Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Báu vật của đời - Chương 8 - 6

15/02/2008

6
Trong hội nghị cán bộ ba cấp do tỉnh triệu tập, bài phát biểu của Lỗ Thắng Lợi được coi là trọng điểm. Qua ánh mắt tán thưởng của mấy vị lãnh đạo kỳ cựu và tiếng xì xào to nhỏ của các đồng nghiệp, Lỗ Thắng Lợi hiểu rằng bài phát biểu của mình rất thành công. Những năm gần đây, địa phương cũng bắt chước Trung ương, ở các hội nghị lớn, người ta không đứng tại chỗ phát biểu mà lên nói trước mi-cờ-rô. với các quan chúc tư duy chậm chạp, nói năng lúng túng, mắt không rời được bản viết sẵn trên tay, thì nói trước mi-cờ-rô quả là cực hình, nhưng Lỗ Thắng Lợi thì thoải mái như một lần biểu diễn. Cô cuộn bài nói thành chiếc ống, múa nó trong tay. Giọng cô thánh thót mà không hụt hẫng. Thái độ nghiêm chỉnh mà không thiếu vẻ hoạt bát. Cô rất diệu mà không quá trớn, tay vung lia lịa nhưng không khoa trương. Cô đã gần năm mươi nhưng phong độ vẫn trẻ trung. Cô tỉa tót cẩn thận nhưng không để lộ dấu vết của hóa trang. Cô ăn mặc giản dị nhưng lại cao sang về chất liệu vải. Cô đứng trước mi-cơ-rô, mọi cặp mắt đổ dồn vào, cô trở thành ngôi sao sáng trong hội nghị cán bộ ba cấp. Trong buổi dạ tiệc để chia tay, vị lãnh đạo lão thành đặc cách cho gọi cô đến ngồi bên cạnh ông. Ông giữ bàn tay nóng hổi, to như bàn tay gấu, vỗ vỗ đầu gối để trần của cô, dịu dàng hỏi thăm: Cô Lỗ này, chuyện riêng tư thế nào rồi?. Cô cười khanh khách, nói: Hung Nô chưa diệt, đâu dám lo chuyện riêng tư. Ông cũng cười khà khà tỏ vẻ tán thưởng rồi huấn thị một hồi ra vẻ quan tâm..
Tan tiệc trở về khách sạn, cô cảm thấy hơi váng đầu. Ông thị trưởng của thành phố bạn gọi điện mời xuống khiêu vũ dưới tầng hai. Cô nói cô say, không nhảy được nữa. Ông bạn nói bóng gió mấy câu, cô chửi lớn rồi gác máy nói. Cô đem tấm biển Xin đừng làm phiền móc vào dấm cửa rồi ngâm mình trong bồn tắm. Ngâm trong nước nóng cô cảm thấy buồn ngủ. Chuông điện thoại lại reo. Cô cho rằng lại mời đi nhảy nên không nhấc máy, bên kia đầu dây sẽ bỏ máy ngay thôi, nhưng chuông cứ réo liên tục, xem ra có vẻ nhất quyết gặp bằng được. Cuối cùng, cô đầu hàng, giơ tay với cái tai nghe treo trên tường ốp gạch men phía sau thùng xả nước. Cô uể oải lên tiếng. Đầu bên kia im lặng. Cô hỏi ai đấy. Bên kia hỏi có phải thị trưởng Lỗ đấy không. Cô trả lời phải. Bên kia nói thị trưởng Lỗ phải hết sức cẩn thận. Cô nói có gì mà cẩn thận! Bên kia nói có người định hạ bệ chị, hồ sơ đã ở chỗ thị ủy, chúng cứ không thể chối cãi. Lỗ Thắng Lợi nói cây ngay không sợ chết đứng. Bên kia cười nói rằng vì thiện chí nên mới nhắc chị. Lỗ Thắng Lợi trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi anh là ai. Bên kia nói: Thành phố chị có Trung tâm nuôi chim Phương Đông phải không?. Lỗ Thắng Lợi nói tôi muốn gặp anh. Bên kia nói không cần thiết, thị trưởng Lỗ, chúc chị may mắn.
Cô mệt rũ, nằm trong bồn nhìn hơi nước cuồn cuộn bay lên, nghe tiếng nước xối ào ào ở phòng bên. Trong đầu cô như một cái xoáy cuốn theo những rác rưởi, cô cảm thấy mình cũng đang trong dòng xoáy nhơ bẩn đó và trôi tuột xuống đường cống ngầm tăm tối. Cô nằm trong bồn cho tới khi nước nguội, những giọt nước đọng trên trần lặng lẽ rơi xuống bồn, tiếng rơi thánh thót như tiếng gõ vào pha lê. Nước trong bồn phủ một lớp như váng đầu. Những giọt nước rơi trên cái đầu cao ngạo của cô, tiếng rơi bộp bộp như gõ vào khay đậu phụ. Cô vọt ra khỏi bồn như cá nhảy, lau người trước gương, thấy mình tuy đã gần năm mươi nhưng vú vẫn nẩy, eo vẫn thắt đáy lưng ong, bụng vẫn thon thả. Dũng khí chiến thắng hèn nhát, cái đẹp là sức mạnh. Cô khôi phục sự nhanh nhẹn và tháo vát, thoắt cái lau xong ngươi, nhanh nhẹn thay quần áo, xịt lên cổ một chút nước hoa. Rồi cô gọi điện cho anh lái xe hôm trước đã đưa cô đến nhà khách của tỉnh, bảo anh ta chuẩn bị xe. Nửa tiếng sau, Lỗ Thắng Lợi đã ngồi trên chiếc xe du lịch sang trọng chạy trên đường cao tốc với tốc độ một trăm năm mươi cây số/giờ, nhằm hướng thành phố Đại Lan vùng Cao Mật.
Khi cô bước vào ngôi biệt thự riêng thì đã ba giờ sáng. Cô cởi áo dài, chỉ mặc quần lót và nịt vú, đi lại trên mặt sàn đánh xi bóng loáng, như con thú cái đi thị sát lãnh địa của mình. Cô bật đèn bàn, tắt đèn trần, ánh đèn dìu dịu chiếu qua chiếc chao đèn màu vàng. Trong phòng ấm áp và yên tĩnh. Mấy ngày không về, gian phòng có mùi ẩm mốc. Cô kéo rèm, mở một cánh cửa sổ khung nhôm. Không khí ban đêm trong lành cùng với mùi thơm của hoa lan tràn vào phòng. Cô trông thấy dưới ánh đèn trong sân ba cây lan nếp trồng trong ba bồn gỗ lá bóng mượt, lốm đốm những vụn vàng ở cuống. Trong sân còn có các cây tượng bì, cây thiết mộc lan và mấy khóm trúc dáng thanh nhã. Trên con đường mờ tối bên ngoài, một chiếc xe du lịch ngoại nhập chạy vụt qua, đèn xe đỏ như máu, thân xe rất dài và dáng chạy êm như ru, cô nhận ra đó là chiếc Win 600 của bí thư thành ủy Tôn X. Thế là hình ảnh người đàn ông nhỏ con tóc thưa, mép nhẵn thín cực kỳ gian ngoan chập chờn trước mặt cô. Giống như rất nhiều địa phương khác, thị trưởng Lỗ Thắng Lợi và bí thư thành ủy này cứ lủng củng thế nào ấy. Mối quan hệ đặc thù giữa người với người này mang đậm màu sắc Trung Quốc. Bảo rằng mâu thuẫn thì không có mâu thuẫn, bảo rằng không mâu thuẫn thì cũng khó nói. Lỗ Thắng Lợi nghĩ đến ô dù của mình rồi lại nghĩ đến ô dù của bí thư Tôn X. Một cảm giác ớn lạnh xâm chiếm khắp cơ thể. Ô dù của cô có khả năng bị đổ, ô dù của Tôn X có thể lên. Nghĩ vậy liền hiểu ngay toàn bộ ý nghĩa của cú điện thoại lúc còn ở khách sạn. Nghĩ vậy liền hiểu rằng, chiếc Win 600 của Tôn X ra khỏi chuồng giữa đêm khuya không phải là ngẫu nhiên. Sau đó, cô cảm thấy hai vai tê dại, lẽ ra cô phải mặc áo ngủ bằng lụa màu phấn hồng vào, thì cô lại cởi nịt vú ra, tất nhiên là nịt vú của Thú Một Sừng, bố toàn tơ. Cô gắn lên người chiếc máy điện tử đa năng, vừa xoa bóp vừa rung cho vú nở, rất phức tạp. Chị nhớ lại câu chuyện lưu truyền ở Cao Mật cách đây mấy chục năm, câu chuyện về một nữ gián điệp nhét máy phát vào trong bầu vú, hoang đường đến nỗi cô rất thất vọng về bản án đã tuyên đối với chị ta. Tiếp theo, cô lại nhớ người đàn bà đầu tiên mặc váy ra đồng. Đó là Hoắc Lệ Na, cô giáo viên tiếng Nga xinh đẹp, bọn lưu manh chạy như bay đến trước mặt cô rồi giả vờ ngã để nhìn ngược lên, xem trong váy có mặc quần lót không. Bí thư Hồ nói rất hăng: Những người mặc váy đều dễ xỏ chân như giày rách, làm chuyện đó rất tiện, chị cần tốc ngược lên, banh hai chân ra là xong! Bỏ nịt ra thì tất nhiên là vú chảy xuống, năm mươi tuổi rồi còn gì, sơn hào hải vị, gấm vóc lụa là cũng không kéo lại vẻ thanh xuân. Cô lấy trong tủ ra bình rượu ngoại màu hổ phách, mở nút, rót đầy cốc pha lê chân cao. Tất cả những gì ở đây đều không kém vẻ hào hoa so với trong phim Hôliút, cần gì có nấy, muốn ăn thứ gì là ăn thứ đó, muốn uống thứ gì là có thứ đó, muốn mặc gì là có cái đó, kiếp này như vậy là quá đủ rồi, cô nghĩ. Cô tợp một ngụm rượu rồi tay cầm cốc rượu, cô quan sát căn phòng, Đèn màu, máy ảnh, dàn stêrêô v.v... đã trở thành bình thường như cái bàn chiếc ghế, không còn là những vật quí hiếm. Cô mở tủ quần áo kê sát tường, chiếc tủ bằng gỗ đàn hương thơm phức, trong tủ treo hàng dãy quần áo hợp thời trang, mỗi bộ chí ít giá tiền bằng một con trâu, thậm chí mười con trâu. Nếu đem tất cả quần áo này đổi lấy gạo, e rằng một kho cũng không chứa hết. Cô buồn rầu mỉm cười.
Cô lại tợp một ngụm rượu, lẩm bẩm:
- Thối nát, quá thối nát!
Cô mở ngăn kéo, vun các đồ trang sức lại thành đống rồi đếm, dây chuyền vàng 185 chiếc, vòng tay vàng 98 chiếc, khuyên tai vàng 87 chiếc, nhẫn kim cương, nhẫn nạm ngọc, nhẫn trơn tổng cộng 127 chiếc, nhẫn bạch kim 19 chiếc, hoa cài ngực bằng vàng 17 chiếc, đồng tiền kỷ niệm bằng vàng ròng 24 đồng, đồng hồ Lônggin 7 chiếc, các loại đồng hồ nữ khác một đống. Các thứ này, nếu qui ra thịt lợn, nếu làm nhân bánh bao thì được bao nhiêu chiếc? Cô nhếch mép cười buồn, tợp một ngụm rượu, nói một mình:
- Thối nát, thối nát quá!
Cô cầm cốc rượu đi sang gian phòng chứa các thứ linh tinh, mở chiếc tủ lặn trong vách bếp, từng tập nhân dân tệ xếp ngay ngắn ở một góc, mùi hôi xộc lên mũi. Cô đóng cánh cửa lại, tợp một ngụm rượu, lẩm bẩm:
- Tiền là thứ bẩn thỉu nhất trên đời, chẳng trách những nhân vật lớn không sờ vào tiền. Thực ra mình cũng không cần sờ đến tiền, trong mười năm qua, mình có dùng tiền để mua cái gì đâu? Chưa một lần!
Rời bỏ số tiền này, trong lòng cô rất nặng nề, rất không bằng lòng về mình, mình gom cái của này để làm gì nhỉ? Cô nghĩ. Cô ngán ngẩm khi nghĩ rằng trong tủ lạnh ở bếp có khoảng một triệu đồng nhân dân tệ, hình như còn một khoản tiền trong hộp sắt dưới nền nhà tầng một, đây là thành quả trong thời kỳ làm Giám đốc ngân hàng. Sau khi kiểm kê toàn bộ tài sản, cô ngồi xuống ghế xô pha bằng da thật, hình như uống liền hai cốc rượu. Cô cảm thấy đùi chảy mồ hôi, dính nhem nhép trên mặt ghế xô pha. Cô nghĩ, đáng đem bắn bỏ được rồi. Mọi người đều tham, tối mắt vì tiền, cuối cùng bị đồng tiền cắn chết. Cô linh cảm giờ xấu của mình đã điểm. Để chứng thực sự phán đoán của mình, cô quay thử số điện thoại mật của Tôn X. Điện thoại tu lên một tiếng rồi đầu bên kia có người nhấc máy. Cô không nói gì, lặng lẽ đặt ống nghe xuống, hiểu ra tất cả. Tôn X chưa ngủ, hắn tranh thủ thời gian khi cô họp trên tỉnh, bố trí đâu vào đấy cả rồi.
Cô nghĩ rất lâu, nghĩ ra một cách tiêu hủy số tiền.
Cô bỏ tiền vào một túi ni lông rồi xách xuống bếp lấy nồi cao áp ra, lấy nước đầy nửa nồi rồi đặt lên bếp ga, mồi lửa. Có mà đần thì mới đem tiền ra đốt, cô nghĩ, mùi hôi thối của tiền giấy khiến người ta ngạt thở. Cô quẳng mấy chục bó tiền vào nồi, nước trong nồi sắp tràn ra ngoài. Cô đậy nắp lại. Cô cho rằng chỉ sau nửa giờ là chỗ tiền giấy sẽ thành bột, qua lavabô là tống xuống cống ngầm, thần không biết, quỉ không hay, các người cứ xuống cống ngầm lấy mẫu mà xét nghiệm? Có lấy được mẫu bột thì kết quả xét nghiệm chúng minh được gì? Cô rất tự đắc vì trí thông minh của mình.
Trở lại phòng khách, cô tiếp tục uống rượu, đợi số tiền nhân dân tệ biến thành hồ. Cô chợt nghĩ phải gọi điện cho ô dù, nhưng lại sợ phá giấc ngủ đang ngon của ông ta. Đang do dự thì tiếng chuông điện thoại réo. Cô bấm nút thông máy rồi hỏi ai, tiếng nói ân cần của ô dù vang lên. Ô dù bảo, tôi gọi điện cho cô về tỉnh, không có người nhấc máy, tôi đoán là cô đã về nhà. Về nhà là tốt, thu dọn nhà cửa tinh tươm một tí, kẻo có khách quí, không đến nỗi ngượng mặt!...
Đối với cô mọi việc đã rõ như ban ngày. Cô uống hết chai rượu. Khi cô đứng dậy để đi xem chỗ tiền đã thành hồ chưa thì cảm thấy hai chân mềm nhũn như đi trên đống bông. Chưa tới nhà bếp thì đã nghe một tiếng nổ rung cả cửa kính. Cô đẩy cửa bếp bước vào, thấy nồi cao áp vỡ toác từng mảnh, cái giăng. cong queo như một khúc ruột, một thứ đặc như cháo bắn đầy nền gạch men và trên tường, mùi hôi thối sặc sụa, máu đỏ tía như mủ đặc chảy ra từ cái nhọt bọc. Cô cảm thấy buồn nôn, vội bịt miệng chạy trở lại phòng khách.
Cô nghe sau lưng có người nói, Thị trưởng Lỗ, cô say rồi! Cô nói, ai bảo tôi say?... Tôi chưa say! Tôi uống rượu như hũ chìm!... Nhà tôi có máu di truyền... Ông ngoại tôi uống một hũ Nhị Oa đầu mà không say? Các dì tôi đều uống được rượu... Không tin, tôi uống cho anh xem. Cô lảo đảo đến trước tủ rượu, lấy ra một chai, nói, Anh Mã Lương, ở đây không có thị trưởng cái quái gì hết, chỉ có đàn bà... Hai chúng ta không cùng dòng máu... Lại đây, quần một trận cho đã đời! Lại dây nào, ai dám? Bọn đốn mạt thử vào đây xem, tôi thì bóp chết tươi chúng nó! Anh Mã Lương, anh Mã Lương ơi, anh đúng là xấu dây tốt củ, người bốn lạng, c. nửa cân!... Đêm nay ta hãy trổ tài xem ai hơn ai? Kim Bình Mai... Anh là Tây Môn Khánh... Tôi là Phan Kim Liên, Lý Bình Nhi, Xuân Mai, thím Lại Vượng... Muốn nhiều đàn bà thì chui vào Hồng lâu mộng... Lỗ Thắng Lợi nói đứt quãng, dốc tuột chai rượu vào miệng, tu òng ọc, một phần nhỏ vào miệng, phần lớn chảy ra cằm, xuống ngực, xuống hai bầu vú say, phủ lên một lớp mỏng óng ánh...
Lỗ Thắng Lợi theo Tư Mã Lương lên tầng mười sáu của Quế Hoa đại lầu, vào hệ phòng tổng thống. Đây là lần đầu tiên có người thuê bao loại phòng này kể từ khi khai thông. Vừa vào trong phòng, Mã Lương đã ôm chặt Lỗ Thắng Lợi. Lúc đầu, thật tình Lỗ Thắng Lợi không chịu, vùng vẫy để thoát ra, thậm chí giận đỏ mặt. Nhưng khi Mã Lương tóm được bầu vú và thì thầm vào tai những câu tục tĩu thì cô mềm nhũn ra, toàn thân co giật, y hệt con voi bị trúng đạn.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569