Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Hạnh phúc

28/01/2008

Nó nhìn hút theo con đường cái quan trước mặt. Đôi mắt nó thăm thẳm một nỗi buồn xen lẫn sự khát khao vô vọng. Hôm nay đã là Hai mươi chín Tết. Vậy mà nhà nó vẫn im ắng như tờ.

Trên ban thờ ông bà ông vải, lâu lắm rồi nó không thấy mẹ châm nhang nên ngay cả chân nhang cũng thưa thớt, hiu quạnh. Có mấy cái thì xiêu vẹo, cụt lủn tự khi nào. Không nhang khói, điều đó đồng nghĩa với việc lâu lắm rồi nó không được ăn tươi. Sáng nay, đi qua hàng bún chả của bà hàng xóm, nhìn mấy miếng chả vàng rộm, ngầy ngậy mỡ, nó thèm đến nao nức trong người.

Một ý nghĩ xa xôi thoảng qua trong cái đầu non nớt của nó: Tết này, nó cũng sẽ được sở hữu những miếng chả thơm ngon, ngầy ngậy kia. Vậy mà đến thời khắc này, mẹ nó vẫn đang phải cắm mặt xuống thửa ruộng chiêm đầm để cấy nốt những dảnh mạ cuối cùng. Chắc là phải nhọ mặt người, bà mới có mặt ở nhà.

Nó buồn xo: Thời khắc ấy, chợ làm gì còn ai họp? Mà có họp, mẹ kiếm đâu ra tiền? Cách đây mấy hôm, nó nghe lỏm mẹ nói thầm với bố: “Ông đi vài ngày thôi nhé. Tết nhất đến nơi rồi. Dù chẳng có thịt thà, bánh trái gì nhưng nhà vẫn cần có người đàn ông. Kẻo tủi cho ông bà ông vải lắm!”. Trong cái khoảng sáng nhập nhòa giữa đêm và ngày, nó thấy hình như mẹ có đưa cho bố mấy ngàn bạc lẻ, với một lời dặn dò như cứa vào tim gan bố: “Còn vài đồng lẻ, ông cầm mà uống nước.

Sáng nay tôi đi giật nóng chả chỗ nào có cả. Người ta chắc cũng phải dành lo Tết!”. Bố nó đi suốt, chả biết làm thuê làm mướn ở đâu. Hôm nay Hai chín Tết vẫn chưa về. Nó khao khát - một nỗi khát khao không phải tuổi của nó: Giá bây giờ mình có được một cái bánh chưng thì hạnh phúc biết bao?

II. Nhìn những chai rượu tây đủ loại xếp thành dãy dài góc bếp, anh chau mày, lẩm bẩm: “Rách việc! Thời buổi này mà chúng nó vẫn ngu lâu thế. Lỉnh kà lỉnh kỉnh. Túi lớn túi nhỏ. Hàng xóm người ta lại ngỡ có gì ghê gớm lắm. Mà ai uống Jôn đỏ, Na-pô-lê-ông bây giờ! Có khi toàn rượu rởm. Mết-de-in Tầu. Mấy hôm nữa lại phải mất chuyến xe tống khứ về quê. Ái dà, quê mà được thứ này xài Tết thì có mà nằm mơ!”.

Nghĩ vẩn vơ thế, anh lững thững leo lên tầng. Nhà anh những mười bốn, mười lăm phòng. Chỉ nguyên nhớ số phòng đã mệt. Lắm đêm anh vào nhầm. Nhầm tại chính nhà mình. Thật buồn cười! Hôm nay căn phòng mà anh vô thức đẩy cửa vào là của thằng con út. Một mùi hăng hắc bốc lên làm mũi anh cay sè. Trên chiếc bàn học của nó, chiếc vi tính vẫn đang có điện. Đèn tín hiệu nhấp nháy xanh lét như ma trơi.

Tò mò, anh click chuột vào màn hình. Trong tích tắc, một hình ảnh anh không thể ngờ hiện lên. Thằng bé đã truy cập một trang web đen. Trên màn hình, một cặp trai gái cỡ tuổi nó đang quằn quại làm tình. Hèn gì, tối nào anh cũng thấy nó đóng chặt cửa. Nó còn treo tại cái nắm đấm cửa một lời khuyến cáo như ở hotel: “Xin vui lòng không quấy rầy!”.

Vò nát cái biển xấc xược ấy, anh kéo rầm cửa lại rồi bước ra phòng ngoài. Một hồi chuông điện thoại vang lên rền rĩ. Nhấc máy lên, anh thấy đầu dây bên kia là một giọng đàn ông khê nồng: “Ông có phải ông Quất không? Con trai ông đang ở chỗ tôi. Nói để ông biết, nó đang phê. Nó nợ tôi không dưới chục triệu. Khôn hồn, ông hãy mang tiền đến rồi rước nó về. Kẻo tôi dính vạ!”.

Cái điện thoại rơi xuống nền nhà vỡ toác. Anh đứng như chôn chân nơi phòng khách. Không lẽ nào, không lẽ nào thằng con trai mới mười sáu tuổi đầu của anh đã dính vào nghiện hút. Trời ơi! Nó đã dính vào cái thứ ấy thì cầm chắc là nó đã tự kết án tử hình. Những cánh hoa màu huyết dụ dưới tấm thảm màu hoàng yến của Thổ Nhĩ Kỳ bỗng lung lay, mờ ảo trong đôi mắt anh rồi biến thành những giọt máu. Anh rên lên khe khẽ: “Tôi sẽ đánh đổi mọi thứ để cứu nó. Ôi, nếu được vậy thì hạnh phúc biết chừng nào!”.

III. Sắp xếp xong mâm ngũ quả, chị bảo anh: “Anh cao, bày lên bàn thờ gia tiên giúp em”. Anh mỉm cười: “Mẹ nó thật chu đáo! Hai cụ chắc chắn thế nào cũng phù hộ”. Rồi bỗng anh trở nên bần thần: “Hồi còn sống, mẹ chỉ ao ước được ăn một khoanh giò nạc. Bây giờ nhà mình mọi thứ đã tàm tạm thì thầy mẹ chẳng còn”. Cứ mỗi lần Tết đến, sao anh thấy nhớ thầy mẹ đến thế. Thương các cụ quá mà chẳng làm thế nào được.

Chị bùi ngùi: “Em làm dâu được mười ba năm thì mẹ mất. Thêm ba năm nữa thì bố mất. Ngần ấy năm trời, đúng là chả năm nào các cụ được no đủ. Tết đến, có mua được vài cân thịt lợn thì dành hết cho cháu chắt. Một ít thì làm ruốc này. Một ít thì gói cân giò nạc để gửi cho thằng cháu đích tôn này. May lắm còn được ít xương, ít thịt bạc nhạc làm mấy món để ra Giêng đi cấy ăn dần. Gọi là nhà người ta có Tết thì nhà mình cũng có Tết. Các cụ khổ đến tận lúc về với tổ đường!”.

Nhìn thấy đôi mắt chị đã ầng ẫng lệ, anh ngắt lời: “Bây giờ sướng thật! Giò nạc chả ai thèm ăn. Chả nướng thì chê là khô, bã. Thích ăn mấy thứ vớ vẩn. Vậy mà những thức ấy cả đời mẹ ao ước”.

Anh quay sang chị: “Nhưng mà này, em thấy không, dù bây giờ thật đầy đủ nhưng mỗi lần Tết anh cứ thấy thiếu một điều gì hệ trọng lắm. Trước, mỗi lần sắp Tết, nói đến về quê là anh cả đêm không ngủ được. Rạo rực lắm. Cách đầu làng còn xa, anh đã tưởng tượng ra khuôn mặt của bố, của mẹ hạnh phúc đến mức nào. Nhất là năm nào đưa bọn trẻ về thì các cụ vui cực kỳ. Còn bây giờ thì bước vào tận trong nhà rồi vẫn thấy lạnh lẽo, trống trải vô cùng. Thế mới biết, vật chất đâu đã phải là tất cả!”.

Không trả lời anh, chị ngước nhìn lên di ảnh của bố, mẹ chồng. Một nỗi khát khao tự đáy lòng chị bỗng dâng đầy: “Bố mẹ ơi! Giá như bố mẹ vẫn còn sống đến bây giờ thì gia đình ta hạnh phúc biết chừng nào!”.

Xuân Mậu Tý - 2008 - Lã Thế Khanh

4 tin nhắn:

lmn nói...

@Một thời mộng mơ: và hãy nhớ mặt từng thằng một.

08:11 28 tháng 1, 2008
.:VŨ_NGUYÊN:. nói...

nhớ mặt để còn xử đẹp từng đứa hả anh trai

14:44 28 tháng 1, 2008
Một thời mộng mơ nói...

bóc tem

19:05 28 tháng 1, 2008
Một thời mộng mơ nói...

Biết ơn những người đã làm tổn thương bạn.
Vì họ giúp bạn rèn luyện ý chí.
Biết ơn những người đã lừa dối bạn
Biết ơn những người đã nói xấu về bạn
Vì họ giúp bạn rèn luyện nhân cách.
Biết ơn những người đã quất roi vào bạn.
Vì họ kích thích ý chí phấn đấu ở bạn
Biết ơn những người bỏ rơi bạn.
Vì họ rèn luyện cho bạn tính độc lập.
Biết ơn những người ngáng đường bạn.
Vì họ giúp cho đôi chân bạn mạnh hơn.
Biết ơn những người chỉ trích bạn.
Vì họ nhắc nhở cho bạn những nhược điểm.

19:06 28 tháng 1, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569