tất cả sức sống của phần hồn và phần xác như muốn bù đắp sự đau đớn mà y đã phải trải qua...

Thơm tho. Trinh bạch. Như không có sự nhớp nhơ, khốn nạn mà chị phải chịu đựng những ngày qua... Y và chị đi đến tận cùng mê đắm một lần nữa trước khi hai người chia tay...

Khao khát. Mỗi ngày một vết chém. Y cồn cào đếm đủ ba mươi nhát trên thân cây.

Trước mỗi giấc ngủ, y biết mình đang chờ đợi gì ở ngày mai.

*

Y nâng ly rượu lên. Rong róc. Nó xối ào ào vào yết hầu. Trên mặt đất, con lợn rừng thui chỉ còn vãi tóe những khúc xương trắng lóc. Mấy năm rồi, kể từ khi anh Đức chuyển y ra bộ phận đóng đồ ngoài bìa rừng, y mới trở lại đáy rừng già của những ngày xưa. Ngày ấy, dù tháng nào cũng một lần, chị và y mê đắm trong hoan lạc nhưng tâm hồn chị vẫn luôn đóng kín.

Y không thể nào mở cửa bước vào. Y không thể hiểu. Không thể lý giải. Bao giờ cũng vậy, sau những nồng nàn ái ân, yêu thương, chị lại đã trở về con người cũ của mình. Không nói, không rằng. Lầm lũi. Hình như, chị biến thành cái bóng để tích trữ sức sống. Biến thành cái vỏ con trai xù xì ngậm cát để trong ruột mình là viên ngọc trong ngần...Trọn vẹn trong ngày ấy chị dâng nó cho y.

Ngày ấy, ngoài niềm khát khao chị ra, y còn một niềm khát khao khác lớn hơn, mãnh liệt hơn cháy trong tâm trí y từng giờ... Y muốn kiếm tiền. Y khát khao kiếm tiền...Y thấm thía, giá trị của nó lớn nhường nào...

Đêm hoang. Thăm thẳm. Tiếng con thú lạc bầy tru âm rợn. Lửa bắt đầu lụi. Ánh lửa chập chờn ma ảo đập nham nhở vào những bộ mặt phừng phừng ngầu bọt. Từ khi vào đến giờ, y đã để ý nhưng chẳng nhìn thấy chị đâu. Men rượu làm cho y quên.

Men rượu đốt nóng bản năng trong người. Chuếnh choáng. Tê dại. Tất cả trở nên nhoè nhoẹt. Một người đàn bà tóc tai rũ rượi bị đẩy vào. Những tiếng hét, tiếng hú, tiếng hực. Giữa vòng, người đàn bà co rúm vì sợ hãi. Nước miếng tứa từ những cổ họng sưng nhức rượu. Ngọn lửa loé lên lần chót trước khi lụi khiến y tê điếng.

Chị! Người đàn bà kia là chị. Cơn hực nóng rãy trong người y như thỏi sắt bị nung đỏ, xèo xèo ngúm trong thùng nước lạnh. Vô thức. Y lùi dần, lùi dần khỏi bầy người cho đến khi phịch đít xuống những thớt gỗ vuông đau bại. Choáng váng. Rỗng rễnh. Không có bất cứ cảm giác gì trong cái đầu đang âm âm, u u của y cả.

Khịt. Khịt. Tiếng thở tắc nghẽn của con vật gì ở sát bên làm cho y chợt tỉnh. Lý trí bắt đầu làm việc. Y ngó đăm đăm. Hình như, ngoài tiếng thở còn có tiếng o ẹ cũng bị tắc trong cổ họng. Cầm chắc một cành củi khô. Y thận trọng mò mẫm tiến vào. Lân tinh từ đám lá mục loe loé. Tiếng côn trùng è ẹ buồn như kèn đám ma. Y giật bắn người, nhảy lui một bước.

Có cái gì mềm nhũn, nong nóng ngay dưới bàn chân. Xoẹt. Chiếc bật lửa trên tay hắt một quầng sáng nhập nhềnh. Y bỗng sững người. Chết trân. Một hài nhi xám ngắt ngọ nguậy trong đám tã lót lùng nhùng. Mũi phì phì. Hơi đứt ngắt. Một vệt băng dính chạy bít ngang qua miệng khiến nó không sao khóc được.

Y rùng mình. Cảnh con mèo đực cắn ngang cổ vật lũ mèo con trong ổ mà thủa bé y được chứng kiến chợt hiện trong đầu. Thú vật! Y nhào tới bế thốc rồi gỡ vội miếng băng. Oa. Oa. Oa. Tiếng nó vỡ oà cứa lằn đêm âm âm như oán, như hờn, như vọng từ cõi khác. Huỵch. Anh Đức ngã sấp mặt sau cú lao điên dại của y.

Sững sờ. Đám đông cuồng loạn bỗng lặng đi như tượng. Chị chuệnh choạng ngã nhào vào y rồi sụm xuống khi đứa trẻ đã ở trong vòng tay mình. Những ngón tay co lại, mắt y vằn lên nóng rãy sẵn sàng cho cuộc quyết đấu một mất một còn. Anh Đức lừ lừ tiến lại. Cú thoi trời giáng khiến y quay như một con cù trên đất. Máu mồm, máu mũi phọt thành tia sũng uớt một khoảng ngực.

Y đưa tay lau máu ở mặt, loạng choạng đứng dậy. Giọng anh Đức gằn gằn: Xứng mặt đàn ông đấy. Phải thằng khác hôm nay nhừ xương với tao ở đây rồi. Tao trọng đôi bàn tay tài hoa và tính cách nghĩa khí của mày. Nếu mày muốn làm giàu thì quay lại gặp tao ở địa chỉ này. Cánh cửa nhà tao với mày lúc nào cũng rộng mở...

Y quay người, nắm tay chị chậm rãi bước từng bước một. Đêm rừng thăm thẳm mịt mùng...

*

Nắng uốn cong cây lúa. Mấy tháng hè trời cứ chong chong. Ruộng đã ít, giống vốn, phân pheo giá lên vù vù đến chóng mặt. Đủ các thứ đóng góp trông vào vài sào ruộng. Ngoài đồng, lúa khô vằn cả cánh. Cả làng xao xác. Nắng quái vẫn dội xuống đầu, mẹ chị mặt tím tái, mép sùi bọt trắng, người đẫm thuốc sâu lả trên lưng người đàn bà hàng xóm.

Bà bị cảm sục ngay xuống ruộng, bình phun vẫn trĩu còng lưng. Đất cằn, đất bạc. Cả đời một nắng hai sương vì ruộng đồng, gia tài không đủ cho một lần mua thuốc. Bà sẽ phải suốt đời ăn nằm một chỗ chỉ vì không đủ tiền chữa chạy. Gánh nặng gia đình oằn đôi vai gầy của chị...

Cơn gió tây gằn trên mặt đường nhựa. Nắng hậm hực phả rát mặt. Giữa trưa hè, nóng nhoa nhoá có hoa. Dọc suốt con đường, chỉ nhiều nhà hàng, quán giải khát. Bói cũng chẳng ra một quán sửa xe. Còn dăm cây nữa mới đến nhà. Ánh mắt chị rã rời nhìn theo những chiếc xe máy, ô tô phóng vút qua bỏ lại đám bụi mịt mù.

Bánh sau chiếc xe đạp càng bẹp gí hơn trên mặt đường bỏng rát. Chị vừa trên viện chỗ mẹ về đến đây thì xe bị thủng xăm. Một chiếc ô tô đen bóng từ phía sau chờ sát người chị rồi khựng trước mặt. Chị hốt hoảng lánh vào vệ. Chiếc xe đạp đổ chỏng, bánh chới với quay quay trong không khí. Xe hỏng hả cưng?

Lên đi. Tiện đường anh chở về luôn. Hóa ra người đàn ông trên xe là anh Đức. Chiếc nón trắng tròng trành. Máy lạnh trong xe khiến chị muốn lịm đi. Chị ngượng nghịu ghé đít xuống đệm. Ánh mắt anh Đức khiến người chị muốn chảy như mặt đường nhựa trong cái nắng thiêu đốt của buổi trưa...

Sau bữa ấy, chị đi làm. Chị đặt cược cuộc đời mình vào tay anh Đức. Chị muốn có tiền lo cho mẹ. Chị muốn thoát khỏi cái làng nghèo khó của mình. Ánh sáng ảo mờ dìm những giấc mơ của chị cho đến khi, nó vỡ tan như bong bóng xà phòng...

Số kiếp chúng ta chỉ biết cắm đầu xuống làm thuê thì biết bao giờ mới hết khổ? - Chị nhìn xuống đứa bé trên tay - Tôi sẽ cố nuôi dạy nó nên người để nó không phải như mình, Thiện ạ - Đêm đó, chị lặng lẽ bế con bỏ đi mà không nói với y một lời.

Y định về quê. Nhưng lời chị khiến y cảm thấy đớn hèn.

Đồ khùng! Y nhảy xuống khỏi xe trong tiếng rủa của tay phụ lái sau lưng.

*

Y đến. Anh Đức bảo: Nhất nghệ tinh. Nhất thân vinh. Anh quý chú cả cái tài và cái nghĩa khí của thằng đàn ông. Bây giờ, chú sẽ quản lý một cửa hàng nội thất và bể cá cảnh thủy sinh cho anh. Chúng ta cùng góp cổ phần, ăn chia theo vốn.

Chú vừa quản lý, vừa làm việc ở đó luôn coi như là chủ lại vừa làm thuê cho mình. Phần anh, anh trả lương cho chú. Đầu bao tiêu, đầu nguyên liệu anh lo. Yên tâm, chỉ vài năm chú đủ lông đủ cánh, cho chú làm riêng. Anh giúp. Chuyện cũ, ta cho qua. Ok?

Xưởng lúc nào cũng mịt mù toàn bụi gỗ, nồng nặc mùi véc ni. Y giam mình trong đó cả ngày đêm. Tất cả mọi thứ âm thanh khác đều chìm nghỉm trước tiếng xoẹt. Tiếng cách. Tiếng khít. Tâm trí đăm đắm những vết mực, đường cong, đường lượn trên gỗ.

Tai y lúc nào cũng lẫn tiếng ù ù bởi mạt rúc tận vào màng nhĩ, chỉ cần ngón tay út thò vào cũng có thể khều ra cả đống. Mùn gỗ nút hai lỗ mũi đến nghẹt thở. Trong tay y, không lúc nào lưỡi cưa, lưỡi bào, lưỡi đục không nóng rãy. Khách đông đến nỗi y và đám thợ tối mắt tối mũi cũng chẳng xuể. Cửa hàng của y đã trở thành địa chỉ uy tín về đồ nội thất.

Y tính, vài tháng nữa, y sẽ mở xưởng riêng. Phận làm thuê cay đắng, nhọc nhằn, y đã ngấy lên đến cổ. Không phải cả đời chúng ta chỉ biết có cắm đầu xuống trong tủi nhục để kiếm miếng ăn đâu. Sẽ đến lúc, số phận sẽ mỉm cười...

Anh Đức bị bắt trong một vụ phá rừng cấm và buôn lậu gỗ quý hiếm. Bốn năm tù. Tài sản kê biên tịch thu. Vợ anh bán tống bán tháo rồi cuốn gói theo một người đàn ông khác. Xưởng và cửa hàng y chung vốn với anh cũng phải đóng cửa. Y gần như trở nên tay trắng bởi về pháp lý, toàn bộ cửa hàng đều đứng tên anh.

Y lang thang trong thành phố như một cô hồn, làm tất cả mọi việc để kiếm sống ngõ hầu mong tìm cho mình một cơ hội khác.

Lồng ngực càng ngày càng khô khốc và ran nóng. Hai lá phổi rát buốt. Những cơn ho rũ rượi vít cong đầu y xuống. Rồi sốt về chiều. Máu nữa. Đầu tiên chỉ rây rây dính. Càng ngày sau, những cơn ho máu ra càng nhiều.

Sức lực y hao hót kinh khủng. Rộc rạc. Y xọp đi như cây sậy khô trước bão. Có rất nhiều kẻ giấu mặt bào, đục, cưa, cắt thân thể mình, cho đến khi trơ ra những khúc xương trắng hếu trong giấc mơ... Đến một hôm, y sục xuống. Máu ồng ộc đỏ lòm. Nhòe nhoẹt. Trước mắt y chỉ còn khoảng tối om lạnh lẽo...

*

Chiếc xe siết cháy phanh trên đường cao tốc ném y trở lại quê nhà. Y khẽ vin vào lan can để ngồi xuống. Cơ thể y trở nên yếu hẳn. Hai buồng phổi bị đục ruỗng bởi lũ vi trùng lao. Độc của mạt lim, sến, táu ngấm khắp người. Dòng xe cộ phóng qua vun vút khiến y hoa mắt. Y biết, để qua đường trở về được nhà mình, phải làm quen được tốc độ chóng mặt của các loại xe đang chạy trên đường cao tốc này. Y đứng dậy, nhắm mắt định thần rồi mở ra và bắt đầu bước đi.

Nguyễn Mạnh Hùng
Đại học Văn hóa Hà Nội

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569