Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

7 ngày và... không thể chia tay

18/01/2008




Anh muốn mình chia tay

Sau cùng rồi anh cũng nói những gì anh cố kìm nén. Anh đã thật sự mệt mỏi. Anh chờ đợi ở cô một tín hiệu cảm thông hơn. Nhưng cô cũng chỉ có những đòi hỏi. Ngay bây giờ hoặc không bao giờ.

Cô im lặng. Cô không muốn một kết cục như vậy, hoàn toàn không. Nhưng coi ra, đây là một kết cục tốt cho cả hai. Bởi vì, họ đã cảm thấy xa nhau và không còn tìm được tiếng nói chung nữa.

Ngày đầu tiên, cô tự ép mình không được gọi điện thoại cho anh, cho dù, hơn mười lần cô nhìn cái điện thoại. Cô chỉ nhìn, rồi thôi. Cô ước phải chi mà cô còn khóc được, để cái buồn phiền, đau khổ trong lòng cô theo nước mắt tuôn ra. Cô cứ ngồi như thế, cảm thấy mình trống huơ trống hoắc.

Ngày thứ hai, cô ép mình thôi không nghĩ đến anh nữa. Cô vẫn đóng cửa, ở nhà một mình nhưng đã thôi không nghĩ đến anh. Thi thoảng, cô nhớ da diết cái cách anh cười.

Ngày thứ ba, cô bắt đầu tìm kiếm việc gì đó để quên anh. Bất cứ việc gì có thể, dọn dẹp nhà cửa, coi phim, nghe nhạc. Ăn uống và mua sắm.

Ngày thứ tư, có vẻ một ngày là quá dài. Những việc có thể làm, cô đã làm rồi. Mà sao thời gian vẫn còn thừa thãi quá. Cô biết anh vẫn hiện diện đâu đó trong cuộc sống này. Và cô tự hỏi, không biết anh có nhớ đến cô?

Ngày thứ năm, cô đến thăm một người bạn. Người bạn vừa sinh em bé. Em bé nặng 3,5 kg, có cái miệng rất xinh và hét rất to. Tóc đen. Cô bắt đầu thấy cái bản năng phụ nữ trong cô trỗi dậy mạnh mẽ. Và, như một hệ quả tất yếu, cô nghĩ đến anh.

Ngày thứ sáu, cô bắt đầu quen với cảm giác không có anh. Mà cho dù có anh hay không có anh bên cạnh thì thật sự cô vẫn một mình. Anh và cô cách nhau gần 2000 cây số. Cớ gì họ có thể giận nhau khi mà anh không dành thời gian cho cô như anh hứa. Cớ gì họ có thể giận nhau, ngay cả khi họ chẳng thể cầm tay, hôn hoặc đơn giản chỉ là nhìn thấy nhau.

Ngày thứ bảy, cô vẫn thấy mình có nghĩ về anh, vẫn nhớ anh. Ai đó nói, cứ thử im lặng làm một cuộc chơi 21 ngày cho một điều gì đó mình mong muốn, sau chừng ấy thời gian, điều đó sẽ thành hiện thực. Cô đã tin như thế. Cô đã đi được 1/3 chặng đường rồi.

Anh nhức đầu.

Anh gọi em làm gì?

Sao em cứ làm khổ anh?

Anh tự làm đó chứ. Em có làm gì đâu.

Và cô biết, khó lòng, cô có thể rời xa anh.

Bảy ngày, hai mươi mốt ngày hoặc nhiều hơn nữa thì anh đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.

Cái phần xa xôi nhất.

hong_anh79@yahoo.com

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569