Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Báu vật của đời - Chương 6 - 2

15/02/2008

2
Sau khi trở về nhà, Kim Đồng bị một trận ốm thập tử nhất sinh. Đầu tiên là chân tay rời rã, các khớp đau buốt, sau đó là miệng nôn trôn tháo, toàn một thứ bầy nhầy như ruột cá, thối nồng nặc.
Mẹ tiêu hết số tiền dành dụm trong mười mấy năm nhặt phế liệu ve chai, mời hầu hết các thầy thuốc vùng Cao Mật, nào là tiêm, nào là thuốc gói, nhưng bệnh không hề thuyên giảm. Một hôm, giữa tháng Tám, Kim Đồng cầm tay mẹ nói:
- Mẹ ơi, cả đời con đã làm khổ mẹ, bây giờ thì tốt rồi, con sắp chết rồi, mẹ chịu tội thế là đủ rồi!...
Bà Lỗ nắm chặt tay con trai, nói to:
- Kim Đồng, không được nói gở! Con đâu đã già! Mẹ đã hỏng mất một mắt mà vẫn còn nhìn thấy những ngày sung sướng sắp tới, ánh nắng chan hòa, hoa thơm sực nức! Phải vượt lên con ạ! Bà nói cứng như vậy, nhưng nước mắt thì rơi thánh thót xuống bàn tay gầy guộc to bè của con.
- Mẹ, chỉ nói hay nói tốt cũng không ích gì! - Kim Đồng nói - Vừa nãy con gặp lại cô ấy. Cô ấy dùng lá cao dán lên vết đạn ở thái dương, tay cầm tờ giấy hồng điều ghi tên cô ấy và tên con, nói rằng đã làm xong giấy đăng ký kết hôn đợi con cùng đi là xong
- Con gái ơi! - Mẹ nước mắt lưng tròng, ngẩng mặt lên trời khấn vái - Con chết thê thảm quá, mẹ biết! Từ lâu mẹ đã coi con như con đẻ của mẹ. Vì con mà Kim Đồng đi tù mười lăm năm. Con ơi, nó không nợ nần gì con nữa, con hãy mở đức hiếu sinh mà tha cho nó để bà già góa bụa này có chỗ nương tựa. Con ơi, con là người thấu tình đạt lý người xưa đã nói, sống chết chia hai ngả, ai đi đường của người ấy, con hãy tha cho nó con ơi, bà già mù này xin con!...
Trong khi mẹ khấn vái, Kim Đồng qua cửa sổ trông thấy thân hình lõa thể của Long Thanh Bình, cặp vú thép phủ đầy gỉ xanh. Cô ta dạng chân một cách lẳng lơ, chỗ bẹn mọc đầy những cây nấm màu trắng, nhìn kỹ thì lại không phải là nấm, mà là một lũ trẻ con ôm nhau, những vật tròn tròn nhẵn nhụi tưởng là mũ nấm, chính là đầu trẻ con. Đầu tuy nhỏ xíu, nhưng các giác quan đầy đủ tóc vàng mềm mại, mũi cao mắt xanh, vành tai mỏng tròn trĩnh, giống vỏ đậu tróc ra sau khi ngâm nước.
Bọn trẻ đồng thanh gọi anh, tiếng nhỏ nhưng nghe rất rõ: Cha ơi cha, cha ơi! Anh hốt hoảng nhắm tịt mắt. Bọn trẻ ùa ra, chạy lung tung khắp giường, cuối cùng tất cả trèo lên người anh, lên mặt anh, đứa kéo tai, đứa béo mũi, đứa lộn mi mắt anh ra. Chúng vừa nghịch ngợm vừa gọi tên anh. Mặc dù mắt nhắm nhưng anh vẫn trông thấy rất rõ Long Thanh Bình đang lấy giấy ráp đánh gỉ trên vú, lớp gỉ làm rách cả giấy nhám, tiếng cọ xát nghe rợn người, bụi gỉ rơi đầy trên đùi cô, hai núm vú, cả hai bầu vú chuyển sang màu trắng ngà cô nhìn anh bằng cặp mắt buồn rầu, trách móc, tay vẫn đánh gỉ hên tục. Dần dà, cặp vú sáng bóng như chi tiết kim loại mới tiện xong, phản quang lấp lánh. ánh sáng tập trung ở hai núm vú rọi thẳng vào tim Kim Đồng. Anh kêu lên một tiếng rồi ngất đi.
Khi tỉnh lại, anh trông thấy một cây nến đang cháy trên bậu cửa sổ, trên tường còn treo cây đèn dầu. Trong ánh sáng leo lét, anh nhìn thấy khuôn mặt buồn rầu của Hàn Vẹt từ từ cúi xuống:
- Cậu ơi cậu, sao cậu đến nông nỗi này?
Tiếng nói của Hàn Vẹt như từ nơi xa vọng tới. Anh định nói câu gì đó nhưng môi cứng nhắc, không cử động được. Hơi chói mắt vì ngọn nến, anh mệt mỏi nhắm mắt lại.
- Cháu đảm bảo là cậu không thể chết được - Hàn Vẹt nói - Gần đây cháu có nghiên cứu sách xem tướng, cậu là có tướng đại phú đại quí, sống lâu trăm tuổi!
Mẹ nói:
- Vẹt này, cả đời ngoại chưa cầu xin ai, giờ thì phải nhờ cháu giúp!
- Kìa ngoại, ngoại nói vậy có khác gì chửi cháu?
- Hàn Vẹt này, cháu quen nhiều, kiếm cái xe đưa cậu lên bệnh viện đi!
- Ngoại, chẳng cần đi đâu hết, ta ở đây là cấp địa khu * (* Đơn vị hành chính, dưới tỉnh trên huyện), bác sĩ ở đây còn giỏi hơn bác sĩ của bệnh viện huyện. Bác sĩ Lãnh đã khám thì không cần đi đâu nữa. Bác sĩ Lãnh là cao thủ của bệnh viện Hiệp Hòa, từng xuất dương ăn cơm Tây, ông ấy bảo không chữa được là không chữa được?
Mẹ thất vọng, nói:
- Vẹt này, đừng có ở đấy mà bẻm mép nữa! Về nhà đi kẻo muộn, vợ cháu lại cho cháu một trận.
- Thế nào cũng có ngày cháu thoát khỏi gông xiềng, ngoại cứ đợi mà xem! Chỗ này hai mươi đồng, ngoại cầm lấy xem cậu thích ăn gì thì mua cho cậu!
- Cháu cầm lấy tiền!- Kim Đồng nghe mẹ nói: - Về đi, cậu mày không muốn ăn gì cả?
- Cậu không ăn thì còn ngoại. Ngoại vất vả nuôi cháu khôn lớn. Hồi đó, về chính trị thì bị chèn ép, về kinh tế thì không một xu dính túi, cậu bị bắt đi rồi, ngoại cõng cháu đi ăn mày, đi khắp một vạn tám nghìn hộ vùng Cao Mật. Cứ nghĩ đến chuyện đó là cháu lại đau xé ruột, nước mắt đầm đìa? Chúng ta khi đó là phó thường dân, nếu không, đời nào cháu lại lấy con vợ chết tiệt ấy, phải không ngoại? Có điều, cuộc sống tội nợ sẽ qua đi rất nhanh. Đơn xin vay vốn xây dựng Trung tâm nuôi chim Phương Đông của cháu đã được thị trưởng ký duyệt. Ngoại ơi, chuyện này là xong, may mà có cô em Lỗ Thắng Lợi, cô ấy bây giờ hơi bị nể đấy, là Giám đốc Ngân hàng Công thương thành phố Đại Lan, tuổi trẻ năng động, nói một là một hai là hai, chắc như đinh đóng cột. ừ nhỉ, sao cháu quên bẵng cô ta nhỉ? Ngoại đùng lo, để cháu đi tìm cô ấy. Bệnh của cậu, cô ấy không giúp thì ai giúp? Cô ấy là cháu, lại được ngoại nuôi nấng từ nhỏ. Để cháu đi tìm cô ấy. Cô ấy sống trên tài mọi người? Đi đâu thì ngồi xe con, ăn uống thì, hai chân là chim câu, bốn chân là ba ba, tám chân là cua bể, mình cong là tôm, gai mọc đầy mình là hải sâm, có nọc độc là rết rừng, không nọc độc là trứng cá sấu. Thịt gà thịt vịt, thịt chó thịt heo đã bị cô ấy loại bỏ từ lâu. Cổ đeo dây chuyền vàng, nói bậy một tí, to như xích chó; ngón tay đeo nhẫn bạch kim gắn hạt xoàn, cổ tay đeo vòng ngọc, mắt đeo kính gọng vàng, mặc thời trang Pari, xịt nước hoa Pari, cái nước hoa ấy đã ngửi một lần thì suốt đời không thể quên...
- Vẹt, cầm lấy tiền? Đi đi! - Mẹ cắt ngang lời Hàn Vẹt, nói - Cháu cũng không cần đi tìm nó. Nhà Thượng Quan không có cái diễm phúc là thân thích của con người cao quí đó!
- Ngoại ơi, như vậy là ngoại không đúng rồi! - Hàn Vẹt nói - Cháu dùng xe loại xoàng cũng có thể đưa cậu đến bệnh viện, nhưng ngoại nên biết, thời buổi bây giờ, mọi chuyện đều ở mối quan hệ, người bệnh cháu đưa vào so với ngươi bệnh cô ấy đưa vào, khác nhau nhiều lắm!
- Ngày xưa cũng vậy thôi - mẹ nói - Chuyện chạy chữa của cậu mày đành vậy thôi, sống chết có số, số nó không chết, gì thì gì cũng sống; nếu mệnh yểu thì Hoa Đà, Biển Thước sống lại cũng không cứu nổi nó. Cháu đi đi, đừng làm ngoại rầu ruột?
Hàn Vẹt còn định lải nhải nữa, mẹ tông đầu gậy xuống đất, nói:
- Vẹt này, cháu làm ơn cầm lấy tiền, đi ngay cho ngoại nhờ!
Hàn Vẹt đi rồi, Kim Đồng mơ màng nghe thấy tiếng mẹ gào khóc. Gió đêm xào xạc trong những bụi cỏ trên tháp. Sau đó anh nghe thấy mẹ lịch kịch nhóm lửa, rồi lát sau, mùi thuốc bắc xộc vào mũi. Anh cảm thấy trong đầu có một khe hở, mùi thuốc lọt vào khe hở đó như sợi chỉ. Ôi, đó chính là mùi thơm của cỏ tranh, mùi hắc của ngải cứu, mùi chua của lá cây-sống-đời, mùi mặn của bồ công anh, còn mùi cay thì hình như là của cây thương nhĩ, mùi biển sức, mùi bán hạ, mùi vỏ cây dâu, mùi mẫu đơn bì và mùi hạt đào bao tử....
Mẹ hái gần như toàn bộ những cây làm thuốc có ở vùng Cao Mật, cho tất cả vào nồi mà sắc. Cái mùi hỗn hợp ấy len lỏi như con thủy long tẩy rửa những cặn bã bám trong đầu anh, dòng suy nghĩ của anh dần dần hé mở. Anh nghĩ tới cánh đồng bên ngoài cửa sổ phủ một lớp dày cỏ xanh, tô điểm bằng hằng hà sa số những bông hoa dại và những con tiên hạc đi lại khoan thai trong đầm lầy. Một bụi hoa cúc vàng dụ dỗ những con ong mật chân dính đầy phấn hoa, bay tới. Anh nghe thấy tiếng thở trầm trầm của đất và tiếng rơi của hạt tách ra từ những quả chín.
Mẹ bê chậu nước thuốc, lau chùi cơ thể anh bằng một nắm bông. Anh ngượng. Mẹ nói:
- Con ơi, con có sống đến một nghìn tuổi thì vẫn là con của mẹ!...
Mẹ lau ngươi anh khắp lượt, ngay cả chỗ bẹn cũng cọ rửa sạch sẽ. Gió đêm lùa vào phòng, mùi thảo được càng đượm. Anh cảm thấy chưa bao giờ khoan khoái đến thế, sạch sẽ đến thế! Lúc này anh nghe thấy những tiếng u u như núc nở, như than vãn phát ra từ bức tường vỏ chai, có đến mấy vạn chiếc, phía sau nhà. Những âm thanh trầm bổng, biến ảo khôn lường ấy khiến anh chảy nước mắt. Anh nghĩ tới tổ tiên khi mới đứng thẳng làm người dùng gậy gộc tấn công thú dữ mà trong lòng trào lên niềm cảm phục. Anh nghĩ tới bầu trời đầy sao bên ngoài, những tinh cầu quay quanh ban thân và bay theo quĩ đạo dể hình thành những xoáy ốc sáng rực, không biết đâu là tận cùng trên bầu trời. Anh nghe thấy tiếng vận hành khoan thai của sao Mộc, tiếng trầm đục của sao Thổ, tiếng hát tuổi vui của sao Thủy, tiếng xào xạc êm êm của sao Hỏa và tiếng sắc nhọn chói tai của sao Kim. Những âm thanh chuyển động của năm hành tinh hòa quyện với tiếng hu hu trước gió của hàng vạn cái chai, khiến anh lặng lẽ đi vào giấc ngủ, lần đầu tiên anh ngủ một mạch đến sáng bạch, không bị những cơn ác mộng đánh thức nửa chừng.
Sáng sớm hôm sau, khi mở mắt ra cũng là lúc anh ngửi thấy mùi sữa tươi, nhưng rất khác mùi sữa của mẹ và sữa dê mà anh đã quen. Khi anh phán đoán cái mùi ấy vì đâu mà có, một cảm giác tràn ngập trong anh, cái cảm giác khi anh là công tử Tuyết sờ vú cầu phúc cho phụ nữ. Cái vú cuối cùng của ngày hôm đó khiến anh nhớ mãi là vú của mụ Kim, chủ hiệu dầu ăn. Vậy là anh hiểu, cái mà anh mong đợi chính là chiếc vú duy nhất của mụ Kim và dòng sữa tràn trề của nó. Anh nhẩm tính, kể từ chợ phiên Công tử Tuyết cuối cùng, cách đây vừa chăn ba mươi năm, cô Kim khi đó vì muốn xuống thành phần, phải hạ mình lấy Kim-mắt-vuông, tính sơ sơ, chí ít mụ cũng đã trên năm mươi. Người phụ nữ đến tuổi này thì vú đã mướp, giữ sao được tròn trĩnh, nhiều sữa? Anh thất vọng cảm thấy mình tự đánh lừa mình.
Mẹ thấy anh tỉnh táo hẳn ra thì rất mừng, bà nói:
- Con thích ăn gì để mẹ làm. Mẹ đã mượn được tiền của cô Kim, vài hôm nữa, cô ấy sẽ cho xe đến chở số chai thủy tinh sau nhà để trừ nợ!
- Chị Kim...- Kim Đồng tim đập loạn xạ, hỏi - khỏe không mẹ?
Mẹ nhìn anh bằng con mắt trái còn lại, băn khoăn trước thái độ phấp phỏng của con trai. Bà thở dài tỏ vẻ bất lực:
- Bây giờ cô ấy trở thành Vua phế liệu của cả vùng dọc ngang hàng trăm dặm, trong nhà có ô tô, thuê mướn năm chục công nhân đùn nhựa. Tiền nhiều, có điều chồng cô ấy chẳng chịu làm gì cả, cô ấy thì tai tiếng!... Mẹ bất đắc dĩ mới phải nhờ vả. Cô ấy quá vô tư, ai đời đã năm mươi tuổi đầu mà ma xui quỉ khiến thế nào lại đẻ thêm thằng con trai...
Kim Đồng như bị một cái tát vào mặt, anh ngồi nhỏm dậy. Trong khoảnh khắc, anh cảm thấy mình nhìn rõ khuôn mặt đầy đặn, nhân từ của Thượng đế. Cảm giác không đánh lừa mình, anh sung sướng nghĩ thầm và cảm thấy rất rõ mụ Kim đang ưỡn ngực bước nhanh về phía ngôi nhà anh đang nằm. Hình ảnh Long Thanh Bình với cặp vú han gỉ, giận dỗi lùi dần ra xa rồi mất hút. Anh ngượng nhưng thắng thắn bảo mẹ:
- Mẹ, khi chị ấy đến, mẹ lánh đi một lát được không?
Mẹ ngớ người, trả lời dứt khoát:
- Con ơi, con vừa chật đất trở về, chuyện gì mẹ cũng theo ý con. Mẹ đi ngay đây!
Anh thấp thỏm nằm xuống giường và lập tức chìm đắm trong cái mùi vị đầy sức sống ấy, cái mùi không phải từ đâu đưa đến, mà từ trong chiều sâu ký ức của anh. Anh nhắm mắt lại là trông thấy khuôn mặt đã đẫy ra nhưng chưa mất đi vẻ mịn màng của chị, đôi mắt vẫn đen láy như ngày nào, đưa dẩy tình tú, hớp lấy hồn phách người đàn ông. Chị đi khá nhanh, gần như chạy, bầu vú mà năm tháng không lưu lại được vết tích gì trên đó, nhảy tung tung sau lần vải hoa. Núm vú hồng hồng nhô cao, sữa chảy dầm dề do cọ xát, ướt đẫm một mảng trước ngực bằng cái đĩa. Dần dà, yếu tố tinh thần dâng lên trong anh và yếu tố vật chất tràn ra từ bầu vú của mụ Kim nhích lại gần nhau và cuối cùng nhập làm một, y hệt đôi bướm màu trong mùa giao phối. Anh mơ mắt đã thấy mụ Kim đứng bên giương, giống hệt như anh tưởng tượng về chị.
- Người anh em - chị cúi xuống, cầm lấy cánh tay gầy như que củi của anh, nước mắt chạy quanh, giọng thương cảm - Người anh em của tôi, đến nông nỗi này ư. Trái tim anh như tan ra trước tình cảm ấm áp của ngươi phụ nữ. Như con chó con chưa mở mắt, anh dướn người lên, giơ cặp môi nóng bỏng đón dưới ngực chị. Không chút do dự, chị vén áo để bầu vú đầy sữa, màu vàng mật như dưa Ha-mi, thả xuống trước mặt anh. Miệng anh tìm núm vú, núm vú tìm miệng anh. Khi anh run rẩy ngậm được nó, nó cũng lẩy bẩy thả được vào miệng anh, hai người run bắn như bị bỏng, thốt ra những tiếng rên rỉ. Anh cảm thấy hàng chục tia sữa mảnh mai nhưng mạnh mẽ, tia thẳng vào miệng rồi dồn lại thành một dòng nóng hổi, ngọt lịm trong họng, chảy vào khoang dạ dày thường xuyên nôn ra mật xanh mật vàng của anh. Đồng thời chị cũng cảm thấy niềm si mê dồn nén mấy chục năm với người đàn ông đẹp trai, cũng liên tục tràn ra như dòng sữa. Cả hai đều khóc.
Anh uống cạn bầu sữa, và như trẻ nhỏ, anh đi vào giấc ngủ ngon lành, miệng vẫn ngậm đầu vú. Chị dịu dàng vuốt mặt anh khẽ kéo núm vú. Miệng anh chúm chím, màu hồng đã phảng phất trên khuôn mặt vàng bủng.
Chị Kim trông thấy bà Lỗ nét mặt đau đớn đang nhìn chị. Qua nét mặt dầu dãi nắng mưa của bà, chị không nhìn thấy vẻ trách móc và ganh tị, mà là sự trách móc sâu sắc với bản thân bà và sự cảm kích vô hạn. Chị Kim kéo vạt áo xuống giọng dứt khoát: Bác ơi, đây là cháu tự nguyện, cũng là khát vọng của cháu trong đời. Cháu và anh ấy có duyên phận với nhau từ kiếp trước?
Bà Lỗ nói:
- Chị nó này, đã có nghiệp tiền duyên thì tôi không nói lời cảm ơn nữa?
Chị Kim lấy ra một nắm tiền, nói:
- Bác ơi, hôm nọ tính sai, bấy nhiêu chai không chỉ chừng ấy tiền!
Bà Lỗ nói:
- Chị nó này, chỉ sợ anh ấy biết lại không vui!
Chị Kim nói:
- Anh ta chỉ cần có rượu, ngoài ra không cần gì hết! Bác ơi, thời gian này cháu bận, mỗi ngày chỉ đến được một lần, những lúc vắng cháu, bác nấu chút gì loang loãng cho anh ấy ăn!
Được Kim-Một-Vú chăm sóc, sức khỏe Kim Đồng hồi phục rất nhanh. Như rắn lột xác, lớp da cũ của anh tróc hết, một lớp da mới mọc ra, hồng hào và trẻ trung. Liên tiếp trong hai tháng anh không ăn một hạt cơm, hoàn toàn sống bằng sữa của Kim-Một-Vú, mặc dù anh luôn trong tình trạng thèm ăn. Cứ nghĩ đến phải ăn lương thục là mặt mày anh tối sầm và dạ dày quặn lên từng cơn. Mẹ vừa thở phào mừng anh qua khỏi căn bệnh chết người, nay lại bắt đầu lo. Mỗi buổi chiều, anh lại ra chỗ bức tường bằng ve chai rên rỉ trong gió, ngóng về phía con đường mòn mà đầu đằng kia là thành phố mới trỗi dậy, sốt ruột như con mong mẹ về chợ, như tình nhân trong buổi hẹn hò, đến là khổ!
Một bận, anh đợi từ sáng sớm đến tối mịt vẫn không thấy bóng dáng chị Kim. Chân mỏi nhừ, mắt nhòa đi, anh ngồi xuống tựa lưng vào bức tường ve chai. Làn gió tây bắc nhè nhẹ thổi vào các miệng chai to nhỏ khác nhau phát ra bản nhạc não nùng, sự tuyệt vọng đè chặt trái tim, anh bất giác trào nước mắt. Mẹ chống gậy đứng trong sương chiều dày đặc, nhìn anh bằng ánh mắt khinh miệt. Mẹ không nói gì, chỉ đứng nhìn một lúc rồi gõ đầu gậy xuống đất thật mạnh đi vào nhà.
Sáng hôm sau, Kim Đồng kiếm một chiếc liềm, một cái sọt, đi ra chỗ con mương. Trong bữa ăn sáng, anh nhắm mắt nhắm mũi gần như nuốt chửng hai củ khoai luộc bây giờ bụng anh nhâm nhẩm đau, cổ họng có mùi chưa. Anh cố giữ cho khỏi nôn, hít thật mạnh mùi cỏ bạc hà. Anh nhớ ra hợp tác xã cung tiêu thu mua cỏ bạc hà. Anh bán cỏ bạc hà cho họ không chỉ kiếm thêm vài đồng chi dùng, mà còn để quên đi mềm si mê bầu sữa của Kim-Một-Vú. Bạc hà mọc từ ta luy xuống tận lòng mương, bầu không khí mát mẻ khiến anh khoan khoái, mắt hình như nhìn rõ hơn. Anh cố ý hít thở thật sâu để mùi bạc hà tràn đầy hai lá phổi, rồi bắt đầu cắt. Mười lăm năm ở nông trường lao cải, anh nắm được kỹ thuật cắt cỏ, vì vậy chỉ một thoáng từng đám cây bạc hà đổ rạp xếp hàng sau lưng anh.
Anh phát hiện một cái hang to bằng miệng bát bên bờ mương. Thoạt đầu, anh giật thót, nhưng ngay sau đó anh mừng quýnh lên, đoán rằng đây là hang thỏ. Anh rất muốn bắt được một con thỏ để bồi dưỡng cho mẹ. Anh luồn cán liềm vào nghe thấy có tiếng lục cục thì biết rằng trong hang có thỏ. Thế là anh kề lưỡi liềm vào miệng hang. Con thỏ từ từ ló đầu lên, những sợi ria rất dài ngọ nguậy.
Anh giật một cái nhưng con thỏ đã kịp thụt xuống, anh lia hụt. Khi con thỏ ló đầu lên lần thứ hai, anh cảm thấy lưỡi liềm bập sâu vào đầu nó. Anh giật mạnh, con thỏ văng ra dưới chân, máu me đầm đìa, mũi liềm cắm sâu vào một bên mắt. Một cảm giác ớn lạnh rung chuyển toàn thân, anh quẳng cái liềm trên bờ mương, nháo nhác nhìn quanh tìm người cầu cứu, chẳng khác đứa trẻ khi gặp tai họa.
Mẹ đứng sau lưng anh đã từ lâu, cất giọng run run của người già, hỏi:
- Kim Đồng, con làm gì đấy?
- Mẹ... - Anh đau khổ nói - Con đã giết một con thỏ?... Nó đáng thương quá, con rất hối hận, tại sao con lại giết nó kia chứ?
Mẹ với một thái độ nghiêm khắc chưa bao giờ thấy, nói:
- Kim Đồng, thấm thoắt, con đã bốn mươi hai tuổi rồi, vậy mà con vẫn lẵng nhẵng như trẻ con. Mấy hôm trước mẹ chưa nói, hôm nay thì mẹ phải nói. Mẹ không thể bên con suốt đời. Mẹ chết rồi thì con phải tự lập, lo cho cuộc sống của mình. Cứ mãi thế này sao được hở con?
Kim Đồng rùng mình, lấy đất lau máu thỏ trên bàn tay. Mặt nóng bùng, anh khó chịu về những lời phê bình của mẹ.
Anh cất giọng ai oán, nói:
- Con thì làm nổi chuyện gì hả mẹ?
- Con ơi, con nghe đây. Bây giờ, như một người đàn ông thực thụ, con xách con thỏ này xuống sông Mực, lột da mổ bụng nó ra, rửa ráy cho sạch rồi nấu chín mời mẹ con ăn. Nửa năm nay mẹ con chưa được miếng thịt nào vào miệng! Khi lột da mổ thịt, có thể con cảm thấy ghê tay cho thế là tàn nhẫn, nhưng một con người trưởng thành như con mà còn bú tí thì có tàn nhẫn không? Con phải biết, sữa là máu của người phụ nữ, việc con làm còn tàn nhẫn gấp trăm lần giết một con thỏ! Nghĩ như vậy, con mới dám làm thịt con thỏ, con mới cảm thấy sung sướng! Người đi săn bắn hạ con mồi, anh ta không buồn vì đã giết một sinh mạng, anh ta vui mừng vì anh ta hiểu rằng tất cả chim chóc thú vật trên đời đều do Chúa sáng tạo cho con người dùng, còn người là chủ của muôn vật, con người là thiêng liêng so với loài vật!
Kim Đồng gật đầu, trong lòng như cất được gánh nặng. Trái tim bất định của anh như quả bầu nổi trên mặt nước, nay đã có chỗ dựa dẫm, bấu víu.
Mẹ hỏi tiếp:
- Cô Kim vì sao không đến nữa, con có biết không?
Kim Đồng nhìn mẹ nói: - Phải chăng mẹ...
- Đúng - Mẹ nói - Chính mẹ đi tìm cô ấy. Mẹ không thể giương mắt mà nhìn cô ấy hủy hoại con trai của mẹ!
- Mẹ... sao mẹ lại làm như vậy!...
Mẹ không thèm để ý những lời trách móc của anh, nói tiếp:
- Này cô, nếu cô thất tình yêu con trai tôi, cô có thể ngủ với nó, nhưng tôi không cho phép cô tiếp tục cho nó bú sữa của cô!
- Chính là sữa của chị ấy đã cứu sống con! - Kim Đồng gào lên - Nếu không, con đã chết rồi, đã thối rữa ra rồi, bị giòi bọ ăn thịt rồi?
- Mẹ biết, mẹ làm sao quên được chính cô ấy đã cứu sống con - Mẹ chọc chọc gậy xuống đất, nói - Mấy chục năm nay mẹ hồ đồ quá, bây giờ mẹ mới hiểu, có một đứa con cả đời đánh đu trên bầu vú của mình, chẳng thà để nó chết quách cho xong!
- Vậy - Kim Đồng lo lắng hỏi - Chị ấy bảo sao?
- Một con người đáng nể - cô ấy nói - Bác về nói với người anh em hộ cháu, trên giường mụ Kim luôn dành sẵn một cái gối cho anh ấy?
- Nhưng còn chồng chị ấy thì sao? - Kim Đồng mặt tái nhợt.
Mẹ nói với giọng khiêu khích:
- Con cố cho mẹ đẹp mặt một tí. Nếu con còn là con của mẹ thì nên đi tìm cô ấy mẹ không cần một con trai không bao giờ khôn lớn, mẹ muốn có một Tư Mã Khố, một Hàn Chim, dám nói dám làm, dám gây ra tai họa, mẹ muốn có một thằng con trai khi đái thì đái đứng.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569