Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Điều ba chưa biết

27/02/2008

Ba má chia tay. Mỗi người đi một ngả. Tự nhiên con và em cũng bị chia đôi.

Con gái theo má. Con trai theo ba. Tội nghiệp em trai con. Nó còn bé bỏng có biết gì đâu. Ngày ba chuyển nhà đi chỗ khác nó cứ khóc níu chân con đòi ở lại với chị hai, nhưng nào ba có chịu. Ba dỗ dành đưa em đi. Ba có biết được má con đang đứng ở bậc thềm lặng lẽ quay đi lau những giọt nước mắt. Đêm đó con đã khóc cả đêm. Chẳng có em con nằm bên, chẳng có tiếng bi bô đọc bài của nó, cũng chẳng còn hai chị em nằm nghêu ngao hát chờ ba về mỗi tối.

Ba làm công nhân cho một nhà máy thuỷ sản. Con nhớ những tối khi ba đi làm về thường có quà cho tụi con. Khi thì chùm quả, khi thì trái bắp nướng chín thơm lừng. Hai chị em tranh nhau ăn. Ngày đó sao giờ xa vời quá! Con thèm một bữa cơm gia đình. Con thèm được nghe ba gọi Tít, Lít ra ba cho quà nào. Chẳng cần biết ba có quà hay không nhưng chỉ cần nghe tiếng xe của ba đỗ xịch trước cửa là hai chị em con tranh nhau ra mở cổng cho ba để được ba xoa đầu. Em Lít bé hơn con hay được ba bế lên thơm thơm vào đôi má bầu bĩnh làm con cứ đứng ngửa cổ lên nhìn ba cười. Nụ cười của ba là nụ cười hạnh phúc. Má ở trong nhà cũng mắng vọng ra: “Tụi bây có để cho ba đi tắm rửa không hả?” Má mắng yêu vậy thôi, chứ con biết má cũng hạnh phúc lắm.

Má chỉ là một cô giáo làng nhưng vì yêu ba nên má theo ba vào thành phố này để công tác. Ba má đã thật sự có những năm hạnh phúc. Ba má có con và em Lít. Con cảm thấy vui mỗi khi nhìn thấy cả ba và má cười, khi thỉnh thoảng ba cùng má đưa con và em đi chơi.

Thành phố biển quê mình đẹp lắm phải không ba? Những mái nhà mọc lên san sát, những bãi tắm, những điểm du lịch nối đuôi nhau ra đời. Thiên hạ đua nhau làm giàu, còn gia đình mình vẫn yên vị với những công việc, nề nếp hàng ngày. Sáng ba đến nhà máy, má đến trường, hai con đi học. Chiều về cả nhà quây quần bên mâm cơm thật ấm cúng.

Nhà mình nằm trong lòng khu du lịch. Những nhà quanh nhà mình giàu lên trông thấy nhờ kinh doanh nhà hàng, khách sạn, nước uống… Con rất sợ nếu một ngày nào đó ba và má cũng như nhà người ta cũng mở cửa hàng, cũng kinh doanh, buôn bán. Con sợ nhà mình như nhà thằng Lân. Ba má nó trước cũng yêu thương nhau lắm nhưng từ khi mở nhà hàng kinh doanh thì ba má nó hay đánh, chửi nhau. Chẳng ai quan tâm đến nó cả. Con thấy nó tội nghiệp khi sáng nó tự dậy, má nó cho tiền ăn sáng, đi học. Muốn về lúc nào thì về. Muốn ngủ lúc nào thì ngủ. Chẳng ai quan tâm, chẳng ai hỏi han gì cả. Trong khi con và em được ba má chăm chút từng ly từng tý. Từ bữa sáng, đến bữa trưa cũng chính tay má chuẩn bị cho chị em con. Con yêu gia đình bé nhở của mình. Con biết em con cũng yêu mái ấm này lắm. Vậy mà…

Đùng một cái ba má đưa nhau ra toà. Sóng gió từ đâu vậy? Tại sao không ai nói cho con biết? Tại sao hai người lại phải nói dối con? Tại sao ba má lại đóng kịch trước mặt bọn con?

Em con đã quen với mỗi tối có con ở bên, đã quen với việc đưa em đến trường, con tắm cho em, chơi với em. Bây giờ ai làm những việc ấy cho em? Con biết ba yêu con, yêu em nhưng ba cũng vụng về lắm. Em con sẽ khóc ngằn ngặt đòi má thôi.

Con dần quen với cuộc sống không có ba ở bên. Con cũng phải cố quen với bữa cơm chỉ có hai má con. Đã biết bao đêm má khóc. Má ôm con vào lòng mà nói “Má có lỗi với hai con quá”. Con chẳng biết làm gì, chỉ biết khóc cùng má. Con cũng nhớ ba, nhớ em. Ba ở cách nhà má không xa, chỉ có một ngõ phố thôi, nhưng sao xa vời qua vậy?

Thỉnh thoảng con vẫn đến thăm ba, thăm em. Trông ba gầy rộc đi, hốc hác hơn. Em con không còn bụ bẫm như trước, mà nó xanh xao và gầy nhiều quá. Con kể cho má nghe. Má thương em lắm. Má bảo con đưa em về gặp má. Má cũng nhớ cu Lít. Con còn bé không hiểu được chuyện của người lớn, không biết lý do gì mà ba má chia tay nhau. Nhưng rồi một ngày khi con nghe tin ba chuẩn bị lấy vợ mới. Con đã chạy một mạch từ trường về nhà hỏi má có đúng là như vậy không, má lặng lẽ gật đầu. Con sững người rồi lại chạy một mạch từ sang nhà ba, hỏi ba. Con cũng lại bắt gặp cái gật đầu của ba. Vậy là con đã hiểu. Tự nhiên nước mắt con chảy dài. Ba dỗ dành con, ba bảo ba vá má có duyên nhưng không có phận. Con gào lên “Không có sao má theo ba vào trong này, không có sao ba có với má hai đứa bọn con”. Nói rồi con lại chạy một mạch về nhà leo lên giường tiếp tục khóc.

“Thôi nào, con gái, ba má không hợp nhau thì chia tay. Ba có hạnh phúc mới con nên mừng cho ba. Con làm thế ba sẽ không vui đâu. Ba có dì, cu Lít nhà mình cũng sẽ được chăm lo đầy đủ hơn, con đừng trách ba làm gì phải tội.”

Má lúc nào cũng thế. Bao dung và nhân hậu. Má cam chịu, hay chịu thiệt thòi về mình để mong người khác hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà má mất ba.

Con thương em Lít nhà mình. Em còn bé mà đã phải sống trong cảnh tan đàn sẻ nghé. Con sợ em sẽ nhiễm phải những tính xấu như của anh em thằng Lân nên con hay qua chơi với em, tiện thể chăm cho em. Từ khi ba lấy dì về, con tưởng dì là người tốt. Nhưng người phụ nữ trẻ ấy lại không như con nghĩ. Dẫu biết rằng “Mấy đời bánh đúc có xương…”. Con vẫn luôn nghĩ tốt, vẫn luôn đối sử tốt với dì vì ba và vì em. Con đã nhầm. Người đàn bà ấy dần dần cấm không cho con được gặp em. Cấm ba không được gặp con. Con nhìn thấy những nét gượng gạo trên mặt ba khi con đến thăm ba.

Ba vẫn thế. Nhu nhược.

Con không trách ba. Con chỉ trách mình sao không lớn hơn chút nữa, có công ăn việc làm ổn định để đón em về đỡ má nuôi em. Má biết được em Lít bị đối xử thế này má sẽ buồn lắm. Người đàn bà ấy quản lý ba thật chặt, ba cũng không còn thời gian để mà gặp con. Con biết mỗi lần ba đi gặp con về là hôm đó bà ta hoặc cho ba nhịn cơm, hoặc cho ba đứng ngoài cửa suốt đêm. Bà ta coi đó như một hình phạt vì ba đã gặp lại con. Bà ta cho rằng gặp lại con là thế nào hình ảnh má cũng hiện về và tình cũ không rủ cũng đến. Con thấy bất bình thay cho ba mà tại sao không thấy ba nói gì.

Em con càng ngày càng gầy đi, xanh xao hơn, bị bỏ bễ hơn. Bà ta bận với những đứa con mới sinh, bà ta đay nghiến, chì chiết em con. Em con ngày càng ít nói. Mắt nó buồn rười rượi. Mỗi lần trông thấy con em ôm chầm lấy con khóc đòi về với má. Một lần tình cờ con đi qua thấy bà ta đang mắng em. Con không cần biết đêm hôm ấy ba có bị bà ta cấm cửa hay không. Con cũng không cần biết ba có bị cắt cơm hay không nhưng bà ta đã đánh em con. Con đã vào và bẻ gãy chiếc roi bà ta định đánh em. Bà ta mắng con là con nhà thiếu giáo dục. Chính hôm đó con đã đưa em trở về sống với má và con. Má nhìn thấy em đã không cầm được nước mắt. Ba má con ôm nhau khóc thút thít.

Con biết, gia đình mới của ba cũng không hạnh phúc. Ba bị dì quản lý cả về vật chất lẫn tinh thần. Cuộc sống của ba thật khổ biết nhường nào. Nhưng đấy là lỗi của ba. Ba đã từ bỏ mái ấm của mình để tìm một tổ ấm khác trú chân. Con không trách ba nhưng con thấy thương ba vô cùng. Tại sao ba không nói tiếng nói của ba. Tại sao ba không làm chủ gia đình? Tại sao?... Tại sao?...

Đâu phải ai cũng như má con.

Đâu phải ai cũng cam chịu đâu ba!

Con vào đại học khi em con mới đang học cấp hai. Má đã theo con vào thành phố để nuôi con và em ăn học. Má chuyển con và em đi hy vọng rằng tụi con không phải nghe điều tiếng gì về gia đình mới của ba nữa. Má hy vọng con sẽ không phải mỗi đêm thở dài khi nghĩ về ba. Má biết con còn rất thương ba nên má mới làm thế. Má không muốn con đau lòng. Nhưng má đâu có biết dù ở xa ba hàng trăm cây số nhưng những tin tức về ba con vẫn biết được hàng ngày.

Con ra trường, có việc làm ổn định, lương cao. Con đã đủ sức nuôi em, chăm lo cho em đỡ má. Má giờ an nhàn với tuổi già. Con vẫn gọi điện về cho đứa bạn gần nhà ba để biết tình hình cuộc của ba. Không phải con không muốn gọi cho ba mà con không muốn ba phải chịu thêm những đày đoạ nữa. Ba giờ đã tuổi cao, sức yếu rồi.

Thành phố tổ chức buổi gặp mặt những người con thành đạt trên đường công danh. Hôm con về ba đã lén dì đi để gặp con. Đã gần 6 năm rồi ba chưa hề nhìn thấy mặt đứa con gái của ba. Bây giờ ba nhìn thấy nó trước mặt đấy mà không thể chạy đếm ôm chầm lấy nó như ngày xưa. Ba già đi nhiều, trông khắc khổ hơn. Đâu còn nét tươi vui trong mắt ba như ngày nào? Ánh mắt ấy chỉ xuất hiện trong chốc lát rồi vội bị bóng mây bao phủ. Ba chỉ gặp con một lát rồi lầm lũi đi về. Một mình con nằm trong căn nhà cũ, những kỷ niệm tuổi thơ lại ùa về trong con. Trong trẻo và vẹn nguyên. Con thấy ba cười, má cười trên ghế khi con và em Lít chơi trò mèo đuổi chuột. Con thấy… Con thấy… Con thấy cả nhà mình đi chơi…

Con chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, con có điện thoại. Từ đứa bạn con. Nó báo tin ba đang cấp cứu ở viện vì cả đêm qua nằm ngủ ngoài hiên. Trời hôm qua lại trở lạnh mà ba thì đã già rồi.

Người đàn bà ấy đến giờ vẫn còn hành hạ ba chỉ vì ba con đi gặp con ư? Lẽ nào trong trái tim bà ta không có chỗ cho ba? Có khi nào ba nghĩ về má con không?

Con vội vàng vào bệnh viện thăm ba. Không có ai túc trực bên ba cả. Người bạn con đang chờ con ở đó. Nó bảo “Bà ấy biết cậu thế nào cũng đến nên bà ta về rồi.”

Con đón ba lên thành phố ở với má và em. Chưa có khi nào con vui như những ngày này. Con không giấu nổi niềm vui ấy khi đến nơi làm việc khiến mọi người ai cũng nghĩ con mới có người yêu. Nhưng có ai biết được niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của con. Đó là khát khao mong đợi suốt những năm tháng qua. Ngày ngày đi làm về con được nhìn thấy cả ba, cả má quây quần bên mâm cơm.

Má vẫn hiền lành, cam chịu như xưa.

Nhưng rồi con cũng không giữ được ba cho riêng mình. Một lần nữa ba lại bỏ đi. Ba trở về với người đàn bà kia. Với đàn con nheo nhóc. Con gọi điện cho ba. Giọng ba khàn đục :

“Ba xin lỗi nhưng chỗ của ba không phải là ở đó con gái ạ. Ba phải trờ về với đúng vị trí của mình... Con là đứa con gái tốt nhất mà ba có. Ba tự hào về con.”

“Con ghét ba, con ghét ba lắm. Con không cần ba nữa”

Nước mắt con tuôn dài. Suốt đêm đó con lại không ngủ.

Má đến bên con, nhẹ nhàng và ấm áp. Lại vẫn là má “Con làm như thế là sai rồi. Con gọi điện xin lỗi ba con đi. Ba con dù tốt xấu thế nào vẫn là ba của con.” Con ôm chầm lấy má: “Tại sao con luôn cố gắng làm mọi điều tốt lành nhất cho ba mà ba luôn từ chối con hả má.”

“Ba con không chỉ sống vì tình mà còn vì nghĩa nữa con ạ. Ba con nặng vì cái tình. Con đừng trách ba làm gì”.

Má vẫn là má. Hiền lành và cam chịu. Má đã hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình để chăm lo cho chị em con. Gìơ khi hai chị em con đã lớn má được an nhàn tuổi già. Những tháng ngày yên ả. Con tưởng cuộc sống rồi cứ thế bình lặng trôi đi. Nhưng một ngày ba đến tìm con. Con ngạc nhiên vì điều đó.

Con tưởng ba sẽ ở luôn với con. Nhưng lại một lần nữa con thất vọng!

Con tự bảo lòng mình “ba vẫn là ba của con, nhưng chỉ trong trái tim con thôi”.

Má vẫn thường dạy hai chị em “Sống ở đời phải có cái tình, sống sao cho trọn tình trọn nghĩa.”

Chiều chiều con thấy má cũng mấy người bạn lên chùa thắp hương khấn phật, cầu mong những điều tốt lành đến với những người thân. Và con biết trong cái phần nhỏ nhoi ấy của má vẫn có một phần dành cho ba. Liệu ba có biết được điều ấy không?

Nhật Hạ - hamit2102

12 tin nhắn:

Wild cat - Mèo DDTT nhưng đẹp trai lắm í. Thật đấy! nói...

Xúc động quá...
Gia đình tan vỡ người đau khổ và đáng thương nhất là những đứa con...Thật buồn vì tỷ lệ ly hôn càng ngày càng cao...

16:48 27 tháng 2, 2008
...noname... nói...

bài này hay wa,thanks...

16:57 27 tháng 2, 2008
Banh Mi` Bo Sua nói...

bai` nay` hay i'

17:08 27 tháng 2, 2008
[C]razy[G]irls ♫ ♥ ♪ [S]a[L]aR] ♪ ♥ ♫ nói...

Cuộc đời !

17:31 27 tháng 2, 2008
Bánh Dâu nói...

tui ở với ba, dì & hai nhóc em gái - con riêng của ba tui nữa - cuộc sống của ba vẫn vất vả về vật chất, tui bít dì ko thích hai đứa chị em tui, thỉnh thoảng nói xấu làm đau đầu ba tui, hay có ~ hành động ích ký khác, ko cho 2 nhóc em sang phòng tui chơi,... nhưng còn may, dì còn tốt với ba tui, chứ như bà dì trong truyệnm tui ko để yên đâu ...

18:57 27 tháng 2, 2008
hieu phan nói...

tóm gọn thhui.vuot. wa nhung` ng` do', ro`i moi. chuyen. ro`i sE~ wa m`a thui.du`ng lo gi` ca?,vi` xung wanh luon co' nhung~ ng` ban. nhung` ng` luon san~ san`g giup' va` hy sinh cho minh`.End

12:11 28 tháng 2, 2008
Frezh Shine nói...

vẫn chưa hiểu tại sao ba má hai đứa trẻ ly hôn

13:11 28 tháng 2, 2008
Chu linh chi dung cam nói...

Ban luon co nhung bai viet that hay. Doc bai cua ban tui luon cam thay nghen nghen o cổ. Gia dinhluon la diem tua tot nhat cho moi nguoi, doc xong bai viet cua ban tu dung thay thuong ba me qua, nho hai thang em cua tui nua. Thanks

16:30 28 tháng 2, 2008
P L N nói...

Bài này là st trên blogviet đúng ko em?

17:42 28 tháng 2, 2008
P L N nói...

Bài này là st trên blog đúng ko em?

17:42 28 tháng 2, 2008
Đỗ Nam nói...

Người ba này sống trong mâu thuẫn,ông khổ vì bản thân wá nặng tình cảm,truyện đọc rất hay và thật..

18:31 28 tháng 2, 2008
mamboo nói...

Cho mình copy về blog nhé, nhân vật trong bài này đồng cảnh ngộ với mình, Thanks.

09:54 3 tháng 3, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569