Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Đêm tình yêu - phần 1

24/11/2007

Lê Thao Chuyên

Qua khung cửa sổ, bóng tối mỗi lúc một ngoạm sâu như muốn nuốt hết phần ánh sáng èo ọt cố bám trên những mảng cây cao tận bên kia đồi. Ngọn đồi thoai thoải dốc trải đều một màu cỏ dại điểm lẫn những cánh hoa vàng đã chuyển sang màu xậm đang nằm im lìm, nhẫn nại chờ đợi luồng gió cuối cùng, để được run rẩy dưới gợn sóng dập dềnh hầu tạo cho khung cảnh bừng lên sức sống trước khi bị vùi dập trong bóng đêm. Đồi hoa chờ gió tìm kiếm riêng sự rung động nhẹ nhàng; rừng cây cũng chờ gió để được những vuốt ve mơn trớn hầu xoa dịu cơn bỏng cháy của tiết trời còn đọng lại quanh quất; riêng Túy, nàng không chờ gió mà chờ bão, chỉ có bão mới dập tắt được lửa yêu đương đang phừng phực đốt tim gan, chỉ có bão mới làm rung chuyển ngàn cây để nàng tỉnh thức sau giấc ngủ dài trong tình trường mê mệt. Sự mê mệt mà từ lúc chấp nhận chia tay, Túy vẫn thấy hình bóng và hơi hướng của người yêu như còn lẩn quất đâu đây. Nỗi nhớ làm Túy ngầy ngật như đang miệt mài nhấp từng giọt rượu ngàn năm. Rượu ngon, cơn say nhẹ nhàng dẫn Túy về mộng nhưng không trở thành thực. Mộng và thực không lẫn lộn nên vẫn cắn xé tạo thành những cơn sốt mà người nhận lãnh không muốn chối bỏ vì tình yêu luôn có một sức mạnh tuyệt đối. Nó bảo Phùng vẫn còn yêu nàng... mãi mãi...

Con mèo vằn của nhà ai, mèo hoang thì đúng hơn vì quanh đây không có nhà, uể oải vươn mình đứng dậy sau những giờ say sưa ngủ trên ghế đá. Bằng dáng điệu ung dung, nó thu gọn người rồi phóng xuống đám cỏ mềm êm như lá rụng. Âm thanh nhẹ, rất nhẹ đủ làm Túy giật mình. Nàng mở mắt thật lớn nhưng tâm hồn mơ hồ cảm nhận như tình yêu cũng rớt theo. Tại sao Phùng lại cố tình chạy trốn sự thương yêu? Dấu hỏi nở lớn nhưng chỉ một thoáng, trong tích tắc nó bị mặt hồ chao động hòa lẫn tiếng quẫy nước của đàn cá đói há miệng chờ ăn giữa màu nước đục đầy bùn đất thu hẹp trở lại. Con mèo, dấu tích của kẻ chiến thắng tình yêu khinh thị cơn hoảng hốt của lũ cá mù mắt, nó thong thả từng bước tiến về phía chuồng chim câu. Chuồng chim bằng gỗ màu hồng nhạt trông xinh xắn như những lâu đài trong truyện cổ tích thời xưa được xây trên một ống nhôm dài, tròn và trơn tuột cao khỏi đầu người. Mèo ta nghênh ngang, oai phong lẫm liệt lượn qua rồi lượn lại tìm cách trèo lên. Tuy biết là mèo không thể xâm nhập vào giang sơn của mình nhưng nghe tiếng gầm gừ đe dọa bên dưới, đàn chim vẫn ùng ục kêu và đạp lẫn lộn lên nhau. Vài chiếc lông con rơi ra ngoài khoanh cửa tròn, lảo đảo mấy vòng rồi mới rớt xuống đất như đùa cợt trước đôi mắt rình rập, nham hiểm của chú mèo hoang. Phùng là mèo già nhưng Túy, con chim câu thèm khát khung trời lạ đã liều lĩnh chạy ra khỏi chuồng cố ý cho mèo già vần vò ăn thịt. Biết rằng mình đang chơi trò nguy hiểm, đang ngụp lặn trong cái thú đau thương, trong quắt quay buồn khổ nhưng lại cũng rất ngất ngây say đắm. Đôi khi Túy tự lên án hành động mình bằng những dằn vặt, bằng những đêm dài trăn trở nhưng sự xót xa thân phận mãnh liệt hơn. Nàng không chịu nổi sự cô đơn buồn tẻ chán chường tiếp diễn ngày qua ngày; nó như những củ khoai sượng, khoai hà mà Túy là một đứa trẻ ngoài đói khát còn cần cả săn sóc vỗ về.

Giá trời đừng sinh ra Túy hoặc giá Túy đừng lấy Mạnh, một con người khô cằn, nghèo nàn tình cảm và giá Túy đừng gặp Phùng thì chẳng bao giờ nàng cảm nhận được sự ê chề, tê tái như ngày hôm nay. Túy là người vợ hiền lành, biết chiều chồng, biết nấu nướng, biết vén khéo, mực thước chu toàn trong ngoài nhưng nàng lại không chấp nhận cuộc đời người đàn bà sinh ra chỉ có thế. Trời phú cho Túy một tình cảm quá dồi dào. Cái tình cảm phải dàn trải bằng thi phú văn chương hoặc xông xáo lao đầu vào giữa chợ đời thì Mạnh lại trói buộc Túy trong phạm vi ở góc nhà, xó bếp, khoác vào vai trò và trách nhiệm của người vợ hiền gương mẫu để đến lúc gặp người ý hợp, như cá gặp nước, tình cảm Túy bơi lội tung tăng, quẫy mạnh trong sự tự do lãng mạn mà quên rằng chính tiếng động đó đã làm mọi người e dè sợ hãi. Ái tình quả thật gớm ghê, con tim còn hơn luật sư giỏi tài hùng biện, nó đã gạt trôi mọi cản trở, mà với Túy, cản trở mạnh mẽ, nguy hiểm nhất là đối diện với lương tâm. Người ta bảo đàn bà mê trai thì trái tim to hơn con bò trong khi lương tâm, danh dự lại nhỏ bằng hạt sạn.

Từ khi quen Phùng, nàng đã biến thành con đàn bà trơ trẽn nói dối không ngượng lời. Quen Phùng, Túy đã tự biến thành vụng trộm lén lút đi về theo giờ giấc của chồng, rời khỏi nhà khi Mạnh vừa đi và trở về sớm hơn chừng một hai tiếng. Quen Phùng, nàng thích bóng tối, có thể vì nó luôn đồng lõa với tội lỗi và tạo môi trường thuận lợi cho những người vợ lãng mạn như Túy sa ngã dễ dàng. Thế mà hôm nay Túy lại sợ bóng tối tràn về vì nó báo hiệu một đêm dài sẽ nối tiếp sự phiền muộn. Túy sợ phải đối diện với Mạnh để niềm cô đơn bùng vỡ lớn. Không ai có thể thay thế được Phùng ngoài sự hiện diện hoặc tiếng chuông điện thoại với lời mê hoặc của chàng. Phùng đang thực hành lời hứa sẽ không bao giờ gọi lại. Chàng đang chạy trốn một cuộc tình mà Túy vì tự ái không muốn làm kẻ đuổi bắt.

Túy ngồi bất động tiếp tục đón nhận bóng tối sắp sửa tràn ngập quanh phòng. Bên ngoài, ánh sáng hầu như đã mất hẳn vì màu lông trắng của đôi thiên nga chỉ còn hiện lờ mờ dưới hàng liễu rũ. Hai khối trắng gần như bị tan loãng nằm gác cổ lên nhau. Thỉnh thoảng chúng trở mình làm chiếc cổ dài được dịp vươn cao ngơ ngác, nhoà nhạt. Từ lâu lắm, khung cảnh về đêm ở đây không thay đổi, cũng đồi hoa dại, cũng bóng cây chập chờn và cảnh vật êm đềm đã trở thành quá quen thuộc, quen thuộc như con đường dẫn đến nơi hò hẹn của hai đứa. Sự quen thuộc không hẳn chỉ ở trong căn phòng nhỏ mà quen thuộc ở từng làn da, kẽ tóc, và hơi hám kia, hơi hám của người tình đã bám sâu trong xương tủy để lúc nào cũng toát ra mùi nồng nàn gợi nhớ. Đêm nay nỗi nhớ đẩy Túy về tận cùng của ray rứt phiền muộn. Cảnh cũng trở nên hoang vắng tĩnh mịch một cách khác thường, hình như chúng đọc được tâm sự của Túy nên gió câm nín, thiếu cả tiếng thở dài dẫu thật nhẹ. Túy ngạc nhiên lắng tai nghe sự cách cảm kỳ lạ, âm thanh lắng đọng bất thường nhưng chỉ vài phút sau, như thường lệ, đàn chão chàng ở sau nhà lại trỗi lên bản tình ca bất hủ. Con lớn giọng nhất mở đầu bằng điệu trầm buồn vang đi xa, và chung quanh, trong những hang hốc, bờ hồ, trong đám cỏ dại, tận bìa rừng bên kia đám bạn chão chàng cùng gân cổ hoà tấu theo... Ọt... Ọt... Ọt... Tiếng kêu ồm ồm như một điệu kinh buồn tràn vỡ khắp mọi nơi làm cây cỏ bàng hoàng rúng động; lòng Túy cũng thổn thức với ngàn vạn tâm sự khó thể cùng ai chia sẻ. Chính ra sự đau khổ dằn vặt phải được diễn tả bằng tiếng khóc, tiếng kêu gào nhưng thân xác Túy vẫn bất động mặc cho tâm hồn nhào lộn như những đợt sóng nhảy tung trước gió lớn. Nó bảo Túy đừng chịu đựng nữa, hãy nhấc điện thoại và bấm vào bẩy con số quen thuộc. Hãy gọi cho Phùng như mọi lần chia tay khác, chia tay mà có xa được đâu. Một tiếng chuông reo, một câu réo gọi, hai đứa lại làm hoà và lại gặp gỡ để rồi bao đau khổ được đền bù.

- Anh ạ! Chúng mình không thể rời nhau nên đừng nói đến chuyện xa nhau nữa Phùng nhé!

- Anh hứa.

Phùng hứa đó nhưng chỉ được vài ngày lại mang luân lý ra chặn lối. Phùng nhồi Túy như người làm bếp nhồi bột. Phùng điều khiển Túy như người làm xiếc điều khiển bầy thú trong rạp thế mà nàng vẫn không tỉnh cơn mê sảng. Hình như Phùng càng đẩy Túy ra xa thì sức đàn hồi lại càng thâu ngắn lại. Phải chăng luân lý là lẽ phải nên Phùng, người điều khiển nó phải là một người đạo đức và có một sức mạnh tinh thần phi thường? Túy yêu Phùng vì cái phi thường hiếm có ấy. Chàng đã chiến thắng được đòi hỏi thường tình của con người với con người, của đàn ông với đàn bà nên yêu Phùng, Túy giao phó cả hồn lẫn xác mà chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị lạm dụng hay thiệt thòi.

Đàn chão chàng chợt im bặt vì từ xa vẳng về tiếng động cơ ì ì quen thuộc, lẻ loi và buồn bã. Sự buồn bã nhàm chán nhắc cho nàng bữa cơm tối có Mạnh bên cạnh, nhắc cho Túy biết mình là kẻ đã có chồng. Gái có chồng như gông đeo cổ. Túy không có gông nhưng nàng vẫn đang vật vã với án tù. Nhà tù của Túy được bọc bằng giấy và sợi xích sắt cột chân tuy vô hình nhưng vẫn trói buộc được nàng. Đó là khuôn mẫu của gia đình giòng tộc Túy xưa nay. Nó là thể diện, là khuôn mặt, là gia bảo mà Túy không thể làm mất. Cho dù Túy có ở tận phương nào, nàng cũng không thể chối bỏ mình là người Á Đông. Cho dù văn hóa tây phương có thấm nhập tận trong máu thì mỗi cử động phong cách của nàng cũng không thể chối bỏ mình không phải là người Việt. Yêu Phùng, nàng có thể buông thả tất cả nhưng chỉ trong khoảnh khắc, khi những đam mê và rung động xác thịt lắng dịu, nàng lại thấy tâm hồn khắc khoải và muốn vun xới cho cuộc sống hiện tại. Có điều càng cố gắng vun xới Túy lại càng thấy lạc lõng vì nàng không thể tìm ở chồng bất cứ điều gì có thể khỏa lấp sự cô đơn đó. Hai người như hai hồ nước đàng trước nhà, nhìn thấy nhau mỗi ngày, chăm sóc lo lắng cho nhau nhưng tâm hồn không thể gần gũi. Với Túy và tất cả mọi người thì Mạnh là một người chồng gương mẫu, tế nhị, biết chăm sóc cho gia đình, biết tạo cho vợ cuộc sống hơn người. Bằng chứng Mạnh đã sắm riêng cho nàng một giang sơn, dù là nơi khỉ ho cò gáy nhưng vào exit chỉ khoảng năm miles, lại thấy phố xá sầm uất, xe cộ nhộn nhịp nối đuôi. Chọn nơi này Túy đã nghe lời bàn của Mạnh và cũng muốn có cuộc sống gần thiên nhiên hơn. Nàng yêu cây cỏ, chim muông cá mú nên lầm tưởng thiên nhiên sẽ làm cô đơn biến mất, không ngờ mỗi bụi cây là mỗi rung động trong trái tim mỏng manh, mỗi tiếng lá rơi là nhát dao cứa đứt từng mạch máu. Thiên nhiên đẹp xinh với con người tràn đầy hạnh phúc nhưng lại là lửa nóng đốt cháy thời gian và nung chảy trái tim Túy mềm ra để nàng có những mơ ước khát khao vượt ngoài lễ giáo. Không ai có quyền kết tội những tư tưởng còn nằm trong bộ não con người nhưng sự lãng mạn đã gieo mầm mống tác hoại kinh khủng nhất. Càng gần thiên nhiên, Túy càng lãng mạn và cảm thấy thèm khát sẽ có một ngày nếm được trái cấm hạnh phúc. Túy luôn cho rằng tình cảm nàng lãng đãng tuôn ra không bao giờ ngừng còn Mạnh là giòng sông khô cạn. Tạo hóa cột chặt hai cuộc đời trái ngược bằng sợi dây vô hình trong khi ma qủy luôn hiện ra xúi bẩy: Cắt nó đi...

Hai ngọn đèn xe tròn vàng thấp thoáng xuyên qua những hàng cây đen đủi, len lỏi giữa đám bụi rậm như đôi ma trơi mỗi lúc một tiến gần. Từng vệt dài quét thẳng phía trước như cố cắt màn đêm thành những vệt sáng dù run rẩy yếu ớt. Khoảng cách thâu ngắn hơn và khi xe dừng trước cổng, tiếng cót két mở khoá rồi tiếng xe lại rồ mạnh chạy thẳng trên con đường trải sỏi nằm giữa hai hồ nước. Dưới tia đèn vàng vọt, đôi thiên nga lẹt bẹt chạy ra với những tiếng kêu "kiếp kiếp" mừng rỡ tìm hơi hám quen thuộc. Con mèo đen cũng phóng tới chung vui bị con thiên nga đực mổ cho một cái đau chí chết. Mạnh đã trở vào xe tắt máy sau khi khóa cổng, trả lại bóng đêm sự yên tịnh buồn bã, có khác chăng chỉ là tiếng chân bước rào rạo trên sỏi đá.

Túy thở dài, đôi thiên nga hôm nay không có bạn nên nhận vơ là phải. Người nó cần được vuốt ve ôm vào lòng đâu phải là Mạnh. Thiên nga ơi, chủ của mày là con đàn bà thất tình nằm bẹp trong nhà suốt từ sáng đến giờ. Dửng dưng trước tiếng kêu đói của muôn vật, tàn nhẫn trên những chậu hoa khô nước, hững hờ trên đồi hoa vàng và tẻ nhạt với làn gió chiều mong manh. Ái tình có khác gì trái măng cụt tròn trĩnh nhưng khi ăn, phải cầm dao cắt hoặc dùng sức mạnh ở đôi tay bổ đôi, cẩn thận gỡ những múi mọng trắng ngon ngọt ở bên trong rồi hãy đưa lên miệng, đừng vội vàng cắn vào như trái ổi, trái mận. Mận ổi còn có vị chua, vị ngọt chứ vỏ măng cụt chỉ một vị đắng nghét. Túy không có sức để bẻ trái măng cụt, không có dao để cắt, cũng không thể nhịn hoặc chờ đợi mà cứ đưa răng cắn vào...

Đưa răng cắn vào... Cuộc đời thật trái ngược, với Phùng nàng xông xáo háo hức như đàn ông. Với Phùng, nàng như con thiêu thân chỉ muốn lao đầu và chết trong vùng ánh sáng. Nàng đã vượt quá giới hạn của người đàn bà với những e ấp, kín đáo mà đi đến giai đoạn phải được làm vợ nên sự ngăn cách thể xác không còn giới hạn. Tại sao? Nhiều lần Túy đã tự hỏi và rồi tự lên án nhưng cái án treo hờ hững xa xôi quá không ảnh hưởng gì tới nàng. Phải chăng tình yêu bất chính dễ làm con người ta đi đến mù quáng và lầm lỗi?

- Con người ai chẳng lầm lỗi, có điều biết là lầm lỗi thì nên tránh đừng để xảy ra. Đàn ông là một lũ đểu chỉ thích lợi dụng đàn bà. Anh cũng thế chẳng hơn gì chúng nó đâu. Đôi khi cũng nhìn em hau háu, cũng thèm khát, cũng muốn nhai nuốt em ra. Nhưng...

Phùng bỏ dở câu nói và đưa tay vuốt nhẹ sống lưng nàng. Lời an ủi đã làm tự ái Túy giảm xuống, tự ái của một người đàn bà biết mình đẹp và thừa sức hấp dẫn, lôi cuốn. Như vậy Phùng đâu phải là gỗ đá.

- Nhưng... Có phải anh muốn nói nhưng anh chưa yêu em? Phải thế không?

Túy xoay nghiêng, một tay chống lên đầu làm nửa thân hình nàng nhô cao tuột khỏi lớp khăn trải giường mỏng manh theo thế chờ đợi nghe câu trả lời. Phùng không dám nhìn vào ngực nàng, bộ ngực trần no tròn, đầy âm ấp.

- Không yêu mà nằm ôm nhau như thế này sao?

- Em thấy vẫn thiếu thốn, vẫn chưa đủ.

Túy nói dối, bằng chứng sau câu nói nàng nằm tuột xuống rúc đầu trong tấm mền vải và cuốn nó cứng ngắc. Phùng chồm người nằm đè lên, hình như chàng chỉ hung hãn, xông xáo khi có một cái gì bảo vệ, ngăn chận giữa hai làn da thịt.

- Ngộp thở, bỏ em ra Phùng.

Phùng vẫn không bỏ, vòng tay ôm chặt cứng tổ kén, lấy răng lôi mép khăn cho mặt Túy ló ra:

- Nói lại, cho nói lại một lần nữa. Phùng thở hào hển, ánh mắt rực lửa đam mê và cúi xuống thật thấp.

- Vẫn chưa đủ.

Tiếng cười khúc khích trêu ghẹo im bặt. Một phút, hai phút rồi mười phút qua đi Túy vẫn nằm bó như khúc giò mặc Phùng làm mưa làm gió trên mặt mình. Chàng có muôn vàn chước quỷ, muôn vàn cám dỗ thoát ra từ ánh mắt, những khóe nhăn khi cười và chiếc miệng duyên dáng với đôi môi mềm, thật mềm, thật ngọt và thật mát. Chàng có muôn ngàn xảo thuật ái tình mà Túy chỉ là đứa trẻ nít bị mê hoặc, quyến rũ. Có điều đúng những lúc nguy hiểm nhất, những lúc Túy tưởng Phùng không thể chống cự nổi cơn đam mê cuồng loạn của thể xác thì Phùng lại thoát được một cách rất tài tình nếu không muốn nói là rất nghệ thuật và điêu luyện.

- Anh biết em yêu anh và sẵn sàng dâng hiến nhưng mình không thể tiến xa hơn. Như thế này đã là quá sức rồi.

Như thế này đã là quá sức rồi? Nếu thế tại sao chúng mình không đưa nhau đi chỗ khác? Một cánh đồng, một khu rừng, một dòng suối cạn, dung dăng dung dẻ như những đứa bé con để lỡ có ai gặp chúng mình cũng dễ ăn dễ nói, tội gì lại chui rúc, lén lút vào khách sạn, nơi có chiếc giường thật êm, nơi có cặp gối mềm mại, nơi có phòng tắm, nước, khăn, tất cả thật đầy đủ để xóa vết tích sau một cuộc ân ái? Tại sao?

- Vì anh thương em nên không muốn em bị thiệt thòi.

- Không muốn em thiệt thòi? Anh định nghĩa thế nào là tình yêu? Yêu là cho đi mà không được đáp trả thì gọi là thiệt thòi? Như vậy anh có yêu em không Phùng?

- Em hỏi câu này bao nhiêu lần rồi Túy? Còn nghi ngờ tức là chưa trọn vẹn yêu anh.

- Nếu không yêu, sự dâng hiến của em biến nghĩa để chỉ còn là thú vui thể xác hay sao?

- Túy, cho đến bây giờ anh phải thú nhận là em chẳng biết gì cả.

Túy nhìn sững, nàng không tin câu nói vừa toát ra từ đôi môi thật mềm thật ngọt kia. Em không biết gì hay anh không biết gì? Có thằng đàn ông nào lại dửng dưng trước thân thể người đàn bà, trước một khối lửa sẵn sàng nuốt trửng lấy mình ngoài trừ tên đàn ông kia là kẻ bệnh hoạn?

- Anh không tin rằng em đã biết yêu kể cả Mạnh, Phùng ngập ngừng.

- Không yêu em lấy làm gì?

- Có nhiều nguyên do, một trong những nguyên do anh cần biết nhưng đã biết là cuộc sống gia đình em hiện tại không có hạnh phúc. Chính vì không có hạnh phúc nên anh mới có cơ hội để được em yêu, nhưng tình yêu không biết giữ trong sạch nó sẽ không thể gọi là tình yêu mà biến sang một thứ tình khác. Anh nghĩ sự ràng buộc thể xác không dựa trên căn bản tình yêu sẽ chóng đi đến đổ vỡ, ngược lại tình yêu không có thể xác len lỏi vào sẽ bất diệt.

Anh đang dẫn chứng tình yêu của anh hay mang luân lý ra nhắc chừng? Em hiểu rồi, có thế mà nghĩ mãi không ra. Anh là kẻ tham lam ích kỷ hơn ai hết. Anh độc tài, chiếm đoạt mạnh mẽ, trường cửu hơn ai hết.

- Anh hiểu em không sống về dục tính như em vẫn nói đâu.

Túy nằm úp lên người Phùng, vòng tay qua lưng chàng và giữ chặt ở đó:

- Em muốn trói buộc anh biết không?

- Biết.

- Em muốn bắt cóc anh mang bên mình suốt cả cuộc đời.

- Còn Mạnh thì sao?

Tim Túy đau nhói lên. Cám ơn anh đã khôn khéo nhắc chừng. Dù thế nào em cũng không thể vượt thoát được dư luận.

- Từ mai chúng mình không gặp nhau nữa.

- Sao vậy? Đến lượt Phùng ngạc nhiên.

- Vì giữa chúng ta luôn có một khoảng cách.

- Và khoảng cách đó luôn phải đi song song với thân xác chúng mình. Ngày nào anh kềm chế không nổi, không cưỡng lại được dục vọng thì ngày đó anh sẽ mất em.

- Em không hiểu.

- Anh muốn nói khi anh xâm phạm, làm vẩn đục thể xác em chính là anh đã làm mất tình yêu trong sạch, mất sự tôn trọng em đã dành cho anh.

Phùng nói lăng quăng, khi yêu anh có thể tỉnh trí để nghĩ ra điều đó sao? Vậy mà em cứ tưởng khi yêu con người làm gì có sự khôn ngoan để lựa chọn?

- Em phải tỉnh táo. Mình không thể lấy nhau được vì anh không muốn mang tiếng cướp đoạt vợ người, và dù nếu em có giấy tờ ly dị mình cũng không thể sống với nhau. Em biết sao không? Lấy anh em sẽ khổ. Anh không có đủ tài cán lo cho em như Mạnh, chúng mình sẽ phải nai lưng làm quần quật và không có thời giờ tâm tình như thế này. Em sẽ phải lo cơm nước cho con cái, cho anh, cho mẹ cha...

Phùng nói thao thao bất tuyệt, cái môi ngọt lịm kia sao đáng ghét quá chừng.

- Tối đến ăn cơm xong anh sẽ lăn quay ra ngủ, em phải thức lo cho tụi nhóc lỡ khi nó đòi ăn hay đái ỉa. Em sẽ phải...

Túy bịt lấy miệng Phùng. Kẻ tử tội trước khi bị xử bắn thì có sợ gì vài ba cái tát tai, vài lời nhục mạ nguyền rủa. Kẻ thèm khát được cuộc sống vợ chồng thì có sợ gì những mầm mống cực khổ từ thương yêu nảy sinh. Phùng nói đi, anh có yêu em không?

Anh có yêu em không? Điều đó em luôn tự hỏi từ hơn một năm qua. Tại sao anh có thể quá sáng suốt đến độ hoàn toàn tưởng tượng để nhìn thấy những gì có thể xảy ra? Tại sao anh vẫn đặt ranh giới giữa hai đứa mình? Có phải anh cũng sợ mặc cảm với lương tâm? Như em? Vậy thì thuyết phục em để làm gì? Anh bảo em quá khắt khe buộc tội cho chính em trong khi chuyện chúng mình...

- Chuyện chúng mình không thể giống như ông A bà B. Chuyện chúng mình là chuyện chúng mình. Tình yêu chỉ đẹp khi chưa thuộc về nhau. Người ta chỉ mơ ước những gì người ta chưa có. Chúng mình chỉ yêu nhau khi...

- Em ghét anh.

Túy dỗi hờn úp mặt xuống gối. Đã nhiều lần Phùng cứ nện những nhát búa nặng nề xuống đầu nàng:

- Anh muốn gì? Dám nói thẳng cho em biết không?

- Anh muốn chúng mình coi nhau như bạn, bạn thân nhất.

Trên đời có người đàn ông nào dám nói với người yêu là chỉ coi nhau như bạn? Bạn có nghĩa là phải dừng lại ở một giới hạn rõ ràng?

- Anh muốn chúng mình là bạn mà cứ gặp nhau như thế này? Bạn mà dẫn nhau vào phòng ngủ ôm ấp, bạn mà... Túy nghẹn lời.

- Thì từ mai không gặp nhau nữa.

- Ừ! Từ mai...

Em biết rồi Phùng ơi, trong đời chỉ có mình anh mới dám coi thường em như thế, chỉ có anh mới dám nói những điều quái ác như thế nhưng vẫn chưa đủ, để em tiếp thêm những phần thiếu sót của anh. Chính em đã tỏ ý mình nên hẹn nhau trong khách sạn viện cớ hẹn hò ngoài hàng quán thiên hạ sẽ thấy. Em đã nói cỏ, lá cây không êm lại còn có những con bọ, con kiến nó cắn. Em đã nói gió ngoài rừng không đủ mát bằng máy lạnh nên đã hẹn đến nơi này. Phùng ơi còn nữa, chính em sợ anh vào office mướn phòng thiên hạ sẽ đồn thổi nên mỗi ngày em vác cái mặt trơ vào đây đến nỗi cô cashier luôn ném cho em ánh mắt khinh thị, đương nhiên chấp nhận em là một loại điếm chuyên nghiệp. Khi yêu em khùng điên thế đấy! Em xúi bảo anh cởi quần áo ra cho mát vì máy lạnh chạy yếu quá. Yếu quá mà em phải quấn khăn, phải rúc vào người anh tìm hơi ấm? Chỉ có anh tỉnh táo nên đã tìm ra những mâu thuẫn trong em. Chỉ có anh tỉnh táo nên mới thấy em khờ dại. "Anh thương em vì em khờ dại." Khờ dại vì đã làm chuyện điên khùng đảo lộn phải không Phùng? Vì khờ dại nên cố bỏ công tán tỉnh một người đàn ông có trái tim sắt đá và những khôn ngoan toan tính như anh. Anh nào đã ngu muội lú lẫn để đâm đầu vào con đàn bà đã có chồng.

- Mình chấm dứt thôi.

- Nói thật không?

Anh lại nghi ngờ. Nghi ngờ là phải, ngày nào em lại chẳng nói với anh câu đó. Biết gặp nhau thật khó khăn và phải lén lút mà cứ gặp. Biết xa là khổ mà cứ muốn xa. Em phải làm thế nào đây hả Phùng? Tìm cho em một giải đáp, một lối thoát.

- Em tìm thằng khác nhé?

- Đừng. Phùng hốt hoảng.

- Anh sợ mất em? Túy thấy mình run lên dù bằng hy vọng mỏng manh.

- Anh không sợ mất em nhưng anh sợ sự liều lĩnh ngu dại.

- Lúc đó mình đâu còn liên lạc để anh biết em ngu dại hay không?

- Anh biết ngay từ bây giờ, em tự ái lắm. Quen người khác chỉ vì em muốn trả thù anh, chỉ vì em muốn cho anh nhìn thấy những đau đớn của em để phải suốt đời ăn năn.

Phùng vẫn có những lý do riêng của chàng, có trời hiểu anh muốn gì?

Tiếng lách cách mở cửa khiến Túy bật dậy bước nhanh về phòng. Cũng may trong bóng tối nàng đi rất nhanh mà không hề đụng chạm hoặc gây ra tiếng động. Phòng khách được bật sáng, ti vi cũng được vặn lên, âm thanh ồn ào khuấy động. Mạnh sôi nổi là thế, cả một sức sống bao quanh, không lúc nào bên tai thiếu tiếng nói hoặc tiếng nhạc vậy mà ít khi chàng mở lời. Giọng Mạnh cộc lốc, gọn như sợ khi nói sức khỏe sẽ mất đi.

- Em bệnh hay sao để nhà cửa tối đen như vậy?

Đèn trong phòng ngủ bật sáng, Túy lấy tay che mắt nhưng vẫn nằm yên:

- Em buồn.

Mạnh chẳng hỏi buồn chuyện gì, chàng chép miệng như đã thông biết hết mọi sự:

- Chuyện đâu còn có đó, suy nghĩ làm gì cho mệt. Anh phải tắm rồi còn ăn uống cho xong.

Đèn tắt. Bóng tối lại bao trùm nhưng tiếng ồn ào không ngưng. Mạnh sợ cô đơn trong khi cũng một người cô đơn nằm đây. Hai kẻ sợ cô đơn gặp nhau sao không thể hoà hợp? Anh vô tình đến nỗi không hề đặt dấu hỏi về tất cả những lời em nói. Mọi ngày đôi thiên nga đâu có chạy ra mừng anh. Con mèo hoang được ăn đâu gầm gừ đuổi thiên nga bị nó tạp cho. Cá cũng đâu quẫy mạnh vì đói. Mọi ngày mới sáu giờ trời chưa tối đèn đuốc đã sáng trưng, đồ ăn em dọn ra đầy bàn. Anh... Mọi ngày khác mà sao anh không hỏi em điều đó? Sao anh không hỏi em đã làm gì suốt ngày hôm nay? Em có thơ thẩn trên đồi bắt cào cào châu chấu cho sáo ăn? Sao anh không hỏi đám chim bồ câu có rủ thêm được con nào về? Hôm nay chim đẻ được bao nhiêu trứng và sao anh không hỏi em buồn là buồn thế nào?

Mạnh, cả một ngày thơ thẩn nơi này, dù em có lãng mạn và giầu tưởng tượng khi nghĩ mình là công chúa thích sống trong rừng thì cũng đôi lúc không thể không nghĩ mình là quản gia trong nhà. Sao anh không tạo cơ hội cho em ra ngoài, để đi làm, để tiếp xúc với người đời? Anh sợ mất em hay anh ích kỷ? Mất em thì anh đã mất từ lâu, ngay hồi mới cưới vì em không phải là con doll thích nằm trong tủ kính. Còn nhớ khi mình chưa dọn về đây, anh sợ chung quanh bạn bè xô bồ nhào nháo khiến anh khó trổi bật, anh sợ lộ vẻ chăm chỉ hạt bột, không hào hoa, không lịch duyệt như họ nên muốn tách rời khỏi họ. Mình dọn đến đây, một phần em không muốn làm anh buồn lòng, một phần em nghĩ khung cảnh và không gian sẽ tạo cho con người, tình cảm anh đối với em bớt cằn cỗi khô khan hơn nhưng em đã lầm cũng như chính em không ngờ về đây lại phạm vào một lỗi nặng nề vì cả trái tim em đã trọn vẹn hiến dâng cho người ta. Chưa đến nhà nhưng Phùng đã biết từng ngõ ngách, từng tảng đá ngoài hồ cá, từng màu lông của đám chim bồ câu và anh ơi, ngay đồi hoa vàng chưa một lần Phùng dẫm chân lên nhưng như cũng đã cùng em đùa giỡn trên ấy làm cho cỏ hoa nát nhàu. Mạnh, có bao giờ anh tìm hiểu trong đầu em đang nghĩ gì? Nếu biết được, một là anh sẽ chết ngất, hai là anh sẽ tìm cách đưa em đi nơi khác hoặc lôi em ra khỏi những mộng mị.

- Em ăn cơm chưa Túy?

Tắm xong, Mạnh thò đầu qua ngưỡng cửa sau khi đã đưa tay bật đèn.

- Tối quá anh để đèn cho sáng nhé? Mạnh đứng yên chờ vợ trả lời, cả hai câu.

- Em không đói và cũng không cần ánh sáng.

- Ngủ gì sớm vậy? Bệnh hả?

- Không.

- Vậy thôi, good night nhé!

- Vâng, good night.

Đèn tắt, Mạnh khép cửa lững thững rời khỏi phòng.

(còn tiếp)

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569