Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Mua sắm kiểu đàn bà

18/01/2008




Ở siêu thị, nàng sướng điên lên trước những chiếc đĩa pha lê trong veo, cái khoắng nước chanh, cái xúc gia vị... Nàng nhấc lên, đặt xuống, rồi thở dài đánh sượt: "Thôi, để bao giờ lấy chồng hẵng hay, thìa với chả dĩa".

Mang tiếng ở thủ đô, mang tiếng là dân thành phố, mang tiếng là trí thức trẻ nhưng nàng nói với bạn, chắc như đinh đóng cột: "Em chả vào dại siêu thị làm gì. Có mua bán gì đâu mà vào đó? Ba cái thứ bột giặt với kem đánh răng, cứ chạy ù ra đại lý đầu ngõ cho nhanh".

Siêu thị trong con mắt của nàng thực chỉ là chốn mua đồ "a lô xô" cho nhanh rồi về. Cứ nghĩ đến cái cảnh bịch lớn, bịch bé, lễ mễ tay mẹ tay con vác về nhà, rồi chất đống đến nửa năm dùng không hết, nàng đâm ngại.

Thế rồi một hôm, tâm thần sung sướng, nàng diện một cái áo màu xanh lá non, cái quần màu cam ủng, điệu bộ rất chi là phởn phơ, mồm miệng "rên rẩm" hát, câu nọ xọ câu kia: "Anh ơi, anh cứ mơ, nỗi yên lặng tựa mây khói bay, tình mình qua mau, chất chứa trong em từng đêm...". Rình đúng lúc này, em nàng rủ: "Đi siêu thị đi chị!".

"Siêu cái gì mà siêu?". Nàng đổ ào xô nước vào chậu quần áo vừa vò xà phòng làm bọt sùi lên thành từng đám.

"Đang có đồ khuyến mại rẻ lắm chị ạ". "Em ơi đừng nghe, họ lừa đấy, toàn bán hàng ế từ thủa nào". Em nàng cố thuyết phục: "Không, toàn đồ tử tế thôi. Này nhá, chị X mới mua cái đồng hồ, chạy ngon lành cành đào lắm, chả ầm ĩ gì mà có 15 nghìn đồng bọ thôi. Chị Y hôm trước mới rước về cái đĩa tây bày đồ ăn trông cũng hấp dẫn lắm mà chỉ có hơn hai chục. Anh Z..."

Xoẹt. Nàng ném toẹt cái quần bò vừa giũ vào chậu nước: "Mày lấy xe đi!".

Loẹt quẹt đi qua bãi gửi xe, đánh võng lòng vòng quanh cái sảnh tầng 1 để lên khu mua sắm trên tầng 2, chân cẳng nàng bắt đầu rã rời như cái áo coton đểu cứ chực bai ra từng khúc. Nàng nghĩ: "Lên đây thì mua sắm cái nỗi gì". Em nàng thì có vẻ hứng thú lắm. Nó lôi tuột nàng qua khu đồ ăn, mắt nhìn hau háu tất thảy mọi thứ như thể bé con trong khu vườn cổ tích, ước ao rằng "giá đây là nhà mình". Nàng chẹp miệng, ăn thì mấy đâu, toàn đồ bơ sữa, lại chả béo quay ra, rồi nàng hờ hững đi tiếp.

Nhưng nàng là giống đàn bà. Mà đã là đàn bà thì lúc nào cũng chỉ chực sướng điên lên khi đứng trước khu nồi niêu, xoong chảo với ước mơ biến nhà bếp thành vương quốc của riêng mình. Này thì những cái bát ăn cơm xinh xinh với hoa văn thật tinh tế, thanh nhã. Này thì những thìa chuyên dụng, cái múc canh, cái khoắng nước chanh, cái pha cà phê, cái xúc gia vị, cái múc bột cho em bé... Tất thảy làm đôi mắt nàng long lanh, rực sáng. Những cái đĩa pha lê trong veo, những cái hộp đựng đồ màu sắc dễ thương... gợi lên trong nàng những cảm giác thật ấm cúng, dễ chịu.

Và nàng nghĩ... Nàng nhấc lên. Đặt xuống. Nhắc lên. Đặt xuống... Cuối cùng thì nàng đành thở dài đánh sượt một cái: Thôi, để bao giờ lấy chồng hẵng hay, thìa với chả dĩa.

Trong cái khu mua sắm vuông dọc này, nhảng một chân sang phải, quay cái mặt sang trái là đã đập mặt vào một dãy đồ khác. Nàng và em lại lanh chanh chạy qua dãy hóa mỹ phẩm. Trong suy nghĩ của nàng đã định sẵn cả rồi, không mua mấy thứ đồ đó ở đây, vậy nên rẽ qua làm gì cho vướng tâm trí. Một bịch bột giặt 69 nghìn đồng giảm còn 63, treo cái biển to đoành giá hời mà xem ra chả hời là mấy vì chỉ cách nhau có 2 bắp ngô ngọt luộc.

Tuy nhiên, khi đứng trước cơ man nào là xanh xanh, tím tím, vàng vàng... và hương thơm dễ chịu, tinh thần của nàng trở nên thư thái lạ, chừng như lý trí của nàng đang tan ra. Nhắm mắt lại rồi khi mở mắt ra, tay chân như vô định, nàng đã với lấy một túi bột giặt 3 kg, tiện thể lấy thêm một túi nước xả 3 lít nữa. Em nàng cũng theo nàng, cùng 3 cân và 3 lít. Và chưa quên cơn ám ảnh về thực phẩm, nó lôi xềnh xệch nàng trở lại khu đồ ăn, vớ lấy vớ để 2 chục túi sữa, 2 hộp bánh ngọt, một lô bánh trái linh tinh...

Ôi, cái sự mua sắm của đàn bà!

Khi đứng xếp hàng chờ cô bé thu ngân làm việc, nàng thấy cơ man nào là các bà các chị đang lũ lượt xe đẩy đầy ắp đồ, cũng bánh trái, cũng bột giặt, xà bông, khăn, cốc... Lại có cả những cái bánh mỳ dài ngoằng, cái cởi trần, cái mặc áo nhưng vẫn lấp ló lớp vỏ vàng suộm, thơm giòn tưởng như làm cho vị giác có thể tan ra trong cơn thèm muốn bất ngờ. Nàng suýt với tay mua một cái thì cô em cản: "Ăn làm gì chị, cứng như đá ấy".

Đến lúc sắp đồ cho vào túi, nàng mới tá hỏa nhận ra mình sẽ phải "vận hành" hai quả tạ nặng hơn mười cân, tức là hơn 1/4 trọng lượng cơ thể, mà chung quy lại có gì đâu: Cũng chỉ bột giặt, nước xả, sữa và ít đồ ăn. Những thứ ấy, đầu đường, cuối phố, đâu đâu chẳng bán, cớ gì cứ lại phải vào siêu thị? Hai đầu gối nàng sụm xuống một góc 70 độ, và cái quần bò cạp trễ lại chỉ chực tụt làm nàng bực mình lắm.

Ôm khư khư một đống của ấy về nhà, hai chị em nàng ngã vật ra giường, chân tay rã rời, thở đứt hết cả hơi rồi cùng phá lên cười: Rõ là chở củi về rừng. Rút kinh nghiệm, lần sau cứ ra đại lý đầu ngõ thôi nhá.

Chusi's blog

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569