Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Thiếu gia…không tiền

08/01/2008




Trong những năm gần đây, một bộ phận giới trẻ ở Việt Nam bị ảnh hưởng mạnh lối sống hưởng thụ từ những trào lưu văn hóa mới, sống gấp gáp, ăn chơi, hưởng thụ, đua đòi. Và Internet cũng là một sàn diễn luôn bận rộn của giới trẻ thời đại @.

Chưa lúc nào ở Việt Nam lại hình thành nhiều đến thế những diễn đàn Internet (forum) mà thành viên trong đó tham gia chủ yếu trưng ra những bài viết, bức ảnh, đoạn phim biểu dương thành tích, đe nẹt lẫn nhau thể hiện các kiểu ăn chơi sành sỏi, lọc lõi.

Đó là xã hội "ảo" và đằng sau nó lại là những con người của một thế giới thực đang mỏi mòn bon chen, lừa lọc và cả chui lủi để đạt cho được những điều phù phiếm xa hoa đó. Đơn giản, họ muốn thể hiện đẳng cấp với kiểu chơi không giống ai như những thiếu gia lắm tiền, nhiều của mà nền tảng lại trên những điều hoàn toàn trái ngược.

Dân chơi tại Hà Nội thì coi việc đi thuê mướn để "làm quý tộc" là kém "văn minh" nên vì vậy họ có cách "bon chen guốc giày xe pháo" khác lạ cũng như mạo hiểm hơn.

Câu chuyện bắt đầu từ cậu bé hàng xóm với tôi, là con trai độc nhất đang ở độ tuổi đôi mươi, không công ăn việc làm, học hành dang dở, sống cùng gia đình tại một căn hộ nhỏ trong ngõ thành phần hầu hết là cán bộ Nhà nước, kinh tế không mấy dư dả.

Cách đây vài tháng khi thấy gia đình rục rịch có ý định bán nhà, cậu ta đòi hỏi cha mẹ vay tiền trước để mua bằng được cho cậu một chiếc xe máy tay ga giá trị lên tới gần cả trăm triệu, tất nhiên sự đòi hỏi quá đáng đó nhận được sự từ chối nghiêm khắc.

Bi kịch bắt đầu xảy ra ngay ngày hôm sau. Tú, tên cậu hàng xóm nhà tôi, bỏ nhà ra đi mang theo chiếc xe Dream cũ của gia đình biệt tăm vài tuần. Một cách "đấu tranh đòi hỏi quyền lợi" rất bài bản và phổ biến của giới trẻ được nuông chiều.

Trong vài tuần đi giang hồ đó, nó sống lêu lổng ăn chơi cùng chúng bạn đồng lứa vạ vật ở các khách sạn, vũ trường, quán bar... tiền ở đâu không ai biết. Đôi lần tôi gặp nó ngoài đường, đi xe máy xịn, nức mùi nước hoa vỗ vai thằng đáng tuổi chú nó là tôi bồm bộp, cười ha hả, cố tình móc ra hết điện thoại đến những thứ phụ trang đắt tiền như để khoe khoang.

Quây quanh nó giờ đây trong quán cafe sang trọng là vài cô gái trẻ tuổi, trắng bóc, thơm ngào ngạt, nói cười chuyện tục tĩu giả lả, ngả ngốn, khó nhận biết được ai là ai, rặt một kiểu sành sỏi chuyện đời. Tú hồ hởi kể như trẻ con, nó bán xe cũ của bố đi đánh bạc, "Cô thương" cho thắng đậm.

Có chút vốn lận lưng, nó đi xe xịn mua trả góp, nó hưởng những trận say túy lúy bên rượu Tây sóng sánh tràn ly ở quán bar này bar nọ, xài ma túy, tối ngủ khách sạn mỗi ngày một cô. Ôi chao, tôi ngồi ngắm nhìn nó, ngắm nghía những đứa bạn kính cẩn trọng vọng nó, nó nói, nó cười và rải cả đống tiền ra ghế chốn đông người cho đỡ cộm mông như con trai một đại gia làm ăn thành đạt.

Những điều can ngăn của tôi biến thành trò cười lố bịch cho đám bạn của Tú. Nó đã khác, nó có vẻ bề ngoài của một gã trai trọc phú trẻ tuổi nhưng nó chưa lường được tất cả. Và tôi cũng không phải chờ quá lâu, hơn một tháng sau Tú đã về nhà với một bộ dạng hoàn toàn mới.

Không xe, từ bộ mặt đến dáng dấp cun cút, tóc nhuộm đủ màu chỗ dài chỗ ngắn, riêng quần áo luộm thuộm tỷ lệ với những ngày dài chui lủi. Kèm theo sau là một lũ "đầu bươu trán khỉ" hàng ngày phóng ào tới đe nẹt đòi nợ huyên náo như cái chợ.

Tôi còn nhớ có lần đám chủ nợ tới chửi bới moi móc xa xả vào mặt bố mẹ Tú làm tôi cũng thấy trong mình sôi máu. Có những thằng muốn nhảy xổ ngay vào nhà giơ lên những thanh sắt tròn dài mà như muốn phang cho nó mấy cái đến vỡ đầu sứt trán thì thôi.

Nó ngồi im một góc mặt sợ hãi, sợ hãi quá đi mất, mỗi một lần cái thanh sắt trong tay gã giang hồ ngoài cửa giơ lên, nó cũng giơ tay lên như muốn đỡ, kinh hãi, ngơ ngẩn như kẻ mất hồn đã bị thương thực sự. Rồi thì cuối cùng nhà Tú cũng đã được bán vội vàng để trả nợ số tiền tương đương nửa giá trị căn nhà mà nó đã vay, đã mượn để ăn chơi, để làm thiếu gia, để mua xe máy xịn của người đời.

Ngay tại Hà Nội, hình thành cả những con phố kín đặc cửa hiệu cầm đồ hàng ngày mọc ra nhan nhản giúp cho các cô, các cậu có thể dễ bề tạt ào vào chộp giật vài ba triệu đồng đánh con đề hay đi lấy le, đi thác loạn.

Khách hàng phần lớn là những cô cậu muốn làm thiếu gia "ngắn hạn" nhưng chưa đủ điều kiện, những ả cave lên đời, dân cờ bạc cần "bóng sáng" tránh bị đòi nợ... đủ cả, rộn rịp ra vào để rồi vật vã tranh nhau ký tên lên những mảnh giấy nợ trói nghiến cuộc sống tự do chưa lấp lánh.

"Ca khó" ở đây là những trường hợp không đủ tư cách pháp nhân, điều kiện để vay, mua những đồ vật chất giá trị cao từ những nguồn vay như ngân hàng hay của ai đó đủ tin tưởng. Thế nên những dịch vụ cho thuê tài chính thủ tục mềm mại dễ dàng giúp những "thiếu gia không tiền" có điều kiện được ngồi lên chiếc xe mơ ước… có thời hạn.

Nói rằng có thời hạn, thậm chí rất ngắn bởi khoản vay lãi suất lên tới 8-10% của số tiền lên tới cả trăm triệu hay nhiều hơn nữa. Các chàng trai, cô gái lấy nghiệp ăn chơi làm chủ đạo thật khó xoay xở được đúng hẹn đáo hạn nợ.

"Cái khó bó cái khôn", cuộc chơi tiếp tục xoay vần để trả nợ với đủ hình thức vá víu, vay mượn, gỡ gạc bằng cờ bạc, bốc bát họ… chỉ để làm thiếu gia tỏa sáng trong lòng bè bạn, lòe bịp thiên hạ với khoảng thời gian ngắn như đời con thiêu thân.

Những tấm ảnh cô, cậu sành điệu trễ nải xách túi giấy shopping căng phồng in trắng toát nhãn hiệu nổi tiếng Gucci, D&G… đua nhau được đưa lên nhan nhản các diễn đàn Internet như galworld.com, yahuclub... Đặc trưng nhất có lẽ là những tấm hình "câu lạc bộ" trai trẻ thế hệ mới tóc vuốt gel dựng ngược ngồi chảnh vẻ chân ghếch lên chiếc xe LX, SH bóng lộn, hay phía sau vô lăng những chiếc xe hơi hào nhoáng…mang tên người khác miệt mài tỏa sáng chen lấn nhau để thể hiện cái tôi sành điệu.

Những cách "biểu diễn" trên mạng, ngoài đời của giới trẻ như thứ bùa mê kéo chân các "anh tài" thi nhau "xuống đường thể hiện", gồng gánh, quay quắt gia đình những khoản tiền mà cha mẹ họ ki cóp cả đời. Tại Hà Nội nổi lên những cái tên như "Anh em nhà Q." ga Trần Quý Cáp, "T. đen", "L. đen" chợ Trời, "L. tứ"... chuyên bán trả góp các loại xe sang cho dân chơi.

Nổi tiếng hơn cả có lẽ là "L. tứ", từ một chân lon ton làm thuê cho hiệu cầm đồ nhỏ sống cheo leo trên căn gác sát bờ kênh. Sau vài năm tích cóp kinh nghiệm "chăn dũng sĩ diệt gia đình" giờ đã có cửa hàng riêng, xây nhà lầu chình ình mặt phố.

Hắn thuộc dạng đông khách nhất bởi thủ tục cho vay rất dễ dàng thế nhưng sự khôn ngoan lọc lõi đến từng con chữ trên giấy nợ ràng buộc những con thiêu thân chặt như sợi dây treo cổ.

Phần lớn sau cuộc chơi ngắn ngủi thì các thiếu gia đều mất trắng tài sản như trường hợp trên bởi sự trói buộc "rừng rú" trên những mảnh giấy nợ. Tất cả xe bán trả góp cho dân chơi đều núp dưới hình thức cho mượn xe, khi con nợ không có khả năng chi trả thì chỉ dăm ngày cả xe lẫn tiền đã trả trước theo chân lũ "đầu trâu mặt ngựa" quay về với chủ nợ là chuyện rất đỗi bình thường.

Mỗi ngày khi trời chiều nhập nhoạng cũng là lúc cả trăm người tụ tập quanh nơi quay kết quả xổ số, xin đừng hiểu rằng ngành này đang ăn nên làm ra mang lại lợi ích cho xã hội.

Đại đa số là tay chơi lô đề và các thành phần liên quan, trong đó không ít những gương mặt non choẹt ăn mặc sành điệu chầu chực, hi vọng và kiên nhẫn đợi đến vòng quay kết quả cuối cùng để rồi gào thét hay thảng thốt... với số tiền được thua.

Cờ bạc dưới hình thức lô đề là một trong những cửa kiếm chác "sáng sủa" của Tú và đám bạn của nó. Tôi nhớ có lần nó khoe thành tích "ăn lô gấp thếp" cả trăm triệu nhưng cũng lại thua tha những ngày khác bê bết. Nó kể trong đám bạn nó có một gã bạn bản lĩnh hơn cả, chuyên đi cá bóng đá nợ để lấy tiền đánh lô đề và ăn chơi.

Một trận cá độ đá bóng hắn độ cả hai cửa, kết quả thắng thua như thế nào hắn cũng chỉ lỗ chút đỉnh tiền "phế", hắn lấy tiền mặt của nhà thua nhưng không trả hết cho nhà thắng mà giữ lại một khoản kha khá làm vốn "rán cửa khác".

Cứ như vậy, hắn, thiếu gia tuổi trẻ bóng lúc nào cũng sáng như trăng rằm, tiêu xài như đại gia bằng thứ tiền bẩn nợ nần ngập ngụa. Và sự đời ít khi đơn giản, trò chơi "đốt nhà hai đầu" của hắn phá sản với khoản nợ lên tới vài trăm triệu cùng với những trận đòn giang hồ thừa sống thiếu chết.

Tú miêu tả gã đó bằng thứ ngôn ngữ lóng "xăng pha mi" có nghĩa là không gia đình nên chung kết của cuộc chơi giờ đây là cái án tù đầu đủ tội danh, chắc chắn khoảng thời gian trả giá này dài và khắc khoải gấp nhiều nhiều lần cái số ngày hắn tỏa sáng lóng lánh với đám bạn "hạt muối chia đôi, cân đường ăn cả" ngày nào.

Thật khó tưởng tượng được những con số tiền triệu, trăm triệu... lại dễ dàng bị ném vào những cuộc chơi đầy nghiệt ngã và định mệnh đó chỉ để làm dáng hay khẳng định mình của giới trẻ.

Có thể nói, đây là một tệ nạn, tình trạng rất phổ biến của một bộ phận tuổi trẻ đua đòi, lười lao động, sống gấp, hưởng thụ. Kéo theo những thói chơi "bán trời không văn tự" là đủ loại tệ nạn xã hội như cờ bạc, ma túy, lừa đảo ảnh hưởng trực tiếp đến chính bản thân, gia đình họ nói riêng và xã hội nói chung.

Đồng tiền thật khó kiếm nhưng tiêu xài nó ra sao còn khó hơn. Những cuộc chơi thể hiện mình bằng đồng tiền xương máu của cha mẹ, bằng đồng tiền kiếm chác được từ cờ bạc đỏ đen, lừa lọc, có thể nói rằng đó là những đồng tiền bẩn, đồng tiền đầy tội lỗi và chính nó đang giết chết tương lai của chính họ.

Nhật Trung

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569