Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Đêm tình yêu - phần 2

24/11/2007

(tiếp theo)

Vợ chồng đối với nhau như thế sao gọi là tình sâu nghĩa nặng? Sao được coi là tâm đầu ý hợp? Tại sao Mạnh lại chúc em ngủ ngon khi đêm mới bắt đầu hay cái khoảng trống xa vắng chẳng những Thượng đế dành cho em mà còn cả cho Mạnh? Phùng ơi tại sao yêu nhau mà anh lại can đảm nhìn em sống lây lất với những ngày dài vô vị nhàm chán?

Túy nằm trên giường nhưng không yên lòng với cách đối xử của mình. Lời Mạnh mỗi tối lại văng vẳng bên tai:

- Lần sau xào lạt chút nữa nghe Túy. Thức ăn đã nhiều lại mặn thành ra phải uống nhiều. Uống nhiều say bí tỉ mai rã rượi đi làm tụi nó cười cho.

Mạnh lo cho bữa ăn của mình, chỉ sợ thức ăn mặn làm chàng say trong khi Phùng thì trái ngược. Có lần Túy hỏi:

- Anh thích ăn gì nhất?

- Ăn em.

- Ghét, em hỏi thật mà!

- Giá hỏi khi không có em thì dễ trả lời, đàng này có món ngon trước mặt mà cứ nói gì đâu.

Túy nằm co rút trong lòng Phùng, nàng cười khanh khách khi năm ngón tay Phùng bò thật nhẹ, thật chậm trên người.

- Dám ăn không mà cứ nói khoác?

- Thèm lắm Túy ạ nhưng không dám.

- Tên khờ.

- Ừ khờ, khờ...

Túy lại bật cười, những sợi râu ngắn cũn cỡn bò sau gáy khiến nàng co rúm vì nhột:

- Anh làm gì thế kia?

- Anh muốn nghe em cười.

- Cười nãy giờ chưa đủ sao?

- Anh muốn em cười để bù lúc xa nhau. Xa anh em sẽ buồn.

Đúng, Phùng nói đúng. Xa anh em sẽ buồn, em đang buồn chín cả ruột gan.

- Anh không thích ăn gì sao? Túy hỏi lại. Sau này em sẽ nấu cho anh ăn.

- Sau này? Nếu em là vợ, anh sẽ thành con chão chàng, sẽ còm nhom và sẽ chết sớm vì suốt ngày chẳng muốn ăn gì chỉ muốn nằm ôm em.

Anh nói lung tung lắm, hôm nọ thì bảo em sẽ phải cực khổ lo cho con cái, bây giờ lại bảo chỉ ôm em suốt ngày. Anh có ma thuật phải không hay đang dùng một thủ đoạn, một đòn phép để kéo dài mạng sống con bệnh? Con bệnh? Lúc nào em cũng là con bệnh dưới mắt anh. Một giọng nói hơi đục, một ánh mắt lờ đờ, một thân thể hơi hâm hấp nóng anh cũng biết mà không cần đứng xa hỏi như Mạnh, anh bắt em uống thuốc, anh đứng đếm cho em tập thể dục, anh xuýt xoa đau đớn khi em bị một dấu cắn của muỗi bọ ngoài vườn, anh... Phùng, em ghét anh.

- Ủa, chưa ngủ sao còn ra ngoài này? Mạnh ngẩng mặt lên nhưng không tỏ dấu ngạc nhiên.

Khùng. Trong đời em có hai người khùng sống chung quanh, một người làm em ngất ngây say đắm còn một người làm em xót xa thương hại.

- Đồ ăn em nấu dối quá chắc không được ngon?

- Cũng như thường ngày nhưng hơi nguội và mặn.

- Sao không gọi để em hâm lại cho nóng?

- Sợ em mất thì giờ.

Phùng, em lại nhớ anh rồi. Gặp nhau mình có rời xa phút nào đâu để phải sợ mất còn đàng này Mạnh lại sợ mất thời giờ của em. Anh đúng hay Mạnh đúng? Anh thương em hay Mạnh thương em?

Túy ngồi xuống bàn đối diện, mắt không rời mái tóc đen nhánh của chồng. Bằng tuổi Mạnh tóc Phùng bạc trắng, chẳng thế mà thiên hạ gọi là Phùng đầu bạc.

- Nhuộm đen anh nhé!

- Nhuộm để làm gì?

- Mặt anh quá trẻ mà đầu lại bạc thiên hạ tưởng xấu máu.

- Xấu hay tốt miễn em thương là đủ rồi. Em biết không ngày xưa chưa quen em anh đâu có bạc.

Ngày xưa. Túy giật mình. Mới có một năm sao anh dùng hai tiếng ngày xưa nghe tình nghĩa đậm đà.

- Tóc anh có gì vậy Túy? Mạnh hỏi.

- À không, Túy giật mình, em đang nghĩ đến một đứa con. Nàng lại nói dối.

- Chưa cần thiết trong lúc này đâu. Chờ bảo lãnh ba má sang đã, yên ổn nhà cửa cho ông bà cụ rồi mới tính chuyện tụi mình. Anh hứa, gắng hai năm nữa thôi.

Sáu năm rồi Mạnh nhỉ. Sáu năm tình nghĩa vợ chồng không đậm đà, không mặn nồng nên anh không mơ ước có con là phải.

- Ngủ trước cho khỏe đi Túy.

Mạnh đã ngà ngà say, mắt nổi những gân máu li ti đỏ, chiếc cổ cũng ửng lên như mào gà.

- Ngủ trước đi. Mạnh vẫn tới tấp thúc hối.

Em biết rồi, mọi ngày anh đâu có giục giã như vậy. Tại hôm nay uống rượu hơi nhiều, anh sợ em nhìn thấy anh say nằm vật xuống chân ghế mà ngủ, anh sợ em phải gớm ghê mùi chua và những thức ăn bị ói chảy tràn trên sàn, anh sợ...

- Ngủ đi Túy.

- Em sợ ngủ một mình quá!

Mạnh có vẻ ngạc nhiên, mắt lờ đờ nhìn vợ:

- Sao vậy?

- Em sợ dì Bảy.

- Dì ấy đã chết đâu. Tối qua anh bảo đừng đi thăm mà không nghe, bệnh hoạn sắp chết thì trông phải ghê sợ chứ!

- Không đi sao được, mình là cháu ruột.

- Thôi được rồi, vài phút nữa anh sẽ vào.

Mười phút sau Mạnh ôm khăn, gối, mền vô phòng Túy. Chàng không đến nỗi say như Túy nghĩ, chỉ hơi chập choạng nhưng gương mặt đỏ nhừ, đôi mắt đục những sự mệt mỏi.

- Anh nằm ở đâu đây?

Nếu nằm chung đâu cần ôm gối theo? Mạnh hỏi nhưng đã tự tìm câu trả lời.

- Ngủ chung anh hay giãy làm em không ngủ được. Mạnh tiếp tục nói khi đang lui cui trải tấm khăn trên thảm ở góc phòng, tự dọn cho mình một tổ ấm.

- Giãy là một chuyện, còn ngáy to, còn bốc mùi rượu, còn nói mơ, còn dậy uống nước, còn đi tiểu, còn..

- Đủ rồi, Mạnh cười, hai khóe nhăn nơi mắt mờ đi trên khối thịt đỏ, em kể tội anh dữ quá, cho nên có bao giờ anh dám quấy rầy em?

- Tại sao anh không sửa đổi? Túy chợt nhớ mình đang thực hành lời Phùng nhắc nhở: "Vợ chồng nếu không nói cho nhau nghe những điều mình không thích để sửa đổi là tự giết chết tình yêu và bẻ gẫy hôn nhân".

- Lầm lỗi thì mới sửa được, còn như anh gọi là bản tính. Bản tính đi liền với nhau như tay chân, một chiếc chân cụt em đâu thể kéo dài ra.

- Không kéo được thì lắp chân giả.

- Nhưng nó vẫn là chiếc chân cụt. Em bảo anh ngủ đừng ngáy khác nào khuyên anh đừng ngủ?

- Thế còn rượu thì sao?

- Nếu em đừng ăn cơm anh sẽ thôi uống rượu.

Túy thở dài:

- Uống ít thôi.

- Uống ít hay nhiều cũng vẫn có mùi.

- Nhưng anh đâu có ói, có say khướt, có...?

- Năm thì mười họa mới bị một lần vì mình mẩy khó chịu, vả lại lúc đó em cũng ngủ rồi.

Không lẽ mình sống bên nhau suốt đời với những tật xấu không muốn sửa? Mạnh, em nghĩ mình cũng nên vì nhau một chút, em muốn yêu anh cơ mà!

- Rượu là nguyên do gây ra chứng mất ngủ. Cả đêm anh cứ ra vào uống nước, nước dồn vào nặng bụng anh lại đi tiểu, đi tiểu xong lại giựt nước. Tất cả mọi khua động ban đêm rõ và ghê sợ như nhà có người chết.

Mạnh không tỏ vẻ khó chịu khi nghe vợ tố khổ mình, chàng còn cười một cách thú vị:

- Bởi thế anh mới phải ngủ riêng.

Bỏ quên hạnh phúc để chỉ nghĩ cho mình, đó có phải là tình yêu không Mạnh?

- Anh cố gắng bỏ tật uống nước đêm thì đỡ phải dậy mò mẫm trong bóng tối.

- Em có nhịn khát được không?

Mạnh vẫn khăng khăng bào chữa dành quyền lợi cho mình. Sao lạ thế Phùng nhỉ! Mạnh đâu có giống anh mà chỉ biết lo riêng lấy mình.

- Thì tại anh chưa là của em, mình chưa là của nhau nên những gì xấu chưa thể gọi là khuyết điểm.

- Anh nói như vậy có nghĩa là hôn nhân giết chết tình yêu và hạnh phúc?

Phùng đờ người. Anh không trả lời được là phải. Từ lâu rồi anh vẫn bênh vực che chở cho Mạnh một cách điên cuồng. Để làm gì chứ? Để em quay về với Mạnh hay để anh phủi bỏ những vướng bận mà mỗi lúc em một buộc kín quanh anh. Từ lâu anh vẫn nói đến sự chia lìa nhưng đâu hiểu câu nói dù vô tình hay cố ý vẫn cho em một ấn tượng vô cùng sợ hãi là sẽ mất anh nên càng tìm cách cột chặt đời anh vào đời mình. Cái trói buộc chắc chắn mà em đã ngu muội và quá liều lĩnh khi nghĩ rằng phải gửi anh số tiền xưa nay đã dành dụm được để hai đứa cùng trốn đi. Em muốn đặt anh vào trói buộc của hôn nhân không sao vùng thoát. Em muốn chiếm hữu anh đời đời bằng cuộc sống vợ chồng nên đẩy anh vào tận cùng mà không có sự chọn lựa thứ hai. Hai tháng liên tiếp em đã lấy cạn tiền trong saving, số tiền mà khi chưa lấy Mạnh em đã dành dụm và để lời từ hồi ấy. Phùng, em đã năn nỉ anh giữ từng mười ngàn một, vài tuần mười ngàn kế tiếp... Xong công việc táo bạo đáng nguyền rủa, em bào chữa bằng cái hạnh phúc của riêng mình, sống cho mình và vì mình thì phải đạp lên dư luận lẫn lương tâm con người. Khi hạnh phúc tưởng gần kề lại là lúc thật xa, mình bắt đầu có những giận hờn rất vô lý mà đôi lúc tỉnh táo em thấy rõ nó không phải là lý do chính đáng để anh phải xa em. Phùng, mình mới giận nhau một ngày mà em tưởng trái đất không còn quay hoặc cầu xin tận thế đến nơi để em gặp anh trong giờ phán xét, để xem bụng dạ ruột gan anh đối với em như thế nào. Anh có thật lòng thương em như đã nói. Người ta bảo dấu hiệu nghi ngờ chỉ nảy sinh khi tình cảm bắt đầu thay đổi. Tình em cho anh vẫn thủy chung trọn vẹn nhưng sao dấu hỏi lúc nào cũng dẫy đầy...

- Tắt đèn ngủ nhé, anh mệt mỏi quá.

Mạnh đã trải xong chỗ nằm và đổ kềnh người xuống. Túy thấy lòng nhói đau, cuộc sống vợ chồng có thể nhàm như vậy được sao? Tại sao người ta có thể ôm một con chó vuốt ve trong lòng? Họ cần tình thương hay họ đang ban phát tình thương? Đàng nào thì cũng là một lối bày tỏ. Như vậy em còn thua cả con chó, một con chó đang cô đơn, thất tình và buồn bã. Anh là chồng mà không đọc được ý tưởng trong đầu em. Em đâu phải là bức tượng để cho anh nhìn ngắm mà là người có đầu óc, có tâm hồn, biết suy nghĩ. Đọc được tâm hồn em chính là giữ được chìa khoá của tình yêu. Nắm được tư tưởng em chính là bước vào hạnh phúc ấy. Mạnh, em đang đau đớn. Phùng đã móc tim em, chỗ trống đó hãy gắn vào trái tim giả, như chiếc chân giả em vừa nói với anh, ít ra nó cũng là hình thù của trái tim.

- Tắt đèn Túy nhé! Chói mắt quá.

- Em sợ ma và sợ bóng tối nếu lỡ đêm nay dì chết hiện về. Lên đây nằm với em đi Mạnh.

Túy lại nói dối, muôn đời nàng mãi dối chồng và người chồng cằn cỗi tình cảm kia chẳng biết gì.

- Sao không để đèn sáng? Em thật sự muốn anh nằm bên em chứ!

Nước mắt Túy trào ra:

- Vâng, em muốn.

Anh đâu biết đôi khi em còn muốn ôm cả con mèo hoang hôi hám, ôm đôi thiên nga trong lòng mặc chiếc mỏ đầy bùn ướt vấy dơ vào trong quần áo, ôm cả cây cỏ lá hoa trong rừng vì em cô đơn. Tình em thì bao la vô tận mà người nhận thì vô tri vô giác.

Mạnh uể oải đứng lên:

- Anh phải đi đánh răng xúc miệng, tưởng ngủ cho qua ai ngờ...

Ai ngờ em cứ hành hạ anh. Nhớ có lần Phùng bắt em xúc miệng bằng loại thuốc khử trùng, em đã giận như anh đã giận em. Bây giờ thì lại là một thói quen, một thói quen tốt cho sự vệ sinh tối thiểu cần phải có.

- Còn đòi hỏi gì nữa không cô?

Mạnh đã trở lại và leo lên giường với bộ đồ ngủ bằng lụa mềm không tạo được vẻ lôi cuốn hoặc hấp dẫn tí nào. Nhưng thôi, hãy bó lại, hãy cuốn chặt lại vì cơ thể con người chỉ hấp dẫn khi chưa được phơi bày. Đừng để em lẫn lộn giữa anh và Phùng. Anh không thể là vật thí nghiệm mà phải có riêng một chỗ đứng vì em vẫn còn tôn trọng anh.

- Em thoa lưng cho anh ngủ nhé!

Túy nhắc lại câu đã nói với Phùng nhưng không nghe trả lời nàng hỏi tiếp:

- Hôm nay trên sở có gì lạ không anh?

- Cũng vậy.

- Cô Khanh còn làm chung ở đấy?

- Ừ.

- Anh gọi cho họ thay cái máy lạnh chưa anh?

- Rồi.

- Công việc hôm nay có mệt lắm không hả anh?

- Mệt.

- Em tẩm quất cho anh nhé?

- Thôi khỏi.

Túy chán quá, những đối đáp tẻ nhạt, lạnh lẽo mà Phùng bảo vợ chồng nên tâm sự, cởi mở. Chưa bao giờ Mạnh tạo cho nàng được niềm vui thì làm gì có tiếng cười dòn dã.

- Mạnh, em thích anh để ria mép.

Mạnh vẫn nằm xoay mặt vào tường ậm ừ cho qua lệ:

- Sao vậy?

- Em thích nhột ở sau gáy. Cứ tưởng tượng những lúc sợi râu ngắn đâm vào gáy là em đã co dúm người lại.

- Nhưng ngứa ngáy khó chịu lắm, nhất là khi đang uống bia, nó bám ướt hết bộ ria.

Thật là hư đốn, em đáng trách không Phùng? Em đang uốn nắn để thay thế Mạnh vào chỗ đứng của anh nhưng Mạnh đâu phải là cục bột. Mà thực ra nếu Mạnh là cục bột thì chắc gì em đã thương được.

- Gì nữa vậy Túy? Sao em không ngủ đi?

- Khó ngủ quá! Thôi để em kể chuyện con sáo cho anh nghe nhé!

- Con sáo có gì hay đâu mà phải kể?

- Nhưng nó đang lột lưỡi. Anh biết không, hôm em bắt hai sáo con rời khỏi tổ, mẹ nó bay xà xuống như muốn mổ vào đầu em. Biết là ác mà vẫn cứ bắt chỉ vì em thích được nghe sáo nói, được nhìn nó nhảy nhót trong lồng. Em muốn dậy nó nói đặc ngôn ngữ của tình yêu: Em nhớ anh, em thương anh, em yêu anh, em hận anh...

- Kể chuyện lảng quá. Mạnh vẫn ậm ừ.

- Con sáo sẽ không bằng lòng vì những ý tưởng đối nghịch của người dạy nó nhưng mặc, đó là tiếng nói trung thực nhất của em.

Mạnh quay người lại giọng ngạc nhiên:

- Như vậy là em đang hận anh?

Túy giật mình. Không phải mày đang nói với Phùng đâu, tỉnh lại đi.

- Em kể chuyện sáo mà! Từ lúc em bắt hai sáo con vào lồng, sáo mẹ vẫn luyện quyện bay đến mớm mồi. Thỉnh thoảng em cũng bắt thêm cào cào nhưng hình như chúng chỉ thích sáo mẹ xà xuống mớm, nước miếng quyện vào thức ăn sẽ trơn dễ nuốt.

- Khùng, kể chuyện nhảm nhí.

Đúng, nhảm nhí vì em đang nhớ Phùng, nhớ đến quay quắt, nhớ đến điên cuồng. Mọi lần giận hờn Phùng hay năn nỉ bằng cách hôn em. Lần này không phải giận hờn mà vì Phùng đang cố tình chạy trốn.

- Tuần rồi sáo mẹ không đến nữa, hình như nó có bồ mới nên đã đi xây tổ khác mặc hai sáo con gào đến khản giọng. Chúng đau đớn vì bị bỏ rơi nhưng nhờ vậy đã biết uống nước, biết mổ những đùi cào cào em xé bỏ vào trong. Con người ta chỉ lớn, chỉ trưởng thành khi gặp phải đau khổ. Em đang trưởng thành, sáo con giống em, chúng không còn kêu gào mà an phận, ủ rũ trong chiếc lồng tre. Sợ nó chết, em cắt mỗi con sát một bên cánh cho khỏi bay. Tội nghiệp, được thả giữa cánh đồng hoa dại, hai con vật côi cút lạc lõng như trong cuộc đời chưa biết hoa cỏ là gì. Mà đúng như vậy. Em ác, em đã nhốt chúng từ khi còn nhỏ...

Túy chợt nín bặt khi nghe tiếng ngáy đều của Mạnh. Chuyện con sáo em kể chưa xong mà anh đã ngủ; cuộc đời sáo con có khác chi em sao anh dửng dưng xa lạ. Phùng, em kể tiếp cho anh nghe nhé! Cách đây ba ngày, nghe lời anh, em cắt ớt ngâm trong nước cho nó uống. Uống vào một con chết liền ngay tối hôm đó, anh đã phải đền bằng cách cõng em chạy hai vòng quanh phòng. Tội nghiệp, em nghe rõ tiếng anh thở hồng hộc vậy mà khi được hỏi, anh trả lời tỉnh bơ "Đâu có mệt tí nào." Biết anh mệt nhưng em vẫn muốn bám chặt vào lưng anh để được chết trong mùi da thịt nồng nàn. Hết vòng thứ nhì chúng mình ngã vật trên giường. Em nghe anh thở mà tim nhói lên một tình thương yêu vô tả, cái nhói buốt của người đàn bà thèm khát được làm vợ, thèm được một lần ân ái khiến em buột miệng:

- Phùng ơi bằng đó tiền gửi anh đủ để mua một căn nhà khang trang nơi thành phố khác?

Anh nhớ lúc đó đã hỏi gì không? Câu hỏi làm em ngỡ ngàng:

- Bấy nhiêu thì mua được gì?

Bốn chục ngàn. Phùng, bốn chục ngàn đô la mà anh hỏi có bấy nhiêu? Anh dùng tiếng bấy nhiêu nghe thật nhỏ nhoi có thể vì anh không coi trọng nó nhưng với em là cả một gia tài, là cả một công sức làm và dành dụm. Nhưng dù nhiều hay ít thì câu hỏi vẫn khiến cho em mang mặc cảm tình em dâng hiến anh chỉ được bằng đấy. Hết tiền rồi, em không trả lời nhưng ánh mắt ủ dột như thố lộ tất cả. Anh nhíu mày suy tư và vòng tay hời hợt lỏng lẻo thấy rõ. Tự dưng em hãi sợ, nếu cuộc sống sau này mình không còn gắn bó như thuở ban đầu, liệu tình yêu có đứng vững hay rồi anh lại cũng như Mạnh? Như vậy từ xưa đến giờ những lo sợ của anh đều là đúng, "tình chỉ đẹp khi còn dang dở", kẻ không có trách nhiệm và không dám đối diện sự thật đều thích tình yêu đổ vỡ để đường ai nấy bước, chẳng ai phải lo cho ai.

- Phùng, em không dụ dỗ anh. Nếu anh không thích mình sống với nhau thì em lấy tiền lại cất trong saving.

- Mai anh đưa hết cho em.

Anh trả lời một cách nặng nề mệt nhọc pha lẫn chút khó chịu. Nhưng khốn nỗi đã bảo em là con đàn bà hư đốn dại trai nên sự lầm lì của người đàn ông em yêu lại tạo những kích thích ngấm ngầm. Em chỉ nhớ mỗi cảm giác ngất ngây vừa xong, nhờ sáo chết em mới được hưởng những giây phút thần tiên khi được anh ôm cõng chạy mà cả đời em chỉ dám mơ và chỉ thấy trên màn ảnh ti vi. Em nằm rúc sát vào ngực anh, tưởng tượng đang được anh ôm chặt đến nghẹt thở. Từ hạnh phúc đó, em thấy xót thương cho con sáo cô độc còn lại. Anh ạ, nó bỏ ăn hết một ngày nên sợ chết, em lấy tăm dích từng miếng chuối đút vào miệng. Hôm qua khi há miệng chờ ăn, em thấy lưỡi nó dộp lên. Phùng ơi, vậy là nó đang lột lưỡi. Nó sẽ biết nói, biết hót và em sẽ dậy cho nó gọi tên anh.

Tiếng ngáy của Mạnh đã thật đều. Mệt mỏi, Túy nằm nghiêng gác chân lên gối cố dỗ giấc ngủ. Bên ngoài bầy chão chàng sau một hồi ca hát mệt mỏi cũng nằm im yên giấc. Đàn bồ câu thôi ùng ục kêu. Con mèo hoang và đôi thiên nga cũng thôi trêu ghẹo. Mỗi loại chiếm ngự một giang sơn ngủ vùi chỉ còn riêng mình Túy và đám mọt ăn gỗ. Nó ăn từ lâu lắm, từ lúc Túy mới dọn xuống đây. Những ngày đầu Túy không ngủ được, mọt ăn gỗ kèn kẹt giống như tiếng nghiến răng của những kẻ bị phong giật; nó cũng giống như tiếng cưa gỗ đều tay của những tên đạo chích. Nhiều đêm giật mình thức giấc tưởng có trộm, tim nàng đứng lại. Lũ mọt tinh khôn, chỉ một cái trở mình là chúng im bặt nhưng sau một hồi nghe ngóng, không thấy động tĩnh chúng lại ăn gỗ tiếp tục. Túy ngồi dậy thật nhẹ, tiếng cưa cũng đột ngột ngừng. Lâu dần tiếng mọt ăn gỗ hầu như quá quen thuộc, nó không còn làm Túy mất ngủ hay sợ hãi vu vơ nhưng đêm nay, đêm nay cùng hòa đồng với tiếng ngáy của Mạnh làm đầu Túy muốn vỡ tung.

- Em uống thuốc chưa vậy Túy? Giọng của Phùng từ đâu vang vọng lại.

- Em đâu có bệnh mà cần uống.

- Đau đầu là phải dùng nó rồi.

- Sao anh biết em đau đầu? Tiếng nàng giận dỗi.

- Tại em buồn, em giận anh. Phùng vẫn buồn bã.

- Biết thế sao anh còn làm khổ em?

- Không còn cách nào khác hơn. Túy, quên anh đi.

- Anh tàn nhẫn lắm Phùng ạ! Khi yêu người ta có thể quên nhau một cách dễ dàng như thế sao? Khi yêu người ta có thể sợ hãi như anh đã sợ hãi dư luận và lương tâm? Vậy mà em cứ nghĩ chỉ có tình yêu thực sự mới đánh đuổi được mọi sợ hãi ra ngoài.

- Em có quyền kết án vì tình cảm anh đã không đi đúng theo ý em muốn. Khi xưa anh luôn nghĩ tình yêu làm cho con người hạnh phúc dù ở hoàn cảnh nào nhưng bây giờ mới biết mình lầm. Tình yêu không đắp xây trên căn bản đạo đức lễ giáo thì sẽ làm cho người ta vô cùng khổ sở.

- Nếu anh đừng quyết định xa nhau thì chúng mình đâu có khổ?

- Khi lý trí buông xuôi để con tim tự điều khiển là nó sẽ làm bậy. Giống như một con vật không có sự suy nghĩ, việc đầu tiên cần làm là chuyện thể xác. Nghĩ đến đó anh đã thấy hãi sợ, thảm trạng sẽ xảy ra... Túy, mình phải xa nhau thôi.

Phùng nhớ không, lúc đó anh lùi lũi bước ra và khóa trái cửa. Em nằm im trong phòng nghe tim mình đau nhói từng cơn, nước mắt cứ thi nhau rơi mà cổ họng không thể cất tiếng gọi anh trở lại vì lý trí không cho phép. Lại lý trí, đâu phải chỉ có mình anh biết suy nghĩ. Có điều lý trí của em ảnh hưởng bởi quyết định của anh. Nó bóp cổ em lại, nó liếm thật nhanh những giọt nước mắt hồng. Hết. Hết thật rồi.

Bây giờ em mới biết tình yêu đối với anh quá tầm thường, giá trị của nó chỉ đáng sợi dây cột đồ. Khi buồn anh kéo căng nó ra làm em co giãn thần kinh. Khi thoáng chút lòng thương hại anh thả lỏng xuống cho em nghỉ trong cơn mệt lả và để diễn tả sự keo sơn gắn bó anh buộc thắt nó nhưng cũng dễ dàng chặt đứt nếu lòng giá băng nguội lạnh. Phùng, anh có đôi mắt bọc kẽm gai nên cuốn tình em trong nghiêm luật giáo điều. Anh có lòng dạ sắt đá nên không thể rung động với mối tình em trao tặng và đôi tay, ôi bàn tay đã làm em mê đắm, ve vuốt, ôm ấp bao ngày tháng cũng chính là bàn tay phù thủy đang trù ếm mà em chỉ là một hình nhân cứng còng bất động để ngàn vạn mũi kim đâm vào huyệt. Bây giờ em cũng học thêm bài học tình mà kinh nghiệm bản thân đã phải trả bằng một giá quá đắt. Khi yêu ai đừng yêu hết trái tim. Yêu anh, chẳng những em yêu hết mà còn cho hết. Người ta có mỗi trái tim thật để giữ gìn sinh mạng, phần còn lại là những trái tim gỗ, tim giấy, xanh xanh đỏ đỏ, mang ra rao bán tán tỉnh. Riêng em...? Mà thôi, mình đâu có nhau nữa để hờn trách bắt anh an ủi vỗ về. Còn gì nữa để đay nghiến bắt anh phải ray rứt hối hận? Cứ nghĩ như anh quá mềm yếu đến nỗi phải cắn răng bỏ chạy. Cứ nghĩ như vì danh dự hai đứa mình phải hy sinh nhưng Phùng ơi, trên đời này có mấy người yêu nhau như em đã yêu anh? Có mấy người dại khờ nhìn tình yêu dửng dưng như anh và có mấy người bỏ cuộc mất nhau một cách dễ dàng khi chưa có nhau?

Túy nằm nửa mơ nửa tỉnh, ý nghĩ cứ nhẹ trôi theo tiếng não nuột của mọt ăn gỗ với nỗi khắc khoải không thể ru ngủ. Cả đêm, từ lúc Mạnh bắt đầu cất tiếng ngáy là lúc Túy trèo khỏi giường xuống nằm dưới thảm. Thảm dầy nhưng không đủ độ êm lại thêm hơi lạnh của khí đất thấm vào làm người Túy ê ẩm khó chịu. Biết thế nhưng Túy vẫn lười lĩnh không leo lên giường ngủ dù Mạnh đã trở về phòng lúc đi vệ sinh. Lạ giường, Mạnh khó ngủ; lạ mùi mồ hôi, người Túy gây gây muốn bệnh. Giá có Phùng chắc chắn độ lạnh trong nàng sẽ giảm xuống. Chàng là thầy thuốc, là vị lương y đại tài và cũng là một thần linh cất bệnh nhưng con bệnh lúc này lại muốn được chết, nó cứng cổ và tự ái, sẽ không bao giờ gọi phôn kêu cứu đến ông lương y thừa thãi...

Lũ mọt hầu như ăn gỗ đã no nên không còn kẽo kẹt kêu. Cũng có thể tại Túy trở mình liên tiếp nên chúng vẫn còn nằm trong tình trạng báo động nghe ngóng. Vẳng từ xa, tiếng cú rúc từng hồi báo hiệu màn đêm đã tàn. Màn đêm tàn lụi để ban mai bừng sống dậy; ngày cũ qua đi nhường bước cho ngày mới với bao thay đổi. Phải có sự thay đổi, không thể ngồi bó gối âu sầu. Hãy gọi cho Phùng vì nếu không được coi là người yêu thì chàng vẫn là một người bạn tốt. Túy ngồi vùng dậy, bẩy con số quen thuộc làm nàng hồi hộp một cách lạ kỳ, cảm giác run rẩy của những kẻ thân thích xa nhau lâu ngày không được tin tức. Bẩy con số mà cả ngày qua vì tự ái Túy đã quên hoặc cố tình không nghĩ đến. Tim muốn đứng lại vì sự hồi sinh tràn đến quá mạnh mẽ, Túy áp tai vào điện thoại mà đón nhận sự sung sướng như đang được áp mặt vào ngực Phùng... Reng... Reng... Reng... Không có tiếng nhấc điện thoại nhưng một giọng nói quen thuộc của operator cất lên: "You have dialed the number 4323132. It has been disconnect anh no longer in service. Please check the number and call again..." Không thể lầm lẫn được, Túy run rẩy bấm đến lần thứ hai, thứ ba. Operator vẫn tiếp tục lập lại một câu nói khiến Túy choáng váng như bị trúng gió và người lạnh toát khi chợt nhớ đến số tiền đã gửi Phùng.

Túy vội vã cầm chìa khóa cùng một lúc với quyết định đến nhà Phùng. Sáng sớm, cảnh vật bừng lên một sức sống mãnh liệt nhưng Túy có cảm tưởng như tất cả đang ngó mình nhạo cười, cười con đàn bà mê trai và số tiền không cánh đã bay theo Phùng. Nó bay từ hôm qua, hôm kia và có thể vài tuần trước đó nhưng vì lòng mơ ước thay đổi chân trời mới, vì lòng mê mệt trái cấm chưa được nếm nên nàng không muốn thức tỉnh. Túy ơi, Túy ơi còn cái dại nào bằng cái dại này, chẳng thà mày xé tiền thả xuống sông ít ra cũng còn nghe được tiếng giấy kêu xoàng xoạc, ít ra cũng được nhìn thấy từng mảnh vụn rơi tan tác trôi theo giòng nước. Chẳng thà mày ném tiền qua cửa sổ còn nghe được âm vang rơi rớt, còn được nhìn thấy vẻ hí hởn, dáo dác, lấm lét của kẻ may mắn nhặt được. Đàng này, chẳng những tiền mất Phùng còn cười mày ngu dại không biết thân phận. Bên xứ Mỹ dẫu trai thừa gái thiếu cũng vẫn chưa đến độ dụ vợ người bỏ theo mình nếu là kẻ có lương tri. Túy xấu hổ lầm lũi bước nhưng vẫn nghe thấy tiếng chim câu ục ục đuổi theo đàm tiếu duy chỉ có đôi thiên nga rắn mặt chạy theo nàng. Nó chạy theo vì đói ăn, cũng như Phùng đến vì mục đích khác mà bây giờ đã lộ hẳn sự dơ bẩn như lớp bụi không thể mãi lẩn trốn dưới ánh sáng. Con người ta khi muốn đạt được mục đích thường hay dùng mưu chước kể cả khổ nhục kế. Phùng ép mình ép xác, ép cái thân thể yếu hèn khỏi sự cám dỗ của dục vọng chỉ vì lòng tham chiếm đoạt tiền của mãnh liệt hơn. Nếu Phùng không kềm chế được bản ngã thường tình của con người để cho nó tự do hành động thì chắc gì Túy đã tin mà giao hết tiền bạc lẫn cuộc đời còn lại cho Phùng?

Vừa ngồi vào xe, Túy đã nổ máy nhấn ga phóng về phía trước. Tiếng sỏi bị chèn ép vào nhau dưới bốn vỏ xe thô bạo kêu rào rạo như đang vặn mình đau đớn. Nỗi đau của sỏi đá đâu bằng nỗi đau đang xé nát tâm can nàng. Túy ôm lấy ngực mà tưởng chừng tất cả các mạch bị nghẹt không còn chỗ cho máu lưu thông. Bình tĩnh lại Túy, chuyện chưa có gì mà mày đã cuống cuồng, chưa biết thực hư ra sao mà đã vội vàng kết án người mà bấy lâu mày từng thương mến. Người ta khi đã yêu đều dễ dàng chấp nhận và tha thứ. Yêu là chấp nhận và tha thứ? Túy cười gằn trong cổ họng. Người ta có thể tha thứ cho kẻ yêu mình nhưng không cho kẻ lợi dụng mình. Đàn bà khi yêu họ yêu hết mình, họ sẵn sàng làm kẻ nô lệ phục tùng nhưng khi biết mình bị lường gạt lừa dối, dẫu tình hay tiền, đều có một phản ứng rất nhanh và rất giống nhau, đó là sự khinh bỉ. Nghĩ đến Phùng, đến những nụ hôn ngây dại, đến thân thể trần truồng mà Túy cho là trẻ thơ, thanh khiết thuở nào nàng muốn lợm giọng. Mới hồi đêm Túy còn than thở, ước mơ ôm ấp con người tồi bại, còn thèm khát một vòng tay, một nụ hôn của kẻ đến với nàng chỉ vì tiền và bây giờ song song với sự rẻ khinh là niềm đau và tủi nhục. Cái đau thì ít mà nhục thì nhiều. Đau vì Túy đã yêu lầm người, đã không biết nhận xét mình và người, đã tôn thờ, ôm ấp một hình ảnh chẳng ra gì, đã đặt cả ước vọng tương lai vào thứ người lừa dối gạt gẫm. Còn nhục, ôi nỗi nhục nhã mới gớm ghê, nó buốt như bị những loại kim nhỏ đâm thẳng vào tim, vào dĩ vãng kỷ niệm và bơi móc ra tất cả chứng cớ để buộc tội Phùng. Người đàn bà bị lợi dụng vì tiền bạc thì giá trị con người nằm ở đâu? Người đàn bà giao phó cả thân xác và linh hồn không được ngó ngàng trong khi bốn chục ngàn, vật hèn mọn mà mọi người có thể làm ra thì lại được Phùng coi trọng hơn. Bốn chục ngàn... Bốn chục ngàn... Còn nỗi nhục nào hơn...?

Túy nhắm mắt lại, giọt nước mắt cay đắng rớt vội. Triền hoa vàng ươm ngàn lớp sóng lấp lánh còn đẫm ướt hơi sương, hình ảnh êm ả không giảm cho Túy những buộc tội gắt gao khi xử án Phùng. Giật mình vì tiếng đạp thắng rít mạnh, cũng may như một thói quen của mỗi ngày phải dừng lại, Túy bước xuống xe mở cổng và tiếng kẽo kẹt từ những khoen sắt rỉ lại được dịp cười no bụng. Túy trèo vội lên xe nhấn ga trốn chạy tủi hổ nhưng lại đuổi bắt kẻ ăn cướp ái tình. Suốt quãng đường hơn năm cây số dẫn đến nơi Phùng ở lòng Túy như dầu sôi lửa đốt. Dẫu biết tất cả mới chỉ là nghi vấn nhưng không hiểu sao Túy có cảm tưởng mình đã mất Phùng, mất hình ảnh đẹp, mất tình yêu và mất luôn ngôi vị cao cả mà từ lâu đã dành cho chàng. Bây giờ Túy mới thấy rõ rằng tình cảm và tiền bạc tuy đến không cùng một lúc nhưng lại ra đi một lượt. Tiền mất là tình mất. Đồng tiền đại diện cho nhân phẩm, lột trần lòng dạ tham lam của con người. Đồng tiền đã làm họ tối mắt, người ta bảo lấy vàng thử đàn bà, lấy đàn bà thử đàn ông nhưng sống giữa xã hội kim tiền muốn thử đàn ông vẫn phải dùng đến vàng. Túy không thử Phùng nhưng lại vô tình để tiền và tình trộn lẫn vào nhau và con người tưởng là tốt lành kia đã tối mắt.

****
Chưa ngừng hẳn xe Túy đã thấy chiếc bảng FOR RENT cắm cao, sừng sững giữa đám cỏ xanh. Căn nhà nhỏ mà thỉnh thoảng một, hai lần chạy ngang Túy vẫn tưởng tượng là tổ ấm của hai đứa giờ đóng im lìm nhất quyết không cho tình cảm hụt hẫng nàng nương dựa. Ngay sân đậu, chiếc xe Cadilac Cimaron thường nằm choán ngữ giờ chỉ trơ khoảng xi măng trống trải vừa đủ tác dụng làm lòng Túy giá băng. Khoảng trống nội tâm thật khủng khiếp, nó khiến trái tim nàng hóa đá tức thời. Nhà không phải của Phùng, như vậy người chủ phải được báo trước một thời gian khá lâu nên mới cắm bảng chu đáo. Phùng mưu tính từ trước. Bốn chục ngàn của Túy bằng người ta dành dụm mười năm; Phùng không có mười năm nên dùng tình yêu chân thật của Túy để thay thế. Tình yêu chân thật? Túy nhếch môi cười cay đắng. Con đàn bà ngoại tình lẳng lơ mà cũng có tình yêu chân thật? Còn chồng mày để ở đâu? Người đàn bà lấy chồng là đã tự chọn cho mình một chỗ đứng riêng biệt, là đã chấp nhận mặc vào chiếc áo trách nhiệm và bổn phận nhưng Túy, con quạ đen tanh hôi muốn nhuộm bộ lông đen thành nhiều màu sặc sỡ, muốn trổi bật giữa muôn vàn loại chim khác bằng tiếng hót của mình. Phùng là loài chồn cáo tinh khôn nhìn quạ đen trên cành cao buông lời trêu ghẹo. Nó thèm chiếc bánh sữa trên miệng quạ hơn là muốn nghe tiếng kêu chói tai kinh khiếp. Túy ơi mày có chiếc bánh sữa sao không chia sẻ cho chồng, ham chi lời đường mật, ham chi những âu yếm giả tạo để hót vang lời yêu đương sống sượng già tình nhân ngãi, non nghĩa vợ chồng. Con đàn bà khi đã ngoại tình đâu còn nhân phẩm và biết sợ dư luận; nếu sợ Túy đã chẳng can đảm rủ Phùng đi trốn; nếu còn nhân phẩm Túy đã chẳng bôi tro trét trấu vào mặt mình. Cũng may... Phùng, dù sao cũng cám ơn anh đã không làm tấm thân em ô uế. Bốn chục ngàn em còn có thể dối quanh với chồng nhưng vết nhơ trên thân thể là bản án nặng nề mà lương tâm không bao giờ tha thứ.

(hết)

Lê Thao Chuyên

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569